Chạy Hay Chết
Chương 32: Một Chọi Bốn Mốt
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Trì An ghét nhất bốn kiểu người: kẻ tham lam vô độ, kẻ lấy oán trả ơn, kẻ lừa gạt tình cảm, và kẻ điên rồ.
Cậu không rõ nguyên nhân vì sao, nhưng điều đó chẳng ngăn cản được sự chán ghét của cậu.
Mà Phong Minh lại hội đủ hai trong số đó.
Vừa lừa gạt tình cảm, lại còn điên rồ.
Dù Tạ Trì An không bị gã lừa gạt.
Nhưng Phong Minh quả thực đã "tấn công" rất mãnh liệt: cho cậu đồ ăn, cứu mạng cậu, bôi thuốc cho cậu, thậm chí còn lấy thân mình làm mồi nhử để giúp cậu đối phó kẻ địch. Bất cứ ai cũng khó mà không động lòng.
Bản thân Tạ Trì An vốn không phải người dễ mềm lòng, và một người mềm lòng thì tuyệt đối không thể là cậu.
Cậu thật sự căm ghét những kẻ cố ý lừa gạt tình cảm người khác và những kẻ có nhân tính tàn độc.
Cánh tay của Phong Minh bị Tạ Trì An vặn gãy ngay tại chỗ. Gã đau điếng, nhưng cũng nhờ cơn đau ấy mà gã nhanh chóng lùi lại, thoát khỏi sự khống chế của Tạ Trì An.
Gã chẳng chút do dự bẻ khớp xương trở lại. Tiếng xương cốt về đúng vị trí nghe "lạch tạch" rõ ràng, nhưng suốt quá trình đó, gã thậm chí còn không nhíu mày lấy một cái.
Nhanh chóng đổi dao gọt trái cây sang tay trái, Phong Minh lập tức giơ lên đỡ đòn tấn công của Tạ Trì An.
Tay phải của Phong Minh đang trong giai đoạn hồi phục, tay trái vốn đã bị thương, nên gã hoàn toàn đuối sức khi đối phó với Tạ Trì An.
Không gian căn phòng chật chội, bất lợi cho việc giao chiến. Tạ Trì An hai tay nắm khúc lao, chiêu thức lưu loát và tàn nhẫn, chỉ chốc lát sau Phong Minh đã bị dồn vào đường cùng.
Tay trái Phong Minh siết chặt cán dao, đôi con ngươi như muốn ăn tươi nuốt sống thiếu niên lạnh lùng trước mặt.
Mạnh quá...!
Chỉ khi đối đầu trực diện với Tạ Trì An, người ta mới có thể cảm nhận rõ ràng nhất sức chiến đấu của đối phương.
Phong Minh cũng là người học võ, kỹ xảo không chê vào đâu được, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại chẳng bằng một góc của Tạ Trì An, các động tác cũng không thành thạo bằng cậu.
Trước thời khắc định mệnh ấy, tất cả mọi người vẫn còn sống trong hòa bình yên ổn. Phong Minh chỉ dám ra tay với những động vật nhỏ, hoặc "khoa chân múa tay" với huấn luyện viên của mình. Gã chưa từng giết người.
Nhưng cảm giác mà Tạ Trì An mang lại thật giống như một người từng lăn lộn ở chiến trường khốc liệt. Mọi chiêu thức của cậu đều trực tiếp nhắm vào chỗ yếu hại, mỗi đòn đánh đều có thể đoạt mạng!
Phong Minh không khỏi có chút tò mò, rốt cuộc Tạ Trì An được sinh ra trong một gia đình như thế nào...!
Tạ Trì An bước đến trước mặt Phong Minh, nâng một tay định đâm lao xuyên cổ gã. Nhưng Phong Minh nghiêng đầu, mũi lao nhọn hoắt chuyển hướng thọc sâu vào xương bả vai gã, ghim chặt gã lên tường.
Phong Minh ré lên đau đớn, theo phản xạ đá vào bắp chân Tạ Trì An.
Cậu lùi người né tránh, Phong Minh thừa dịp rút lao ra ném xuống đất, sau đó ôm lấy vai phải tông cửa xông ra ngoài.
Trên sân tập rộng lớn, 41 người đang bị dắt mũi kia đứng ngoài quan sát 20 người còn lại.
Dù số lượng người ở phía sau ít hơn, nhưng những kẻ phía trước đã trải qua một trận hỗn chiến, thể trạng không còn tốt. Nếu thật sự giao chiến, chưa biết bên nào sẽ thắng.
Lúc này, một thiếu niên tuấn tú bỗng lảo đảo chạy ra từ căn phòng dưới đài quốc kỳ. Tay trái gã ôm lấy bả vai phải, máu trào ra khỏi kẽ tay.
Thoáng chốc, gã đã thu hút được sự chú ý của tất cả mọi người có mặt tại đây.
Phong Minh ngẩng đầu, hô khản cả giọng: "Kẻ hạ độc đang ở trong đó!"
Một viên đá nhỏ đã làm dấy lên ngàn cơn sóng lớn.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đài quốc kỳ, chờ đợi kẻ vừa bị nhắc đến sẽ ló đầu ra ngoài.
Tạ Trì An nhặt khúc lao lên, đôi mắt tối sầm.
Bây giờ, cậu ra ngoài cũng không được, ở lại cũng chẳng xong.
Chiếc ba lô bị cậu vứt tùy tiện trên mặt đất. Tạ Trì An, mỗi tay nắm một khúc lao, lững thững bước ra từ căn phòng nhỏ.
Những người còn lại không khỏi sợ hãi.
Từ lúc nào sân tập lại xuất hiện một nhân vật như vậy?
Cả buổi sáng chưa một ai từng thấy cậu ấy. Nói cách khác, rất có thể cậu là người đầu tiên đặt chân đến đây, sau đó vẫn luôn ẩn mình dưới đài quốc kỳ để "tọa sơn quan hổ đấu"[1].
Mà người đầu tiên đến đây cũng là kẻ có khả năng đặt chai nước đòi mạng kia nhất, mà không ai hay biết.
[1] Tọa sơn quan hổ đấu:
Phong Minh không có bất kỳ bằng chứng nào, nhưng điều đó chẳng sao cả. Gã chỉ cần đẩy một con tốt thí ra cho đám chó điên kia cắn chết là được. Mà con tốt thí Tạ Trì An này, bản thân cậu ta còn mang hiềm nghi lớn nhất, chỉ cần thế là đủ.
Trong khi tất cả mọi sự chú ý dồn nặng lên người Tạ Trì An, Phong Minh thừa cơ rời khỏi sân tập.
Đài phát thanh quy định người chơi không ở trong vùng an toàn một tiếng sẽ bị xử quyết. Vậy gã chỉ cần khống chế thời gian trong vòng một giờ đồng hồ là đủ rồi sao?
Vừa bước chân ra khỏi cổng sân tập, dáng vẻ thất tha thất thểu của Phong Minh liền biến mất. Gã đi vững vàng, thẳng tắp, nở nụ cười giả tạo thường trực, chỉ còn giữ tay che miệng vết thương, ánh mắt dửng dưng.
Phong Minh không thể khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm rằng Tạ Trì An đứng sau vụ chai nước nho, nhưng vậy thì có sao chứ? Cái gã cần chỉ là một lối thoát thân mà thôi.
Với tình trạng thương tích hiện tại, gã không thích hợp chiến đấu tiếp. Vậy thì cứ để Tạ Trì An đi giải quyết đám người kia đi.
Một giờ sau khi gã trở về, có khi còn thu hoạch được một đám địch chết sạch và một Tạ Trì An cũng sắp chết nữa ấy chứ.
Chuyện "mượn dao giết người" này không phải chỉ mình Tạ Trì An biết làm.
Phong Minh không những biết, mà còn làm xuất sắc không kém cậu là bao.
Có lác đác mấy kẻ nhìn thấy Phong Minh rời đi, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Tạ Trì An mới là trọng điểm.
Chỉ có mình Tư Đồ Nguyệt dõi theo hướng gã đi thật xa, thật xa.
***
Tạ Trì An coi như đã được nếm trải cảm giác bị cả trường chú ý.
Nói thật, cảm giác này không hề kỳ diệu như cậu tưởng tượng.
Những ánh mắt đổ về phía cậu có hiếu kỳ, có dò xét, có kiêng kỵ, còn tuyệt đại đa số là sát ý.
Không nghi ngờ gì, Phong Minh đã thay cậu gây ra một rắc rối rất rất lớn.
Giằng co chưa đầy mười giây, một nam sinh đã nóng vội nhảy ra, vung gậy gỗ rồi nện xuống thẳng tắp.
Một phương thức tự sát hoàn hảo.
Tạ Trì An khẽ trào phúng, tay phải giơ lên, hướng mũi nhọn khúc lao đâm thủng bụng nam sinh đó.
Đồng thời, cậu xoay cổ tay trái, giải quyết gọn gàng một kẻ có ý định đánh lén.
DOUBLE-KILL trong nháy mắt.
Máu tươi văng tung tóe bắn lên mắt Tạ Trì An, làm nổi bật đôi mắt đen nhánh sâu không thấy đáy của cậu.
Hiển nhiên, chiêu này đã chấn nhiếp không ít người.
Nhưng những kẻ có đầu óc đã bị cơn phẫn nộ làm cho choáng váng thì đâu có chùn bước.
Người đông thế mạnh, chẳng phải Ngô Thịnh Hùng dù to con đến mấy vẫn bị đánh hội đồng đến chết đấy thôi.
Nhìn thằng nhóc này gầy nhẳng thế kia, há lại mạnh hơn Ngô Thịnh Hùng được sao?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng chẳng ai dám tiến lên.
Ở đây chẳng có ai là ngu. Tuy Ngô Thịnh Hùng cuối cùng cũng bị quần cho đến chết, nhưng trước đó gã đã xử lý được không biết bao nhiêu người.
Đánh tiên phong chẳng khác nào tự đưa dao lên cổ mình. Mà ai thì cũng muốn làm người đến sau, không phải làm gì cũng vớ bẫm.
Liều mạng sống sót đến tận bây giờ, ai lại bằng lòng liều mạng làm đá kê chân cho người khác?
Còn Tạ Trì An thì sao:
Không ra tay ư?
Tạ Trì An siết chặt khúc lao trong tay.
Vậy thì...!để ta ra tay trước.
Vốn là một trận chiến không thể tránh khỏi, vậy thì chẳng bằng tốc chiến tốc thắng cho thỏa đáng.
Một chọi bốn mốt, mà bốn mươi mốt kẻ này còn nằm trong TOP 100 của hơn hai ngàn người, bảo chắc thắng thì đúng là nằm mơ.
Tạ Trì An chỉ có thể cảm thấy may mắn vì đám người này cũng vừa mới trải qua hỗn chiến, thể lực trung bình đã tiêu hao ít nhiều, và cậu chắc chắn sẽ không để chúng có đủ thời gian khôi phục.
Cả đám ậm ừ chờ một kẻ đứng ra phát động chiến tranh, còn tưởng phải giằng co nửa ngày, ai ngờ có người ra tay trước thật.
Mà kẻ ra tay ấy...!lại chính là người mà bọn chúng đang vây công.
Thằng nhóc này điên rồi sao?!
Mặc kệ là chủ động hay bị động, người bị vây đánh hội đồng thường có tỉ lệ sống sót rất thấp.
Giả thiết này có đúng hay không, cứ hỏi thi thể đã nguội của mấy vị cường giả trước đó là sẽ biết.
Tạ Trì An vẫn luôn cố gắng phòng ngừa tình huống này xảy ra.
Chỉ tiếc là không thể tránh được.
Vậy thì cứ xông lên thôi.
Mũi lao sắc nhọn lóe sáng dưới ánh Mặt Trời.
Một nam sinh lẫn trong đám người trơ mắt nhìn Tạ Trì An đột nhiên phóng lao tới chỗ gã đứng. Thậm chí còn chưa kịp phản ứng, gã đã ngừng thở.
Chưa nói tới 40 người kia, chỉ riêng 19 người đứng ngoài đang lần lữa không biết có nên gia nhập cuộc chiến hay không, nhìn cảnh này mà sống lưng lạnh toát.
Tại sao lại là 19 người? Bởi vì Phong Minh đã rời bỏ hiện trường, Tư Đồ Nguyệt quyết định đóng tròn vai khán giả, và Diệp Trạch Ngữ đang mất hồn mất vía.
Nhờ Tạ Trì An kéo hết hận ý về phía mình mà Diệp Trạch Ngữ vẫn còn được tính là một trong 19 người còn sống. Nếu không, với tình trạng hiện tại của cô, bị giết chết chỉ là chuyện trong vòng vài phút.
Đối mặt với kẻ mạnh hơn mình, con người thường nảy sinh tâm lý e ngại.
Từ cực giận mà sinh ra sợ hãi, cực sợ lại dẫn đến giận dữ.
Chúng còn đang rầu rĩ không biết có nên ra tay hay không, Tạ Trì An đã ngay lập tức tước đi quyền quyết định của chúng, "tiên hạ thủ vi cường".
Không còn cách nào khác, chúng buộc lòng phải lao vào chiến đấu lần nữa.
Chỉ là lần này, chúng đã có mục tiêu rõ ràng hơn: giết chết thiếu niên mặc áo sơ mi trắng kia.
Một giờ sau đó, gần 20 người ra vẻ "tôi đây không liên quan" đã được chiêm ngưỡng một trận đấu vô cùng ngoạn mục.
Họ càng xem càng thêm kinh hãi: Sức chiến đấu của Thần sao? Cậu ấy không biết đau ư?
Tạ Trì An không thể nào không chịu chút thương tích nào.
Những kẻ còn sống ai cũng có thân thủ tương đối, vũ khí phòng thân đủ mọi kiểu dáng. Nửa giờ trôi qua, cả người Tạ Trì An đã thêm vô số vết thương lớn nhỏ không đếm xuể, nhưng tưởng chừng như cậu chẳng hề biết đau đớn là gì. Để tránh những chỗ yếu hại, cậu có thể không chút do dự để những bộ phận khác nghênh đón những đòn tấn công kia.
Chỉ cần không ảnh hưởng tới cách cậu hành động, cậu hoàn toàn không quan tâm đến những vết thương ngoài da đó.
Ý chí chiến đấu và phương thức chiến đấu bậc này, rốt cuộc đã được rèn luyện như thế nào? Trước đó bọn họ có sống cùng một thế giới hòa bình không vậy?
"Hự..." Tạ Trì An kêu đau, đầu gối bị một hòn đá dùng lực va phải. Cậu khuỵ xuống, chống lao xuống đất để tránh cơ thể đổ gục.
Máu từ đầu ngón tay nhỏ xuống, nhuộm đỏ mặt sân cỏ.
Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy một tên cầm ná cao su đứng sau đám người, đang lấy đá từ ba lô. Chính kẻ đó đã bắn cậu.
Hẳn là tên đó cho rằng chỉ cần cách xa Tạ Trì An thì sẽ không sao.
Nhưng e rằng gã đã quên, lao vốn là thứ vũ khí tầm xa cực chuẩn. Tạ Trì An đang dùng nó đánh cận chiến mà thôi.
Tay phải Tạ Trì An dùng sức ném lao. Nó bay xuyên qua đám người, thọc sâu vào tim gã vừa nhanh vừa chuẩn xác.
Cùng lúc đó, tay trái cậu ghì vào khúc lao chống đất, lấy đà bật dậy. Cậu quay người quặp cổ một tên gần đó, cướp lấy con dao gấp của gã, rồi trở tay cho gã một nhát kết thúc cuộc đời.
Dao tiện dụng hơn lao rất nhiều.
Tạ Trì An tận dụng triệt để khúc lao còn lại, nay lại cướp được một con dao gấp, như hổ thêm cánh.
Từng động tác dồn dập, tuần tự lưu loát như sóng biển. Quần chúng vây xem mà trợn mắt há mồm.
***
Phong Minh xử lý xong xuôi vết thương mới trở về. Đập vào mắt gã là một khung cảnh như thế này:
41 người sống sờ sờ vây công Tạ Trì An trước khi gã đi, nay đã tử vong toàn bộ.
Giữa núi thây có một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đứng thẳng tắp. Chiếc áo kia không thể gọi là sơ mi trắng được nữa, nó đã được nhuộm đẫm máu người, mang một màu đỏ tội lỗi.
Trên người cậu dính rất nhiều máu, có của chính bản thân cậu, cũng có của người khác. Máu vương ở cổ, ở cổ tay, ở mắt cá chân và nhiều nhất là trên áo sơ mi.
Ngay cả khuôn mặt ưa nhìn cũng như bị tạt cả một chậu máu đỏ au, làm nổi bật đôi mắt đen láy tĩnh lặng, vừa yêu dã vừa diễm lệ.
Tay cậu cầm một con dao gấp, mặt cỏ dưới chân đọng một vũng máu nhầy nhầy.
Chúng sinh chết hết, chỉ mình cậu đứng thẳng, tuyên bố thắng lợi.
Giống như đóa mạn châu sa ẩn nhẫn ngàn năm, rốt cuộc cũng chậm rãi nở rộ, ngang tàng và tuyệt đẹp.
Phong Minh vô cùng kích động.
Thật là quá đẹp!
Trì An, cuối cùng mày cũng trở nên...!giống ta rồi.