50. Chương 50: Hình Như Tôi Gặp Em Ở Đâu Rồi Thì Phải

Chạy Hay Chết

Chương 50: Hình Như Tôi Gặp Em Ở Đâu Rồi Thì Phải

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Xảo giật mình ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên cao lớn, khôi ngô đang đứng trước mặt. Anh ta hơi cúi người về phía trước, che khuất hoàn toàn ánh nắng đang chiếu về phía cô bé.
Sau lưng anh ta là ánh sáng chói chang, còn phía trước lại tạo thành một vùng bóng tối u ám, khiến đôi mắt có vẻ hờ hững kia càng thêm khó đoán.
Có lẽ vì gương mặt anh ta quá đẹp trai, Lâm Xảo quên bẵng việc phải hét lên, cứ chăm chú nhìn người thanh niên không biết từ đâu xuất hiện.
Giang Khoát nhếch mép cười: "Cô bé, đồng đội của em đâu rồi? Bỏ em lại một mình à?"
"Anh ấy không đời nào bỏ em!" Lâm Xảo lập tức phản bác.
"Anh ấy", "không đời nào bỏ".
Giang Khoát chỉ nắm bắt các từ khóa rồi bắt đầu phán đoán từ câu trả lời ngắn gọn đó.
Số 0 là nam giới, là một thanh thiếu niên, hơn nữa đang có việc nên tạm thời rời đi, sẽ sớm quay lại. Nếu xét việc người đó không bỏ cô bé này lại đây, nguyên nhân có thể là cô bé này "thâm tàng bất lộ" có giá trị hợp tác, hoặc là vị số 0 này có tâm địa thiện lương, tình nguyện gánh vác rắc rối này.
Mà cô bé mang số 98, có thể loại trừ khả năng đầu tiên.
Vậy kết luận là, số 0 là một thanh thiếu niên dễ mềm lòng, và bọn họ sắp gặp nhau.
Tất cả suy đoán trên đều căn cứ vào tiền đề cô bé này thực sự là số 98.
Đừng hỏi sao anh ta lại chắc chắn đến vậy, nếu cô bé không phải số 98 thì không ai có thể giống số 98 hơn.
Đương lúc Giang Khoát đang suy tư, Lâm Xảo lại nói thêm một câu: "Còn nữa, em không phải cái số 98 gì đó, em là số 73!"
Cô bé vẫn nhớ lời dặn dò của anh ấy, nếu có người hỏi thì phải nói mình là số 73.
"..."
Kết luận Giang Khoát vừa mới đưa ra lập tức bị bác bỏ.
Anh ta chưa từng gặp qua số 73, nên không rõ Lâm Xảo có đang nói dối hay không.
Đối với người mang số 1 mà nói, thực lực của số 73 và số 98 thực sự không khác biệt là mấy, dù sao thì cả hai đều rất yếu.
Bên cạnh đó, anh ta không thể dựa vào phản ứng sinh lý và biểu cảm của Lâm Xảo để phán đoán được, bởi vì từ giây phút anh ta xuất hiện, từng thớ gân thớ cơ trên người cô bé này đều căng cứng hết mức, nỗi sợ hãi trên mặt có giấu cũng không thể giấu nổi, phân tích biểu cảm như vậy không có giá trị tham khảo gì cả.
"Thẻ bài của em đâu?" Giọng điệu của Giang Khoát không hề ngang ngược, hống hách, nhưng lại khiến đối phương không có gan phớt lờ.
Nhưng có thể nói dối được chứ.
Lâm Xảo xoắn ngón tay một cách lo lắng: "Anh ấy giữ rồi ạ."
"Anh ấy là số mấy?"
"...!Số 10."
Đối với những câu hỏi mà thanh niên lạ mặt này đặt ra, Lâm Xảo hoàn toàn dựa theo kịch bản Tạ Trì An mà trả lời, khiến người khác không tìm ra sơ hở nào.
May mà Tạ Trì An đã sớm có chuẩn bị, nếu không Lâm Xảo thật sự không biết phải làm sao, cứ thế mà lộ tẩy hết.
Giang Khoát hỏi dồn một lượt, Lâm Xảo đều đáp lại kín kẽ, trôi chảy, khiến anh ta không khỏi thất vọng.
Mục tiêu của anh ta là số 0, nếu như đây là tổ hợp số 10 và số 73, anh ta cũng chẳng cần thiết phải ở lại.
Hơn nữa, tốt nhất là nên rời đi trước khi số 10 quay về.
Giang Khoát chỉ muốn giết chết số 0, không có ý định gây sự với bất kỳ ai, càng đừng nói đến đối mặt với mười người đứng đầu bảng.
Không phải vì sợ, mà là...!lười.
Mấy trận đấu không cần thiết, anh ta lười đánh.
Nhưng mà trời không chiều lòng người.
Ngay khi Tạ Trì An trở lại, đã thấy một người đàn ông cầm dao đứng trước mặt Lâm Xảo.
-
Tạ Trì An chẳng cần nghĩ ngợi, nhanh chóng lướt đến sau lưng kẻ lạ mặt, ngọn giáo toát ra ánh sáng lạnh lẽo, tấn công vào gáy anh ta.
Giang Khoát gần như ngay lập tức cảm nhận được động tĩnh phía sau, rút dao khỏi vỏ, xoay người đón đỡ.
Dao và giáo va chạm, phát ra tiếng "keng" vang giòn, trong trẻo như tiếng nhạc cụ.
Đối đầu trực diện, ánh mắt giao thoa.
Đêm qua Tạ Trì An ngủ không ngon, hôm nay cậu mặt mày ủ rũ, trông vừa lạnh lùng vừa thiếu sức sống.
Giang Khoát lười đến mức như mắc bệnh nan y, cứ mang mãi vẻ mặt lờ đờ, chưa tỉnh ngủ.
Hai người vốn đều không ở trong trạng thái tốt, nhưng vào giây phút lần đầu nhìn thấy đối phương, không hiểu sao bỗng chốc lại phấn chấn hẳn lên.
Giang Khoát ngắm nhìn gương mặt lạnh lùng, tuấn tú của thiếu niên, đặc biệt là đôi mắt ấy.
Như thể có những vụn sáng le lói trải đầy đáy mắt, tạo thành một dải Ngân Hà lung linh nhưng chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, sau đó nó lại trở về làm bầu trời đêm âm trầm, cô tịch như cũ.
Tạ Trì An nhìn vào mắt anh ta, thế mà cũng bất chợt giật mình.
Đôi mày kiếm, ánh mắt sáng, khí chất anh tuấn dồi dào, rõ ràng là một gương mặt vô cùng nổi bật, nhưng cũng là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
Cậu chưa từng gặp người này bao giờ.
Nhưng khi nhìn vào đáy mắt sâu thẳm và tĩnh lặng của đối phương, tim Tạ Trì An bỗng đập dồn dập.
Giống như cậu đã từng bắt gặp đôi mắt này giữa hàng vạn vì tinh tú, giữa trời đất biển mây xoay vần, "phong hoa tuyết nguyệt[1]" khiến lòng người xao xuyến.
[1] Phong hoa tuyết nguyệt: ẩn dụ cho tình cảm đôi lứa.
Phản chiếu hình bóng của cậu.
-
Dù lòng còn trăm mối tơ vò, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Hai người chỉ giao thủ một chiêu đó rồi tự động tách ra, Tạ Trì An lui về phía Lâm Xảo, Giang Khoát thu dao lại, đứng yên tại chỗ.
Giang Khoát nhìn Tạ Trì An một lúc lâu, đột nhiên cười, nói: "Hình như tôi gặp em ở đâu rồi thì phải."
Tạ Trì An mím môi không nói.
Cái cách bắt chuyện này ngay cả học sinh tiểu học như Lâm Xảo cũng cảm thấy quá lỗi thời.
Một trò chơi sinh tử, lôi kéo làm quen kiểu gì không biết nữa.
Cậu đánh giá người thanh niên.
Nam, hơn hai mươi tuổi, tướng mạo...!không thể nói là quá tuấn tú, nhưng rất nam tính.
Những điều kiện này đều có thể miễn cưỡng tương tự số 10.
Ngoại trừ chiều cao.
Theo miêu tả của số 73, số 10 không cao hơn số 73 là bao nhiêu, mà Tạ Trì An lại cao hơn số 73 một chút.
Còn người đàn ông trước mặt này cao hơn hẳn Tạ Trì An, khoảng 1m85 trở lên, cao hơn Tạ Trì An nửa cái đầu.
Đây chính là sự khác biệt giữa thanh niên và thiếu niên.
Tạ Trì An còn chưa tới mười tám tuổi, còn rất nhiều không gian để phát triển.
Tạ Trì An loại bỏ khả năng người này là số 10, bình thản mở miệng: "Tôi không biết anh."
"Em nói như vậy làm tôi tổn thương đấy." Giang Khoát nói thì nói thế, mặt chẳng biểu lộ chút thương tâm nào, ngay cả ngữ khí cũng tùy tiện, chẳng muốn giả vờ lấy lòng.
Chút tinh thần phấn chấn ban đầu của anh ta bốc hơi hết, anh ta lại khôi phục bộ dạng lười biếng như cũ.
Đôi mắt hẹp dài giấu hết tâm tư bên trong, khiến người khác không thể nhìn thấu.
"Nếu anh không định động thủ, mời rời đi." Tạ Trì An còn phải xử lý vết thương ở chân cho Lâm Xảo, không yên tâm quay lưng về phía một kẻ xa lạ.
Giang Khoát chẳng thèm để ý đến lời đuổi khách của Tạ Trì An, ngược lại còn cười khẽ: "Tuổi còn nhỏ mà sao cứ như ông cụ non vậy."
"..." Tạ Trì An ra tay tấn công, "Vậy thì để anh cảm nhận sức sống tuổi trẻ của tôi vậy."
Giang Khoát phản ứng thần tốc mà lùi lại, ngắn ngủi giao đấu mấy chiêu, anh ta đã bắt được cổ tay thiếu niên, dùng sức giữ chặt.
Ánh mắt Giang Khoát rơi vào vết máu uốn lượn trên khớp xương gầy gò của cậu, anh ta dừng lại: "Thế này mới đúng chứ."
Thiếu niên là phải xanh tốt mơn mởn như vậy, chứ cứ lạnh như băng sao được.
Tạ Trì An cảm thấy e rằng tên này có bệnh.
Cổ tay như bị mắc phải gông cùm xiềng xích, không thể động đậy, Tạ Trì An cố xoay cổ tay, mũi giáo nhọn hoắt chĩa thẳng vào cánh tay anh ta, khiến Giang Khoát buộc phải buông tay.
Hai người tách xa nhau khoảng một bước chân, cổ tay trắng như ngọc của Tạ Trì An hằn rõ vết đỏ.
"Rút lại câu vừa nói, tính tình em vẫn còn nóng nảy lắm." Giang Khoát chẳng hề buồn bực, còn thêm một câu khen ngợi: "Thân thủ không tệ."
Tạ Trì An giữ nguyên vẻ lạnh lùng.
"Đừng nhìn tôi như vậy, tôi không thích giết người." Giang Khoát cất dao cẩn thận, biểu thị mình không hề có ý định tấn công: "Chỉ cần em không phải số 0."
"Vậy anh có thể đi được rồi." Tạ Trì An không hề dao động: "Tôi không phải."
Giang Khoát nhíu mày: "Không phải số 0, vậy để tôi đoán xem nào...!Số 10 à?"
Tạ Trì An trực tiếp không để ý tới anh ta nữa.
Sau khi xác định Giang Khoát không định tấn công, cậu quỳ xuống, mở chiếc túi được làm bằng chiếc váy liền của cô bé ra, đưa Lâm Xảo một quả dại: "Ngậm lấy."
Lâm Xảo nhét quả vào miệng mà như lọt vào sương mù, chưa kịp hiểu Tạ Trì An muốn làm gì, chỗ mắt cá chân của cô bé đã đau điếng.
Tiếng kêu đau bị quả dại bịt kín trong miệng, Lâm Xảo đau đến mức cắn mạnh vào thịt quả.
Hóa ra là dùng để cô bé không hét lên...!Lâm Xảo còn tưởng định cho mình ăn chứ.
Tạ Trì An nắn khớp Lâm Xảo về vị trí cũ, nhúng vải vào nước lạnh rồi đắp lên mắt cá chân cô bé.
Vải này cũng là do cậu xé từ chiếc váy liền kia.
Chiếc váy này đúng là bị khai thác triệt để.
Giang Khoát thấy Tạ Trì An phớt lờ mình bèn chuẩn bị rời đi, anh ta không có sở thích mang mặt nóng đi dán mông lạnh.
Nói với Tạ Trì An đôi câu cũng chỉ vì thấy thiếu niên này rất thuận mắt mà thôi.
Nhưng mắt anh ta đã kịp nhìn thấy bóng dáng quả dại và nấm trong chiếc túi ấy.
Cứ cho là hai thứ này có mặt khắp đảo đi, cái quý ở chỗ người có thể phân biệt được thì không nhiều.
Giang Khoát cứ mãi nhớ nhung mùi đồ nướng thơm lừng cùng xiên nấm kia, vào lúc này lập tức gán Tạ Trì An chính là người đã nướng đồ ăn đêm qua.
Nháy mắt, chân Giang Khoát không thể bước đi được nữa, tự động quay trở lại.
-
Tạ Trì An xử lý vết thương cho Lâm Xảo xong xuôi, cậu ngẩng đầu thấy Giang Khoát vẫn đứng đó, liền nhíu mày.
"Sao anh còn chưa đi?"
Giang Khoát dùng ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Tạ Trì An, ngữ điệu càng thêm chân thành, tha thiết: "Sắp đến giờ cơm rồi, cho tôi ăn ké được không?"
"..." Tạ Trì An không nhịn được nữa: "Anh có bệnh à?"
Người chơi ở cửa này bị làm sao vậy không biết, đã hỏi han thông tin từ kẻ địch thì thôi, lại còn xin cơm nữa.
Thứ gì đã giúp bọn họ vượt qua cửa thứ Nhất vậy? Dũng khí không gì sánh kịp à?
Tạ Trì An hoài nghi có phải mình phân biệt lập trường địch-ta quá rõ ràng hay không, vì người khác có vẻ chẳng có chút giới hạn nào hết.
Mà cũng đúng, những người khác còn có đường lui là giết chết số 0...!hay nói đúng hơn là đó là lựa chọn đầu tiên của họ.
Nhưng Tạ Trì An chính là số 0.
Cậu không có đường lui, lựa chọn duy nhất của cậu chính là tiêu diệt tất cả mọi người.
"Mục tiêu của tôi là số 0, cho nên chúng ta không phải kẻ địch, hoàn toàn có thể hợp tác mà." Giang Khoát tỏ ra thản nhiên: "Em mà mang theo cô bé chân đau này khẳng định sẽ không tiện hành động.
Tóm lại tôi có thể giúp em một tay, chỉ cần cho ăn là được."
Có lý có cứ, vô cùng thuyết phục.
Giả như số 0 không phải cậu, đoán chừng Tạ Trì An có lẽ sẽ xiêu lòng.
Nhưng không phải, cho nên Tạ Trì An chẳng định vui vẻ đặt bên gối một quả bom hẹn giờ luôn muốn giết mình đâu.
Song, cậu không từ chối ngay lập tức, chỉ nói một câu vô thưởng vô phạt: "Muốn hợp tác thì phải hiểu rõ lẫn nhau."
Giang Khoát thẳng thắn giơ thẻ bài của mình lên, mặt chính diện màu đen mang số 21, mặt còn lại là 29.
Thân là người từng trải trong giang hồ, dù sao cũng phải có mấy cái vỏ bọc.
Khi Giang Khoát giết một lúc ba người chỉ tha cho người mang số 21, bù lại lấy đi thẻ bài của hắn.
Người đó xem như thông minh, không hề chủ động khiêu khích anh ta, nên đã nhặt được mạng về từ cõi chết.
"Dù không nằm trong TOP 10, nhưng sẽ không ngáng chân em đâu." Giang Khoát khiêm tốn: "Đồng đội của tôi là số 29, nếu em nhớ rõ thông báo." Mặt anh ta lộ vẻ tiếc nuối: "Hắn đã bị số 1 giết rồi."
Tạ Trì An hỏi: "Anh đã gặp số 1?"
"Không gặp, khi nghe thấy thông báo tử vong, chúng tôi đang chia nhau hành động, sau đó thì..." Giang Khoát nở nụ cười: "Thật xui xẻo, phải không?"
Số 21...!Tạ Trì An không biết có nên tin vào thân phận này hay không.
Thẻ bài có thể cướp được mà.
Cho đến bây giờ Tạ Trì An chưa từng gặp qua bất kỳ người chơi đứng đầu bảng nào nên không hề có bất kỳ khái niệm nào về sức chiến đấu của họ.
Số 21 có thể xem như một người chơi cao cấp, nhưng tuyệt đối không phải đại thần.
Từ trận giao thủ ngắn ngủi giữa hai người, Tạ Trì An nhận thấy thực lực của anh ta rất mạnh, đồng thời còn có phần giữ lại sức.
Nếu với sức chiến đấu như vậy đã xếp thứ 21, vậy thì những người trước đó 20 người chắc chắn rất khủng khiếp.
"Tên anh." Tạ Trì An hỏi vấn đề cuối cùng.
Câu hỏi ngoài luồng này xuất phát từ sự tò mò riêng của cậu.
Tạ Trì An chưa từng nghĩ tới việc hợp tác với người đàn ông này, cậu chỉ muốn moi hết tin tức rồi đá đi.
Cậu có thể thăm dò số hiệu, đồng đội nhưng chưa bao giờ hỏi tên.
Chung quy đều là kẻ thù của nhau, cần gì phải biết tên tuổi.
Từ đầu đến cuối cửa thứ Nhất Tạ Trì An không hề biết tên Diệp Trạch Ngữ là ai, lúc này không hiểu sao lại lơ ngơ hỏi thêm một câu.
Có lẽ...!là do khoảnh khắc đôi mắt thanh niên sáng lên quá rung động, chỉ chợt thoáng qua trong tích tắc.
"Giang Khoát."
Ngón tay Tạ Trì An khẽ run, cảm giác chấn động vừa mạnh mẽ vừa mơ hồ kích thích đại não, khiến cậu đưa ra quyết định, lời từ chối đã lăn tới đầu môi lại biến thành:
"Hợp tác vui vẻ."
-
Hơn năm mươi chương truyện, công thụ đã gặp gỡ thành công.
Không rõ thuộc tính của công lắm, có thể là sát thủ phòng bếp và lười đến mức mắc bệnh mãn tính.
Hết rồi.
À, còn xin cơm nữa...