29. Chương 29: Hướng Ngược Lại

Chạy Hay Chết

Chương 29: Hướng Ngược Lại

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuy nói Tạ Trì An đã sớm khóa chặt cửa, nhưng cánh cửa bây giờ gần như chỉ là một món đồ trang trí.
Dưới áp lực cùng cực của tuyệt vọng, không ít người bộc phát đủ loại tiềm năng. Tạm không đề cập tới việc dùng bạo lực phá cửa, tên muốn đánh lén này hiển nhiên đã nắm vững tuyệt kỹ cạy khóa. Lợi dụng tiếng đài phát thanh ma quỷ để che giấu hành tung, gã thoáng thấy bóng người trong phòng, liền lén lút tiếp cận sau lưng cậu, định ra tay trước để chiếm ưu thế.
Khéo thay, các giác quan của Tạ Trì An lại rất nhạy cảm, hoàn toàn không bị tiếng đài phát thanh làm xao nhãng.
Tạ Trì An bật điện thoại di động, đồng hồ hiển thị "9:01", pin đã cạn kiệt. Mấy ngày nay vì tiết kiệm điện, cậu luôn tắt nguồn điện thoại, chỉ mở một chút để chiếu sáng lúc ban đêm.
Ánh sáng điện thoại chiếu rõ mặt kẻ đánh lén, là một tên nhóc có vẻ mặt gian xảo, tay còn đang nắm lấy chiếc búa sắt giống hệt chiếc của Tạ Trì An – bên cạnh mỗi tủ kính đựng bình chữa cháy trong trường đều có một cái, rõ ràng là để cứu người, vậy mà từ khi Trò chơi bắt đầu, ai nấy đều coi nó như vũ khí và tranh đoạt.
Nếu Tạ Trì An không phản ứng kịp, búa của tên nhóc này chắc chắn sẽ giáng thẳng vào gáy cậu, trực tiếp đoạt mạng cậu.
Đáng tiếc thay, gã bị Tạ Trì An đánh choáng váng.
Một đòn vừa rồi của Tạ Trì An không hề khiến gã mất mạng, vẫn còn hơi thở yếu ớt. Nhưng Tạ Trì An cũng không định tha cho gã, thế là cậu không chút do dự giơ búa lên lần thứ hai.
Sau đó Tạ Trì An nhìn thi thể, hay đúng hơn là nhìn vũ khí trong tay thi thể, suy tư hai giây.
Cậu đã có một chiếc, mang thêm chỉ thêm vướng víu.
Tạ Trì An nghĩ nghĩ, nhét cây búa vào trong quần áo của gã.
Như thế này chỉ cần không ai rảnh rỗi lục soát thi thể, sẽ không tìm thấy thêm vũ khí.
Xong xuôi, pin điện thoại của Tạ Trì An cũng hết, tự động tắt nguồn. Gương mặt nhợt nhạt được ánh sáng điện thoại hắt vào bỗng chốc tối sầm.
Tạ Trì An ngồi vào chỗ của Đồng Dập Huy lần nữa, hoàn toàn mặc kệ cái xác đang ngả dưới chân mình, thậm chí không muốn nhúc nhích một bước nào.
Cậu gục xuống mặt bàn, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Một đêm trôi qua.
***
Một đêm này, Diệp Trạch Ngữ cơ bản không thể ngủ yên giấc. Chưa kịp nghe đài phát thanh vang lên cô đã tỉnh giấc, nhìn sắc trời bên ngoài đã tảng sáng, chút uể oải cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến.
Nhưng cũng chỉ là "uể oải" về mặt tinh thần mà thôi.
Cô ép bản thân giữ vững tỉnh táo, mặc cho cơ thể phát ra những tín hiệu suy kiệt. Còn chưa xuất phát mà đã kiệt sức, điều này rõ ràng không phải là một tín hiệu tốt.
Đói khát kéo theo mệt nhọc, không phải vấn đề mà một giấc ngủ chập chờn có thể giải quyết được. Ngày hôm kia Diệp Trạch Ngữ đã được ăn lót dạ chút ít, có thể đảm bảo cô không đến mức chết đói, nhưng cũng chỉ vậy mà thôi.
Diệp Trạch Ngữ không có đồng hồ, không thể phán đoán chính xác thời gian hiện tại. Đài phát thanh còn chưa vang lên, nghĩa là vẫn chưa tới sáu giờ, nhưng nhìn sắc trời, hẳn đã qua năm giờ rồi.
Diệp Trạch Hạo chưa tỉnh.
Diệp Trạch Ngữ không nỡ đánh thức cậu, lặng lẽ đỡ một bên cánh tay cậu, cố cõng cậu lên.
Cô vừa chạm vào, Diệp Trạch Hạo liền tỉnh. Cậu cũng không dám thả lỏng hoàn toàn.
"Tiểu Ngữ." Diệp Trạch Hạo vẫn còn mơ màng, "Mấy giờ rồi?"
"Chắc hơn năm giờ." Diệp Trạch Ngữ không rõ còn lại bao nhiêu thời gian nữa, "Bây giờ chúng ta xuất phát."
Trước khi đài phát thanh báo thức, chắc chắn sẽ có rất ít người hoạt động bên ngoài. Diệp Trạch Ngữ muốn tranh thủ tới Khu dạy học phía Nam.
Không biết tình trạng của những người khác ra sao, dù sao dựa vào tình trạng hiện tại của cô và huynh trưởng, gặp ai cũng khó mà chiếm được lợi thế.
Trước khi đi, Diệp Trạch Ngữ đã uống một ngụm nước lớn một cách xa xỉ.
Dòng nước ngọt lành chảy dọc thực quản, bổ sung chút thể lực tuy chẳng đáng kể, chuẩn bị cho con đường phía trước.
Diệp Trạch Ngữ cõng Diệp Trạch Hạo, vặn tay nắm cửa phòng chứa đồ.
Sân trường trước sáu giờ sáng, quả nhiên không một bóng người. Nhìn khắp nơi chỉ thấy toàn thi thể, có kẻ cụt chân cụt tay, có kẻ thịt nát xương tan, có kẻ thân thể thối rữa, cũng có kẻ diện mạo dữ tợn.
Diệp Trạch Ngữ cõng Diệp Trạch Hạo trên lưng.
Cô gái nhỏ nhắn gần như kiệt sức nhưng vẫn gắng gượng cõng một nam sinh nặng hơn cô mười mấy cân, gian nan vượt qua núi thây biển máu.
Mỗi một bước đều cực kỳ nặng nề, vô cùng gian khổ.
Diệp Trạch Hạo chỉ có thể không ngừng động viên muội muội: "Tiểu Ngữ, cố lên, cố chịu..."
Sức mạnh của ngôn ngữ thật kỳ diệu.
Có thể đả kích người khác, khiến họ hãm sâu trong tuyệt vọng, cũng có thể cổ vũ, ngợi ca, khiến họ hồi sinh.
Lộ trình chưa tới năm trăm mét, nhưng lại chưa bao giờ xa xôi đến thế.
Sau khi con người bị dồn đến cực hạn, đừng nói là năm trăm mét, khoảng cách năm mét đã khó như lên trời. Ngoài sa mạc rộng lớn kia không biết có bao nhiêu kẻ lữ hành đã chết khát ở nơi cách ốc đảo không xa.
Diệp Trạch Ngữ bước chân vào Khu dạy học phía Nam, vừa buông Diệp Trạch Hạo xuống, cô nằm vật xuống đất vì quá mệt mỏi, miệng thở hổn hển, không nói nên lời.
Thật lâu sau cô mới đủ sức bật cười: "Chúng ta đến nơi rồi. Huynh, chúng ta đến nơi rồi! Chúng ta sống sót cùng nhau!" Điều cô lo lắng nhất vẫn luôn là huynh trưởng Diệp Trạch Hạo bị thương ở chân không kịp chạy vào vùng an toàn.
Diệp Trạch Hạo cười nhẹ, cổ vũ muội ấy: "Ừ, Tiểu Ngữ thật lợi hại."
Để lê lết đến được chỗ này, hai người đã mất không ít thời gian, bởi ngay một giây sau, đài phát thanh lại vang lên đúng hẹn.
"Khu vực an toàn hôm nay, sân tập lớn."
...!
Nụ cười trên khuôn mặt hai huynh muội bỗng chốc cứng đờ như gỗ đá.
***
Tạ Trì An khá bất ngờ với khu vực an toàn hôm nay.
Nếu suy nghĩ theo quán tính, khu vực an toàn hôm qua là Khu dạy học phía Bắc, thì hôm nay khu vực an toàn phải là Khu dạy học phía Nam mới hợp lý.
Cả trường học chỉ có hai dãy nhà giảng dạy duy nhất, ở giữa có kí túc xá, siêu thị nhỏ, nhà ăn và các thứ khác cũng gần phía Nam hơn.
Đại khái là để chiếu cố các học sinh lớp Mười Hai phải học hành nhiều, thời gian nghỉ ngơi ít.
Không ngờ nó lại chọn sân tập ở tận cùng phía Bắc...!
Sân vận động nằm sát khu dạy học phía Bắc, từ tầng một nơi cậu đang ở đến đó chưa tốn tới một phút.
Sân tập lớn được bao bọc bởi một đường chạy dài bốn trăm mét, diện tích tổng thể khá lớn, nhưng nếu hơn một trăm người tụ tập lại thì chỉ liếc mắt một vòng là thấy hết sạch.
Kẻ chủ mưu đây là muốn ép bọn họ phân thắng bại ngay trong hôm nay sao?
Tạ Trì An là người đầu tiên ra khỏi cửa.
Trong lúc những người khác còn cần quan sát thêm hoặc chưa kịp phản ứng, Tạ Trì An phải chiếm lấy tiên cơ, chạy vụt đi không chút do dự.
Cậu ở ngay tầng một, cách sân tập lớn cũng gần nhất, đương nhiên là nên đi càng sớm càng tốt.
Sân vận động rộng lớn rất trống trải, cậu là người đến đầu tiên.
Thi thể trải đầy trên đường chạy và bãi cỏ.
Đài quốc kỳ là công sự che chắn duy nhất trên sân tập, phía trên còn đọng lại những cục máu đông đỏ sẫm của cố Hiệu trưởng.
Tạ Trì An tiện tay đặt bình nước nho chứa kali permanganat nồng độ cao ở nơi không quá dễ thấy, sau đó đi vào căn phòng nhỏ bên dưới đài quốc kỳ.
Lần này không cần cậu ra tay, đám người kia sẽ tự động tranh đoạt một chai "nước nho" đầu rơi máu chảy, có khi còn chết sạch hết.
Chỉ chốc lát sau, sân tập xuất hiện người thứ hai. Gã nhìn quanh một vòng sân thấy trống trơn – gã không tin có người còn hành động nhanh hơn cả gã – điều này cũng nằm trong dự liệu. Gã tặc lưỡi đắc ý, chạy vào phòng dưới đài quốc kỳ.
Quan sát mà không thấy bất kỳ đối thủ nào, phản xạ đầu tiên của con người chính là mau trốn vào công sự che chắn duy nhất. Nhưng chính vì nó là duy nhất nên nó cũng bắt mắt nhất. Chỉ có nơi này là có thể trốn, chẳng phải đang "lạy ông tôi ở bụi này" sao?
Nhưng Tạ Trì An thấy chả sao.
Đến một người cậu giết một người, đến hai người cậu giết cả đôi.
Chỉ cần đừng bị đánh hội đồng, mọi chuyện đều dễ nói.
Cao thủ tuyệt thế cũng khó địch lại thiên quân vạn mã.
Vị nam sinh tự mãn xui xẻo này chân trước vừa bước vào căn phòng nhỏ, một giây sau gã đã bị Tạ Trì An vốn núp sau cửa cắt cổ.
Tạ Trì An rút dao, bình tĩnh nhìn nam sinh ngã xuống.
Cậu tiếp tục im lặng quan sát.
Người thứ ba và người thứ tư đến gần như đồng thời, họ đều mang lòng đề phòng lẫn nhau nên nhất thời không ai dám mon men đến gần đài quốc kỳ. Lần lượt, người đến càng ngày càng nhiều, không khí tràn ngập sự cảnh giác, không kẻ nào tuyên chiến trước, vô hình trung, tất cả cùng đồng lòng chờ đợi đủ nhân số rồi mới tính tiếp.
Cũng bởi vì nhiều người mà chẳng ai dám đánh chủ ý vào căn phòng nằm dưới đài quốc kỳ này nữa, dù sao muôn người đang nhìn chằm chằm, mình có vào cũng chẳng lừa được ai, còn hành động thiếu suy nghĩ thì sẽ trở thành bia đỡ đạn...!
Tạ Trì An quan sát toàn cảnh trong bí mật, cậu đã thấy Tư Đồ Nguyệt, cũng đã thấy Phong Minh với một bên tay quấn băng vải kín mít và toàn thân đầy máu.
Nhưng một thân toàn máu của Phong Minh kia chẳng có gì nổi bật cả, xét về hình thức thì đứa nào mà chẳng "kẻ tám lạng, người nửa cân"? Ngay cả áo sơ mi của Tạ Trì An còn bị rách một đường thấm máu đây này.
Vậy nên thực ra điểm nổi bật thu hút sự chú ý của Phong Minh chính là bộ dạng sắp chết của gã...!
Nhờ khuôn mặt quá ư là tiểu bạch kiểm, những tên nam sinh cao lớn kia không hề để gã vào mắt.
Tương tự, nữ sinh cũng không phải đối tượng chúng coi trọng.
Phong Minh vui vẻ giả nai tiếp, gã tự giác tìm một chỗ khuất để giảm thiểu cảm giác tồn tại.
Tư Đồ Nguyệt lạnh lùng đứng ở một phía khác.
Ngày thứ năm rồi, thế mà vẫn có không ít kẻ chưa hiểu được đạo lý "đừng đánh giá một quyển sách qua vẻ bề ngoài".
Nữ sinh có thể sống sót đến ngày thứ năm rất ít, nhưng từng người một đều là nhân vật đáng gờm có khả năng lật ngược thế cờ.
Mãi mãi không được coi thường bất cứ kẻ địch nào.
Thời gian đếm ngược từng giây, kim đồng hồ sắp chạm đến bảy giờ.
Tạ Trì An thăm dò từng người một, mỗi một người đi qua, cậu lại tăng thêm một đơn vị đếm.
Tối hôm qua thông báo nhân số là 102 người, trừ tên bị cậu đánh chết và tên bị cậu dùng dao cắt cổ, còn 100 người.
Cho đến tận bây giờ, tính cả chính bản thân cậu, cả sân tập chỉ có 98 người.
Hai huynh muội kia chưa tới.
Tạ Trì An biết rõ chân người huynh trưởng bị thương, cử động khó khăn, nhưng khu dạy học phía Bắc gần sân tập lớn như vậy, không có lý nào mà đi cả tiếng đồng hồ vẫn chưa tới được.
Đừng nói là vì bị thương sợ bị giết mà không dám tới nhé, thà bị giết còn hơn là nổ thành bãi thịt...!Thế nên 97 người mới đứng ở đây họp mặt, kẻ khỏe mạnh toàn vẹn lác đác không có mấy, hầu hết đều mang thương thế nặng nhẹ khác nhau.
Trên lưng Tạ Trì An còn có một vết sẹo dài ngoằng đây này.
Trừ phi...!Tạ Trì An nghĩ đến khả năng: hai huynh muội kia lo rằng không thể tới kịp vùng an toàn nên quyết định xuất phát sớm, bởi vì nếu đoán theo quán tính, đích đến của họ rõ ràng là khu dạy học phía Nam.
Nếu thật là như vậy...!Thông minh quá sẽ bị thông minh hại.
Tận đến lúc 6:59:50, xuyên qua lưới sắt nhiều màu bao quanh sân tập, có bóng người chậm rãi đến muộn.
Đó là một nữ sinh, mọi người kinh ngạc phát hiện trên lưng cô còn cõng thêm một nam sinh nữa.
Giờ này rồi mà còn đèo bòng, là tình yêu đích thực đấy ư? Có người cảm thán, nhưng chẳng đưa tay giúp đỡ.
Có kẻ khinh thường, cảm thấy cô gái này đúng là ngốc.
Thể lực của Diệp Trạch Ngữ đã sớm cạn kiệt, cô hoàn toàn phải chống đỡ bằng ý chí và nghị lực.
Khoảng cách chỉ còn hai mươi mét mà thôi, chỉ cần mười giây vượt qua hai mươi mét này...!
Là có thể sống sót!