Chương 6: Cắt Nước, Mất Điện, Mạch Sống Bị Cắt Đứt

Chạy Hay Chết

Chương 6: Cắt Nước, Mất Điện, Mạch Sống Bị Cắt Đứt

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
"Ô này làm gì đấy làm gì đấy?!" Thân hình tròn ủm, những ngấn mỡ chảy xệ của Phó hiệu trưởng xuất hiện trong tầm mắt Tạ Trì An. Đáng tiếc thay, đống mỡ ấy lại không kỳ diệu đến mức chèn hết vào dây thanh quản của gã, để gã vẫn có thể gào lên từng đợt như lợn bị chọc tiết.
Đi theo sau gã là cô Đặng. Thấy siêu thị của mình đang hỗn loạn, đám người chen chúc nhau, bà sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
"Chúng mày trả tiền! Mua đồ mà không trả tiền à? Toàn một lũ ranh con láo toét mất dạy, bỏ tiền lại!" Phó hiệu trưởng đau lòng rít gào ầm ĩ, nhưng chẳng ai buồn để ý đến gã.
Lương Diệc Phi nói thầm: "Đã là lúc nào rồi mà còn tiền bạc...!" Bây giờ tiền chẳng khác gì một đống giấy vụn, chỉ hữu ích khi thiếu giấy vệ sinh mà thôi.
Tạ Trì An nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Đâu phải nhà cậu bị cướp đâu."
Siêu thị nhỏ là do cô Đặng mở, Phó hiệu trưởng là chồng bà, đương nhiên là đau lòng.
Lương Diệc Phi: "..." Cậu ta không muốn nói thêm nữa.
Tạ Trì An đứng chờ đám người dần tản đi.
"Anh Tạ, không đi sao?" Lương Diệc Phi nói, "Bên trong không còn ai hết."
Hai người họ chọn một góc nhìn khá tốt, có thể thấy siêu thị trống rỗng, không còn người lẫn đồ, chỉ còn lại những kệ hàng trơ trọi, xếp ngổn ngang.
Bị càn quét sạch bách như giấy vệ sinh mùa dịch Covid-19, đến cặn bã cũng không còn.
Tạ Trì An không nhúc nhích: "Chờ một chút."
Còn chờ cái gì thì không ai biết.
Trong siêu thị, những học sinh phe cướp giật đã cao chạy bay xa, để lại một người thoi thóp nằm dưới đất.
Cô Đặng vội vàng chạy tới ngồi bệt xuống hỏi: "Em có sao không?"
Học sinh kia ngửa mặt, mở miệng ứa máu.
Chắc chắn đã bất hạnh trở thành nạn nhân duy nhất trong sự kiện dẫm đạp bất ngờ vừa rồi.
Cô Đặng kinh hô, vừa định lấy di động ra gọi xe cứu thương chợt ý thức được với tình huống mất sóng hiện giờ, xe cứu thương làm sao mà đến được.
"Làm sao đây, làm sao đây." Bà hoảng đến độ rơi nước mắt, "Đứa nhỏ này còn trẻ như vậy...!"
Nam sinh há miệng hồi lâu mà không phát ra âm thanh, như thể đang cố nói điều gì đó, sau đấy gục đầu xuống, bất động.
Cô Đặng sững người, rít lên một tiếng.
"Bà hét cái đếch gì!" Phó hiệu trưởng cáu gắt.
"Em ấy, em ấy chết...!"
"Chết thì chết quách đi, hôm nay chết còn ít à? Chết hay lắm, nhất là lão già Trương Kiến kia, lão chết rồi tôi sẽ được lên làm Hiệu trưởng!" Phó hiệu trưởng đi đi lại lại, bực bội xoa xoa cái đầu hói béo của mình, nhìn kệ hàng sạch bách mà tức đấm ngực giậm chân, "Quan trọng là ai đền cho tôi bây giờ! Chẳng đứa nào hết, mất sạch!"
"Ông nói cái gì?" Cô Đặng không thể tin vào tai mình, "Học trò của ông chết rồi mà ông vẫn còn để ý đến tiền, đến chức vị ư?"
"Chứ còn gì nữa?!" Phó hiệu trưởng gào thét.
Cô Đặng lắc đầu, lùi hai bước, thoạt nhìn như bị đả kích nặng nề.
"Ôi...!"
Không biết từ đâu truyền đến một tiếng rên khe khẽ.
Cô Đặng dỏng tai mà tìm, phát hiện còn một học sinh nằm dưới kệ hàng sâu nhất, cậu chậm chạp bò về phía trước, cố gắng với tới một chiếc bánh mì nhỏ xíu bị lãng quên trong góc.
Áo đồng phục trắng của cậu ta dính vài dấu chân, nhưng cậu ấy may mắn hơn nhiều, không bị thương gân cốt, chỉ không đứng dậy nổi.
Cô Đặng vội vàng đỡ cậu trò lên ghế, cũng nhặt bánh mì đưa qua: "Em có sao không? Cởi ra cô nhìn xem nào."
Nam sinh rụt rè vén áo lên, cả phần lưng trải đầy những vết tụ máu ghê người.
"Em cần phải đến phòng y tế ngay thôi!" Bà thấy xót xa trong lòng, "Dù không có y tá...!nhưng hẳn sẽ có ít thuốc trị thương, hay em đợi một lát, để cô đi lấy giúp."
Nam sinh lặng thinh, chỉ chăm chăm cắn xé túi bánh mì, ăn ngấu nghiến. Ăn được vài miếng thì nước mắt cậu rơi.
Phó hiệu trưởng lúc này mới hoàn hồn, chạy vội tới định giật lấy túi bánh: "Bà cho nó làm gì? Cho nó rồi chúng ta lấy cái gì mà ăn?"
"Nhưng cũng không thể để học sinh bị đói...!"
"Học sinh học sinh suốt ngày học sinh, thế chúng nó có biết để lại chút đồ ăn cho thầy cô mình không?!" Phó hiệu trưởng chỉ thẳng vào kệ hàng mà quát.
Cơ thể cậu học trò co rúm lại trong tiếng mắng chửi.
Cô Đặng cũng giận lắm, cao giọng đáp trả: "Có loại thầy như ông sao!"
"Thầy thì sao? Thầy thì phải vì học sinh mà đâm đầu vào chỗ chết à?" Phó hiệu trưởng rống lên, đẩy cô Đặng một cái.
Nam sinh co mình trên ghế, tay siết chặt túi bánh, định dậy chạy đi, nhưng lại hít một hơi khí lạnh, đau đến chau mày.
Phó hiệu trưởng còn chưa đủ thỏa mãn, định giơ tay đánh thật, rồi từ đâu xuất hiện một người mảnh khảnh chắn trước mặt gã.
"Thầy à, đánh người là không đúng phải không thầy?"
Tạ Trì An chắn trước mặt cô giáo Đặng, giọng điệu có bao nhiêu lễ phép, ánh mắt lại bấy nhiêu lạnh lùng.
"Anh Tạ!" Lương Diệc Phi tranh thủ thời gian chạy vào.
"Tiểu Tạ?" Cô Đặng nhìn thấy bóng lưng thiếu niên mà sững sờ.
Thân là học sinh ưu tú của trường cấp 3, có khả năng đạt điểm thi đại học cao nhất toàn tỉnh, mang lại vinh quang cho trường, Tạ Trì An trở thành cái tên rất có sức nặng trong mắt các thầy cô.
Phó hiệu trưởng có phần kiềm chế nhưng vẫn mạnh miệng: "Trò Tạ, đây là chuyện giữa các giáo viên với nhau, em đừng có xen vào."
Cô Đặng muốn nói nhưng rồi lại thôi, móc ra một bộ chìa khóa: "Tiểu Tạ...!Trong kho vẫn còn ít hàng tồn, chúng ta sẽ không đói được đâu."
Hiển nhiên bà không muốn tiếp tục đề cập đến chuyện nhà nữa.
Phó hiệu trưởng và cô giáo Đặng tuy đã kết hôn nhiều năm nhưng tình cảm không tốt.
Nhìn cái cách Phó hiệu trưởng đánh người thành thạo như vậy cũng đủ biết chuyện bạo lực gia đình qua tay gã cũng như cơm bữa...!
Ông cha ta có câu "tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại", người cô đáng thương này ắt hẳn cũng không muốn để người ngoài chê cười, quở trách.
Tạ Trì An hơi khựng lại, tránh người ra.
Phó hiệu trưởng hừ lạnh.
Tạ Trì An biết chắc chắn vị trí của kho hàng siêu thị, cậu từng giúp cô Đặng chuyển các thùng nước giải khát vào đó...!Không sai, một đóa hoa cao lãnh như Tạ Trì An lại lấy việc giúp người làm niềm vui đấy thì sao!!!
Chìa khóa nhà kho nằm trong tay cô Đặng, bà dịch chuyển kệ hàng, đẩy mấy cái thùng rỗng ra, để lộ một cánh cửa.
Bà tra chìa vào ổ, mở khóa nhà kho.
Bên trong quả thực có hàng tồn nhưng không nhiều, đủ cho khoảng mười mấy người ăn bảy ngày.
Hai ngàn người...!nằm mơ đi.
Tạ Trì An nhìn lướt qua, thấp giọng nói: "Cô Đặng, cô tuyệt đối đừng để người khác biết đến nơi này."
Công khai vị trí nhà kho...!tuy có thể cứu sống được số ít người, nhưng bù lại sẽ rất nhiều người phải chết.
Kho báu chỉ có một mà cướp thì hàng đàn, không cần nghĩ cũng biết hậu quả thảm khốc tới mức nào.
Mà là người duy nhất nắm giữ chìa khóa của hòm kho báu, Tạ Trì An không hi vọng cô Đặng xảy ra chuyện.
Cô Đặng rất ít khi trông thấy Tạ Trì An nghiêm túc như vậy, hầu hết cậu đều hờ hững, không để tâm.
Phó hiệu trưởng chen miệng vào: "Còn cần em nói à, thầy có chết cũng chả để cho lũ ranh con kia một cắc nào đâu!"
Tạ Trì An liếc gã, thân hình núc ních của Phó hiệu trưởng run lên thành những đường gợn sóng rõ ràng, không dám lên tiếng nữa.
Ánh mắt của thằng oắt này sao mà đáng sợ thế?
Tạ Trì An tới gần ghé vào tai bà nói nhỏ: "Nếu cô không nỡ có thể cho họ một ít, nhưng đừng để người khác nhìn thấy, cũng không nên nói là cô còn đồ, được không cô?"
Cô giáo Đặng có vẻ chần chờ, lát sau mới gật nhẹ đầu chấp thuận.
Tiếp đến, Tạ Trì An quay đầu hỏi nam sinh đang co ro ngồi trên ghế: "Cậu tên là gì?"
Nam sinh khẽ đáp: "...!Đồng Dập Huy, học sinh lớp Mười." Không đợi Tạ Trì An tiếp lời, cậu đã tự giác thề thốt, "Anh yên tâm, em sẽ không nói cho ai biết đâu."
Đồng Dập Huy ngẩng đầu, đôi mắt rất xứng với tên, trong trẻo và sáng lạn, tựa sao trời lấp lánh rạng rỡ.
Kết hợp với biểu cảm hoang mang ngơ ngác, đến cả ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt cũng run rẩy lấp lóe, đẹp đẽ mà thuần khiết.
Vốn có ngoại hình bình thường, cũng bởi đôi mắt này mà trở nên ưa nhìn không ít.
Tạ Trì An nhìn chằm chằm cặp đồng tử kia một hồi, cuối cùng nói với Lương Diệc Phi: "Về lớp thôi."
"Tiểu Tạ." Cô Đặng gọi giật cậu lại, "Em lấy chút đồ đi."
Tạ Trì An lắc đầu: "Em đã ăn rồi ạ." Vẫn nên để lại cho những người cần hơn cậu thì hơn.
Tạ Trì An và Lương Diệc Phi trở lại phòng học, các bạn thấy hai người tay không, biểu cảm lập tức trở nên đặc sắc như bảng pha màu.
Nếu nhớ không nhầm, Tạ Trì An đã bỏ ăn hai bữa.
Bình thường Tạ Trì An rất hay giúp đỡ mọi người, thích kết thiện duyên.
Nhưng sống chết đặt trước mắt, trước kia cậu có tốt mấy cũng chẳng có tác dụng gì.
Không ai dám san sẻ miếng cơm của mình, thậm chí còn lặng lẽ tăng tốc độ nhai nuốt.
Huống hồ cả lớp đâu chỉ mình cậu ấy không cướp được đồ ăn.
Đói hai bữa vẫn còn nằm trong phạm vi chịu đựng của con người, nhưng đến ngày mai...!ra sao thì chẳng ai muốn nghĩ tới.
Một ngày cứ thế trôi qua chậm chạp.
Từng phút qua đi để lại vô vàn nỗi khó chịu.
Đúng bảy giờ tối, Tống Thanh Vân mang vẻ mặt mỏi mệt bước vào lớp.
Cô cất giọng khàn khàn tuyên bố: "Buổi tự học tối hôm nay bị hủy bỏ, các em hãy trở về phòng ký túc xá của mình đi. Tắt đèn sớm chút...!Chú ý an toàn."
Bốn chữ quá đỗi kỳ lạ cuối cùng giáng thẳng vào lòng Tạ Trì An.
Trường lại xảy ra chuyện gì nữa rồi?
Tạ Trì An đoán không sai.
Người bình thường đột nhiên bị đói một hai bữa sao có thể nghĩ đến thực hiện hành vi giết người, cướp bóc thôi là đã vượt quá giới hạn cuối cùng.
Nhưng luôn có kẻ mà ranh giới cuối cùng thấp hơn người bình thường, áp lực đè nặng lên thần kinh cộng thêm tình trạng khan hiếm thức ăn rất dễ xảy ra trong tương lai khiến những kẻ đó bí quá hóa liều.
Từ lúc người đầu tiên ngã xuống, mọi chuyện đã trở nên không thể vãn hồi.
Không phải ở lại tự học nhưng chẳng có ai vui mừng, từng người một như những cô hồn lảng vảng thành hàng dọc trên hành lang mờ tối âm u, lững lờ trôi về phía ký túc xá.
"Địa ngục trần gian", cũng chỉ đến thế này là cùng.
Phòng 502 có đủ tám người, gồm: Tạ Trì An, Lương Diệc Phi, Lâm Siêu Văn, Trương Thụy Phong, Triệu Hạo Kiệt, Tiền Phục, Tôn Toàn Dũng và Chu Nhất Ngạn.
Lương Diệc Phi vừa bước vào phòng đã ngả người lên giường, mệt rã rời: "Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, hôm nay điên thật sự, chẳng khác gì một giấc mơ. Aiz, cái cảm giác được nằm này, cứ như được trở về nhà vậy...!"
Không phải sao? Thần kinh mọi người đã căng thẳng suốt cả một ngày, tận lúc về tới chiếc giường thân thuộc mới thoáng chốc thả lỏng.
"...!Đây là giường của tao."
Lương Diệc Phi và Tạ Trì An nằm chung giường tầng.
Lương Diệc Phi vốn chiếm tầng trên bây giờ lại giang xúc tu chiếm lấy chỗ của Tạ Trì An.
"Không thấy tay chân tớ đang nhũn ra đây à, làm gì có sức mà leo lên." Lương Diệc Phi lầm bầm như sắp chết.
"..." Tạ Trì An cầm chậu rửa và khăn mặt cá nhân rảo bước về phía nhà vệ sinh chung nằm ở cuối hành lang, những người còn lại còn đang bận thân mật với chiếc giường thân yêu, hoàn toàn không có tâm tư đánh răng rửa mặt.
Tạ Trì An bật đèn, cả phòng vệ sinh bừng sáng.
Cậu đặt chậu lên bồn rửa tay, mở vòi nước, nước sạch chảy ra ào ào.
Không bị cắt điện, cắt nước, cũng xem như là một tin tốt.
Tạ Trì An vừa nghĩ xong, vòi bắt đầu chảy nước ít dần, cuối cùng nhỏ giọt lách tách rồi ngưng hẳn.
Cùng lúc đó ánh đèn trên trần chập chờn chớp nháy, tắt triệt để.
Cả căn phòng tối om.
Tạ Trì An: "..."
Được thôi.
Dọc hành lang vang lên những tiếng hò hét.
"Móa, làm cái gì đấy? Mất điện hả?" Trương Thụy Phong chửi.
"Ờ đấy." Tạ Trì An đi từ ngoài vào, "Cắt cả nước luôn."
"..." Hoàn toàn yên tĩnh.
Đây chắc chắn không phải một tin tốt.
"Ôi mất điện thì làm sao bây giờ?" Triệu Hạo Kiệt ngồi dậy, "Cứ thế ngủ à?"
Lâm Siêu Văn không biết phải nói gì: "Mới bảy giờ rưỡi, ngủ cái gì mà ngủ?"
Hồi trước trường bắt chín giờ tắt đèn đi ngủ, cả đám còn muốn kỳ kèo đến mười một giờ cơ mà?
"Chứ còn có thể làm gì?" Tiền Phục lầm bầm.
Lâm Siêu Văn bật đèn pin điện thoại, soi từng người một.
Đến lượt Tạ Trì An, da cậu bắt sáng trắng bệch, lại còn đứng sừng sững ở cạnh giường như quỷ đòi mạng.
Lâm Siêu Văn hết hồn: "Tạ Trì An, mày đứng đấy làm gì vậy?"
Tạ Trì An: "Giường bị chiếm rồi."
Giường hai tầng, mỗi tầng là một giường đơn, Lương Diệc Phi lại còn nằm chiếm hết chỗ như vậy, Tạ Trì An nào có đất dung thân.
Lương Diệc Phi nghe vậy vội vàng dịch người vào trong: "Ngài Tạ, mời ngài, mời ngài."
Tôn Toàn Dũng hứng lên, đưa ra một kiến nghị rất đi vào lòng đất: "Đang mất điện, không bằng thi kể chuyện ma đi?"
Tôn Toàn Dũng người cũng như tên, tràn đầy dũng khí, đến thời điểm này rồi mà còn nói những câu nghe muốn đấm cho một cái.
Trương Thụy Phong và Lương Diệc Phi định bụng từ chối, tiếp xúc gần với thi thể đã là quá đủ rồi, nếu còn bị mấy chuyện ma quỷ dọa nữa chắc qua đời tại chỗ mất.
Bất ngờ là Chu Nhất Ngạn lại lên tiếng phản đối đầu tiên.
"Đừng, đừng!" Răng Chu Nhất Ngạn va lập cập vào nhau.
Cậu vốn nhát gan, gầy yếu, nhìn qua đã thấy không có chút khí khái đàn ông nào, thiếu chút nữa thì bị mọi người cô lập.
Các nam sinh khác cũng không cố ý ngó lơ cậu, chỉ trách cảm giác tồn tại của Chu Nhất Ngạn quá mờ nhạt, dễ bị xem nhẹ.
Nhưng nhờ Tạ Trì An mấy lần giúp đỡ mà các bạn dần dà để ý đến cậu.
Chu Nhất Ngạn ghi nhớ trong lòng.
Về sau có hôm Tạ Trì An mắc bệnh nằm liệt giường, chỉ lẩm bẩm nói giữa phòng một câu nhờ mang giúp suất cơm, kết quả cậu dở khóc dở cười nhận được bảy phần cơm nóng hổi, đầy ắp tâm ý của các bạn cùng phòng...!Trong đó suất của Chu Nhất Ngạn là quý nhất, tốn đến ba ngày tiền sinh hoạt của cậu ấy.
Một người rất tốt đó.