Chạy Hay Chết
Chỉ Một Người Sống Sót
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đôi mắt thiếu niên tràn đầy ý cười, cậu nói năng trôi chảy, nhẹ nhàng nhưng từng lời lại khiến Diệp Trạch Ngữ sởn gai ốc.
Tư Đồ Nguyệt cũng khẽ run rẩy, cụp mắt xuống.
Ả không dám đánh cược vị trí của mình trong lòng Phong Minh.
Gã chắc chắn có thể giết ả không chút do dự.
Phong Minh khựng người.
Tư Đồ Nguyệt đoán không sai, nếu việc giết ả có thể đổi lấy lòng tin của Tạ Trì An, Phong Minh sẽ chẳng chút chần chừ.
Tất cả vì người mà gã đã nhắm đến, hy sinh Tư Đồ Nguyệt có đáng là bao.
Vấn đề là, tình huống này chắc chắn sẽ không xảy ra.
Phong Minh hiểu rõ, nếu gã thật sự xuống tay chặt đứt sợi dây tình nghĩa này, Tạ Trì An sẽ lập tức hành động.
Vẫn là câu nói đó, Tạ Trì An ghét nhất hạng người mất hết nhân tính.
Trong mắt Tạ Trì An, Phong Minh đã đen như mực, có rửa thế nào cũng không sạch.
Và thân phận "em gái" này chính là bài kiểm tra nhân phẩm cuối cùng của gã.
Nếu gã không giết, Tạ Trì An có lẽ còn có thể tin gã thêm một lần.
Còn nếu gã giết, đó mới chính là kết cục không thể cứu vãn.
Phong Minh tự tin cho rằng mình đã nhìn thấu đáp án đúng trong suy nghĩ của Tạ Trì An.
Thế là gã không hề nhúc nhích, giả vờ rằng "Tớ nhìn có vẻ vô tình đấy, nhưng tớ không thể xuống tay với chính em gái mình được".
"Trì An, cậu cứ làm khó tớ mãi thôi."
Thiếu niên tuấn tú khẽ thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ ấy khiến người khác không khỏi động lòng.
Tư Đồ Nguyệt có chút xúc động.
Ả hiểu rõ những mánh lới lừa lọc của Phong Minh hơn Tạ Trì An rất nhiều, nhưng ả chưa bao giờ từ bỏ hy vọng, vẫn ôm ấp mong chờ đối với gã.
Phong Minh không hề ra tay với Tư Đồ Nguyệt.
Tạ Trì An thu dao gấp lại, chậm rãi bước về phía Phong Minh.
Tư Đồ Nguyệt híp mắt nhìn chằm chằm, toàn thân cảnh giác.
"Tránh ra." Phong Minh lạnh nhạt quát, "Anh còn chưa đến mức phải cần em bảo vệ."
Gã không tỏ vẻ quan tâm trực tiếp đến Tư Đồ Nguyệt, thậm chí giọng điệu còn hơi lạnh lùng.
Cũng có thể xem đó là một kiểu bảo vệ.
Quả thực là một người anh trai khẩu thị tâm phi tốt bụng.
Không một giây phút nào gã không diễn, gã còn có thể dựa vào phán đoán cảm xúc của Tạ Trì An để tùy thời điều chỉnh cách diễn sao cho hợp lý.
Tư Đồ Nguyệt do dự nhưng vẫn nghe lời Phong Minh mà lùi lại một bước, đôi mắt cực kỳ cảnh giác nhìn chằm chằm Tạ Trì An.
Tạ Trì An đến trước mặt Phong Minh, duỗi tay về phía gã như thể định kéo gã dậy.
Khóe miệng Phong Minh khẽ cong lên, mắt gã ánh lên vẻ vui sướng khi được người khác tin tưởng, đưa tay ra nắm lấy tay Tạ Trì An.
Quả nhiên, gã đã đoán trúng.
Dẫu bề ngoài Tạ Trì An trông lạnh lùng đến mấy, chung quy cậu vẫn thuộc hạng người dễ mềm lòng.
Gã chỉ cần thể hiện ra một chút nhân tính là Tạ Trì An có thể...!
Dòng suy nghĩ đắc chí của Phong Minh bỗng đứt đoạn.
Bởi vì ngay lúc gã vừa nắm lấy bàn tay Tạ Trì An, con dao gấp bỗng trượt ra khỏi vỏ, Tạ Trì An nhanh-chóng-ác độc đâm thủng bàn tay phải của Phong Minh.
Chuyện xảy ra quá đỗi bất ngờ, Phong Minh thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
"A..." Cơn đau choáng váng vọt thẳng lên đại não Phong Minh, gã vội rụt bàn tay đang chảy máu xối xả lại, lông mày nhíu chặt vào nhau.
Trong nỗi đau đớn tột độ, gã không thể giữ nổi nụ cười thường trực, hai con mắt âm độc như mắt rắn dán chặt vào Tạ Trì An: "Chẳng lẽ tao không vượt qua khảo nghiệm của mày?"
"Khảo nghiệm gì chứ? Mày đang nghĩ cái gì vậy." Tạ Trì An cầm dao, như đang giễu cợt Phong Minh ngây thơ, "Mày có giết ả hay không thì tùy, đằng nào tao cũng giết mày."
Phong Minh: "..." Gã chưa từng thấy người nào không tuân theo kịch bản như thế.
Đằng nào cũng giết gã, vậy sao còn ra điều kiện nếu gã giết Tư Đồ Nguyệt thì sẽ có được lòng tin của cậu? Đưa cho gã một bài toán mà tất cả phương án đều sai, căn bản chính là bài toán đòi mạng.
Phong Minh không hỏi thành lời, nhưng Tạ Trì An đã đoán được.
Tạ Trì An hỏi: "Bị đùa bỡn có vui không?"
Kẻ Phong Minh thích trêu đùa người khác như thế cũng nên nếm thử cảm giác bị người đùa bỡn.
Tay trái Phong Minh siết chặt cổ tay phải, máu luồn lách chảy dọc cánh tay.
Đau đớn lan ra khắp người, Phong Minh không cần nghĩ cũng biết bàn tay này của gã xem như đã phế rồi.
Gã cười rộ lên: "Tạ Trì An, mày là người thú vị nhất mà tao từng gặp đấy! Thì ra trên đời này cũng có những điều vô nghĩa đến vậy!"
Diệp Trạch Ngữ bị dáng vẻ hiện giờ của Phong Minh dọa sợ.
Cô biết một Phong Minh ấm áp, hoàn mỹ, tao nhã tựa thân sĩ.
Ở đâu ra cái tên... tên điên mất một tay phải mà còn cười được như thế này.
Cái vẻ điên cuồng, dại dột này của Phong Minh đúng là cực kỳ đáng sợ.
Cô lại đưa mắt nhìn Tạ Trì An, cậu vẫn bình thản như trước, cô lập tức cảm thấy xấu hổ.
Sau khi so sánh xong xuôi, cô thấy vị này còn đáng sợ hơn.
"Đã thế." Phong Minh nhấc dao lên bằng tay trái, ánh mắt thèm khát mê mẩn, "Hôm nay không phải mày chết thì chính là tao chết!"
Một thợ săn chân chính, nếu không giết chết con mồi thì chính là bị con mồi mạnh nhất giết chết.
Tạ Trì An gật đầu đồng thuận một cách lịch sự, còn thuận tiện sửa lỗi: "Sai rồi, không phải mày chết thì chính là tao sống."
Diệp Trạch Ngữ: "..." Ý là kiểu gì Phong Minh cũng chết vậy sao.
Ngay khi Phong Minh bị thương, Tư Đồ Nguyệt đã bộc phát sát ý nồng nặc, ả muốn tham gia cuộc chiến giữa Tạ Trì An và Phong Minh, nhưng lại bị Diệp Trạch Ngữ cản chân.
"Tao với mày còn chưa tính sổ xong đâu."
Phong Minh và Tạ Trì An, ngang tài ngang sức.
Phong Minh bị phế đi tay phải, nhưng tay trái của gã cũng linh hoạt không kém.
Mà Tạ Trì An vừa mới mở đường máu từ trong trận hỗn chiến, chưa kể đến vô số vết thương lớn nhỏ, riêng thể lực đã cạn kiệt rồi.
Dù thế, trận chiến đấu này vẫn là có một không hai.
Bên này cao thủ so chiêu, bên kia như gà mái mổ nhau.
... Kỳ thật cũng không thể nói là "gà mái".
Tư Đồ Nguyệt biết chút võ vẽ, Diệp Trạch Ngữ am hiểu vận động.
Hai người, một kẻ liều mạng thoát ra để giúp đỡ anh trai mình, một kẻ tràn ngập lửa giận, "huyết hải thâm cừu", chiêu nào chiêu nấy chỉ muốn dồn đối phương vào chỗ chết, tuyệt đối không phải kiểu đánh nhau giật tóc cào mặt thông thường của hội nữ sinh.
Nhưng bộ đôi Tạ Trì An và Phong Minh lại đấu ngay bên cạnh hai người.
So ra thì đúng là thảm hại thật.
Ở chốn này thần tiên đánh nhau, Từ Lộ và hai tên nam sinh khác đã sớm mở cửa chạy mất dạng.
Còn vì tránh lúc trở về bị nhốt bên ngoài mà phá luôn ổ khóa.
Buồn cười, lúc này còn không chạy thì chờ hai vị kia phân thắng bại xong sẽ quay ra giải quyết hết ba kẻ sao? Được diện kiến sức chiến đấu khủng khiếp nhường kia, bọn chúng rất biết bo bo giữ mình.
Ba người bọn chúng nhất trí lang thang bên ngoài, mỗi tiếng lại trở về sân tập quẹt thẻ kéo dài tính mạng là được, không đụng mặt Tạ Trì An, Phong Minh thì tốt nhất đừng nên đụng mặt.
Mà hai vị kia "ngọc nát đá tan", "đồng quy vu tận" thì đúng là Tết về với mọi nhà, phải đốt pháo chúc mừng.
Một trận chiến kéo dài tới tận trời tối.
Hai người trở nên thảm hại vô cùng.
Những vết thương vốn được Tạ Trì An băng bó kỹ lưỡng đều nứt toác hết cả, cái cũ chưa lành đã chồng thêm cái mới.
Những bộ phận quan trọng không bị tổn thương không có nghĩa là những vết thương kia không ảnh hưởng đến hành động của cậu.
Phong Minh bám chặt vào nhược điểm ấy, ra sức công kích chỗ đau của cậu.
Nhưng Tạ Trì An vẫn chiếm thế thượng phong.
Theo thời gian, tay phải của Phong Minh càng thêm đau đớn kịch liệt khiến phản ứng của gã càng trì trệ.
Cái gì mà "bất phân thắng bại", dẫu gã không bị Tạ Trì An giết chết thì chính gã cũng sẽ đau mà chết.
Gã đã bị đâm sống sờ sờ thế kia mà.
Càng đánh càng bất lợi.
Phong Minh rõ ràng không thể giết chết Tạ Trì An, việc duy nhất gã có thể làm lúc này chính là không chết dưới tay Tạ Trì An mà thôi.
Về phần cái gọi là "hôm nay không phải mày chết thì chính là tao chết"? Dù là Phong Minh hay Tạ Trì An cũng chẳng chắc ăn đến thế.
Phong Minh vừa đánh vừa lùi, hướng về cửa hông phía Đông sân tập.
Phải cảm ơn ba kẻ kia đã mở cửa giúp gã, nếu không đúng thật gã không có đường lui nào.
Tạ Trì An nhìn ra ý định tháo chạy của Phong Minh, toan truy kích, sau lưng bỗng có kẻ đánh úp.
Tạ Trì An lập tức quay người, dao gấp xẹt qua không trung, để lại một đường cắt tóe máu.
"..." Tư Đồ Nguyệt ôm mặt, gương mặt xinh đẹp kia bị rạch một vết vừa mảnh vừa sâu.
Phong Minh nắm chặt thời cơ đào thoát thành công, chẳng thèm bố thí cho Tư Đồ Nguyệt lấy một ánh mắt.
Vốn là gã lợi dụng ả, lợi dụng từ đầu đến cuối, sao lại phải quan tâm.
Tư Đồ Nguyệt thấy Phong Minh rời đi an toàn mới thở phào một hơi.
Tạ Trì An thản nhiên đưa mắt nhìn Tư Đồ Nguyệt.
Có đáng không?
Tạ Trì An chẳng định buông tha Phong Minh, lấy đà theo sát.
Tư Đồ Nguyệt cũng muốn chạy theo nhưng Diệp Trạch Ngữ đã lảo đảo đứng dậy, vung gậy giáng thẳng vào lưng Tư Đồ Nguyệt.
Tư Đồ Nguyệt phun ra một búng máu, ả vịn vào lưới sắt, tóc dài xõa tung, một nửa gương mặt nhìn như Tiên trên Trời, nửa còn lại giống hệt lệ quỷ bò ra từ Âm Ty Địa Ngục.
Cặp mắt mỹ lệ như lưu ly, có yếu ớt cũng có ý lạnh dâng trào.
Diệp Trạch Ngữ đứng sau lưng ả, giơ gậy lên thật cao, vào lúc cô định nện thêm một lần nữa, Tư Đồ Nguyệt đột nhiên xoay người, hung ác đâm kéo xuyên bụng Diệp Trạch Ngữ.
Mắt Diệp Trạch Ngữ mở lớn, gậy bóng chày trong tay trong nháy mắt rơi xuống đất.
Như một thước phim quay chậm, cô còn có thể nghe rõ ràng tiếng hai đầu gậy thay phiên nhau đập xuống đất nhỏ dần.
Tư Đồ Nguyệt thì thầm: "Mày là vì anh trai mày, tao cũng chỉ vì anh trai tao."
Diệp Trạch Ngữ đau đớn chống người trên nền đất, nhìn chằm chằm Tư Đồ Nguyệt đầy oán hận, cô sẵn sàng thốt ra những lời cay độc nhất để xói mòn tâm can kẻ thù của mình: "Gã thật sự là anh trai mày sao? Gã bỏ mày mà chạy lấy người.
Anh trai tao chết vì tao, còn mày chết Phong Minh cũng chẳng quan tâm đâu.
Mày có cảm thấy mày rất đáng thương không?"
Tư Đồ Nguyệt lạnh giọng: "Mày thì biết cái gì chứ? Nếu không phải có anh, căn bản..." căn bản sẽ không có ai đối xử tốt với tao hết!
Mặt ả lạnh tanh, ả cười khinh khỉnh.
Thật là, ả nói với người khác làm gì cơ chứ? Có ai hiểu được đâu.
Tư Đồ Nguyệt xoay người bước về phía cửa, ả cần đi tìm Phong Minh.
Diệp Trạch Ngữ hẳn phải chết không thể nghi ngờ, ả hoàn toàn chẳng để tâm.
Nhưng ả đã đánh giá thấp dục vọng báo thù của Diệp Trạch Ngữ.
Ngay từ bước chân đầu tiên của Tư Đồ Nguyệt tính từ cửa Đông sân tập ra ngoài, ả đã giẫm lên cốt nhục của Diệp Trạch Hạo.
Diệp Trạch Ngữ vốn đang quỳ rạp trên đất kéo dài hơi tàn, cô trừng mắt dõi theo bóng lưng Tư Đồ Nguyệt, dùng hết sức bình sinh vung chiếc búa sắt Tạ Trì An cho, lao đến bổ vào gáy Tư Đồ Nguyệt!
"Ôi!" Tư Đồ Nguyệt che gáy, lập tức ngồi xổm xuống đợi cơn choáng váng qua đi.
Sao Diệp Trạch Ngữ có thể cho ả có cơ hội giảm xóc được, cô nện xuống như điên như dại, mỗi lần đều thấy máu: "Mày đừng mong sống! Anh trai tao chết rồi, sao mày có thể sống được!"
Tư Đồ Nguyệt cảm thấy ngay cả não mình cũng lùng bùng đầy máu, tầm nhìn bắt đầu trở nên mông lung: "Mày..." Ả kiệt sức.
Và ả đau.
"Ha ha ha, ha ha ha ha!" Chính Diệp Trạch Ngữ cũng đứng không vững, búa bị quăng đi đâu cô không biết, cô chỉ biết cười, mỗi một tiếng cười đổi lấy một cơn đau nhói ở bụng, chỗ nội tạng bị nát khiến mặt cô trắng bệch như sáp.
Thế nhưng cô vui chết đi được ấy! Cô đã báo thù cho anh trai rồi!
Chỗ hai người họ đang đứng đây cũng chính là nơi Diệp Trạch Hạo bỏ mình ban sáng.
Cách một bước, cô trơ mắt nhìn Diệp Trạch Hạo nổ tung thành bụi máu.
Bây giờ cũng vẫn nơi này, cô "đồng quy vu tận" với kẻ thù.
"Anh ơi, anh có thấy không? Em giết ả rồi..." Diệp Trạch Ngữ cười đến mức ngã quỵ, cô vốc một đống thịt nát đen thui rồi nâng niu như trân bảo, "Em sẽ tới tìm anh."
Chúng ta sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm.
Cũng chết cùng năm cùng tháng cùng ngày.