27. Chương 27: Để Em Bảo Vệ Anh

Chạy Hay Chết

Chương 27: Để Em Bảo Vệ Anh

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
Dưới tán cây, xác người nằm la liệt, một số còn vùi thây trong bồn hoa, ai nấy đều bị dao gọt cắt đứt yết hầu mà chết, một nhát chí mạng.
Máu xương đọng lại, thấm đẫm lớp đất màu mỡ trong bồn, trở thành thứ dưỡng chất đậm đặc nuôi dưỡng cây cối, khiến chúng đơm hoa kết trái, nở rộ những đóa hoa nặng trĩu tội ác.
Phong Minh là kẻ duy nhất còn đứng được.
Dao gọt trái cây dính đầy máu nằm gọn trong lòng bàn tay gã, từng đốt ngón tay cũng nhuốm chất lỏng đỏ tươi tanh tưởi.
Giữa ánh nắng ấm áp và vùng đất chết chóc phân cách bởi cái cây, có thiếu niên nọ đứng dưới bóng râm, tiến từng bước ra phía có nắng, gã nghiêng mặt, liếm vết máu vương trên khóe môi.
Giống như nụ cười của ma quỷ giữa ban ngày, cực kỳ hút hồn.
---
Tạ Trì An không đứng ở hành lang tầng Ba quá lâu, cậu lên tầng Bốn, sau đó bước vào phòng thí nghiệm hóa học.
Là một học bá có kinh nghiệm, cậu lợi dụng các chất hóa học có sẵn để chế thuốc độc giết người là chuyện quá đỗi bình thường.
Người sống lảng vảng trong trường nhiều như thế, nếu như gặp ai cũng phải đánh nhau một trận thì dù là đánh tập thể hay đánh từng người thì cũng mệt chết.
Phương Tư Kỳ đã nhắc nhở Tạ Trì An một phương pháp vô cùng tiết kiệm sức lực: đầu độc.
Số nước trộn thuốc ngủ cuối cùng của Phương Tư Kỳ đã bị Tạ Trì An đổ vào miệng chính Phương Tư Kỳ, trong tay cậu cũng không có loại thuốc độc nào, nhưng cậu có thể tự chế tạo được.
Phòng thí nghiệm của một trường cấp ba nhỏ bé đương nhiên không thể có những loại chất kịch độc như kali xyanua[1], nhưng lại có rất nhiều hóa chất độc hại.
[1] Kali xyanua (KCN): là một loại hợp chất hóa học không màu, có mùi hạnh nhân, có vẻ ngoài giống đường và tan nhiều trong nước, đồng thời cũng là một chất kịch độc có thể gây chết người với liều lượng thấp.
Chỉ là nguyên vật liệu trong phòng thí nghiệm này rất sơ sài, chỉ đếm được vài loại.
Tạ Trì An từ tốn lướt mắt qua các công thức hóa học trên nhãn dán các bình, cuối cùng dừng lại ở MnO2.
Mangan điôxít, có độc tính nhưng rất thấp, lại không tan trong nước, muốn dựa vào nó để giết người... là hoàn toàn không thể.
Tạ Trì An mở bình mangan điôxít, đồng thời cầm lấy bình kali hiđrôxít.
Kali hiđrôxít (KOH) có độc tính tầm trung, có tính ăn mòn mạnh, có thể ăn da nhưng không gây chết người.
Mangan điôxít kết hợp với kali hiđrôxít phản ứng sinh ra kali manganat, tiến hành điện phân trong dung dịch kiềm tạo ra kali pemanganat[2].
[2] Diễn giải thành các phương trình hóa học:
2MnO2 + 4KOH + O2 -> 2K2MnO4 + 2H2O
3K2MnO4 + 2H2O -> 2KMnO4 + MnO2 + 4KOH
Mà kali pemanganat (KMnO4), không mùi, độc, dễ cháy và hòa tan được trong nước.
Có thể coi là vật phẩm cần thiết cho các cuộc giết người và phóng hỏa.
Tạ Trì An chậm rãi đeo găng tay vào.
---
Tầng Ba, phòng học tin.
Sau khi dùng thuốc cầm máu, Diệp Trạch Hạo đã ngừng chảy máu, nhưng vẫn đau đớn khó chịu như cũ, không thể cử động được.
Diệp Trạch Ngữ vặn nắp chai, đang định đưa lên môi thì dừng lại, đưa cho Diệp Trạch Hạo trước: "Anh ơi, anh uống trước đi."
Diệp Trạch Hạo không từ chối, uống hai ngụm thì ngừng, đưa lại cho Diệp Trạch Ngữ: "Đây này."
"Anh uống thêm chút đi." Diệp Trạch Ngữ vội nói.
Diệp Trạch Hạo lắc đầu: "Phải tiết kiệm.
Chừng này cho ba ngày đấy." Đó là nếu như cậu có thể sống được đến ba ngày.
Diệp Trạch Ngữ nghe vậy cũng chỉ dám uống hai hớp nhỏ rồi thôi.
"Anh còn đau phải không?" Diệp Trạch Ngữ cúi đầu nhìn vết thương trên đùi cậu, thấy rõ vệt máu dính trên quần, chỗ bị kéo đâm rách.
"Tiểu Ngữ, đây là thuốc cầm máu, không phải thuốc giảm đau.
Nói không đau em cũng có tin đâu...!Được, anh hơi đau.
Chỉ đau chút xíu thôi." Diệp Trạch Hạo vờ thả lỏng để trấn an cô bé.
Nhưng thực ra là rất đau, đau đến mức mồ hôi cậu vã ra như tắm.
Diệp Trạch Ngữ nghĩ mà lo lắng: "Thế...!còn có thể đi được không?"
Diệp Trạch Hạo thử nâng đùi, cơn đau lập tức ập đến khiến cậu phải hít một hơi lạnh: "A...!"
Diệp Trạch Ngữ vội bảo: "Đừng nhúc nhích đừng nhúc nhích! Nghỉ ngơi cho thật tốt."
Diệp Trạch Hạo bất đắc dĩ nói: "Xem ra bây giờ anh thành người tàn phế rồi."
"Anh nói cái gì đó!" Diệp Trạch Ngữ phản bác lại ngay.
Diệp Trạch Hạo cười nhạt: "Đến đi lại cũng không đi được, còn không phải tàn phế sao?"
"Không phải, còn có em mà." Diệp Trạch Ngữ đáp, "Để em bảo vệ anh."
Diệp Trạch Hạo lắc đầu: "Tiểu Ngữ, mỗi hai giờ phải thay đổi vị trí một lần, mà bây giờ anh không đứng được, em biết điều này có nghĩa là gì không?"
Diệp Trạch Ngữ khẽ giật mình.
Diệp Trạch Hạo thở dài: "Chờ hết giờ, em hãy tìm nơi khác mà trốn đi.
Chai nước này em cũng mang đi đi...!Anh không cần."
Hốc mắt Diệp Trạch Ngữ đỏ lên: "Anh có ý gì chứ? Anh muốn ngồi chờ chết phải không? Em không đi đâu hết!"
Diệp Trạch Hạo chỉ lẳng lặng nhìn cô: "Tiểu Ngữ, quy tắc ấy của đài phát thanh chỉ áp dụng cho những người chưa mất đi năng lực hành động.
Cho nên anh sẽ không sao đâu.
Nhưng em thì không, em không đi sẽ bị điện giật, đã hiểu chưa?"
"Sao em yên tâm để một mình anh đợi ở chỗ này được? Anh như này rồi, chỉ cần ai đó tìm thấy là anh sẽ mất mạng!" Diệp Trạch Ngữ lẩm bẩm, "Em chắc chắn phải ở lại với anh, em, em cũng đánh gãy chân mình là được chứ gì?"
"Phụt, nói linh tinh gì thế." Diệp Trạch Hạo quở trách, "Nếu chân em gãy thật rồi, chẳng phải thành ra hai chúng ta cùng nhau chờ chết sao?"
Diệp Trạch Ngữ bình tĩnh nhìn cậu: "Quả nhiên, anh định một mình ở lại chỗ này chờ chết."
Diệp Trạch Hạo: "..." Thì ra con bé này đang bẫy cậu.
Diệp Trạch Ngữ nói: "Để em mang anh đi.
Em cõng anh.
Em khỏe lắm, thể lực cũng không kém..."
Diệp Trạch Hạo thấp giọng nói: "Tiểu Ngữ, mang theo anh là gánh nặng."
Diệp Trạch Ngữ ngắt lời: "Anh không phải."
Từ nhỏ đến lớn hai anh em chưa từng phải xa nhau, dù lên cấp ba không học chung lớp, họ cũng cùng đợi nhau về nhà, làm bài tập cùng nhau.
Diệp Trạch Hạo là anh trai, người lớn luôn dạy cậu phải bảo vệ em gái, cậu cũng tự nguyện tuân theo không chút ngại ngần.
Kể cả khi trải qua ba ngày Địa ngục, lòng người hiểm ác, cậu vẫn toàn tâm toàn ý bảo vệ cô.
Sao cô có thể bỏ cậu lại một mình trong tình cảnh khốn cùng này?
Em gái thì không thể bảo vệ ngược lại anh trai sao?
Làm gì có đạo lý nào bắt người ta phải đơn phương hết lòng hết dạ đối xử tốt với người khác, tình cảm phải do cả hai bên cùng xây dựng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Diệp Trạch Hạo vẫn như cũ khó nhúc nhích, cứ khẽ động là vết thương lại rỉ máu.
Lúc này mà để lại vết máu dọc đường đi thì chẳng khác nào đang dẫn người tới lấy mạng mình.
"Tiểu Ngữ, đi mau lên!" Diệp Trạch Hạo nói nghiêm túc.
"Em muốn ở lại.
Em lo cho anh." Diệp Trạch Ngữ sợ thật rồi, cô sợ mình chỉ rời khỏi đây một lúc, lúc trở lại, người anh yếu ớt của cô đã biến thành một thi thể lạnh lẽo.
Người bạn thân nhất của cô chính là chết theo cách đó.
Cô ấy mắc bệnh đau dạ dày, cô chỉ đi đúng một chuyến tới phòng y tế lấy thuốc hộ, lúc về thì phát hiện ra cô ấy đã chết rồi, bị kẻ ác lợi dụng lúc cháy nhà mà hôi của.
Lợi dụng lúc bạn bị thương mà giải quyết nhanh gọn, đây mới là giải pháp sinh tồn hiệu quả nhất.
Có bài học nhãn tiền phía trước, sao Diệp Trạch Ngữ dám để Diệp Trạch Hạo ở một mình, những kẻ có ý đồ xấu khác mà vào đây thì làm sao bây giờ? Cô đã mất đi người bạn thân từ nhỏ tới lớn, chịu không nổi việc mất thêm anh trai nữa.
"Không phải chỉ là bị điện giật thôi mà?" Diệp Trạch Ngữ siết tay, "Chỉ cần không chết, em thì không sợ." Vì chết rồi thì không thể bảo vệ anh trai được nữa.
Bây giờ cô chỉ sợ Diệp Trạch Hạo xảy ra chuyện mà thôi.
Đến đúng thời gian quy định, Diệp Trạch Ngữ vẫn cố chấp không chịu rời đi.
Diệp Trạch Hạo lo lắng khôn xiết.
"Hình như không cảm thấy gì cả..." Diệp Trạch Ngữ ngập ngừng nói, nhưng lời còn chưa dứt, cơ thể cô đột nhiên cứng đờ.
"Ơ..." Cô hé miệng, muốn gọi, muốn kêu nhưng không thành tiếng, chỉ có thể đau đớn co quắp trên mặt đất, cơ thể run rẩy khe khẽ.
"Tiểu Ngữ!" Diệp Trạch Hạo giật mình, cố nén đau bò đến, nắm lấy tay Diệp Trạch Ngữ, "Tiểu Ngữ."
Tay Diệp Trạch Ngữ cũng run, giữa răng và môi phát ra tiếng rên rỉ rất nhỏ: "Đau, đau quá..."
"Tiểu Ngữ, Tiểu Ngữ..." Diệp Trạch Hạo chỉ có thể không ngừng gọi tên cô trong lo lắng, ôm cô thật chặt, nhưng chẳng có chút tác dụng nào.
Rốt cuộc, vẫn là cậu làm liên lụy cô.
---
Tạ Trì An chế tạo xong mangan pemanganat, chẳng hề tiếc rẻ mà đổ toàn bộ vào một chai nước khoáng còn nguyên, chỉ trong chốc lát, chai nước đã không thể uống được nữa.
Động tác của cậu trông rất tùy ý, như thể việc lãng phí tài nguyên nước ở thời điểm này chẳng gây nên chút áp lực nào trong lòng cậu vậy.
Dù sao cậu cũng không thiếu đồ ăn thức uống.
Mà dù hết, trong lớp học vẫn còn phần của Lương Diệc Phi mà.
Đương nhiên, nếu có kẻ dám dọn được thi thể Đồng Dập Huy đi mà phát hiện ra balô đồ ăn nằm trong hộc bàn thì Tạ Trì An cũng chịu.
Mangan pemanganat tan trong nước, nhanh chóng khuếch tán thành màu tím đỏ.
Tạ Trì An xé bao bì phía ngoài đi, lấy ra một chai nước nho, bắt đầu trò "đánh tráo" biến chai nước màu tím chết chóc thành chai nước nho mới.
Nhìn đi, không phải là thức uống rất ngon được ưa chuộng sao?
Cậu rời khu phòng học, cũng không quay lại xem tình huống của đôi anh em nọ ở tầng Ba.
Để lại thuốc và nước là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, cũng không đáng để cậu bận tâm thêm.
Phạm vi hoạt động chính của hôm nay là hai tòa nhà cao tầng và bãi đất trống phía trước.
Nhưng đi trên sân trường quá dễ bị phát hiện, không ai lại chọn lang thang bên ngoài cả.
Tạ Trì An bình tĩnh đi xuyên qua đống thi thể chất đống, bước đến bên bồn hoa trước mặt.
Nơi này hiển nhiên vừa trải qua một cuộc chém giết kịch liệt, xác chết ngổn ngang nhưng vết thương chí mạng thì chỉ có một.
Đều là những vết cắt ngọt lịm cắt ngang yết hầu.
Kẻ dùng dao gọt trái cây trong trường rất nhiều, bởi văn phòng giáo viên nào cũng có một con.
Đáng tiếc Tạ Trì An đến chậm nên không lấy được, cậu tiếc lắm, cậu cảm thấy dao phay, búa sắt hay gì trên tay mình đúng thật là chẳng có chút mỹ cảm nào...!
Tạ Trì An không phải biến thái, sẽ không theo đuổi cái gọi là "nghệ thuật giết người".
Chỉ là dao phay và búa sắt thật sự không tiện dụng, dùng lao gỗ vót nhọn còn hơn.
Tạ Trì An ngồi xổm xuống xem xét vết thương của một người, suy nghĩ hồi lâu.
Lấy dao gọt trái cây làm vũ khí thì có rất nhiều, nhưng vết cắt sắc bén và đẹp mắt lại còn giết được nhiều người thế này thì không.
Toàn bộ trường học có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Cậu đứng thẳng dậy, cất tiếng: "Không định đi ra à?"
Không có động tĩnh gì.
Tạ Trì An nhìn về phía cây cổ thụ kia, thản nhiên nói: "Trốn tránh tôi thế à? Một lần ở phòng máy tính, đây là lần thứ hai.
Trước đó không phải đều muốn tiếp cận tôi sao?"
Cậu cong môi: "Thế nào, lạt mềm buộc chặt[3]?"
[3] Lạt mềm buộc chặt: muốn tóm ai đó nên cố tình thả trước, để cho người đó lơ là cảnh giác.
Lúc này, một thiếu nữ tóc dài bước ra từ sau thân cây.
"Cũng không phải lần đầu gặp mặt, tôi còn chưa biết tên cậu." Tạ Trì An hỏi rất lịch sự.
"Tư Đồ Nguyệt." Thiếu nữ trả lời.
"Tôi là..."
"Tôi biết cậu, Tạ Trì An." Tư Đồ Nguyệt ngắt lời cậu.
"Ồ?" Tạ Trì An cười hỏi, "Tôi nổi tiếng vậy sao?"
"Trên bảng vàng danh dự của trường có ảnh cậu." Tư Đồ Nguyệt trước đó đã từng thấy rồi.
Tạ Trì An không hề bận tâm: "Xem ra có đôi khi quá ưu tú cũng là một loại phiền não."
Tư Đồ Nguyệt ngập ngừng nói: "Cậu không giống trong tưởng tượng của tôi lắm."
"Tôi hẳn nên trông như thế nào?"
"Tôi nghĩ là cậu sẽ không nói đùa." Dù sao Tạ Trì An nhìn bên ngoài rất đứng đắn, lạnh lùng.
Tạ Trì An cười khẩy: "Tôi đoán câu tiếp theo của cậu, có phải cậu nghĩ rằng, tôi giống cậu."
Tư Đồ Nguyệt hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không đúng sao?"
Ngay từ đầu cô ta đã cảm thấy, bọn họ chắc chắn là đồng loại.
Chỉ là do Tạ Trì An bị cái gì đó kiềm chế, không chịu chìm vào hắc ám, không chịu giơ nanh múa vuốt.
Nhưng bây giờ, không phải Tạ Trì An đang làm rất tốt đó sao?
Một người ưu tú như cậu, không làm kẻ đi săn, thật là quá đáng tiếc.
Tạ Trì An đáp: "Cậu đoán sai rồi."
Bọn họ không hề giống nhau.
Cậu vĩnh viễn sẽ không lấy giết người làm vui.
---
Bạn nhỏ tác giả có lời muốn nói:
Tạ Trì An: "Vì tôi lấy giúp người làm niềm vui."
-----
Đông Vân Triều: Nhiều quá vậy, tác giả, cô điên rồi!!.