45. Chương 45: Nấm Độc

Chạy Hay Chết

Chương 45: Nấm Độc

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Trì An dẫn Lâm Xảo vào rừng tìm kiếm thức ăn.
Trên đảo có vô số nấm và quả dại, thỉnh thoảng lại bắt gặp vài con thú nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện. Việc có thể tìm được nấm không độc hay biến những con vật kia thành món thịt trên bàn ăn hay không thì hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng phán đoán và ứng biến của mỗi người.
Ngoài khả năng chiến đấu, cửa ải này còn là thử thách khắc nghiệt đối với kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã của mỗi người. Thật nực cười nếu một kẻ có sức chiến đấu ngút trời lại chết vì ăn nhầm một loại quả dại không rõ tên.
Tạ Trì An cúi người nhặt nhạnh dưới gốc cây, hái những cây nấm ăn được rồi ném ra phía sau. Tuy trước đây cậu chưa từng có kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang đảo, nhưng kiến thức lý thuyết của cậu thì không hề ít. Tạ gia luôn dạy dỗ con cháu đủ loại tri thức, và phần lớn con trai trong nhà trời sinh đã có máu phiêu lưu mạo hiểm, nên họ cũng hiểu biết hơn một chút về lĩnh vực này. Giờ đây, nhờ thực tiễn, cậu càng có thêm những hiểu biết chính xác. Nói ra có lẽ không ai tin, một Tạ Trì An mười bảy tuổi trầm tĩnh, lạnh nhạt như ông cụ bảy mươi tuổi này cũng từng là một thiếu niên ham mạo hiểm, kiệt ngạo bất tuân.
***
Thấy Tạ Trì An bận rộn một mình, Lâm Xảo cảm thấy mình không thể cứ đứng trơ ra như vậy. Đánh đấm thì em đã chẳng giúp được gì, nhưng hái nấm thì chắc sẽ khác. Vì vậy, khi Tạ Trì An đang hết sức chuyên tâm chọn nấm, em cũng lặng lẽ làm theo.
Đợi đến khi Tạ Trì An đã nhặt xong tất cả nấm ăn được, cậu quay lại nhìn, chỉ thấy đống nấm của mình lẫn lộn với đủ thứ nấm đủ màu sắc khác: "..."
Nếu không phải cậu vốn biết Lâm Xảo là một cô bé tốt bụng nhưng thiếu kiến thức thông thường, cậu thật sự sẽ nghĩ Lâm Xảo đang muốn kéo cậu cùng chết.
Lâm Xảo vẫn đang ôm một bó nấm rực rỡ sắc màu trong lòng, em thả chúng rơi lộp bộp xuống đất rồi tung tăng nhảy đến bên Tạ Trì An: "Huynh ơi, chừng này đã đủ chưa? Nếu chưa, đệ lại đi hái thêm ít nữa."
Tạ Trì An đón nhận ánh mắt tràn đầy mong đợi của Lâm Xảo, cậu rơi vào trầm tư. Cậu đang suy nghĩ xem nên dùng cách nào khéo léo nhất để nói cho em ấy biết việc em ấy làm chỉ tổ vô ích. Không chỉ khiến cậu thêm bận rộn mà còn tạo ra một phiền toái lớn. Thật không đành lòng dội gáo nước lạnh vào một cô bé đang dâng trào nhiệt huyết. Nhưng Tạ Trì An cũng không thể vứt bỏ lý trí của mình mà giả vờ vui vẻ ăn nấm rồi chết tức tưởi được...! Rồi sử sách Trò chơi sẽ ghi danh cậu với một cách hy sinh nực cười nhất.
Sau mười giây suy ngẫm, cậu nhặt lên một cây nấm có màu sắc rực rỡ, hỏi Lâm Xảo: "Đẹp không?"
Lâm Xảo đáp: "Đẹp ạ." Chính vì thấy nó đẹp mắt nên em mới cố ý hái cho huynh đó.
"Đẹp là được rồi." Tạ Trì An bình tĩnh nói, "Vứt hết những thứ em cho là đẹp đi, ngay, bây, giờ."
"...!Dạ?" Lâm Xảo ngơ ngác.
Tạ Trì An vẫn chỉ nhìn em.
Lâm Xảo ngây thơ nhận ra mình lại mắc lỗi, niềm vui sướng trước đó như thủy triều rút xuống: "Huynh...! có phải đệ lại không giúp được gì rồi không?"
Tạ Trì An không biểu lộ gì nhiều: "Có những thứ trông thì đẹp mắt nhưng lại chứa kịch độc."
Sắc mặt Lâm Xảo biến đổi, em lập tức trở nên căng thẳng: "Để đệ vứt ngay ạ!"
Cô bé ngồi xổm xuống nhặt đi những cây nấm độc, chỉ để lại những cây mộc mạc, xấu xí.
Lâm Xảo nhặt một lúc liền bật khóc, vừa nhặt vừa nức nở, mặc kệ lòng bàn tay dính bẩn vì hái nấm mà liên tục dụi mắt. Sao em có thể vô dụng đến vậy chứ, ngay cả một chút việc nhỏ này cũng không làm được...!
Tạ Trì An thấy cảnh này, mày khẽ cau lại.
Cậu bận rộn nửa ngày trời công cốc còn chưa khóc, em ấy khóc cái gì? Chỉ bảo em ấy phân loại lại thôi mà? Cậu cũng đâu có mắng mỏ gì...!
Với lối suy nghĩ của Tạ Trì An, rất khó để cậu có thể hiểu được lý do Lâm Xảo bật khóc. Hơn nữa, trong cuộc đời cậu không tồn tại khái niệm "ngay cả một chút việc nhỏ này cũng không làm được".
***
"Em khóc cái gì?" Tạ Trì An hỏi một câu quan tâm đến tâm sinh lý trẻ nhỏ một cách rất tượng trưng.
Lâm Xảo vừa khóc vừa đáp: "Có phải đệ rất vô dụng hay không..."
Tạ Trì An rất muốn trả lời "Phải".
Không thể nghi ngờ, ở mọi phương diện khác Lâm Xảo đều không ổn, nhưng riêng khoản tự biết mình thì cực kỳ xuất sắc.
"Đệ không đánh được họ, ngay cả nấm đệ cũng không hái đúng, luôn luôn kéo chân huynh." Lâm Xảo bắt đầu hoài nghi cuộc sống, "Có lẽ cha mẹ đệ nói không sai, đệ đúng là đồ vô dụng."
"Em nói đúng một nửa." Tạ Trì An thản nhiên tiếp lời, "Ở trên đảo, em có thể chưa phát huy được tác dụng của mình, nhưng cũng không có nghĩa là cha mẹ em đã đúng. Có một số người bên ngoài tô vàng nạm ngọc nhưng bên trong lại thối rữa, giống như cây nấm độc này."
Tạ Trì An liếc nhìn đống nấm đẹp đẽ bị vứt vương vãi kia, cậu nhặt một cây nấm có vẻ ngoài mộc mạc, đơn giản bị lẫn bên trong rồi trực tiếp cho vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm: "Còn thứ này, mặc dù không dễ nhìn nhưng lại là vật chất chính có giá trị."
Tạ Trì An giảng giải xong thì ngậm miệng. Cậu không có ý định an ủi người khác, đặc biệt là những đứa trẻ mới lớn.
Lâm Xảo hiểu ra, em nín khóc và mỉm cười.
Em đã nhận ra, huynh ấy đang mượn cây nấm để nói về chính bản thân em.
"Dù bề ngoài xấu xí, nhưng trong tình huống này, có thể tìm được chúng cũng đã rất đáng quý rồi." Tạ Trì An đưa một cây nấm khác có thể ăn được cho Lâm Xảo: "Thử một chút đi?"
Lâm Xảo nhận được mấy câu động viên mơ hồ mà trong lòng sung sướng khôn xiết, em nhận lấy cây nấm từ huynh Tạ như thể vừa cầm trên tay tấm giấy công nhận toàn bộ giá trị của mình từ trước đến nay, cả người sôi sục nhiệt huyết. Đây chính là món quà an ủi của huynh ấy sao? Huynh ấy thật quá đỗi dịu dàng...!
Lâm Xảo vừa nghĩ vừa nhét cả cây nấm vào miệng, mặt em lập tức trở nên vặn vẹo. ...! Em thề, bao nhiêu bữa ăn cơm thừa canh cặn trước kia cũng không khó nuốt bằng thứ này.
Lâm Xảo ho kịch liệt, em không nhổ ra được mà nuốt vào cũng không xong, sau một phen vất vả ép buộc dạ dày tiếp nhận nó, em ngước đôi mắt không tin nổi nhìn Tạ Trì An. Sao huynh ấy có thể mặt không đổi sắc mà nuốt được thứ khó ăn đến nhường ấy cơ chứ?!
Tạ Trì An chứng kiến toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Xảo thì cảm thấy thế là đủ rồi, khóe môi khẽ nhếch lên một góc nhỏ. Đôi khi Tạ Trì An lại ngây thơ đến vậy đấy. Mắng em ấy thì không được, còn làm cậu bối rối tìm cách dỗ dành, vậy thì phải khiến em ấy nếm trải sự khó ăn này, cho bõ ghét.
Cậu tiếp lời cực kỳ bình tĩnh: "Đương nhiên, dù cho nó có giá trị dinh dưỡng cũng không có nghĩa là nó ăn ngon."
Giống như Lâm Xảo, lòng mong mỏi giúp đỡ của em là thật, nhưng không có nghĩa là em ấy có thể giúp được gì.
Dòng cảm xúc của Lâm Xảo lại đến hồi thoái trào, lên xuống lên xuống chẳng khác nào chơi bập bênh. Quả nhiên em vẫn còn vô dụng lắm...! Nhưng nhờ có mấy câu giảng giải của huynh ấy, em cảm thấy tốt hơn, không còn khó chịu như trước nữa. Thế nhưng mà huynh ấy tốt như vậy, mà mình chẳng giúp đỡ được gì khiến em rất sốt ruột, cứ như một cái dằm trong tim.
Cả hành trình sau đó, Lâm Xảo tỏa ra một áp suất thấp dọc đường, chỉ thiếu mỗi việc cầm bút viết hai chữ "không vui" lên trán. Em còn quá nhỏ, chưa hiểu cách che giấu cảm xúc vào lòng như thế nào.
Còn Tạ Trì An cảm thấy nếu mình không tìm chút việc gì cho em ấy làm để chứng minh giá trị, e rằng tiểu cô nương này sẽ chạy đi mà tự kỷ mất.
Đúng lúc đó, Tạ Trì An trông thấy phía trước có một cây ăn quả. Thân cây cao lớn, tươi tốt, đang kết những trái màu xanh, nhìn qua có vẻ chua chua ngọt ngọt, ngon miệng, nhưng không biết có ăn được hay không. Cây ước chừng cao mười mấy mét, ngay cả cành trĩu quả thấp nhất cũng cách mặt đất khá xa, không thể chạm tới.
Nhưng đối với Tạ Trì An, đây chẳng phải chuyện to tát gì. Cậu có thể trèo cây được, vấn đề duy nhất là nếu ôm một lần nhiều quả thì không có tay để xuống. Mà ôm ít thì phải leo lên leo xuống nhiều lần...! Số quả này cũng không bù đắp nổi thể lực cậu tiêu hao vì chúng, chẳng bõ công. Càng không thể ném thẳng xuống đất được, với độ cao này, trái cây mà tiếp đất thì sẽ nát bét.
Tạ Trì An nhìn Lâm Xảo: "Huynh ném quả xuống, đệ có bắt được không?"
"Có thể ạ." Lâm Xảo thường xuyên quán xuyến đủ loại việc nhà, còn biết nhiều kiểu né tránh khi bị đánh, thể lực của em rất tốt và phản ứng cũng cực nhanh. Thậm chí em còn có thể tổng kết ra một quyển sách mang tên "Làm sao để không bị đau khi cha mẹ đánh"...! đó là do em đã hình thành phản xạ có điều kiện.
"Giúp huynh."
Lâm Xảo giật mình. Huynh ấy cần mình hỗ trợ ư?
Trong mắt Lâm Xảo, Tạ Trì An chính là siêu nhân không gì không làm được, bỗng nhiên một ngày ngỏ lời nhờ một người phàm như em giúp, thật sự rất "được yêu mà sợ"...!
Em mau chóng ý thức được rằng mình sắp có đất dụng võ.
"Vâng ạ!" Lâm Xảo trả lời vang dội.
Đạt được sự đồng thuận của đôi bên, Tạ Trì An quét mắt ước lượng khoảng cách giữa hai cái cây phía trước, sau đó chạy một mạch lấy đà nhảy lên, giẫm lên thân cây để mượn lực nhảy sang thân cây kế bên, rồi lại một lần nữa mượn lực nhảy lên chỗ cao hơn của thân cây cũ. Tạ Trì An chớp mắt đã leo lên cành cây rất cao.
Lâm Xảo trợn mắt há mồm, cảm thấy huynh ấy thật quá lợi hại, cứ như mấy vị võ hiệp trong phim TV em lén xem khi quét nhà vậy.
Tạ Trì An đã đứng trên ngọn cây, hái tạm một quả cắn thử, hương vị khá nhạt, trong veo ngọt lành. Xác định không phải loại quả khó ăn hay có độc, Tạ Trì An ngắt liền hai quả, nhắm thẳng chỗ Lâm Xảo mà ném xuống.
Lâm Xảo vội vàng bật người ra xa, vươn tay đỡ, hai quả không rõ tên nằm gọn trong lòng bàn tay em.
Tạ Trì An lại ném tiếp ba quả nữa.
Lâm Xảo mỗi tay đỡ một trái, ngay lúc quả thứ ba sắp "anh dũng hy sinh" xuống đất thì em nhào tới, ôm vào lòng.
Phản ứng nhanh đáo để. Xem ra cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Tạ Trì An liếc nhìn thoáng qua, sau đó không còn chú ý đến Lâm Xảo nữa, cậu chuyền cành linh hoạt, hái được quả nào là ném xuống không thương tiếc.
Lâm Xảo bắt được ba quả mà cười không thấy tổ quốc đâu, em vừa toan ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy một dàn trái cây lao xuống với tốc độ tên lửa.
Lâm Xảo: "..."
Huynh đang biến trò chơi từ hình thức đơn giản tiến thẳng lên Địa Ngục đó huynh ơi!
Trong đầu Lâm Xảo chợt lóe lên một ý tưởng, em vội vàng bưng váy ra đỡ.
Hai người một ném một đỡ, phối hợp khá ăn ý. Về phương diện này, phản ứng của Lâm Xảo rất nhanh nhạy, không hề bỏ sót một quả nào, dùng váy hứng được toàn bộ.
Tới lúc Tạ Trì An trèo xuống, nhìn đống quả được Lâm Xảo túm váy ôm vào lòng, cậu không hề keo kiệt mở miệng khen ngợi: "Không tệ nha."
Lâm Xảo mệt gần chết, nhưng có câu này của Tạ Trì An, em lại tràn đầy năng lượng sống lại.
Em vừa toan cười toe toét, giọng nói đặc trưng của hệ thống đã nối tiếp nhau vang lên.
"Người chơi số 76 đã tử vong."
"Người chơi số 87 đã tử vong."
"Người chơi số 96 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 2 đạt thành tựu TRIPLE-KILL."
Lại thêm một TRIPLE-KILL.
Nạn nhân đều là những người cuối bảng, thành tích này chẳng chói mắt như của số 1. Nhưng cũng đủ để khiến người khác dâng lên lòng kiêng kỵ.
Lâm Xảo thôi cười. Ở với huynh vui quá khiến em suýt chút nữa tưởng nhầm đây là trò chơi hứng trái cây, tiếng thông báo đã cảnh tỉnh em, em mới nhớ ra đây là trò chơi giết người...!
Phản ứng của Tạ Trì An không lớn. Cửa này chỉ có tổng cộng 99 người, so với 2008 người ở cửa ải trước cậu đã trải qua thì là quá ít, lại còn thời hạn một tháng ròng, hơn vỏn vẹn bảy ngày bốn lần. Điều này đã chứng tỏ độ khó của Trò chơi cũng tăng lên theo cấp số nhân. Vậy mà chỉ mới một buổi sáng đã có 15 người bỏ mạng. Dựa theo tốc độ này, cửa ải thứ Hai hoàn toàn không cần đến một tháng. Nhưng cũng không thể vội vàng kết luận ngay. Hiện tại phần lớn người chết đều là những kẻ xếp hạng sau 80, số hiệu càng nhỏ mới càng khó đối phó. Cũng không thể không cân nhắc đến tình huống cực đoan như hơn 90 người chơi chết hết trong vòng ba ngày, để lại hai người số 1 và số 2 đơn độc quyết đấu trong hai mươi bảy ngày còn lại...!
Tình hình chiến đấu ngày thứ nhất cực kỳ kịch liệt, mười kẻ đứng đầu không biết là yêu ma quỷ quái phương nào. Tóm lại, đến tận giờ ăn trưa, Tạ Trì An nghe hệ thống bắn liên tục, không có phút nào được nghỉ ngơi.
"Người chơi số 64 đã tử vong."
"Người chơi số 72 đã tử vong."
"Người chơi số 90 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 7 đạt thành tựu TRIPLE-KILL."
"Người chơi số 80 đã tử vong."
"Người chơi số 85 đã tử vong."
"Người chơi số 93 đã tử vong."
"Người chơi số 94 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 9 đạt thành tựu QUADRA-KILL."
"Người chơi số 82 đã tử vong."
"Người chơi số 83 đã tử vong."
"Người chơi số 86 đã tử vong."
"Người chơi số 78 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 4 đạt thành tựu QUADRA-KILL."
Ngoài ra còn có những thông báo lẻ tẻ do không đạt thành tựu TRIPLE-KILL trở lên, hệ thống chỉ báo số hiệu của người chết chứ không hề đề cập đến danh tính thủ phạm.
"Người chơi số 74 đã tử vong."
"Người chơi số 79 đã tử vong."
"Người chơi số 55 đã tử vong."
"Người chơi số 49 đã tử vong."
"Người chơi số 88 đã tử vong."
Chưa đầy một ngày, tất cả người tham gia từ số 80 trở về sau, ngoại trừ Lâm Xảo, đều đã chết hết, mà kẻ giết họ đều là những con số hàng đầu. Đúng là một lũ điên cứ như đang tranh nhau cái danh hão "Giết 100 người" vậy. Phải được TRIPLE-KILL mới vinh danh, chẳng biết những kẻ đạt thành tựu FIRST BLOOD với DOUBLE-KILL là những ai.
Nhưng tất cả những chuyện ồn ào đó đều không liên quan tới Tạ Trì An. Ngoại trừ số 62, số 81 và số 92, cậu không hề ra tay với bất cứ ai nữa, thậm chí còn luôn tìm cách tránh những tổ đội khác. Bởi vì khoảng thời gian giữa hai lần giết số 62 và giết số 81, số 92 quá dài, thành tựu của Tạ Trì An không được tính thành TRIPLE-KILL, đúng là vạn hạnh. Cậu đã hạ quyết tâm ván này sẽ giữ thái độ khiêm tốn, có thể không ra tay thì không ra tay, mặc kệ người khác tự giết lẫn nhau đi.
Trưa hôm đó, Tạ Trì An dẫn Lâm Xảo đi dạo loanh quanh trong rừng, tiện tay ép chút dầu thực vật làm gia vị, đánh lửa, dùng nhánh cây nhỏ xiên nấm đã được quét một lớp dầu bóng loáng rồi bắc lên đống lửa. Trong lúc mười vị thần tiên đứng đầu đang bận "vả nhau", Tạ Trì An lại đang bận nướng nấm. Cứ như thể cậu vốn đã có tài năng biến trò chơi trốn-giết thành một chương trình ẩm thực vậy.