Chạy Hay Chết
Chương 46: Tổ Đội Ba Kẻ: Cao Gầy, Béo và Lùn
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh chiều tà leo lét, màn đêm u ám dần dần kéo đến.
Nhánh cây bị vứt chung vào đống lửa, phát ra âm thanh "lách tách".
Tạ Trì An và Lâm Xảo ngồi cạnh đó, ánh sáng cam đỏ chiếu trên mặt mỗi người, chớp tắt theo ngọn lửa bập bùng.
Tạ Trì An không ngừng lật xiên nấm, kiên nhẫn phết thêm gia vị, làm cho chúng càng thêm hấp dẫn.
Những cây nấm dại sống vốn khó nuốt đến mức ám ảnh Lâm Xảo, giờ đây qua bàn tay khéo léo của Tạ Trì An lại tỏa hương thơm nức mũi, màu nấm vàng ruộm trông thật mê người, khiến ai nhìn cũng phải thèm nhỏ dãi.
Lâm Xảo nuốt khan một tiếng, dán mắt vào xiên nấm trong tay Tạ Trì An không rời.
Tạ Trì An đưa cho Lâm Xảo xiên nấm đầu tiên, rồi tiếp tục trở các xiên còn lại.
Lâm Xảo đưa hai tay đón lấy, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn huynh ạ."
"Mau ăn đi." Tạ Trì An không muốn kéo dài bữa ăn này.
Đốt lửa trong rừng là chuyện rất nguy hiểm, ánh lửa trong đêm tối bắt mắt vô cùng, rất dễ thu hút những vị khách không mời mà đến.
Nhưng đối với Tạ Trì An mà nói, ăn sống nấm dại còn nguy hiểm hơn.
Lâm Xảo vâng lời gật đầu. Mùi vị của nấm dại ban ngày khiến em vẫn còn e dè, nhưng cuối cùng em vẫn không cưỡng lại được hương thơm quyến rũ của món nướng.
Em nhắm mắt, cắn một miếng nhỏ với vẻ 'quyết tử'.
Và rồi, em kinh ngạc đến mức tròn xoe mắt.
Em chưa từng được ăn thứ nào ngon đến thế!
Đây đúng là biến thứ mục nát thành món ngon thần kỳ!
Lâm Xảo cảm động suýt khóc.
Tạ Trì An cũng nếm thử một miếng, đôi mày giãn ra.
Coi như vừa miệng, không đến nỗi khó nuốt.
Đối với Tạ Trì An, đây chưa thể gọi là mỹ vị gì.
Cậu đã quen với đủ loại sơn hào hải vị trên thế gian.
Nhưng đối với một Lâm Xảo phải thường xuyên ăn cơm thừa thịt nguội, đó chính là món siêu ngon.
Còn vì sao cậu lại đi nướng nấm, Tạ Trì An cũng không biết.
Theo lý mà nói, cậu hẳn là một thiếu gia 'tay không dính nước', chưa từng vào bếp lần nào.
Nhưng từ khi cậu bắt đầu có ý thức, cậu đã biết mình có thể nấu ăn, và còn nấu rất ngon, đặc biệt là món nướng... Đây hẳn là kỹ năng cậu có được từ những ký ức bị lãng quên kia.
Nấm nướng ăn kèm với quả dại ngọt lành, tạo thành một bữa ăn ngon miệng.
Tạ Trì An nướng sáu xiên nấm, chia một nửa cho Lâm Xảo.
Lâm Xảo sung sướng ăn ngấu nghiến.
Nấm và quả dại còn rất nhiều, đủ cho hai người họ ăn trong ba ngày.
Lâm Xảo ăn một miếng nấm lại một miếng quả dại, say sưa đến quên hết mọi thứ xung quanh.
Tạ Trì An cắn một miếng trái cây, suy nghĩ về thông báo tử vong sáng nay.
Kể cả số 62 bị hạ gục, tổng cộng số người chết hôm nay là 31 người.
Thật đáng sợ!
Tổng cộng mới có 99 người, thời hạn những một tháng, vậy mà chưa hết một ngày, một phần ba số người chơi đã bỏ mạng.
Mức độ tử vong ở cửa này quá nhanh rồi.
Những người cùng vào cửa thứ Hai này đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ cửa đầu tiên, nên vừa bước vào trận mới đã "đại khai sát giới" cũng chẳng có gì là lạ.
Còn rụt rè từng bước? Đó là chuyện của những người mới chơi.
Càng về sau, con người càng không thể không quyết đoán, càng không dễ mềm lòng hay khiếp sợ.
Cửa thứ Hai này chính là minh chứng.
Tạ Trì An chỉ biết những người xếp hạng phía sau đều rất yếu, nhưng lại không rõ mười vị trí đầu có trình độ ra sao.
Cậu chưa từng chạm trán với những kẻ đó, nên cũng không biết thực lực của chúng.
Nếu như cậu không phải số 0, thì sẽ xếp hạng mấy trong 99 người này?
Tạ Trì An suy nghĩ mãi, nếu vậy cậu cũng có thể tham chiếu, ước lượng được sức chiến đấu của mọi người.
Đáng tiếc, cậu lại là số 0.
Không có vật tham chiếu khác nào cậu bị bịt mắt.
Hôm nay có không ít người đạt được thành tựu TRIPLE-KILL.
Về lý do tại sao những người xếp hạng thấp lại có thể tập hợp với những người khác ngoài đồng đội của mình và bị giết bởi mười người chơi hàng đầu trong một thời gian ngắn, Tạ Trì An phỏng đoán... theo thời gian, người chơi dần hiểu rằng số hiệu của họ tạo thành một bảng thứ hạng và thứ hạng đại diện cho thực lực tương ứng, cứ tiếp tục như vậy thì kẻ yếu sẽ không có chỗ dung thân.
Mà kẻ yếu thường có tâm lý 'ôm nhau sưởi ấm', trong một tiếng tìm kiếm đồng đội ấy, tất cả những người sau số 80 quyết định dẫn theo đồng đội của mình tập hợp lại một chỗ, chống lại kẻ mạnh, dù sao ông cha ta cũng nói "người đông thế mạnh" mà...!
Mặc dù họ có lập liên minh hay không thì kết quả cuối cùng vẫn là bị tận diệt mà thôi, vô ích.
Một khi thực lực đã chênh lệch tới một mức nhất định, khoảng cách đó đâu thể bù đắp chỉ bởi một hai người thêm vào.
Đó là tâm lý của con mồi, về phần kẻ đi săn...!
Người được hệ thống vinh danh sẽ khiến những người còn lại cảnh giác, nhưng không đồng nghĩa với việc họ sẽ 'cụp đuôi làm người'.
Cường giả chân chính sẽ không sợ hãi.
Nếu không phải Tạ Trì An phải mang trên vai con số 0 phiền toái này, cậu đã chém giết không ngừng nghỉ rồi.
Thôi quên đi.
Số hiệu của cậu quá đỗi thu hút, để qua cửa thành công và tìm được tung tích của Tạ Trầm Sơ, Tạ Trì An nhất định phải cực kỳ thận trọng.
Có lo lắng, tự nhiên sẽ có chỗ kiêng dè.
Nhưng cũng nhờ có lo lắng mới có dũng cảm để bước tiếp.
Sau lớp vỏ xanh chua chua là phần thịt quả trắng mọng nước, Tạ Trì An ăn uống vẫn nhã nhặn như lúc đầu, nhưng tốc độ tuyệt đối không chậm, thậm chí còn nhanh hơn cả kiểu ăn càn quét như vũ bão của Lâm Xảo.
Tạ Trì An đã ăn hết phần của mình, Lâm Xảo mới ăn xong hai xiên, em đang định cắn xiên thứ ba thì Tạ Trì An đột ngột nói: "Đi thôi, có người đến."
Cậu lắng tai nghe bước chân.
Một, hai, ba.
Ba người.
Thôi bỏ đi, giết chóc lúc này thật phiền phức.
Tạ Trì An chẳng màng gì đến thành tựu TRIPLE-KILL kia, bèn đứng dậy rời đi.
Lâm Xảo thấy Tạ Trì An đi vội vã, còn tưởng huynh ấy không đánh lại được mấy người đang đến.
Dù sao Tạ Trì An chỉ thể hiện kỹ năng sinh tồn siêu việt trước mặt em chứ không phải khả năng chiến đấu.
Trông huynh ấy gầy gò thế kia, hơn mình chẳng đáng mấy tuổi, không đánh lại người khác âu cũng là chuyện bình thường.
Lâm Xảo tự động hiểu ý, cũng vội vàng đứng lên chạy. Vì hấp tấp, em làm rơi luôn xiên nấm chưa kịp ăn kia ở giữa đường.
Em quay đầu nhìn lại mà lòng đau như cắt, nhưng không dám quay lại nhặt, đành theo chân Tạ Trì An biến mất trong màn đêm.
Lâm Xảo ngây thơ hoàn toàn chẳng hay rằng Tạ Trì An chạy trốn không phải vì không địch lại, mà là không muốn giết đủ ba người...!
Trước khi khuất dạng, trong đầu Tạ Trì An còn nảy ra một ý tưởng nguy hiểm, cậu đang suy xét đốt cả khu rừng này... nhưng cân nhắc rằng cậu cũng không có khả năng thoát khỏi phạm vi đám cháy nên đành thôi.
Bên đống lửa tàn chưa tắt hẳn, ba bóng đen đổ dài xuống đất.
"Chúng nó chạy mất rồi." Người đàn ông béo cau mày.
"Chẳng sao, có đồ để lại là được." Một tên cao gầy khác đảo mắt một vòng, phát hiện ra xiên nấm bị Lâm Xảo đánh rơi, gã mừng rỡ.
Bọn chúng trông thấy ánh lửa nên mới mò đến, càng đến gần thì càng bị mùi đồ nướng hấp dẫn.
Chúng biết trên đảo có đủ loại nấm và quả dại.
Nhưng chúng không biết loại nào có độc, loại nào không nên không dám ăn, mà trái cây thì cao quá không hái được, đã đói bụng cả một ngày.
Đói một ngày không tính là gì, nhưng đang đói mà ngửi mùi đồ ăn thì đúng là không chịu được.
Kẻ nướng xiên nấm này đã chạy mất, nên khẳng định xiên nấm này không có độc.
Tên cao gầy và tên béo liếc nhau, đạt được sự đồng thuận: "Mày nửa tao nửa?"
"...!Vậy còn ta?" Bị xem nhẹ quá lâu khiến gã lùn không thể nhịn được.
Gã cũng đói cả ngày nay rồi chứ bộ.
"Chỉ có một xiên, chia cho hai người còn không đủ, lại thêm cái mặt mày, mơ à?" Tên cao gầy lên giọng cười nhạo.
Gã lùn tức đến 'mặt đỏ tía tai': "Chúng mày đã nói kết làm đồng minh, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu cơ mà?"
Tên béo nói như thể đương nhiên: "Đúng rồi, thì chả là có phúc chúng tao hưởng, gặp nạn mình mày chịu đó thôi."
Thứ gọi là đồng minh, chẳng phải là 'bia đỡ đạn' thay cho chúng trong thời khắc mấu chốt sao? Cũng đâu phải đồng đội thực sự.
Tên béo và tên cao gầy mới là đồng đội.
Thứ hạng của chúng không cao, nên giống như những người khác, chúng cũng phải tìm một tổ đội không có ưu thế khác làm đồng minh, cũng chính là tổ đội của gã lùn.
Nhưng đồng đội của gã - số 55 đã sớm chết trong tay một thanh niên khi đi thám thính rồi.
Số 55 mạnh nhất trong bốn người, coi như là chỗ để gã lùn ngẩng cao đầu.
Số 55 vừa chết, liên minh lập tức trở nên lúng túng, gã bị hai tên gầy-béo này hắt hủi, xa lánh mà vẫn phải nhịn.
Ai bảo gã yếu cơ chứ?
Nhưng một khi đã dính dáng đến vấn đề lương thực, gã lùn không thể nhịn nổi nữa.
Ở cửa thứ Nhất gã đã suýt chết đói nên tuyệt đối không thể nhân nhượng nửa bước khi có đồ ăn.
Gã thở hổn hển vì tức giận: "Sao chúng mày nói mà không giữ lời!"
Tên béo tỏ ra kinh ngạc: "Giữ lời là gì? Có ăn được không? Không. Chúng tao muốn ăn, không muốn giữ lời."
Gã lùn quát: "Lửa là do ta phát hiện trước! Nếu như không có ta, chúng mày còn lâu mới tìm thấy đồ ăn!" Đến gần ngửi thấy mùi thơm, cũng là gã vạch ra kế hoạch "cướp ăn", không ngờ đầu bếp lại chạy trước một bước.
Chuyện rành rành ra đấy, sao lại không có phần của gã cơ chứ?!
Tên cao gầy chẳng chút thành ý quẳng ra một câu: "Vậy thì cảm ơn mày nhé."
Gã lùn tức nghẹn.
Quan hệ đồng minh yếu ớt là vậy đấy, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Tên béo cũng chêm vào: "Đúng đó, bạn hữu à, công của mày thật lớn."
Gã lùn: "..."
Hai mắt gã long sòng sọc, căm hận tột độ: "Đồ vô liêm sỉ...!"
"Các vị đang tranh chấp gì đấy?"
Một giọng nam lười nhác vang lên từ trong đêm tối, lắng đọng như một bản xô-nát chơi bằng đàn Xen-lô dưới ánh trăng.
Thanh niên ấy bước ra từ rừng sâu, hắn nhướng mày, gương mặt sắc bén, góc cạnh rõ ràng, vừa anh tuấn vừa anh dũng, thoạt nhìn khí chất rất tùy tiện.
"..." Ba người bọn chúng đứng hình mất năm giây.
Chết tiệt, không phải cái tên vừa rồi giết số 55 ban sáng sao?!
Tầm nhìn của thanh niên căn bản không hướng về phía bọn chúng mà chiếu thẳng tắp vào xiên nấm nướng nằm lăn lóc trên đất.
"Thì ra là giành nhau cái này." Thanh niên cất giọng lười nhác, "Không đơn giản nhỉ. Thôi thì đừng giành nữa, nó thuộc về tôi, được không?"
Dưới ánh trăng, các ngón tay thuôn dài của thanh niên đang vuốt ve một con dao sáng loáng.
Tên béo, tên cao gầy và gã lùn: "..." Không dám nói không.
Ba người bọn chúng lau mồ hôi, cung kính đáp: "Không, không sao cả."
"Vâng lời quá." Thanh niên cười cười, "Tiếc rằng tôi đang tìm người nướng nấm này, mà các vị lại dọa chạy mất rồi, tôi đã rất buồn đấy."
Một phút sau, tổ đội ba người cao, gầy, lùn béo toàn diệt.
Thanh niên ngồi xổm xuống nhặt xiên nấm lên, chẳng hề chê bôi gì mà cắn luôn một miếng, hắn giật mình.
"Cứ cảm thấy mùi vị này...!rất quen thuộc."
Cùng lúc đó, Tạ Trì An và Lâm Xảo ở đâu đó trong rừng nghe thấy tiếng thông báo.
"Người chơi số 63 đã tử vong."
"Người chơi số 71 đã tử vong."
"Người chơi số 77 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 1 đạt thành tựu TRIPLE-KILL."