Chạy Hay Chết
Chương 30: Cuộc Chiến Đoạt Nước
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Đông Vân Triều
Ngay khi Diệp Trạch Ngữ nghe thấy tên khu vực an toàn hôm nay, cô thiếu chút nữa đã sụp đổ.
Cô xuất phát sớm hơn một giờ, trải qua muôn vàn khó khăn, kiệt quệ sức lực, vất vả lắm mới bò được đến khu dạy học phía Nam, mừng thầm vì thoát chết một lần...!Kết quả, hệ thống lại thông báo rằng cô đã đi ngược đường, phải quay lại lối cũ?!
Diệp Trạch Ngữ muốn bùng nổ, muốn chửi thề một trận.
Nhưng cuối cùng, cô vẫn mím chặt môi, không nói lời nào, không còn thời gian chần chừ nữa.
Diệp Trạch Ngữ đưa chai nước cho Diệp Trạch Hạo: "Anh, anh uống nhiều chút.
Chúng ta liều một phen."
Đúng là anh em sinh đôi có thần giao cách cảm, gần như ngay lập tức Diệp Trạch Hạo đã hiểu ngay ý em gái mình.
Diệp Trạch Hạo nhận lấy, ngửa cổ uống một phần ba chai.
Diệp Trạch Ngữ uống cạn hai phần ba còn lại một cách dứt khoát, sau đó vứt chai nước ra sau lưng.
Cô muốn quyết chiến đến cùng.
Lý tưởng thì đẹp đẽ, nhưng hiện thực lại...!Diệp Trạch Ngữ vừa cõng Diệp Trạch Hạo, cả người cô liền mất hết sức lực, ngã vật xuống đất, Diệp Trạch Hạo cũng trượt xuống theo.
Cô đã kiệt sức hoàn toàn rồi.
"Nghỉ ngơi một lát đi, thế này không được." Diệp Trạch Hạo đau lòng khôn xiết.
"Không có thời gian..." Cô thì thầm, "Em nhất định sẽ cùng anh sống tiếp.
Dù có phải bò, em cũng sẽ bò đến."
"Em như này rồi ngất giữa đường thì mới không sống được!" Diệp Trạch Hạo quát cô, "Hoặc là dừng lại nghỉ năm phút, hoặc là em cứ mặc kệ anh đi!"
Diệp Trạch Ngữ im lặng một lát, sau đó nặng nề đáp: "Được, năm phút."
Cô đếm từng giây, năm phút vừa đến, cô bèn cõng Diệp Trạch Hạo trên lưng...!kỳ thật đã tới năm phút hay chưa cô cũng không biết, lòng cô rối bời, số đếm cũng chẳng còn chính xác.
Cô thật sự đã kiệt quệ, cô cũng muốn chạy thật nhanh, nhưng thực tế cô chỉ có thể lê bước chậm chạp.
Có mấy lần Diệp Trạch Hạo muốn mở miệng khuyên cô buông cậu xuống, chỉ một va chạm nhẹ cũng khiến cậu đau đến toát mồ hôi lạnh.
Diệp Trạch Ngữ đã sớm không chịu đựng nổi, nhưng vừa nghĩ tới anh trai mình, cảm giác toàn thân cô lại tràn đầy năng lượng...!tuy là không thể nào nhưng ít nhất cũng giúp cô không gục ngã giữa chừng.
Rốt cục, chỉ còn cách hai mươi mét nữa!
Thế nhưng, cũng chỉ vỏn vẹn mười giây...!
Đến mốc năm giây cuối cùng, Diệp Trạch Ngữ ước chừng khoảng cách mười lăm mét còn lại, cô đầy tuyệt vọng.
"Tiểu Ngữ, mau thả anh xuống nếu không cả hai chúng ta đều sẽ chết!" Diệp Trạch Hạo hét lớn.
Diệp Trạch Ngữ không còn sức để đáp lại, chỉ dùng hành động thể hiện sự từ chối rõ ràng.
Rất hi vọng, một người nào đó có thể tới kéo cô đi thật nhanh...!
Nhưng cô biết điều đó là không thể.
Bên trong sân tập nhiều người như vậy, chẳng ai sẽ làm vậy.
Mà người duy nhất yêu thương, quan tâm cô, giờ phút này đang tựa vào lưng cô, sinh ra cùng cô, lớn lên cùng cô, bảo vệ và chăm sóc cô, là sinh mệnh thứ hai của cô.
-
Tạ Trì An đứng trong căn phòng nhỏ.
Từ đài quốc kỳ đến cổng sân tập, nếu cậu muốn giúp hai anh em kia, cậu cần phải đi qua sáu mươi mét sân tập, cộng thêm bốn mươi mét đường bên ngoài cả đi lẫn về, bị gần hai trăm cặp mắt dõi theo và có thể trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người.
Tạ Trì An không hề nhúc nhích.
Cậu không thể cứu được hai người này, ngay từ khi họ xuất hiện trong tầm mắt, cậu đã biết điều đó.
Chẳng ai có thể chạy một trăm mét chỉ trong vỏn vẹn mười giây...!À không, người đạt kỷ lục thế giới với chín giây năm mươi tám thì có thể.
Nhưng Tạ Trì An dù có lợi hại đến mấy cũng không thể phá được kỷ lục thế giới.
Tính toán xong xuôi, cậu đưa ra kết luận, Tạ Trì An không làm gì cả.
Rồi cậu nghĩ, nếu như có khả năng thì sao? Cậu sẽ lao ra cứu sao?
...!Hình như cũng sẽ không.
Người có thể khiến Tạ Trì An phải dốc toàn lực để cứu, không phải là hai người họ.
-
Không kịp rồi.
Bất kể ai ở đây, kể cả Diệp Trạch Ngữ, đều rất rõ ràng câu trả lời đó.
Cô nghĩ như thế cũng tốt, cô và anh trai sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, cùng ở một nơi, họ cũng nên chết theo cách như vậy.
Cô thật sự, thật sự, không thể chịu đựng thêm được nữa rồi...!
Ở mấy giây cuối cùng của cuộc đời, cô nghe thấy một tiếng thở dài.
"Tiểu Ngữ, để anh đưa em đi một đoạn đường, em cũng tiễn anh trai đoạn đường cuối cùng nhé."
Anh muốn cả hai cùng chết sao?
Đã như vậy, Diệp Trạch Ngữ không còn sợ hãi nữa.
Được cùng sống cùng chết với anh, em có gì phải sợ hãi đây
Nhưng một giây sau, Diệp Trạch Ngữ lại bắt đầu hoảng sợ.
Anh trai, anh định làm gì vậy?!
Ba.
Diệp Trạch Hạo tách mình ra khỏi tay đang bám của Diệp Trạch Ngữ, tuột xuống khỏi lưng cô...!cũng không đến mức "giật mạnh", động tác của cậu dịu dàng nhưng kiên định, người đã sớm kiệt quệ sức lực như Diệp Trạch Ngữ rất dễ buông lỏng tay.
Hai.
Diệp Trạch Hạo kéo tay Diệp Trạch Ngữ, tăng tốc chạy thẳng đến cổng lớn sân tập.
Mỗi bước chân cậu sải đi, vết thương bên mé đùi lại nứt toác ra một chút, rách toác khiến cậu máu me đầm đìa, đau thấu tim gan, cậu lại không rên một tiếng nào, kiên định dắt Diệp Trạch Ngữ chạy như bay.
Một.
Một mét cuối cùng, cậu thô bạo đẩy mạnh Diệp Trạch Ngữ vượt qua cổng "sống", còn cậu dừng lại cách đó chưa tới một mét, đứng về phía "chết", nở một nụ cười rạng rỡ lần cuối.
Bùm!
Diệp Trạch Ngữ quay phắt lại, gần như rách cả mí mắt.
Cô nhìn thấy anh trai cứ như vậy...!cứ như vậy...!đứng trước mặt cô, ở nơi cách đó chưa tới một mét, từ một người sống sờ sờ, đột nhiên biến thành một đống máu thịt be bét.
Thậm chí cô còn cảm nhận được những giọt máu li ti vương vãi trên mặt mình nóng hổi.
Mà những khối thịt vụn kia lại bắt nguồn từ cốt nhục chí thân của cô.
Diệp Trạch Ngữ nghĩ rằng mình sẽ hét toáng lên, nhưng cô phát hiện cô không thể thốt ra bất kỳ tiếng nào.
Vì sao...!Cô quỳ sụp xuống đất, tay run rẩy sờ lên vũng máu còn mới, nhìn bàn tay một phút trước còn được người kia nắm lấy giờ phút này lại nhuốm đầy máu của anh, đôi mắt chìm trong bóng tối mịt mùng.
Để anh đưa em một đoạn đường, em cũng tiễn anh đoạn đường cuối cùng...!Hóa ra là ý này sao?
Vì sao cuối cùng vẫn là anh bảo vệ em?
Vì sao không thể cho em chết cùng anh!
Bắt em trơ mắt nhìn anh chết ngay trước mặt, quá độc ác...!Quá độc ác! Ai cho phép anh tự tung tự tác! Diệp Trạch Hạo, em hận anh, em hận anh!!!
Diệp Trạch Ngữ ôm mặt, nghẹn ngào khóc trong đau khổ.
Một người mỉm cười nơi chín suối, một người ôm hận trong bi thương.
Nhiều khán giả thờ ơ, thậm chí còn cười trên nỗi đau của người khác, may mắn loại được thêm một đối thủ.
Cũng có kẻ cảm thấy tiếng khóc của con nhóc kia quá ồn ào, bực bội muốn xử lý.
Tạ Trì An chợt nhớ lại:
Lỗ Tấn tiên sinh từng nói, niềm vui nỗi buồn chẳng tương thông.
Tôi chỉ cảm thấy nhân loại thật ầm ĩ.
-
Dáng vẻ khóc lóc này của Diệp Trạch Ngữ sẽ mang đến rất nhiều nguy hiểm.
Bảy giờ đã điểm, số người đã đông đủ, cuộc chiến sắp bắt đầu.
Người vừa mất người thân như Diệp Trạch Ngữ chẳng khiến kẻ nào động lòng, mà thay vào đó cô sẽ bị xem như mục tiêu dễ dàng để loại bỏ.
May mắn thay, chai nước nho mà Tạ Trì An để lại trên bậc thang bên trái đài quốc kỳ, cuối cùng cũng có người phát hiện ra.
Chai nước nép mình dưới một cái xác nữ, thoạt nhìn như thể trước khi chết cô gái đó vẫn luôn giữ nó khư khư trong lòng.
Rất có thể là sau khi giết người, hung thủ nóng lòng tẩu thoát nên chỉ cướp đi ba lô, bỏ sót lại đồ uống...!Mặc kệ sự thật là gì, tất cả bọn chúng sẽ cố gắng tưởng tượng ra một cảnh tượng, một lời giải thích hợp lý cho sự xuất hiện của chai nước ở đây, tóm lại không ai tin rằng sẽ có kẻ để nước ở đây để hại người.
Vì sao ư? Nhìn hoàn cảnh này đi, loại tài nguyên như nước quý hơn cả tính mạng con người, rất nhiều kẻ chết vì khát, thằng ngu nào lại lãng phí hẳn một chai nước chỉ để giết người? Làm gì mà phung phí của Trời như thế?
Anh Tạ bị gán mác "phung phí của Trời" đang ngồi dưới đài quốc kỳ uống sữa chua.
Bảy giờ rồi, nên ăn sáng thôi.
Quay lại cảnh tượng bên ngoài.
Vốn dĩ sự chú ý của mọi người còn đang đặt tại cổng sân tập, nếu không thì cũng đang quan sát đối thủ xung quanh.
Sống đến ngày thứ năm đã chứng minh ánh mắt của mỗi người không hề kém, rất nhanh đã có người dùng "Hỏa Nhãn Kim Tinh"[1] nhìn thấy chai nước thập thò dưới thi thể, mà không chỉ một người phát hiện.
[1] Hỏa Nhãn Kim Tinh: là một trong số năm loại Thần nhãn của "Tây Du Ký", chỉ nhìn qua là có thể phân biệt đâu là yêu tinh, ma quỷ đội lốt, đâu là con người.
Ở đây mang nghĩa là "tinh mắt".
Ca này khó rồi đây.
Cả đám bị chai nước hấp dẫn, bắt đầu vặn cổ tay bẻ khớp chân, nhìn chằm chằm như sói đói, chẳng ai còn quan tâm đến Diệp Trạch Ngữ nữa.
Ngô Thịnh Hùng không nói năng gì, lập tức xông lên muốn lấy, giờ thì làm sao có chuyện phân bua "ai thấy trước thì là của người đó", chỉ có đánh nhau mà thôi.
Ngô Thịnh Hùng rất mạnh, điều đó ai cũng biết, hôm qua gã còn "đại khai sát giới" trong tòa nhà giảng dạy cơ mà.
Nhưng bọn hắn có thể chém giết vào TOP 100 trong hai ngàn người, dễ chọc sao? Mà những tên này đồng thời chĩa mũi dùi vào gã, đồng loạt xông lên.
Cũng có những kẻ chuồn êm như cá trạch, nhặt nhạnh trên các bậc thang, bắt đầu hỗn chiến.
Hỗn chiến nảy lửa, ngươi chết ta sống, đầu rơi máu chảy, chỉ vì một chai nước.
Chúng không biết rằng, đây lại là một chai nước đòi mạng...!
Cũng không thiếu những vị khán giả đứng xem từ đầu đến cuối, xem chúng đánh nhau đến mức cá chết lưới rách.
Phong Minh đảo mắt nhìn khắp sân tập một lượt, không thấy bóng hình gây thương nhớ kia đâu.
Gã không tin Tạ Trì An chết sau cuộc chia ly với gã, thế thì...!Mắt gã dừng lại trên đài quốc kỳ.
Là chỗ này?
Lúc Phong Minh tìm kiếm bóng dáng Tạ Trì An, gã cũng chú ý tới một ánh mắt khác.
Gã quay đầu, trông thấy Tư Đồ Nguyệt đang đứng đối diện nhìn gã.
Phong Minh tươi cười rạng rỡ, chỉ Tư Đồ Nguyệt mới biết nụ cười này ẩn chứa bao nhiêu ác ý.
Tình hình chiến đấu cực kỳ khốc liệt.
Ngô Thịnh Hùng không hổ là kẻ học võ, một đám người xúm vào đánh mà không ai làm gì được gã.
Trong trận hỗn chiến, hầu như không ai cố định mục tiêu.
Tấn công người khác đồng thời còn phải đề phòng những người khác tấn công mình, không cẩn thận là mất mạng ngay.
Có thể giết vào TOP 100, kẻ đó ít nhiều cũng biết chút võ vẽ, hoặc là có cơ thể cường tráng, hoặc là trí lực siêu quần, hoặc là tố chất tâm lý mạnh mẽ.
Nhưng "núi cao còn có núi cao hơn", Ngô Thịnh Hùng được Tạ Trì An dán cho cái mác "tên cuồng chiến đấu", mặc dù từ "cuồng" mang ý xấu, nhưng ít nhất còn có hậu tố "chiến đấu" đằng sau.
Chứng minh rằng Tạ Trì An đã công nhận chiến lực của gã.
Nếu không có đủ thực lực mà còn đi gây gổ khắp nơi thì đó không gọi là tên điên, Tạ Trì An sẽ gọi là thằng ngu...!
Ít nhất Ngô Thịnh Hùng đơn đấu với cậu còn khiến cậu bị thương.
Có nhiều kẻ còn chẳng nắm nổi một góc áo của Tạ Trì An nữa là.
Trong tích tắc lại chết không ít người.
Ngô Thịnh Hùng giẫm lên núi thây, bản thân gã cũng vết thương chồng chất, gã đảo mắt nhìn đám còn lại: "Còn đứa nào muốn cướp nữa?"
Chúng chỉ chần chừ một lát, nhìn nhau, rồi vẫn ầm ầm xông lên.
Lâu lắm rồi họ chưa được uống nước! Sau khi cửa nhà kho của siêu thị nhỏ bị đám học sinh bộc phát tiềm lực phá tan tành, đống đồ sót lại không đủ để họ nhét kẽ răng.
Bọn họ cần đồ ăn, cần nước!
Ngô Thịnh Hùng đã bị thương nặng như thế, gã sẽ không chống chịu được bao lâu nữa.
Nhân loại bất tử, hỗn chiến liên miên.
Chưa giết đến người cuối cùng, tranh đấu sẽ không bao giờ ngưng nghỉ, không ai cam tâm tình nguyện chắp tay dâng nước cho kẻ khác!
...!
Bên ngoài chém giết lẫn nhau, Tạ Trì An ngồi trong căn phòng nhỏ...!ăn bánh mì.
Lúc chúng hỗn chiến sống chết để tranh đoạt một chai thuốc độc, Tạ Trì An còn đang bận từ tốn ăn bánh mì với sữa chua, giống như đang tham gia một chương trình ẩm thực.
Hai khung cảnh khác biệt.
Nếu như có kẻ bên ngoài nhìn thấy, đoán chừng cậu sẽ kéo được rất nhiều cừu hận, khiến người và thần cùng phẫn nộ.
Nhưng anh Tạ không quan tâm.
Dùng một bình kali pemanganat, cậu đã xử lý xong nửa cái sân tập.
- --
Đông Vân Triều: Chính bởi sự ngầu lòi này của anh mà chương sau anh sẽ ăn hành:>>.