Chạy Hay Chết
Chương 33: Tôi Là Anh Trai Của Nó
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiếu niên toàn thân đỏ như máu, cô độc đứng giữa trời. Hàng mi dài che giấu cảm xúc lắng sâu dưới đáy mắt, thoạt nhìn cậu yếu ớt đến mức không thể chịu nổi dù chỉ một đòn.
Hai cánh môi như cánh đào thắm đỏ, dung mạo tựa tuyết, đẹp đến kinh ngạc.
Cậu đột ngột quay đầu, chậm rãi ngước mắt nhìn thẳng vào Phong Minh.
Ánh nhìn ấy khiến Phong Minh chợt nghĩ:
Khi bạn đang nhìn chằm chằm vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn chằm chằm bạn.
Câu nói trứ danh này nằm trong quyển "Bên kia Thiện Ác" của triết gia người Đức Nietzsche.
Nhưng ít ai biết rằng trước nó còn có một câu khác:
Người chiến đấu với quái vật, nên cẩn thận để mình cũng không trở thành quái vật.
Vậy, Tạ Trì An.
Mày đã trở thành quái vật ư?
Cách nửa sân tập, ánh mắt của Phong Minh và Tạ Trì An giao nhau.
Tạ Trì An nhìn Phong Minh, không có phẫn nộ, không có căm hận.
Bình tĩnh là thế, như thể đang nhìn một người xa lạ không quan trọng, chứ không phải kẻ thù suýt chút nữa đã đẩy cậu vào chỗ chết.
Không, không phải.
Đây không phải cách con người nhìn một vị khách qua đường.
Có thể người khác sẽ hiểu lầm, nhưng Phong Minh gã rất rõ ràng ánh nhìn ấy.
...!Đó giống hệt cách gã nhìn một người sắp chết.
Nhận thức muộn màng này không chỉ không khiến Phong Minh sợ hãi, ngược lại, gã càng thêm hưng phấn tột độ.
Gã chờ xem, chọc giận một con sư tử đang say ngủ sẽ có hậu quả gì.
Gã sẽ bị truy đuổi sao? Sẽ bị vồ lấy cắn xé sao? Hay sẽ bị nuốt thẳng vào bụng?
Phong Minh quả thực là một kẻ điên chính hiệu.
Để tạo nên một thợ săn ưu tú đến hoàn mỹ, gã thậm chí không ngại biến mình thành con mồi.
Gã luôn giữ thái độ thờ ơ với cuộc đời, kể cả tính mạng.
Chẳng phải ngay từ đầu đài phát thanh đã nói rằng đây là một trò chơi sao? Trò chơi mang tên Chạy-hay-Chết, mà gã chỉ cần chơi vui vẻ là được, chết thì có sao?
Mọi niềm vui của Phong Minh đều bắt nguồn từ việc giết chóc, nhưng khi tất cả những cuộc săn giết đều trở nên thiếu tính thử thách, gã khao khát một ngày được giết chết bởi chính con sư tử của mình.
Ở nơi Thái Dương không thể chiếu đến, có một đóa hướng dương lặng lẽ trong bóng tối, nó nở nụ cười tàn độc, cắm rễ sâu vào mảnh đất đẫm máu, ẩn chứa một Phong Minh điên cuồng.
-
Tạ Trì An nhìn Phong Minh chòng chọc, hoàn toàn không để ý đến gần hai mươi kẻ khác đang sống sờ sờ, cũng đang nhìn cậu không rời mắt.
Trên sân tập hiện tại còn đúng 22 người, một Tạ Trì An, một Phong Minh, một Diệp Trạch Ngữ thẫn thờ, một Tư Đồ Nguyệt nhìn Phong Minh, còn lại 18 người toàn lực chú ý Tạ Trì An.
Hiển nhiên vừa được tận mắt chứng kiến sức chiến đấu của cậu, chúng đều coi Tạ Trì An thành mối nguy lớn nhất.
Bây giờ thoạt nhìn Tạ Trì An mình đầy thương tích, kiệt sức, theo lý thuyết thì đây chính là thời cơ tốt nhất để ra tay.
Nhưng chúng vẫn rất do dự.
Hoàn toàn không phải do yếu lòng.
Mà là 41 kẻ tuẫn đạo trước đó chính là những ví dụ nhãn tiền, không, không thể dùng cụm "nhãn tiền" để hình dung được, tất cả bọn chúng đều đã bỏ mạng rồi...!Có những lúc bọn chúng rõ ràng nhìn thấy bóng lưng Tạ Trì An xuất hiện dấu hiệu "lực bất tòng tâm", động tác cũng không còn nhanh nhẹn như lúc ban đầu, điều này không thể nghi ngờ trở thành nguồn động lực lớn lao cho những kẻ tham chiến.
Nhưng cứ đến khi có người tiến lên công kích, Tạ Trì An có thể dễ dàng giết chết, cùng lắm thì lại thêm một vết thương mới, nhưng không thuộc chỗ yếu hại.
Một lần, hai lần, đám đông vây xem đều chết lặng.
Mỗi lần bọn chúng cảm thấy Tạ Trì An đã chịu đựng đến cực hạn, không còn sức phản kháng nữa, Tạ Trì An luôn có thể giết thêm một kẻ địch để tát vào mặt chúng.
Rõ ràng cậu đã mệt nhoài, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng ngã xuống, dẫu chiêu thức trở nên chậm chạp, cũng chẳng lộ ra dù chỉ một chút sơ hở.
Càng đánh cậu càng chứng thực một chân lý: tiềm năng của con người là vô hạn.
Vậy nên mặc dù trạng thái hiện tại của Tạ Trì An không ổn, chúng cũng không dám liều lĩnh.
Ai mà biết bây giờ mình mà đi lên hỏi thì có trở thành cái xác tiếp theo hay không.
Phong Minh mặt đối mặt với Tạ Trì An, kẻ mỉm cười giấu giếm thâm ý, người bình thản sát ý đằng đằng.
Sóng ngầm cuồn cuộn, nhưng không ai chịu ra tay trước.
Tình hình hiện tại của cả hai bên đều không mấy khả quan.
Phong Minh không tìm được thêm băng vải, đành xé ra một mảnh áo quấn tạm vào, hai tay không thể hoạt động bình thường.
Còn Tạ Trì An toàn thân rải rác các vết thương to nhỏ, tuy không quá nghiêm trọng nhưng rướm máu trông đáng sợ.
Lúc này mà đánh nhau thì chỉ có "ngư ông đắc lợi".
Mặc dù muốn giết đối phương lắm thay, nhưng cả cậu lẫn gã đều không muốn "cả hai cùng bị tổn hại" để bọn chúng chiếm được chỗ tốt.
Tạ Trì An biết rõ khả năng chiến đấu của Phong Minh.
Phong Minh rất mạnh, chỉ là kinh nghiệm thực chiến còn non kém.
Đừng chỉ nhìn cảnh Phong Minh bị cậu áp chế về mọi mặt trong căn phòng nhỏ, chỉ dựa vào việc Phong Minh có thể chạy thoát ngay dưới mũi cậu đã đủ để chứng minh thực lực của gã.
Phải biết rằng một khi Tạ Trì An đã muốn giết một người, kẻ đó chưa bao giờ thoát khỏi số phận mà cậu đã định đoạt.
Ngay cả 41 người đánh hội đồng cậu vừa rồi, gần cuối cuộc chiến đã có những kẻ hoặc đuối sức hoặc "nản lòng thoái chí" định bỏ chạy, mà cũng không thể tránh khỏi sự truy sát của Tạ Trì An.
Phong Minh là người đầu tiên.
Không những thành công lui thân, mà còn cắn ngược lại được Tạ Trì An.
Hai người họ mà đánh nhau thì phải toàn lực ứng phó, cuối cùng mặc kệ ai thắng ai thua thì đều không còn sức lực để đối phó với những kẻ còn lại.
Phong Minh thấy Tạ Trì An cũng không động đậy gì, gã hơi cau mày, không ngờ rằng đối phương lại nuốt trôi cục tức này.
Thiếu chút nữa Tạ Trì An bị gã bẫy chết, máu nóng dồn lên não, người bình thường có ai quan tâm được nhiều như vậy, cứ trả thù xong rồi tính tiếp.
Mệt cho Tạ Trì An lúc này rồi mà còn phải giữ vững tỉnh táo.
Phong Minh thật muốn mổ đầu Tạ Trì An ra xem bên trong có phải toàn bánh răng và đinh ốc hay không, sao có thể lý trí đến vậy chứ?!
Cậu mãi mãi như thế, tính toán tinh vi như một cỗ máy vô tri, không chút cảm xúc.
Có lẽ cậu cũng có tình cảm, chỉ là lý trí luôn chiếm thế thượng phong.
Phong Minh cho rằng Tạ Trì An bị máu che mờ mắt, thực ra cậu là người tỉnh táo nhất từ đầu đến cuối.
Chỗ Phong Minh, Tạ Trì An không có động tĩnh, người phá vỡ cục diện bế tắc này lại là Diệp Trạch Ngữ.
Từ sau cái chết của Diệp Trạch Hạo, Diệp Trạch Ngữ thẫn thờ đến tận trưa, như thể linh hồn cô cũng đã chết theo Diệp Trạch Hạo rồi.
Bây giờ cô không những hoàn hồn, mà còn là loại oan hồn lệ quỷ mang theo lửa giận ngút trời bò lên từ Địa Ngục.
Vì cô vừa nhìn thấy Tư Đồ Nguyệt giữa đám đông.
Nếu không phải nó đã làm anh trai cô bị thương, anh sẽ không chết!
"Con đi*m! Tao giết mày!" Diệp Trạch Ngữ trợn trắng mắt nhìn Tư Đồ Nguyệt, cầm lấy gậy bóng chày lao tới chỗ ả.
Tốc độ bộc phát tăng vọt, vượt xa thể lực vốn có của cô.
Có lẽ dưới sự điều khiển của oán hận, ngay cả tiềm lực của con người cũng bị kích phát đến cực hạn.
Tư Đồ Nguyệt nhẹ nhàng linh hoạt né tránh một đòn đầu tiên của Diệp Trạch Ngữ.
Diệp Trạch Ngữ giận đến choáng váng đầu óc nên ra tay không có chút quy củ nào, nhưng chính thái độ liều mạng điên cuồng của cô mới là thứ khiến người ta e dè.
Mới đầu Tư Đồ Nguyệt còn có thể ứng phó tự nhiên, về sau ả có hơi quá sức.
Vò đã mẻ thì chẳng sợ sứt, Diệp Trạch Ngữ rõ ràng muốn liều chết với ả, nhưng Tư Đồ Nguyệt không hề có ý định điên cùng cô.
Kẻ không còn gì để cố kỵ mới là đáng sợ nhất.
Diệp Trạch Ngữ mất đi anh song sinh của mình cũng như mất đi mọi hi vọng trên cõi đời này.
Cô chẳng mong sống tiếp, nhưng trước khi chết ít nhất phải báo thù cho Diệp Trạch Hạo.
Số nữ sinh trong đống 22 người may mắn sống sót không nhiều, ngoại trừ Tư Đồ Nguyệt và Diệp Trạch Ngữ thì chỉ còn mỗi một cô gái có mái tóc bồng bềnh lượn sóng trông rất quyến rũ.
Hai nữ sinh đánh nhau vẫn rất đáng xem như thể trò chơi chưa hề bắt đầu.
Nhất là khi dáng dấp hai cô còn không tệ.
...!Được rồi, hai câu vừa rồi đều là tác giả nói linh tinh đấy, thực tế chẳng ai thèm nhìn mặt các cô, chỉ muốn các cô tranh thủ lao vào đánh nhau luôn đi, đánh chết thì càng tốt.
Trong suy nghĩ của những thiếu niên đã phải lặn lội sống sót năm ngày này căn bản không có khái niệm "thương hoa tiếc ngọc".
Nữ sinh thanh tú tràn đầy căm hận, liên tục giáng gậy bóng chày vào đối phương.
Còn thiếu nữ tóc dài mặt mày mỹ lệ thì phải lùi từng bước, cơ thể dẻo dai linh hoạt, tuy cô không thể nhắm trúng, nhưng ả cũng không thể lấy phòng thủ làm tấn công.
Cây kéo trong tay Tư Đồ Nguyệt sắc bén vô cùng, nhưng so với chiều dài của cây gậy bóng chày, ả vừa không thể đánh cận chiến vừa không thể phản kích.
Mà cô nhác thấy hung khí đã làm hại Diệp Trạch Hạo thì càng thêm điên tiết.
Hai người này một công một thủ, không ai làm gì được ai.
Tạ Trì An xem qua là biết, tuy giá trị vũ lực của Tư Đồ Nguyệt khá cao nhưng lại nửa vời, căn cơ không vững, đối đầu trực tiếp với một Diệp Trạch Ngữ am hiểu vận động cũng không có ưu thế rõ ràng.
Nếu là cậu, cậu có đến mười cách đoạt lấy gậy bóng chày từ tay Diệp Trạch Ngữ trong nháy mắt, sau đó phản công.
Tư Đồ Nguyệt đáng sợ ở chỗ tâm lý, chứ không phải vũ lực.
Tư Đồ Nguyệt bị Diệp Trạch Ngữ dồn tới sát phía Tây sân tập, mắt thấy sắp chạm vào người Phong Minh đến nơi.
Trước đấy Phong Minh vẫn luôn rất thờ ơ, chưa từng giải vây cho bất cứ ai, dù là Diệp Trạch Ngữ - bạn cùng lớp hay Tư Đồ Nguyệt, người có quan hệ nhập nhằng với gã.
Mà khi Tư Đồ Nguyệt đã lui đến bên cạnh Phong Minh, gã đột nhiên tiến lên một bước, chắn trước mặt Tư Đồ Nguyệt.
"Phong Minh, cậu tránh ra!" Diệp Trạch Ngữ lạnh giọng.
Phong Minh bất đắc dĩ cười hòa giải: "Xin lỗi, tớ không thể."
"Cậu có biết kẻ mà cậu đang bảo vệ là người như thế nào không!" Diệp Trạch Ngữ còn tưởng Phong Minh có lòng tốt cứu người, cô cất giọng căm hận, "Nó đã làm anh tôi bị thương! Nếu không phải tại nó, anh trai tôi sẽ không chết! Tôi không muốn ra tay với cậu, nên cậu cũng đừng có xen vào chuyện của người khác!"
Phong Minh trở nên áy náy, nhưng không hề nhượng bộ dù chỉ nửa bước: "Nhưng mà, tớ là anh trai của nó."
Một câu này, không những khiến Tạ Trì An nhướng mày, mà ngay cả Tư Đồ Nguyệt sau lưng Phong Minh cũng lộ ra vẻ mặt không thể tin được.
Diệp Trạch Ngữ có kinh ngạc, nhưng ngay lập tức lạnh giọng trở lại: "Vậy tao cũng giết cả mày luôn!"
Cô xông thẳng đến, ý cười nơi Phong Minh nhạt dần, nghiễm nhiên định đóng vai "một người anh tốt đang bảo vệ em gái".
Diệp Trạch Ngữ cắn răng định công kích, thì phía sau lưng truyền đến tiếng người quát khẽ "Đừng xúc động", rồi tay cô bị một người hất ra, kéo cô chạy khỏi cửa hông sân tập nhanh như "sấm rung chớp giật".
Sức người ấy quá lớn, cô không thể kháng cự chút nào.
Tới khi hai người chạy được đến một chỗ vắng vẻ, người kia mới buông tay cô ra.
"Mày..." Diệp Trạch Ngữ toan nổi giận thì nhận ra đó là thiếu niên đã cho họ thuốc và nước hôm qua, cô mới miễn cưỡng bình tĩnh trở lại, kiên nhẫn hỏi rõ ngọn ngành, "Sao cậu không để tôi giết gã?"
Tạ Trì An trả lời thản nhiên: "Cậu đánh không lại gã."
-
Trên sân tập.
Thấy Diệp Trạch Ngữ bị Tạ Trì An lôi khỏi đây, vẻ ấm áp giả dối trong mắt Phong Minh dần tan biến.
Gã quay người, thờ ơ nhìn thiếu nữ phía sau.
Tư Đồ Nguyệt vẫn còn đang giật mình, chìm đắm trong niềm vui sướng chợt đến, hoàn toàn khác với vẻ vô cảm dù núi Thái Sơn sụp đổ cũng chẳng hề hấn gì trước kia.
Ả nhìn đôi mắt lạnh lẽo của Phong Minh, cảm thấy buồn bã.
"Anh, anh..." Ả thận trọng mở lời, "Anh thừa nhận em sao?"
Phong Minh thờ ơ nhìn ả.
Nét mừng rỡ trên khuôn mặt Tư Đồ Nguyệt vụt tắt.
Điều này lại khiến Phong Minh cười ấm áp hơn hẳn, nhưng lời gã thốt ra lại như mũi dao găm vào tim: "Làm sao có thể chứ, Tư Đồ Đại tiểu thư."
Sắc mặt Tư Đồ Nguyệt trắng bệch, ả siết chặt nắm đấm.
Phong Minh ngả ngớn nâng cằm ả lên, ngắm nghía khuôn mặt xinh đẹp ấy như một món đồ tinh xảo: "Tạ Trì An không thích loại người tàn nhẫn, vô nhân tính, cho nên tôi phải thể hiện cho cậu ấy thấy rằng tôi có nhân tính.
Hình như cậu ấy còn rất thích kiểu nhân vật 'anh trai tốt' này nhỉ, bằng không thì cũng chẳng phân biệt đối xử với Diệp Trạch Ngữ."
"Ngoan ngoãn phối hợp với tôi, biết chưa? Em gái của anh."