Chạy Hay Chết
Chương 5: Trật Tự Hỗn Loạn
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liên tiếp những sự kiện kỳ lạ xảy ra khiến đầu ó óc các học sinh quay cuồng, đến mức họ không nhận ra một vấn đề cấp bách trước mắt – trường học đã bị phong tỏa, vậy những ngày tới họ sẽ ăn gì?
Nhờ tiếng bụng réo, cuối cùng mọi người cũng nhận ra mối lo ngại này...!
"Tớ hơi đói rồi, các cậu thì sao?" Lâm Siêu Văn xoa bụng, hỏi.
Cả lớp: "..."
Họ... cũng đói cồn cào.
Bị giày vò suốt một thời gian, đồng hồ đã điểm mười một giờ. Nếu là ngày thường, họ đã có cơm trưa rồi.
"Nhưng nhà ăn hôm nay không nấu cơm." Cao Hạc đẩy kính mắt.
Cánh cổng lớn đã biến mất một cách kỳ lạ, đừng mong nhân viên nhà ăn có thể vào trường nấu nướng cho họ.
"Dưới tầng vẫn còn một siêu thị nhỏ mà?" Có người lên tiếng.
Đồ ăn ở căn tin trường không ngon, nên thường có vài nhóm học sinh chạy vào siêu thị mua bánh mì hoặc mì gói để đổi bữa.
Một số người bắt đầu rủ nhau xuống tầng mua đồ ăn, số khác thì bị dọa sợ đến mức chẳng còn thiết ăn uống gì nữa, dứt khoát ngồi đợi trong lớp.
Đói tí không chết được.
Khi đến nơi, tất cả đều kinh ngạc khi thấy siêu thị đông nghẹt người, và rồi họ cũng hiểu ra.
Nhà ăn không có cơm, mọi người chỉ có thể đến đây mua đồ.
Các học sinh đi lại trong khu thực phẩm, tuy chen chúc nhưng vẫn giữ được trật tự nhất định.
Dù sao cũng mới là buổi trưa của ngày đầu tiên, các kệ hàng vẫn còn đầy ắp.
Số lượng đó không đủ chia cho hai ngàn người, nhưng đối với mỗi người đến mua thì chắc chắn là đủ dùng.
Đa số mọi người đều chỉ nghĩ đến việc giải quyết bữa trưa trước mắt.
Cũng có người nhìn xa trông rộng, nhưng ai lại rảnh mà đi nhắc nhở người khác, họ chỉ lẳng lặng nhét đồ vào túi của mình.
Nhân viên thu ngân không có mặt, siêu thị này vốn do vợ của Phó hiệu trưởng mở, hôm nay đương nhiên bà không có tâm trạng mở cửa hàng.
Vợ Phó hiệu trưởng họ Đặng, từng là một giáo viên. Nghe nói trước kia bà dạy Ngữ văn, nhưng sau khi khóa đầu tiên tốt nghiệp thì bà gác lại việc dạy học, yên tâm kinh doanh siêu thị nhỏ này.
Mặc dù cô Đặng không ở đây nhưng tất cả mọi người đều rất tự giác, tự tính giá tiền rồi để tiền lên quầy.
Không ai lợi dụng cơ hội để trục lợi, có thể thấy hiện tại rất nhiều người vẫn giữ được giới hạn đạo đức cơ bản của con người.
Sau khi đám học sinh ngừng càn quét, các kệ hàng đã trống quá nửa.
Cuối cùng không biết vài bạn đã nhận ra điều gì, tranh thủ quay lại lấy thêm một ít đồ.
Đám người lớp 12-1 lần lượt trở về, tay cầm bánh mì hoặc bánh ngọt, ăn một cách ngon lành.
Khiến những người cố chấp ở lại lớp phải nuốt nước bọt ừng ực.
Trần Tuệ Tuệ cũng trở về, cô thấy Tạ Trì An không đi siêu thị bèn bẻ bánh mì của mình thành hai nửa: "Tạ Trì An, cậu ăn không?"
Tạ Trì An đã có đủ đồ ăn, cười hiền hòa từ chối: "Cảm ơn cậu, không cần."
"...!Vậy à." Trần Tuệ Tuệ đỏ mặt, nụ cười của Tạ Trì An đẹp đến ngây người.
Cô lại chạy đi tìm bạn thân Lý Tĩnh Văn: "Văn Văn, ăn bánh mì này."
Là lớp phó học tập, Lý Tĩnh Văn luôn nằm trong top 2 của lớp, tính cách dịu dàng ít nói.
Trước đó, vì cảm thấy không còn tâm trạng để ăn uống nên cô đã ở lại lớp.
Nhưng cơn đói thì có thể đánh lừa người khác chứ sao lừa được chính mình.
Lý Tĩnh Văn nhận nửa cái bánh mì rồi nói cảm ơn, ăn từng miếng nhỏ.
Buổi chiều trôi qua trong sự ngột ngạt.
Không ai hé răng nói một câu nào, vẻ mặt đầy tâm sự.
Trong lúc đó chủ nhiệm lớp dẫn Vương Uy trở về.
Vương Uy cả người thẫn thờ, hiển nhiên vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng mình vừa giết người.
Sự hiện diện của cậu càng khiến bầu không khí thêm nặng nề, đè nặng lên tâm lý mọi người.
Vương Uy cũng biết điều đó, không dám đối mặt với những ánh mắt khác thường từ bốn phía đổ dồn về, cậu lại trốn vào văn phòng chủ nhiệm.
Tống Thanh Vân đành chạy theo, có vẻ là định an ủi và khai thông tư tưởng cho Vương Uy.
Tạ Trì An nhìn về hướng hai người rời đi.
Tống Thanh Vân là một giáo viên trẻ tuổi xinh đẹp, mới tốt nghiệp Đại học Sư phạm không lâu, đang ở giai đoạn đầy nhiệt huyết muốn giúp đỡ tất cả học sinh học tập và rèn luyện thật tốt.
Có đôi khi cô dùng sai phương pháp, nhưng tấm lòng nhiệt thành của cô dành cho mỗi học sinh là như nhau.
"Anh Tạ." Lương Diệc Phi bị khí tức ngột ngạt trong phòng khiến cậu khó chịu, đành tìm Tạ Trì An để trò chuyện.
Cậu cảm thấy Tạ Trì An tỏa ra khí chất khiến người khác yên lòng, xoa dịu trái tim hoảng loạn của họ.
"Hử?" Tạ Trì An xoay người.
Lương Diệc Phi ngó nghiêng khắp nơi, chắc chắn không ai để ý mới nhỏ giọng nói: "Chúng ta trò chuyện đi, cứ im lặng thế này thật khó chịu."
"Nói gì?"
"Anh Tạ." Lương Diệc Phi hỏi, "Gia đình anh làm nghề gì?"
Cậu rất tò mò, bố mẹ thế nào mà lại nuôi dạy được một người con như Tạ Trì An.
Vừa thông minh cơ trí lại trầm ổn đĩnh đạc, nhan sắc xuất chúng, là kiểu người chỉ cần nhìn qua là biết ngay tu dưỡng không hề tầm thường.
Mỗi tối, ký túc xá nam luôn có một chuyên mục bất biến gọi là "tâm sự tuổi trẻ". Tất cả mọi người đều thi nhau kể chuyện của mình, sợ người khác chiếm mất phần, vậy mà riêng Tạ Trì An lại không hé môi nói một lời nào.
Giờ đây lâm vào tình huống này, Lương Diệc Phi càng không kìm nén được lòng hiếu kỳ của mình.
Tạ Trì An đáp ngắn gọn: "Làm ăn."
"Làm ăn? Em còn tưởng anh là con nhà gia giáo đấy." Lương Diệc Phi bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Anh Tạ anh không biết đâu, hồi mới vào lớp Mười, ngày đầu tiên em đã chú ý đến anh rồi.
Không, lúc ấy tất cả mọi người đều chỉ nhìn anh.
Nhan sắc xuất chúng, khí chất hơn người, em còn tưởng anh là minh tinh nào đến chứ, thật sự cuốn hút."
Tạ Trì An: "Lúc kiểm tra mà cậu cũng viết văn hoa được như thế thì tốt rồi nhỉ."
Lương Diệc Phi: "..." Chí mạng.
Tạ Trì An được khen cũng chẳng vui vẻ gì.
Những lời tán dương tương tự cậu đã nghe quá nhiều, mà gương mặt này đôi lúc cũng mang đến không ít phiền phức.
Đặc biệt là hiện tại.
Sở hữu một vẻ ngoài dễ khiến người khác chú ý chẳng khác gì mục tiêu bị ngắm bắn, làm gì cũng bất tiện.
Bình yên ngắn ngủi chỉ kéo dài được tới năm giờ chiều.
Các học sinh từng tốp lại tới siêu thị nhỏ, dù buổi trưa có ăn gì thì bây giờ da bụng cũng dán vào da lưng rồi.
Tạ Trì An đứng dậy, vỗ vai Lương Diệc Phi: "Đi."
Trưa nay hai người đã không đi, tối mà còn không chủ động đi kiếm ăn nữa sẽ khiến người khác sinh nghi.
Khi lớp 12-1 đi tới nơi, phát hiện siêu thị đã bị một lớp khác chiếm, mấy lớp còn lại đang đứng trên bãi đất trống phía trước giằng co.
"Siêu thị này đâu phải nhà chúng mày mở, dựa vào đâu mà không cho bọn tao vào?"
"Đúng đó, tao còn chưa ăn trưa nữa!"
"Chó mau tránh đường!"
Mấy tên nam sinh đô con đứng trước cửa cũng không kém cạnh: "Bọn này tới trước, bọn này chiếm!"
"Thằng nào vừa gáy đấy...!"
"Tao đói chết mất thôi."
Vòng học sinh phía ngoài bắt đầu xì xào bàn tán, phàn nàn.
Lúc này, giữa đám người phát ra một giọng nữ: "Đồ ăn trong siêu thị còn nhiều lắm mà, đủ cho tất cả chúng ta.
Các cậu đừng như thế."
Nữ sinh kia da trắng như tuyết, mắt ngọc mày ngài, ngoại hình tầm cỡ hoa khôi của khối.
Cô vừa dứt lời, lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ các bạn học sinh phía ngoài.
Trong đó có tên ngốc Lương Diệc Phi, cậu hò reo đầy kích động: "Nói rất đúng!"
"Đúng cái đầu cậu." Tạ Trì An đáp lạnh tanh.
Lương Diệc Phi: "..."
Người vừa khởi động "chiến dịch hòa bình" là Mễ Tuyết - học sinh lớp 10-3. Lương Diệc Phi thấy nữ thần mở miệng thì lập tức quên hết lý trí mà đầu hàng, phụ họa vô điều kiện, hành động cực kỳ mất trí.
Không đủ để chia, hoàn toàn không đủ.
Một siêu thị đầy ắp cũng không bằng số miệng ăn của hơn hai ngàn người, hầu hết chỉ muốn lấp đầy cái bụng trước mắt là được.
Người tụ tập bên ngoài siêu thị ngày càng nhiều, cả giáo viên cũng đến.
Còn những kẻ bên trong siêu thị, ánh mắt nhìn người bên ngoài chẳng khác gì những con sói đói ngửi thấy mùi thịt mà đến chia phần.
Học sinh ở ngoài thấy có giáo viên đến, nháo nhác mách.
"Thầy ơi, lớp 6 chiếm siêu thị rồi, không cho chúng em vào!"
Mấy thầy giáo nghe vậy nhướng mày, tiến đến chất vấn: "Có chuyện gì vậy?"
Ít ra hiện tại lời nói của người lớn vẫn còn có trọng lượng.
Mấy tên nam sinh thấy toàn thầy giáo cao to, chỉ dám cãi cọ một chút rồi tản ra.
Mấy thầy đi vào, thấy một nửa siêu thị trống trơn, hoang hoác thì kinh ngạc đến ngây người.
Chẳng phải buổi sáng vẫn còn rất nhiều sao!
"Chúng nó ăn cướp đấy à?" Một giáo viên thốt lên không thể tin nổi.
Một người khác quay đầu chĩa mũi dùi về phía đám học sinh đang có ý định chiếm đóng siêu thị: "Là chúng mày lấy hết đi phải không?"
"Sao thế được, cũng đâu phải bụng voi!" Một nam sinh gắt gỏng nạt lại: "Chẳng phải chúng nó đã ăn hết vào buổi trưa rồi sao, chúng nó nghĩ mình ăn ít quá ư, nhưng những người đến sau thì còn lại gì đâu! Chỗ này thì đủ ăn mấy ngày nữa? Đủ chia cho bao nhiêu người? Chúng nó quên bây giờ trường đã bị phong tỏa rồi, ngay cả hàng hóa cũng không vào được, cứ chia đều chia đều rồi để chết đói cả lũ cho vừa lòng!"
Ngày tuyết lở, không bông tuyết nào thấy mình có lỗi.
Đừng nói là bảy ngày, với đống đồ còn lại trong siêu thị, mọi người không thể sống sót qua hết ngày thứ hai.
Giọng của thiếu niên vừa to vừa rõ, mọi người không chỉ tai nghe rõ mà lòng cũng hiểu thấu.
Có học sinh không nhịn nổi nữa, tự ý dẫn đầu chạy vào siêu thị, nhìn qua cảnh tượng trống rỗng thì trợn mắt chết sững: "Sao có thể...!"
Những người bên ngoài không cam chịu yếu thế, ùa lên theo.
Không nghi ngờ gì, khoảnh khắc thấy các kệ hàng trống rỗng, ai cũng như bị tạt một chậu nước lạnh, lạnh từ đầu lạnh tới chân.
Đám người chỉ dám sững sờ trong chớp mắt, nhớ tới lời bạn học nam vừa nói, lập tức điên cuồng lao về phía các quầy hàng, tranh cướp nhau số thức ăn ít ỏi còn lại kia.
Giáo viên hô "trật tự" mấy lần đều vô dụng.
Cuối cùng họ nhìn nhau, cũng gia nhập vào hàng ngũ cướp bóc mất nhân tính.
Trong siêu thị người chen người, ai cũng cướp bóc đến mức đầu rơi máu chảy. Trong lúc hỗn loạn, có người ngã xuống đất, một giây sau cứ thế bị các bạn học của mình mặc kệ mà giẫm đạp tơi tả.
"Tao! Cho tao!"
"À dám tranh với bố mày!"
"..."
Chửi rủa và đùn đẩy, giẫm đạp và cướp đoạt.
Có nữ sinh không chịu được, khóc lóc chạy đi, hai tay trống trơn.
Kẻ nhặt được chiến lợi phẩm thì mừng rỡ ra mặt, lén lút nhét đồ vào túi, lủi mất như chuột.
Còn ai nghĩ tới việc trả tiền, cứ cướp được thì thuộc về mình thôi.
Tạ Trì An đứng cách đó không xa, dựa vào thân cây, với tư thế của một khán giả đang xem một vở kịch hỗn loạn đáng chê cười.
Lương Diệc Phi cuộn lòng bàn tay đầy mồ hôi nhớp nháp: "Anh, anh Tạ, nếu không phải chúng ta đã sớm chuẩn bị...!chỉ e rằng bây giờ cũng...!"
cũng sẽ là một kẻ tham gia vào cuộc cướp bóc hỗn loạn này.
Tạ Trì An đã dự trữ đủ đồ ăn cho bảy ngày, chỉ cần không bị cướp, cậu không lo chết đói.
"Đừng buông lỏng cảnh giác.
Không giành giật trong siêu thị, bọn chúng sẽ giành của người khác." Ngữ điệu của Tạ Trì An rất thản nhiên.
Thân thể Lương Diệc Phi cứng đờ.
Tạ Trì An nói gì, cậu hiểu hết.
Thế nhưng mà...!
Quá tàn khốc!
"Đây chính là ăn cướp...!" Lương Diệc Phi nói nhỏ giọng, "Tất cả mọi người đều là học sinh, vì đồ ăn mà..., còn vì...!"
Cậu không dám nói.
Còn vì...!
Mạng của mình.
"Cướp bóc là nhẹ rồi." Tạ Trì An khoanh tay, bình thản tiếp lời, "Người đông cháo ít. Nếu như cháo không thể nhiều thêm được, thì đành phải bớt người ăn đi thôi."
"Ý cậu là --" Mắt Lương Diệc Phi trừng lớn.
Tạ Trì An khép hờ hai mắt, đáp: "Đúng vậy."
Mọi người sớm muộn rồi cũng sẽ nhận ra, tài nguyên là có hạn, chỉ có bấy nhiêu, không thể nhiều thêm.
Muốn có thêm một phần tài nguyên dư thừa, thì phải chia cho ít người hơn.
Mà cách nào để giảm lượng người đây?
...!Giết hết đi thì sao chứ!