Chạy Hay Chết
Chương 26: Cứ Đi Đi, Không Tiễn
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chẳng phải ác quỷ ở ngay đây sao?"
Thiếu niên thờ ơ ngồi dựa lưng vào ghế xoay, giọng điệu hờ hững, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm người đối diện.
Chẳng biết "ác quỷ" trong lời cậu là bản thân mình, hay là con rắn độc Phong Minh phía trước.
Nụ cười trên mặt Phong Minh cứng lại, gã sửa lời rất nhanh: "Đúng đó, ác quỷ lớn nhất chính là kẻ chủ mưu."
Tạ Trì An cười nhạt, cậu khẽ nhắm mắt, ngầm đồng ý câu trả lời của Phong Minh.
Trong khoảnh khắc đó, mắt Phong Minh tối hẳn.
Tạ Trì An đây là đang nghi ngờ gã à?
Lại nói, cứ tò tò theo Tạ Trì An cũng không phải là cách.
Tạ Trì An luôn đề phòng gã, mà gã cũng không có thời gian đi diệt trừ những đối thủ khác.
Xem ra phải thay đổi sách lược thôi.
Tạ Trì An định ở lại đây đủ hai giờ để nghỉ ngơi thật tốt, nhưng hiển nhiên có kẻ không cho cậu cơ hội này.
Mới mười lăm phút trôi qua, ngoài hành lang đã vang lên tiếng hét thất thanh.
Có âm thanh bước chân dồn dập tới gần, người đó thử đẩy cửa mấy lần mà không được, đành điên cuồng đập vào cửa đối diện Tạ Trì An mà kêu la: "Cứu với! Mở cửa ra! Tôi biết có người ở trong mà, tôi sẽ không làm tổn thương cậu...!A!!!"
Giọng người kia im bặt.
Hẳn là kẻ phía sau đã đuổi tới rồi.
Cách một cánh cửa, có hai người đang đứng.
Tạ Trì An chậm rãi đứng dậy.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hung thủ giết người kia cũng đang ở ngoài cửa.
Cửa sổ phòng làm việc này bị tường chặn kín, cậu hoàn toàn không có đường lui.
Ngoài cửa, thiếu nữ tóc dài đứng im, tay lăm lăm cây kéo.
Tư Đồ Nguyệt săm soi cánh cửa hồi lâu rồi quay người đi lên tầng Hai.
Nơi cầu thang lên tầng Hai có một thi thể đàn ông nằm vắt ngang, cổ có vết thương chí mạng, hình như hung khí là dao phay.
Cổ tay còn bị bẻ gãy, máu lênh láng đầy đất.
Tư Đồ Nguyệt hơi nghiêng đầu, không định dùng thang bộ nữa mà trực tiếp lật người vượt qua lan can.
Đúng lúc này cửa chính tầng Một khu đào tạo bật mở, một đống người tràn vào.
Bởi vì khu dạy học bên kia có một thằng điên.
Mặc dù bây giờ dưới gầm trời này ai còn sống cũng điên hết rồi.
Nhưng kẻ điên nhất giữa một lũ điên vẫn khiến người ta sợ hãi từ tận tâm can.
Ngô Thịnh Hùng thỏa sức chém giết ở khu dạy học, khiến đại đa số người không thể không chuyển địa điểm, chạy đến dãy phòng đào tạo.
Kẻ địch gặp nhau, ai nấy mắt đỏ ngầu, lại thêm một trận gió tanh mưa máu nữa.
Không biết bên ngoài chém giết bao lâu, Tạ Trì An ngồi trong phòng nghe rõ mồn một suốt thời gian đó, cậu không ngủ nổi.
Một giấc ngủ trưa cũng không để cho người ta yên nữa!
Đến tận khi trận chiến bên ngoài bước đến hồi kết thúc, hai giờ nghỉ ngơi của cậu cũng chẳng còn bao nhiêu.
Tạ Trì An không biết hiện tại bên ngoài còn có ai và có bao nhiêu người.
Bất kỳ kẻ nào có thể sống sót qua cuộc chiến thì chắc chắn không kém cạnh cậu là bao.
Phong Minh rón rén mở hé cửa, ghé mắt nhìn ra ngoài.
Gã chỉ lướt qua đúng một giây rồi lập tức khép lại.
"Trì An, có rất nhiều người bên ngoài." Gã nói với vẻ căng thẳng.
Ngoài những thi thể ngổn ngang nằm trước cửa chính, còn có hơn mười học sinh đứng đấy.
Ai ai cũng che giấu sát khí, vô hình trung duy trì một loại cân bằng kỳ diệu, giống như một hiệp ước đình chiến ngầm được tất cả ngầm đồng thuận bằng ánh mắt.
Chắc chắn, lúc này mà chạy ra ngoài thì chín phần mười sẽ trở thành mục tiêu bị truy đuổi, bị chúng liên thủ tấn công.
Hai giờ sắp hết, hai người họ không thể tiếp tục chôn chân trong gian phòng này nữa.
Nhưng dù là muốn lên tầng Hai hay rời khỏi khu đào tạo, họ đều nằm gọn dưới tầm mắt của chúng.
Mười mấy học sinh này khác hoàn toàn so với hai mươi mấy kẻ lông bông Tạ Trì An đơn độc đối phó trước đó.
Từng người trong số chúng đều đã mang trên mình không biết bao nhiêu mạng người, kinh qua trăm trận.
Chưa kể việc cậu đánh có thắng hay không, coi như thắng, lúc Tạ Trì An trở lại khu dạy học lại chạm mặt Ngô Thịnh Hùng...!
Cảnh tượng phải nói là quá đẹp.
Tạ Trì An chưa bao giờ tính đến kết quả xấu nhất, bởi nếu không nghĩ đến thì hiện thực còn có chút hy vọng.
Tạ Trì An tuyên bố: "Không còn cách nào khác, đánh ra ngoài."
"Trì An!" Phong Minh đè bàn tay chuẩn bị vặn tay nắm cửa của Tạ Trì An lại, "Để tớ đi đi."
Tạ Trì An khựng lại.
Phong Minh tiếp tục nói: "Để tớ nhử họ rời đi."
Cuối cùng Tạ Trì An cũng đưa mắt lên nhìn thẳng vào gã: "Cậu muốn lên Thiên Đường à?"
"...!Trì An." Phong Minh cười nhạt, "Suốt chặng đường này tớ đã chẳng giúp được gì rồi, cậu lợi hại như vậy, tôi đi theo cậu chỉ có gây cản trở thôi.
Giờ hãy để tớ giúp cậu một lần được không.
Mặc dù tớ không giỏi đánh nhau nhưng đôi chân này vẫn chạy được.
Tớ nhử họ đi rồi, cậu sẽ được an toàn."
"Cậu đã cứu tôi rồi, đã giúp một ân huệ lớn." Tạ Trì An sửa lại.
Phong Minh lắc đầu, khuôn mặt rạng ngời đầy kiên định: "Hãy tin ở tớ, tớ nhất định sẽ sống sót, sau đó quay trở về tìm cậu!" Vào đúng khoảnh khắc này, nỗi lo lắng, bất an thường trực trước đây trong mắt thiếu niên đã được thay thế bởi lòng can đảm, rạng rỡ một thứ ánh sáng lấp lánh.
Tạ Trì An: "..."
"Vậy cậu cứ tự nhiên." Tạ Trì An lập tức nghiêng người làm động tác mời ra khỏi cửa.
Phong Minh: "..." Cậu không thể hạ mình mà phối hợp với tôi chút sao, không cần bi thương rơi lệ, quyết sống chết có nhau, ít nhất thì cũng nên cảm động chút đi chứ? Ít nhiều gì tôi cũng đóng kịch với cậu hai ngày, không cho tôi sự tôn trọng tối thiểu được hả!!
Phong Minh hít sâu một hơi: "Vậy, tôi đi?"
"Đi thong thả không...!Không phải." Tạ Trì An khựng lại đột ngột, lập tức đổi giọng, "Chạy nhanh lên, đừng để chúng bắt được."
Phong Minh: "..." Kỳ thật cậu muốn nói là đi thong thả không tiễn đúng không?
Trước khi mở cửa, Phong Minh vẫn không quên làm trò "chuẩn bị tâm lý" này nọ, sau đó mới đẩy cửa vọt ra.
Tốc độ quá nhanh, hệt như cuồng phong.
Mười mấy người ở bên ngoài mắt tròn mắt dẹt, đứng như trời trồng, lờ mờ cảm thấy hình như có thằng nào vừa chạy qua.
Đám người: "???"
Vừa xảy ra chuyện gì vậy?
Không biết ai phản ứng kịp đầu tiên, hét lên một tiếng "Đuổi theo!" vang vọng, sau đó cả đám cắm đầu cắm cổ đuổi theo thật.
Đến tận khi kéo nhau ra ngoài như một đàn, chúng mới sực tỉnh, đuổi theo làm gì?
Họ đánh nhau chết sống nửa ngày, vất vả lắm mới ngừng chiến được để dành thời gian nghỉ ngơi lấy sức mà đề phòng lẫn nhau, tự nhiên một thằng ất ơ nào đó từ đâu xông ra, phản ứng đầu tiên của một lũ mệt bã người lại là "đuổi theo"?
Có hợp lý không?!
Nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, dựa vào cái gì mà bọn họ chém giết tơi bời trong này, thằng kia lại chẳng thèm quan tâm, chuồn mất?
Thật bất công, thế là cả đám vốn đang cực kỳ hoang mang lại quay sang đồng lòng hợp sức đuổi theo cái tên chạy như gió kia.
Nhất định phải giết chết nó!
Không ngờ là, bọn họ vừa mở miệng hô "Đứng lại!", tên nhóc kia thế mà đứng lại thật, đứng dưới một tán cây chờ họ.
Hiếm lạ à nha.
"Đứng lại" được hô nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đã linh nghiệm được một lần.
Thiếu niên tuấn tú đứng dưới tán cây, nụ cười ấm áp, giọng nói êm ả, ánh mắt đen láy.
Gã nhìn bọn họ mà không hề sợ hãi, ngược lại còn mang theo niềm kích động khó tả.
Phong Minh giơ dao gọt trái cây lên, cười đến là đẹp mắt: "Hoan nghênh các vị đến với miền cực lạc của ta."
-
Tạ Trì An thấy đám học sinh kia nháy mắt đã đuổi theo thật, cậu cạn lời, đồng thời lòng còn hoài nghi chỉ số thông minh trung bình của những kẻ sống sót tới bây giờ.
Bị dắt mũi dễ vậy sao?
Cậu bước thẳng ra ngoài hành lang, tránh những cái xác nằm la liệt trên sàn, đi lên tầng Hai.
Ban sáng cậu đã phát hiện ra bóng một nam một nữ trên này.
Chỉ là đối phương tạm thời chưa chọc đến cậu, cậu cũng bỏ qua, coi như không thấy.
Có thể để người khác xử lý cũng tốt, Tạ Trì An rất không muốn dính máu người.
Dính nhiều khó rửa lắm.
Tạ Trì An thấy thi thể của tên đồ tể cầm dao phay đang chắn đường, cậu lưu loát xoay người vượt qua lan can, giẫm lên những bậc thang sạch sẽ mà đi.
Cả tầng Hai cực kỳ yên tĩnh.
-
Tầng Ba, phòng học tin.
Diệp Trạch Hạo và Diệp Trạch Ngữ ngồi núp sau hàng máy tính, dựa vào bàn khôi phục thể lực.
Diệp Trạch Ngữ thều thào: "Anh ơi, em khát quá, em muốn uống nước..."
Diệp Trạch Hạo cười khổ.
Làm sao bây giờ? Cậu cũng khát mà.
Vừa đói vừa khát.
Họ vẫn còn khá ổn, đồ ăn tuy ít ỏi nhưng vẫn được duy trì đều đặn mỗi ngày.
Ngoài kia có không biết bao nhiêu kẻ chưa được ăn miếng nào, chết đói như rạ.
"Cố nhịn thêm chút nữa." Diệp Trạch Hạo ôm lấy cô, "Tiểu Ngữ, cố nhịn thêm chút nữa." Cậu không biết hai bọn họ phải nhịn tới khi nào, bởi chẳng bao lâu nữa chính cậu cũng không chịu được nữa.
Choáng váng tới tận cùng.
"Kẹt kẹt..."
Cửa phòng học tin đột ngột mở ra.
Hai anh em lập tức tăng cao cảnh giác, nhặt gậy bóng chày trên đất, siết chặt trong tay.
Kẻ kia vòng qua mấy dãy máy tính phía trước, bước thẳng đến dãy cuối cùng.
Diệp Trạch Hạo và Diệp Trạch Ngữ đồng thời thấy rõ đó là một nữ sinh.
Tóc dài tới eo, vẻ ngoài xinh đẹp.
Hai chọi một, mà bên họ còn có một nam sinh, thoạt nhìn có vẻ như chiếm ưu thế hoàn toàn, nhưng không ai dám buông lỏng cảnh giác.
Thể lực hai người họ đã không còn nhiều, nhưng mà trạng thái của nữ sinh kia tốt hơn họ gấp nhiều lần.
Có thể không lo nghĩ chuyện ăn uống trong hoàn cảnh này thì đều là sự tồn tại cực kỳ đáng gờm.
Diệp Trạch Hạo đứng thẳng dậy, đẩy Diệp Trạch Ngữ ra sau lưng, chĩa gậy bóng chày về phía Tư Đồ Nguyệt, nghiêm mặt đe doạ: "Đừng có tới đây!"
Tư Đồ Nguyệt ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn thong thả bước tới.
Mắt Diệp Trạch Hạo tối sầm lại, bèn giơ cao gậy bóng chày lên, chất liệu gỗ của gậy khiến việc đánh chết người trở nên khó khăn, chỉ cần dọa lui là đủ.
Tư Đồ Nguyệt nhanh nhẹn tránh đi, đồng thời phản công, vật Diệp Trạch Hạo xuống đất, rút kéo định đâm vào tim Diệp Trạch Ngữ!
Đồng tử Diệp Trạch Hạo co rụt lại, cậu vội vàng bò dậy đẩy Diệp Trạch Ngữ ra, nhát kéo của Tư Đồ Nguyệt đâm thẳng vào một bên bắp đùi của cậu.
"A!" Diệp Trạch Hạo kêu ré lên.
Tư Đồ Nguyệt rút kéo, hình như rất không hài lòng vì đâm sai mục tiêu, càng bất mãn kẻ khiến ả đâm sai mục tiêu hơn.
Thế là ả đổi luôn, nhất quyết muốn giết chết tên nam sinh vướng víu này.
"Anh ơi!" Mắt Diệp Trạch Ngữ đỏ hoe, cô nhặt gậy bóng chày lao đến như thiêu thân, "Mày cút đi! Đừng có động đến anh ấy!"
Tư Đồ Nguyệt nghe sau lưng có tiếng gió, ả mau chóng nghiêng người né tránh đòn tấn công.
Diệp Trạch Ngữ nhân đà lao lên trước mặt Diệp Trạch Hạo, giận dữ nhìn chằm chặp Tư Đồ Nguyệt: "Tao không cho phép mày động đến anh ấy!"
"Không động đến nó? Thì động đến mày vậy." Tư Đồ Nguyệt không thèm đôi co.
Dù lông mày Diệp Trạch Hạo nhíu chặt vì đau đớn, cậu vẫn cắn răng nạt: "Tiểu Ngữ, trở về!"
"Anh, em cũng có thể bảo vệ anh." Diệp Trạch Ngữ một bước cũng không nhường.
"Tình anh em thật quá đỗi cảm động." Tư Đồ Nguyệt cười cười, "Nhìn tuổi chúng mày cũng không chênh nhau là bao, song sinh hả? Đã sinh cùng nhau, vậy thì cũng cùng chết một chỗ đi."
Ả đang định động thủ thì bỗng nhiên mọi động tác đều khựng lại, như nghe thấy gì đó, ả quay đầu nhìn thoáng qua cửa ra vào.
Tư Đồ Nguyệt nhếch miệng: "Xem ra hôm nay không phải cơ hội tốt rồi." Nói rồi, ả nhảy phóc lên bàn máy tính, không hề do dự nhảy xuống từ cửa sổ tầng Ba.
Tư Đồ Nguyệt giẫm lên ống thoát nước cố định bên rìa tường, đu người sang các cành cây gần nhất rồi tiếp đất an toàn, nhanh chóng rời đi.
Diệp Trạch Ngữ chẳng quan tâm tại sao Tư Đồ Nguyệt lại bỏ qua giữa chừng, cô cuống quýt chạy đến bên cạnh Diệp Trạch Hạo, không kìm được mà rơi nước mắt: "Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, anh chảy nhiều máu quá!"
Dù lông mày Diệp Trạch Hạo nhíu chặt vì đau đớn, cậu vẫn cố nói: "Tiểu Ngữ, uống máu anh đi."
Diệp Trạch Ngữ giật nảy mình: "Gì cơ?"
"Không phải em rất khát sao? Nhanh.
Nhiều máu thế này, không thể lãng phí." Diệp Trạch Hạo gắng gượng nở nụ cười dỗ dành em gái mình.
Diệp Trạch Ngữ bật khóc nức nở: "Sao mà được! Sao em có thể uống máu...!của anh..."
"Đây là thuốc cầm máu." Lúc giọng nói vô cảm của cậu vang lên, cả hai người đều sững sờ, cuống quýt ngẩng đầu nhìn qua.
Có một thiếu niên tuấn tú đứng ở nơi đó, vẻ mặt lãnh đạm.
Là nam sinh họ gặp ban sáng, cũng là người giết tên đồ tể dễ như trở bàn tay.
"Không muốn chết thì mau dùng." Tạ Trì An đặt lọ thuốc xuống đất cách họ không xa, còn bỏ thêm một chai nước khoáng, "Máu không ngon đâu, đừng uống."
Dứt lời, cậu cũng ra khỏi phòng học tin.
Thuốc cầm máu là do cậu tiện tay lấy trong chuyến viếng thăm phòng y tế hôm qua, một ngày trôi qua cũng đủ để cậu hiểu đại khái công dụng của các lọ thuốc không nhãn đó.
Tạ Trì An thất thần giữa hành lang.
Đã ngày thứ tư rồi, Tạ Trì An đâu có phải loại người tốt bụng như vậy.
Sao lại đưa tay giúp hai anh em họ?
Chắc hẳn...!là vì hình ảnh bọn họ liều mạng bảo vệ đối phương, trông rất quen.