48. Chương 48: Cừu Non Lạc Đường

Chạy Hay Chết

Chương 48: Cừu Non Lạc Đường

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Xảo dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, em ngáp dài mệt mỏi: "Anh ơi, trời sáng rồi." Đêm qua em gặp ác mộng, mơ thấy mình bị đàn sói vây quanh, đánh giết, cắn xé, rồi cảnh tượng thay đổi, em lại bị đàn rắn bò lổm ngổm quanh chân... Sợ hãi quá, em chẳng tài nào ngủ ngon được.
Tạ Trì An khẽ mở mí mắt, giọng khàn khàn mang nặng vẻ ngái ngủ của buổi sớm: "Còn buồn ngủ không?"
Lâm Xảo thật sự muốn gật đầu lia lịa, nhưng không muốn làm chậm trễ hành trình của Tạ Trì An, em lập tức lắc đầu lia lịa: "Không, em tỉnh rồi."
Tạ Trì An tiếp tục nhắm mắt lại: "Vậy em cứ ngồi đi, anh ngủ tiếp."
Lâm Xảo: "..."
Câu trả lời này có vẻ không đúng lắm nhỉ.
Lâm Xảo hỏi dò: "Anh ơi, chúng ta không đi sao?"
"Nơi này có ai khác đâu, đi chỗ nào mà chẳng như nhau." Tạ Trì An vẫn khép mắt, nói đều đều, không chút cảm xúc.
Lâm Xảo:...!Nghe vô lý nhưng rất thuyết phục.
Thế là Lâm Xảo trơ mắt nhìn Tạ Trì An ngủ thiếp đi.
Thực ra em cũng muốn ngủ thêm, nhưng tỉnh là tỉnh rồi, em không có được tố chất tâm lý như Tạ Trì An: có thể ung dung ngủ vùi giữa ban ngày ban mặt.
Nếu có ai tới đây thì làm sao bây giờ?
Lâm Xảo cố gắng mở to mắt, dáo dác nhìn xung quanh, trông chừng cho Tạ Trì An nghỉ ngơi.
Hai giờ trôi qua, đôi mắt Lâm Xảo mở đến đỏ hoe và cay xè mà vẫn chưa thấy bóng dáng người thứ ba nào.
Mà Tạ Trì An vẫn chưa tỉnh.
Nếu không ngủ thẳng đến khi Mặt Trời lên cao thì sao được tính là ngủ bù cơ chứ.
Lâm Xảo ngồi mãi cũng mệt, nên định đi dạo quanh đây vài vòng nhưng không dám rời Tạ Trì An quá xa.
Xa quá em cũng chẳng dám đi.
Gốc cây này là nơi hai người họ nghỉ lưng tối qua.
Lâm Xảo lấy cây này làm tâm, bán kính năm mét, rồi đi đi lại lại trong phạm vi này.
Lâm Xảo chú ý thấy hình như sau bụi cỏ kia có vật gì đó bị giấu.
Em mừng rỡ, không biết đó có phải vũ khí hay không?
Hệ thống nói, trên đảo có nhiều chỗ giấu vũ khí.
Hiện tại trong hai người, chỉ có Tạ Trì An lấy được một cây giáo ngắn từ Số 81, còn Lâm Xảo thì tay không tấc sắt.
Mặc dù rất nhiều loại vũ khí có cho em thì em cũng không biết dùng... nhưng nếu em tìm được thì có thể nhường cho anh ấy sử dụng nha.
Lâm Xảo hớn hở mong chờ vạch lùm cỏ ra, nhưng lại bị dọa đến mức mặt trắng bệch, em ngã phịch xuống, nghẹn ngào thét lên.
Em vừa thấy một đống rắn xanh đỏ!
Là xác rắn.
Đếm sơ qua cũng phải hơn mười con.
Thân chúng bị ai đó đâm một lỗ lớn, hoặc bị rạch bụng bung nội tạng, hoặc bị cắt thành hai đoạn.
Đập vào mắt Lâm Xảo chính là một con bị gãy đầu, lưỡi rắn thè ra ngoài, cặp mắt rắn dữ tợn nhìn chằm chằm vào em.
Máu đỏ lênh láng đầy đất, xác rắn xếp chồng lên nhau bốc lên mùi tử khí.
Phản ứng sinh lý tiếp theo của Lâm Xảo là nôn mửa.
Rắn sống đáng sợ, rắn chết đi rồi cũng không tốt lành gì.
Vừa kinh khủng vừa buồn nôn.
Không đúng, ai đã giết chúng?
Lâm Xảo đánh bạo liếc mắt nhìn thêm lần nữa, hình như có mấy con bị giáo đâm chết...!
Lâm Xảo vội vàng nhìn về phía Tạ Trì An còn đang say ngủ, lúc này em mới phát hiện, Tạ Trì An đang xuôi tay, nắm chặt ngọn giáo dính đầy máu.
Hóa ra đêm hôm qua không phải là mơ...! Em đúng là bị đàn rắn bao vây, chỉ là em cứ tưởng mình đang mơ, sau đó chúng bị anh ấy yên lặng giải quyết hết, anh không muốn gọi em dậy.
Thảo nào, thảo nào anh ấy lại buồn ngủ đến thế, nhất định là do cuộc chiến đấu với lũ rắn tối hôm qua.
Lâm Xảo nhìn chằm chằm vào tay phải nhuốm máu của Tạ Trì An, mũi em bỗng cay xè.
Em ngồi xổm bên người Tạ Trì An, bỗng bắt gặp dấu răng trên cổ tay Tạ Trì An, em lập tức sững người.
Dấu, dấu răng...!
Hai cái lỗ khá nhỏ, rất đều đặn, rõ ràng là vết rắn cắn.
Ánh mắt Lâm Xảo dại ra.
Ở trên đảo ngay cả nấm còn có độc, ăn vào là chết, sao rắn lại có thể không độc được chứ?
Bị cắn thì sống sao nổi?
Lâm Xảo đứng sững như bị sét đánh mà ngắm nhìn Tạ Trì An.
Dưới ánh Mặt Trời, hàng mi dày của thiếu niên cong vút, sắc mặt tái nhợt một cách lạ thường, giống như nàng công chúa say ngủ trong truyện cổ tích.
Có khi nào anh ấy sẽ không tỉnh lại nữa không?
Lâm Xảo òa khóc, lay mạnh tay trái của Tạ Trì An: "Anh ơi anh mau tỉnh lại đi, anh ơi anh đừng có chết mà!"
"..." Tạ Trì An mở mắt, cạn lời.
Quả thật là đêm qua cậu đã tốn không ít công sức để đối phó với bầy rắn, định bụng sáng hôm nay sẽ ngủ bù.
Lúc Lâm Xảo bị xác rắn dọa đến hét lên là cậu đã tỉnh rồi, thấy em ấy không sao thì cậu mới ngủ tiếp.
Cậu đang rất buồn ngủ.
Nhưng cậu không chịu được tiếng Lâm Xảo ghé vào tai cậu khóc lóc thảm thiết, vừa khóc vừa lay giật liên hồi, ai mà ngủ được.
Nếu cậu còn tiếp tục bất tỉnh, cô bé này sẽ cho rằng cậu đã chết thật rồi mất.
Phiền phức.
Đây không biết là lần thứ mấy Tạ Trì An nghĩ như vậy, bất đắc dĩ mở mắt: "...!Nín khóc, không chết được."
Lâm Xảo ngớ người, rồi lại bắt đầu khóc còn thảm thiết hơn trước: "Không chết thì cũng sắp chết rồi..."
Tạ Trì An: "..."
Tiểu cô nương, tôi với em có thù có oán gì mà em rủa tôi chết vậy?
Lâm Xảo vẫn còn đang thút tha thút thít bên cạnh.
Mặt Tạ Trì An không cảm xúc: "Không có độc." Ánh sáng trong đêm ít ỏi, cậu không cẩn thận để một con rắn cắn vào cổ tay mình rồi mới kịp chặt đầu nó.
May mà nó không có nọc độc, đúng là may mắn trong rủi ro.
Gặp phải rắn, chuột, sâu, kiến trên hoang đảo là cực kỳ bình thường, nhưng lần đầu tiên đã chạm mặt với hơn mười con thì đều là do "vận khí" của Tạ Trì An mà ra.
Vận khí của Tạ Trì An thật khiến người ta phải cạn lời.
Nghiệp quật thì không đỡ nổi, nhưng đôi lúc lại may mắn một cách kỳ lạ vào thời khắc mấu chốt.
Tỉ như đàn sói tự động tản đi, lại tỉ như bị một đám rắn không rõ nguồn gốc bao vây, mà con cắn cậu lại không độc.
Đêm đến ngủ trên cây vốn an toàn hơn.
Tiếc rằng Lâm Xảo lại khá chắc chắn sẽ đạt được thành tựu "ngã từ trên cây xuống mà chết".
Nên để tiện chăm sóc em, Tạ Trì An cũng chỉ có thể ngủ ở dưới gốc cây.
Lâm Xảo hai mắt đẫm nước, chỉ vào tay Tạ Trì An: "Thế nhưng, máu..."
"Máu rắn." Ngoại trừ vết cắn vô hại này, Tạ Trì An không có thương tích nào khác.
Cuối cùng Lâm Xảo cũng nín khóc, em chùi nước mắt, cúi đầu, lẩm bẩm trong miệng: "Nhiều rắn thế mà sao anh không gọi em dậy?"
Tạ Trì An: "Dậy thì em có thể chạy được sao?"
Bầy rắn đến từ bốn phương tám hướng, trừ khi giết hết chúng, thì không còn biện pháp nào khác.
Vậy còn không bằng Tạ Trì An tự mình giải quyết, Lâm Xảo có tỉnh cũng chỉ thêm phiền.
Biểu cảm của Lâm Xảo như thể vừa bị trúng một mũi tên, không phản bác được.
Thêm hai giờ ngủ bù, tinh thần của Tạ Trì An tốt hơn hẳn, hai anh em ăn mấy quả dại làm bữa sáng rồi đứng lên: "Đi tìm vũ khí."
Giáo rất sắc bén, nhưng Tạ Trì An không biết người khác sẽ tìm được loại vũ khí lợi hại đến mức phá vỡ quy tắc trò chơi nào.
Cậu vẫn nên cố gắng tìm kiếm thêm chút nữa.
Ai lại ngại có nhiều vũ khí đây?
Nói cách khác, ai lại chán sống cơ chứ?
Tạ Trì An mang Lâm Xảo đi về phía bìa rừng.
Bên cạnh việc tìm kiếm vũ khí, cậu cũng đang chọn chỗ nghỉ chân.
Tạ Trì An không muốn đêm nào cũng phải trải qua trong cảnh "phong ba bão táp", rồi nửa đêm lại chơi "mèo vờn chuột" với đám động vật.
Hòn đảo nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, có lẽ chỉ cần hai đến ba giờ đồng hồ là đi hết cánh rừng này.
Tạ Trì An bắt đầu vào rừng từ bờ biển hướng Đông, lúc này cả hai đang tiến về phía Nam.
Có rất nhiều phương pháp để xác định phương hướng: vị trí Mặt Trời, vân gỗ của cây, cách thực vật sinh trưởng, hướng gió...!
Tất nhiên, trên đời này có rất nhiều người không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc, gọi chung là mù đường.
Tạ Trì An không phải dân mù đường, nhưng cậu gặp phải một kẻ như thế.
"Lạ nhỉ, hình như mình đi qua cái cây này rồi...!Lại vòng trở về nữa hả?" Một thanh niên mập mạp khoảng hai mươi tuổi đưa tay lên xoa cằm, vừa xoa cằm vừa lẩm bẩm một mình với vẻ nghi hoặc.
Cái rừng quái quỷ gì mà toàn cây là cây, cái nào cũng như cái nào! Bạch Bất Nhiễm tuyệt vọng muốn khóc.
Hôm qua, cậu và đồng đội dừng lại nghỉ ngơi sau một hành trình khá dài, hai người đều đói khát.
Đồng đội của cậu là người tốt, chủ động đi tìm đồ ăn, để mình cậu nghỉ tại chỗ một lát.
Lúc ấy Bạch Bất Nhiễm thực sự không thể nhúc nhích nổi cái thân hình nặng nề này nữa, nên nghẹn ngào đồng ý.
Chẳng có cách nào khác mà, cậu là một trạch nam thể lực kém, có muốn theo cũng không theo kịp.
Bạch Bất Nhiễm chờ mãi đến trời tối, thấy đồng đội vẫn chưa trở về, cậu bắt đầu bất an, nghĩ rằng sao đi tìm đồ ăn mà lâu thế? Không phải là xảy ra chuyện gì rồi chứ...! Cậu lo lắng quá, chẳng nghĩ ngợi gì mà chạy theo hướng đồng đội đã rời đi.
Kết quả khỏi nói: cậu ta lạc đường.
Sớm biết sẽ bị chia lìa đau đớn thế này, chắc chắn cậu sẽ không để người kia đi mất, có bò cũng phải bò theo cho bằng được.
Bạch Bất Nhiễm hối hận xanh ruột.
Hai người đi chung còn tiếp thêm được ít dũng khí, một mình qua đêm trong rừng thì có mà sợ đến tè ra quần.
Không biết đây đã là lần thứ mấy cậu vòng lại đường cũ, Bạch Bất Nhiễm đang ủ rũ thì chợt thấy có hai người tới gần.
Bạch Bất Nhiễm sợ đến mức vội vàng trốn sau thân cây gần đó.
Nói thật, ngoại trừ đồng đội, bây giờ Bạch Bất Nhiễm không muốn nhìn thấy bất cứ ai.
Sức chiến đấu yếu ớt lại còn không có vũ khí phòng thân, gặp người khác chẳng khác nào dâng mạng cho người ta.
Tạ Trì An: "..." Người này hình như có hiểu lầm gì đó với hình thể của mình thì phải.
Nhiều cây như vậy, lúc cấp bách lại chọn ngay cái có thân nhỏ nhất.
Người lại to thế kia, mắt cậu có muốn lờ đi cũng không được.
Ánh mắt Tạ Trì An quét tới đâu, tay Bạch Bất Nhiễm lại run tới đó.
Khi họ đến gần, cậu thấy tổ đội gồm một thiếu niên mới mười mấy tuổi và một bé gái còn nhỏ, Bạch Bất Nhiễm mới thở phào nhẹ nhõm.
Học sinh tiểu học và học sinh cấp ba, tổ hợp này nhìn thế nào cũng tốt hơn so với kẻ đồ tể và gã cơ bắp.
Thân là một sinh viên đại học, Bạch Bất Nhiễm cảm thấy mình chẳng sợ chút nào.
Thấy mình đã bị thiếu niên phát hiện, Bạch Bất Nhiễm cũng không tiện "bịt tai trộm chuông" nữa, vừa thân thiện vừa cảnh giác bước ra ngoài, dè dặt hỏi: "Hai em à, xin hỏi các em có thấy người đàn ông nào cao ngang ngửa anh, khoảng hơn hai mươi tuổi, bề ngoài tuấn tú hay không?"
Tạ Trì An ngạc nhiên nhìn thanh niên béo này, tướng mạo bình thường, được cái khí chất trong sáng nhưng lại có vẻ hơi ngốc nghếch.
Thế mà lại có người đi hỏi người lạ tin tức của đồng đội mình à? Là sợ người khác không biết cậu ta lạc nhóm hay muốn đẩy đồng đội vào chỗ nguy hiểm?
Hay do tổ đội hai người họ trông vô hại quá...!Tạ Trì An suy tư.
Tạ Trì An đáp: "Không."
Giọng nói trong trẻo khiến Bạch Bất Nhiễm sững sờ.
Tạ Trì An tiến thêm mấy bước, ra khỏi vùng nắng chói mắt, Bạch Bất Nhiễm mới nhìn rõ khuôn mặt của thiếu niên, lập tức hít một hơi khí lạnh.
Thiếu niên trông rất đẹp, là loại "đẹp" có thể lập tức debut được ấy.
Bạch Bất Nhiễm đinh ninh rằng nhan sắc của đồng đội mình đã là đỉnh cao rồi, ai ngờ thiếu niên này còn bỏ xa cái "đỉnh cao" kia một khoảng không nhỏ, thuộc loại nổi bật giữa đám đông.
Nhưng thân là một thẳng nam chính hiệu, chỉ mỗi vẻ ngoài bắt mắt thôi không đủ để Bạch Bất Nhiễm hít thở dồn dập.
Đập vào mắt cậu là ngọn giáo dính máu trong tay thiếu niên cơ...!
Cậu ấy đã giết người rồi!
Nhận định này khiến da đầu Bạch Bất Nhiễm lập tức tê dại, khóc không ra nước mắt.
Cậu hối hận vì đã hỏi.