Chạy Hay Chết
Chương 3: Bình Yên Trước Cơn Bão
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Trì An rũ mắt.
Cậu nhận ra, thần kinh của mọi người đã căng thẳng đến cực độ, niềm hy vọng duy nhất của họ là chờ đợi người từ bên ngoài đến giải cứu.
Nhưng nếu để họ biết rằng trường học đã sớm bị cô lập hoàn toàn, thì hậu quả sẽ...
Không thể lường trước được.
Nhưng cứ giấu giếm thế này cũng không phải là giải pháp tốt.
Nếu cậu không nói, chờ đến khi họ tự mình phát hiện ra thì mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn.
Khóe môi Tạ Trì An khẽ giật, vừa định mở lời thì một tiếng thét bất ngờ cắt ngang.
"Tớ không chịu nổi nữa! Tớ muốn về nhà!"
Đó là Chu Nhất Ngạn, người vốn dĩ bình thường không mấy nổi bật, giờ phút này đột nhiên phát điên càng khiến mọi người chú ý hơn.
Mặt Chu Nhất Ngạn tái mét, giật lấy túi sách rồi chạy biến khỏi lớp học.
Sau sự cố bất ngờ này, cả căn phòng bỗng chốc im lặng như tờ.
Lớp trưởng tiếp tục gặng hỏi: "Tạ Trì An, các cậu..."
Không đợi Lớp trưởng nói hết câu, Tạ Trì An đã tóm tắt toàn bộ sự việc: "Lúc tôi và Lương Diệc Phi đến phòng phát thanh thì bên trong không có ai. Sau đó chúng tôi đến phòng bảo vệ xem camera, thì thấy một nữ sinh lớp Mười một đã chết trên hành lang, nhưng không phát hiện hung thủ.
Ngoài ra, cổng trường đã biến mất, thay vào đó là một bức tường bao kín. Chúng tôi không thể ra ngoài được."
Giọng điệu của cậu hơi nhanh, nhưng cách kể chuyện rành mạch và tỉnh táo, không khác gì một người dẫn chương trình thời sự lúc bảy giờ tối.
Nhưng những gì cậu nói ra lại khiến tất cả mọi người há hốc mồm kinh ngạc.
Từng câu từng chữ họ nghe rõ mồn một, khắc sâu vào lòng. Những điều đã theo họ từ thuở vỡ lòng cho đến những năm cuối cấp, vì sao khi gộp chung lại một chỗ lại khiến họ khó hiểu đến thế?
Án mạng hay những chuyện tương tự, trước ngày hôm nay vốn là một khái niệm rất xa vời với mỗi người bọn họ, vậy mà bây giờ lại thi nhau xuất hiện.
Còn cổng trường "biến mất"? Biến mất là có ý gì? Là không thể mở được sao?
Kế thừa tinh hoa của khoa học công nghệ và chủ nghĩa xã hội, nếu không tận mắt nhìn thấy, họ rất khó để hình dung ý nghĩa thực sự của hai chữ "biến mất".
Điều duy nhất có thể xác định lúc này là, trong vòng ba mươi phút ngắn ngủi mà Tạ Trì An đã làm được nhiều việc như vậy, chắc chắn cậu không có thời gian để giết Lý Hạo.
"...!Chuyện gì đang xảy ra vậy chứ.
Còn Lý Hạo...!Chúng ta có nên nói cho cô giáo biết hay không?" Lý Tĩnh Văn, lớp phó học tập, gần như sắp bật khóc.
Lớp trưởng tức giận nói: "Cậu sợ đến choáng váng rồi à? Cô giáo còn đang họp mà."
Hầu hết các giáo viên lúc này đều được mời đi họp, nội dung đại khái là tìm biện pháp khắc phục tình trạng hiện tại.
Tạ Trì An không cho rằng bọn họ có thể nghĩ ra cách gì hữu dụng.
"Aiz, các cậu nói thử xem." Đại diện môn Toán của lớp nói, "Đài phát thanh kia kêu chúng ta giết người, liệu có phải là thật không?"
Lời vừa nói ra, cả lớp bỗng lặng ngắt như tờ.
Đại diện môn Toán là một học sinh nam đeo kính, trông rất nhã nhặn, tên là Cao Hạc.
Cậu bị tất cả mọi người nhìn chằm chằm thì có hơi xấu hổ: "Cái đó, tớ nói đùa thôi mà, a, ha ha..."
Đùa kiểu này tuyệt đối không buồn cười.
Ai cũng thấy lạnh.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Đúng lúc này, cửa phòng học bị người đẩy toang.
Hai mắt Chu Nhất Ngạn trợn trừng, xuất hiện trước cửa ra vào, miệng thì thào: "Cổng trường, biến mất rồi..."
Lại là câu nói này.
Cả lớp 12-1 sắp phát điên mất thôi.
Uỷ viên thể dục Vương Uy không chịu nổi bầu không khí này: "Vậy thì thế này đi, tao sẽ dẫn đầu, tất cả chúng ta cùng đến chỗ cổng trường xem có chuyện gì, chứ cứ ngồi đây đoán tới đoán lui mãi cũng chẳng giải quyết được gì."
Một phát biểu rất đi vào lòng người.
Lúc đầu ai mà chẳng có chút hiếu kỳ về chuyện bên ngoài, nhưng có vết xe đổ rành rành ra đó, nào ai dám ra ngoài một mình. Đi theo tập thể đương nhiên là tốt nhất.
Vương Uy cao to, đen đúa, nhìn đã thấy có vẻ an toàn. Cậu ấy còn chủ động đề nghị, ngay lập tức mọi người nhao nhao hưởng ứng.
Thêm người cũng thêm cho mình dũng khí.
Thế là cả lớp 12-1 rồng rắn dắt nhau xuống tầng, chỉ còn lại mấy người lẻ loi trong phòng học.
Có Lương Diệc Phi và Tạ Trì An, còn có đám Trương Thụy Phong nữa.
Trương Thụy Phong vừa phát hiện ra xác Lý Hạo, lúc này vẫn đang ngồi thừ người trên ghế, chưa hoàn hồn.
Mấy người ở lại toàn là thành viên của ký túc xá nam. Tạ Trì An khẽ hỏi: "Trương Thụy Phong, mày đã trông thấy thi thể của Lý Hạo à?"
Trương Thụy Phong giật bắn người: "Đừng có hỏi tao, đáng sợ quá rồi.
Đời này tao cũng không muốn nhớ lại nữa."
Cậu ta đâu chỉ "trông thấy" mà còn tiếp xúc cả da thịt, là người sốc nhất trong cả đám.
Tạ Trì An đưa mắt nhìn những người khác, họ vội khoát tay, bày tỏ không muốn nói nhiều.
Tạ Trì An không gặng hỏi nữa.
Cậu không phải cảnh sát hay pháp y, rỗi hơi mới hăm hở hỏi tới hỏi lui khiến người ta phản cảm trong khi lòng đã biết rõ đáp án.
Điều mà Tạ Trì An lo lắng là, kẻ đã giết Lý Hạo và kẻ giết nữ sinh kia, chắc chắn không phải là một người.
Khu dạy học nằm hai bên Nam Bắc cách nhau năm phút đi bộ. Thời điểm nữ sinh kia chết gần sát khoảng thời gian xác Lý Hạo được tìm thấy, chứng tỏ hung thủ không chỉ có một.
Ba mươi phút sau câu nói "Trong vòng ba ngày chưa giết người, hành quyết", đã xảy ra hai án mạng đầu tiên.
Giới hạn cuối cùng của một con người, thực sự lại thấp đến vậy sao?
Lương Diệc Phi hình như đã bình tĩnh hơn đôi chút, dù tay vẫn còn run lẩy bẩy nhưng đã không còn lẩm bẩm một mình nữa.
Tạ Trì An nhẹ giọng hỏi han: "Lương Diệc Phi, mày ổn chứ?"
"...!Không ổn." Lương Diệc Phi ngẩng đầu nhìn Tạ Trì An, mặt buồn rười rượi, "Tạ Trì An, sao mà mày lớn gan thế." Cậu ta hoàn toàn quẳng chuyện không lâu về trước mình còn cười người khác sợ té đái ra khỏi đầu.
Không so sánh không biết.
Tạ Trì An vậy mà lại bình tĩnh đến đáng sợ.
Tạ Trì An: "..."
Lương Diệc Phi miễn cưỡng xốc lại tinh thần: "Không được, tao phải thật trấn tĩnh.
Tao còn phải bảo vệ Mễ Tuyết cơ mà, không biết bây giờ em ấy thế nào rồi, có sợ hãi không?"
Mễ Tuyết là học sinh lớp 10-3, là CRUSH hai năm không tán của Lương Diệc Phi.
Tối nào trước khi đi ngủ, Lương Diệc Phi cũng phải hát vang bài ca nữ thần, khiến các bạn cùng phòng nghe muốn chai tai luôn.
Lâm Văn Siêu bên cạnh không nghe nổi nữa: "Mày cút đi, sợ muốn chết mà còn đòi bảo vệ người khác à?"
Đó là lời tiêu biểu cho các bạn cùng phòng ký túc xá.
"Mày cút đi cho nước nó trong, cũng có phải tao bảo vệ mày đâu." Lương Diệc Phi ghét bỏ.
Lâm Siêu Văn đáp lại: "Tự mày muốn cong đít lên che chở người ta mà không nhìn xem người ta có đồng ý liếc mày một cái hay không kia kìa?"
Tạ Trì An khẽ nhíu mày.
Bạn bè với nhau đá kháy một chút thì chẳng làm sao, nhưng nói đến mức này thì có hơi quá đáng.
Lương Diệc Phi cuồng Mễ Tuyết đến mức nào, cả phòng 502 đều rõ như ban ngày.
Lâm Siêu Văn đang rạch vào vết thương lòng của cậu ta.
Quả nhiên Lương Diệc Phi nổi giận: "Lâm Siêu Văn, mày thèm đòn phải không?"
"Đánh thì đánh -- "
Tạ Trì An mở miệng: "Thôi đi, đã là lúc nào rồi mà còn cãi nhau."
Lâm Siêu Văn bĩu môi, không nói gì nữa.
Bầu không khí bên này không mấy vui vẻ, bên kia cũng có một nhóm đông người u uất, tang thương trở về, với biểu cảm khó coi.
Lúc cả lớp hành quân đến vị trí cổng trường, nơi đó đã lúc nhúc đầy người, rõ ràng là không chỉ riêng họ muốn tìm hiểu thực hư mọi chuyện.
Từng học sinh mặt đối mặt với bức tường kia, chỉ biết im lặng, rồi lại im lặng.
Cổng thực sự biến mất.
Có người thử trèo tường, phá cửa sổ phòng bảo vệ, nhưng đều không ăn thua gì.
Mọi người nhìn chằm chằm bức tường lạnh lẽo, có thứ gì đó trong lòng họ đang dần dần sụp đổ.
Vài người ngồi thụp xuống đất mà gào khóc.
Điều này đã vượt quá sự nhận thức của họ.
"Khóc cái quái gì!" Một nam sinh cao lớn vạm vỡ gầm lên đầy điên tiết, đạp người kia, "Có thấy phiền không!"
Bạn học sinh kia ăn phải một cú đạp, càng khóc to hơn.
"Khóc này! Khóc này!" Nam sinh giơ tay đấm người, nện xuống thình thịch, "À thì ra mày chọn cái chết!"
Thân thể của bạn học nằm dưới đất loang lổ máu, dần dần bất động.
Những người xung quanh nhìn về phía bên này, có người hoảng sợ, có người sững sờ, có người muốn tiến lên nhưng lại ngập ngừng, có kẻ không đành lòng quay đầu đi chỗ khác.
Không ai ngăn cản.
Bị một lực lượng thần bí vây kín trong trường, trong môi trường mà giết người không phải đền tội, án mạng liên tiếp xảy ra, lại chỉ có một cá thể duy nhất có tư cách sống sót...!Ngôi trường giáo dục ngày xưa giờ đã trở thành một sàn đấu thú khổng lồ, chặt phăng đi những ràng buộc về pháp luật và đạo đức, kích thích từng góc tối thẳm sâu trong lòng con người.
Sau nỗi sợ hãi triền miên là phẫn nộ, là những kích động ma quỷ khiến con người làm ra những chuyện không tưởng.
Chút cảm xúc vụn vặt, giữa nơi lồng giam này sẽ được phóng đại gấp trăm ngàn lần.
Phá vỡ phòng tuyến tâm lý không hề khó. Từ một sinh mệnh yếu ớt hoàn mỹ đến một tên đồ tể khát máu, căn bản không cần đến ba ngày.
Sắc mặt các học sinh trở về xám xịt.
Bầu không khí trong phòng học biến chuyển không ngừng.
Nếu nói trước kia chỉ là nỗi sợ hãi mơ hồ, thì bây giờ còn có thêm sự đề phòng.
Đến cả ánh mắt cũng không còn đơn thuần là nhìn nữa, mà đã có sự cảnh giác, và cả sự lựa chọn con mồi.
Bất kể ai đã thấy qua bức tường kia đều sẽ hiểu rằng đây không phải là chuyện mà khoa học có thể giải thích được.
Trọng điểm trong câu chữ của đài phát thanh mà từng người người trốn tránh, bây giờ buộc phải nhìn thẳng vào sự thật.
Có ai điếc đâu, cũng đâu có ai dễ quên.
Chỉ là giữa người với người vẫn ngăn cách nhau một lớp giấy tình cảm mỏng manh, đang đợi người đầu tiên chọc thủng nó.
Sau đó, trăm ngàn vết rách sẽ xuất hiện, xé toạc thành mảnh nhỏ.
Mười giờ sáng, chủ nhiệm lớp Tống Thanh Vân bước vào phòng học, gương mặt mang một nụ cười cứng ngắc.
"Các học sinh thân mến, hiện tại trường học đang xảy ra một số chuyện ngoài ý muốn, nhưng đừng lo lắng.
Chúng tôi đã báo với các vị phụ huynh..."
"Này cô." Một nam sinh nhuộm tóc vàng hoe giơ tay cắt ngang, "Điện thoại căn bản không có tín hiệu, các cô báo kiểu gì thế?"
Để học sinh an tâm học tập, sáng thứ Hai hàng tuần trường học sẽ thu hết điện thoại, đến giờ tan học thứ Sáu sẽ trả lại.
Cho nên đại đa số mọi người đến bây giờ vẫn chưa biết rằng không có sóng điện thoại.
Nhưng loại học sinh như Hoàng Thành Long thì lớp nào cũng có, gã thường xuyên không chịu nộp điện thoại lên.
Là người duy nhất biết chuyện giữa một đám người đang mù tịt thông tin, gã lập tức chất vấn chủ nhiệm lớp.
Sắc mặt Tống Thanh Vân cứng đờ, hiển nhiên không nghĩ rằng sẽ bị chính học sinh của mình vạch trần ngay trước lớp. Nhưng cô đổi giọng tức thì: "Hoàng Thành Long, mời em giao nộp điện thoại.
Em đang làm trái nội quy trường học đấy..."
"Nội quy cái quái gì! Bố mày thích phá đấy thì làm sao! Chúng mày họp cái quái gì mà họp nửa ngày xong định đùa bọn tao cho qua chuyện đúng không? Lý Hạo chết rồi mày hiểu không! Chúng ta sắp chết rồi mày có hiểu không!" Hoàng Thành Long túm chặt cổ áo Tống Thanh Vân, hét xối xả vào mặt cô, "Bố mày tới trường này để học chứ không phải để tìm chết!"
"Hoàng, Hoàng Thành Long..." Tống Thanh Vân bị dọa phát sợ, "Em bình tĩnh lại đi..."
"Bình tĩnh con mẹ mày!" Hoàng Thành Long gầm rú.
"Hoàng Thành Long! Mày đang làm gì cô giáo thế!" Uỷ viên Thể dục Vương Uy vọt tới phía trước, dùng sức kéo gã ra.
"Vương Uy mày giả vờ cái quái gì, ngày nào chả làm chó tung tăng ngửi đít tao xong mách lẻo sủa bậy, cắn càn! Tống Thanh Vân đẻ ra mày hay địt mày? Đường đường là một thằng đàn ông nhưng tọc mạch như đàn bà, mày cũng đi chết đi!" Hoàng Thành Long vung nắm đấm đánh lên mặt Vương Uy.
Hai mắt Vương Uy long lên giận dữ, nghiêm nghị nói: "Địt con bà nhà mày! Mày không tự nhìn lại mình xem, xem cô giáo đã chăm sóc cho mày thế nào, không những mày làm tụt điểm trung bình của cả lớp còn bắt cô phải chùi mông cho mày, liêm sỉ của mày ở đâu?"
Tống Thanh Vân là giáo viên chủ nhiệm, không muốn để bất cứ học sinh nào bị bỏ lại.
Lúc đầu thành tích của Vương Uy thuộc dạng kém, Tống Thanh Vân đã động viên cậu rất nhiều, còn cho cậu giữ một chức vụ trong lớp. Thời gian dần trôi qua, thành tích của Vương Uy tăng lên đáng kể.
Hoàng Thành Long lại khác, Tống Thanh Vân quả thực không thể dạy nổi gã, bèn nhờ Vương Uy quan tâm bạn ấy nhiều hơn một chút.
Mỗi lần Hoàng Thành Long trốn học, đều do Vương Uy bắt về.
Đáng tiếc, bao nhiêu quan tâm săn sóc của Tống Thanh Vân, Hoàng Thành Long đều không chịu hiểu cho.
Vương Uy thấy cái tên vô ơn Hoàng Thành Long chửi bới cô Tống như vậy, lòng rất tức giận, dùng hết sức tách gã ra.
"A!" Vương Uy đột nhiên hét thảm, do bị Hoàng Thành Long đấm vào mắt.
Vương Uy một tay che mắt, một tay vô ý đẩy gã thật mạnh.
Hoàng Thành Long loạng choạng ngã ngửa ra đằng sau, gáy va trúng góc bàn sắc nhọn, thoáng chốc máu chảy ồ ạt.
Biến cố bất ngờ ập đến, tất cả mọi người đều sợ ngây người.