51. Chương 51: Công Chúa Nhỏ

Chạy Hay Chết

Chương 51: Công Chúa Nhỏ

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Trì An không biết vì sao mình lại cho Giang Khoát ở lại nữa, chắc đầu óc cậu có vấn đề rồi.
Từ trước đến nay cậu vẫn luôn đặt lý trí lên hàng đầu, duy chỉ chuyện này là cậu đã hành động theo cảm tính.
Khoảnh khắc cái tên Giang Khoát lướt qua tai cậu như rót mật, cậu đã mất đi sự tỉnh táo.
Nhưng khi định thần lại rồi, cậu cũng chẳng rõ sao bản thân lại hành động bất thường như vậy.
Dù sao thì, lời đồng ý hợp tác đã nói ra thì không thể rút lại.
Tạ Trì An từ trước đến giờ nói là làm, dẫu những cảm xúc kỳ lạ, khó gọi tên dành cho Giang Khoát vẫn còn ẩn sâu trong lòng, cậu sẽ không nuốt lời.
Huống hồ quả thực Giang Khoát rất hữu dụng, tự nhiên có thêm một người lao động miễn phí, không hề lỗ vốn.
Tạ Trì An vừa nghĩ vừa nhìn Giang Khoát đang bận rộn bổ củi khắp nơi.
Sắp đến trưa rồi, mà buổi trưa thì phải ăn cơm trưa. Cơm trưa chỉ có nấm nướng, mà nướng nấm thì cần củi lửa. Muốn có củi lửa thì phải đi chặt hoặc nhặt nhạnh cành cây khô dưới đất, nhưng nếu đi thì không thể trông chừng Lâm Xảo được.
Lâm Xảo không thể tự đi được, nên Tạ Trì An cũng không thể rời đi. Để tránh trường hợp cậu vừa quay đi thì Lâm Xảo gặp bất trắc, bùm, Giang Khoát lại xuất hiện.
Cậu không thể phân thân ra được. Lúc này đây, có thể nói sự gia nhập đúng lúc đúng chỗ của Giang Khoát đã giải quyết vấn đề cấp bách của cả ba người họ.
Toàn bộ quá trình từ chẻ củi, nhóm lửa, nướng nấm đến ăn nấm, để có được một miếng ăn bỏ vào miệng, Giang Khoát đã phải làm việc hết sức mình.
Nhưng hình ảnh người tiều phu thở hồng hộc, cầm rìu đốn củi lại không hề xuất hiện.
Bởi vì sao? Bởi vì quý ngài số 1 đây quá đỗi đẹp trai, đến mức chặt cây thôi cũng toát lên vẻ đẹp khó tả.
Hắn cầm dao như múa, vung lên một đường cong đẹp mắt, nhanh gọn cắt đứt cành cây cuối cùng. Từng động tác đều thu hút ánh nhìn như một nghệ sĩ đang biểu diễn trong một buổi trình diễn nghệ thuật đặc sắc của riêng mình.
Trên đảo có không ít những thân cây già rỗng ruột, đã chết và đổ xuống đất, có thể chẻ ra để dùng.
Giang Khoát làm việc mau lẹ.
Tạ Trì An chưa đợi được bao lâu đã thấy người đàn ông này ôm đầy cành cây khô từ đằng xa trở về, sau đó hắn buông tay thả hết xuống đất, phát ra tiếng "lịch bịch".
Tạ Trì An ngồi xổm xuống, cậu vừa định lấy một cành cây ra thì một cánh tay khác vươn tới chặn ngang.
Làn da màu lúa mạch khỏe mạnh, ngón tay thon dài đẹp đẽ, dài hơn Tạ Trì An một đốt, màu sắc móng tay cũng tươi sáng, hồng hào hơn.
Tạ Trì An ngẩng đầu nhìn Giang Khoát đang hơi cúi xuống.
Giang Khoát bảo: "Để tôi nhóm lửa cho."
Càng làm nhiều bây giờ, lát nữa sẽ được ăn nhiều hơn một phần.
Tạ Trì An hiểu rõ ý nghĩ của Giang Khoát, cũng mặc kệ hắn, đưa luôn cành cây cho Giang Khoát, rồi cậu cầm một khúc gỗ khác.
Hai từ "đánh lửa" từ lâu đã được con người biết đến rộng rãi, nhưng họ không hề hay biết rằng nếu không có kinh nghiệm thực tiễn thì thao tác này rất khó thành công.
Dẫu nắm chắc lý thuyết và kỹ xảo, để nhóm được lửa cũng phải tốn rất nhiều thời gian, yêu cầu người nhóm phải có đủ kiên nhẫn.
Đương nhiên Giang Khoát của chúng ta rất đủ kiên nhẫn. Hắn dùng dao vót nhọn một nhánh cây nhỏ làm trục, rồi khoét một khe hình chữ V vừa đúng bằng chiều rộng trục trên ván gỗ.
Sau đó bắt đầu lăn trục giữa hai lòng bàn tay thật lâu, chờ đợi đốm than hồng xuất hiện.
Tạ Trì An cũng không nhàn rỗi. Cậu cầm lấy một đoạn thân cây gỗ, rồi chậm chạp, gượng gạo đục rỗng nó bằng mũi giáo.
Cậu định làm một chiếc bình đựng nước để tiện mang đi.
Tạ Trì An vừa mới tìm được dòng suối nhỏ, cậu không lo thiếu nước uống.
Nhưng cũng không thể một tháng mà cứ chỉ hoạt động xung quanh nguồn nước này, bình chứa là vật dụng không thể thiếu.
Dù là đánh lửa hay chạm gỗ thành bình thì đều là những kỹ năng sinh tồn cao cấp.
Hai người đều chuyên tâm làm riêng phần mình, tạo nên một hình ảnh hài hòa kỳ lạ.
Lâm Xảo sùng bái nhìn hai vị huynh trưởng.
Tuy rằng ở nhà việc gì em cũng làm được, nhưng từ khi đến hòn đảo này, so với kỹ năng sinh tồn đạt mức tối đa của hai vị "lão đại" này, em quả thực đúng là vô dụng...!
Mũi giáo khá thô, dùng để giết người thì được chứ lấy ra để chế tạo đồ mỹ nghệ thủ công thì rất khó.
Đục đến phần đáy, Tạ Trì An đã thấm mệt.
Cậu định nghỉ tay để nghĩ cách thì một con dao sáng loáng chìa ra rất đúng lúc.
Tạ Trì An lườm Giang Khoát. Người đàn ông này vẫn còn đang bận rộn xoay trục, không hề nhìn cậu lấy một cái.
Cứ như thể hắn chỉ tiện tay đưa cho người khác một công cụ chế tác, chứ không phải đang giao vũ khí duy nhất của mình vào tay một kẻ thù tiềm ẩn.
Chẳng biết là do hắn tuyệt đối tin tưởng cậu, hay là quá tự tin rằng cậu không thể cướp nó từ tay hắn được.
"Cái này tiện hơn." Giang Khoát thấy Tạ Trì An mãi chưa nhận mới quay đầu giải thích.
...!Tạ Trì An đương nhiên biết dùng dao thì tiện hơn.
Giang Khoát đã làm ra vẻ "anh đây không quan tâm", Tạ Trì An cũng hờ hững dời mắt đi, nhận dao rồi tiếp tục công việc của mình.
"Người chơi số 58 đã tử vong."
Lại thêm một thông báo tử vong nữa.
Giang Khoát vẫn ma sát gỗ đều đều, tay cầm dao khắc của Tạ Trì An cũng cực kỳ vững vàng, không run rẩy lấy một giây.
Ngược lại, Lâm Xảo chẳng làm gì thì bưng kín hai tai. Em không muốn nghe, không muốn nghĩ bất cứ điều gì.
Dẫu phải nghe bao nhiêu lần đi chăng nữa, em cũng không tài nào quen nổi với những thông báo tử vong này.
Phía sau giọng nói máy móc lạnh như băng ấy, từng câu từng chữ như đang siết lấy tính mạng của một người, thấm đẫm máu tươi.
Chờ tới khi khúc gỗ trong tay Tạ Trì An dần thành hình, "đại công cáo thành", ván gỗ của Giang Khoát bỗng tóe ra tia lửa, càng cháy càng sáng, cuối cùng bùng cháy hừng hực.
Hai người hoàn thành cùng lúc.
-
Sau đó đến giờ ăn cơm mà Lâm Xảo và Giang Khoát mong chờ nhất.
Ba người ngồi vây quanh đống lửa.
Lưng Lâm Xảo thẳng tắp, ánh mắt Giang Khoát sáng rỡ, nhìn chằm chằm xiên nấm nướng trên lửa, mũi hít hà hương thơm thoang thoảng trong không khí.
Đúng là mùi vị này rồi!
Lần này Tạ Trì An nướng chín xiên, chia cho mỗi người ba xiên rất công bằng, còn thêm hai quả dại nữa.
Thêm một người là ít đi một phần lương thực dự trữ, có lẽ không đủ dùng trong ba ngày.
Tạ Trì An cũng không để tâm.
Cậu không định ăn nấm và trái cây liên tục một tháng, sẽ nôn hết ra mất thôi.
Tuy biết rằng con người khi lâm vào tuyệt cảnh thì sẽ không kén cá chọn canh, nhưng Tạ Trì An sẽ không để mình sa sút đến mức đó.
Giang Khoát cắn một miếng, lòng sướng rơn, híp hết cả mắt, thưởng thức một cách đầy thỏa mãn.
"Tiểu huynh đệ, không ngờ tay nghề của em lại tốt đến vậy." Giang Khoát khen ngợi từ tận đáy lòng.
Tạ Trì An môi hồng răng trắng, nhìn qua đã thấy là thiếu gia nhà giàu được nuông chiều từ bé, loại người mà "mười ngón không dính nước mùa xuân".
Ai ngờ cậu lại là cao thủ nướng đồ ăn cơ chứ.
Thân là một người mang trong mình kỹ năng nấu nướng điểm âm, chuyên gia trong lĩnh vực đốt phòng bếp, Giang Khoát bày tỏ mình rất bội phục Tạ Trì An có thể làm ra thức ăn ngon đến nhường này.
Tạ Trì An vô cảm nhìn hắn: "Ai là tiểu huynh đệ cơ?"
"Chẳng phải cứ vị thành niên thì đều là bạn nhỏ sao? Em lại không chịu nói tên, dù sao tôi cũng phải có một cái tên để gọi chứ." Giang Khoát nghiêng đầu ngắm Tạ Trì An, đuôi mày cong nhẹ, "Tiểu đệ, đã trưởng thành chưa đấy?"
"..." Có một vị huynh trưởng, mà vị huynh trưởng đó còn biệt tăm biệt tích, sống chết chưa rõ, Tạ Trì An không hề muốn nghe cái cách gọi này chút nào. Cậu nhất thời sa sầm, "Ai là đệ của huynh?"
Giang Khoát đành chịu thua: "Tổ tông, tiểu đệ chú ý trọng điểm một chút được không?" Câu đầu tiên hắn khen tay nghề của cậu tốt, câu thứ hai hỏi đã trưởng thành hay chưa, kết quả người ta lại cứ xoắn xuýt mãi vấn đề hắn xưng hô như thế nào...!
Tạ Trì An quay đầu qua, không đáp.
Đúng là cậu nên bình tĩnh lại.
Cứ nghĩ tới đại ca là ngay cả chút lý trí cơ bản cậu cũng đánh mất.
...!Giống hệt như lúc mới gặp tên này vậy, sự tỉnh táo cơ bản cũng biến mất.
Tạ Trì An cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Cậu vốn rất nội liễm, hôm nay đã bộc lộ cảm xúc ra ngoài quá nhiều lần, thật bất bình thường.
Đã từng, Tạ Trì An bình thản và nội liễm mới là điều không bình thường.
Nhưng hiện tại hết thảy đổi khác.
Cậu lạnh nhạt và lý tính "không bình thường" lâu rồi cũng trở nên bình thường, ngẫu nhiên phát tiết cảm xúc một lần lại thành dị thường.
Giang Khoát thấy Tạ Trì An lại không để ý tới hắn nữa, hắn cười nhẹ.
Lần đầu gặp thiếu niên lòng hắn đã vui vẻ hiếm thấy, nhưng vẫn chẳng vừa mắt cái vẻ ông cụ non đó chút nào.
Là thiếu niên thì phải tinh thần phấn chấn, hào hoa phong nhã, không sợ trời chẳng sợ đất.
Trầm lặng như thế, tuy trưởng thành hiểu chuyện khiến người lớn thích, nhưng cũng khiến người ta xót xa trong lòng.
Có thể khiến thiếu niên bộc lộ biểu cảm khác thường, Giang Khoát thích thú lắm.
Phớt lờ hắn cũng được, cáu kỉnh cũng được, dù sao cũng tốt hơn lúc trước.
"Tổ tông." Giang Khoát chẳng bỏ qua cho cậu đâu, "Tiểu đệ có nghe thấy tôi nói gì không?"
Tạ Trì An ngoảnh mặt làm ngơ.
"Tiểu đệ? Tiểu huynh đệ?" Giang Khoát tuôn ra đủ các loại xưng hô kỳ quặc, cuối cùng khó xử nhìn vị thiếu niên ngạo kiều sống chết không chịu hé răng này, chốt hạ một câu cuối cùng: "Công chúa nhỏ?"
"..." Cả người Tạ Trì An run lên, đành quay đầu nói: "Tạ Trì An."
Tạ Trì An hoàn toàn không muốn báo cáo họ tên chút nào vì cậu không muốn dính dáng quá nhiều, nhưng so với việc bị gọi là "công chúa nhỏ", cậu cảm thấy vẫn nên lộ danh tính ra cho thỏa đáng.
Ai mà biết tên này còn có thể nghĩ ra cách gọi buồn nôn nào nữa chứ...!
Lâm Xảo ở một bên nghe trộm mà trợn mắt.
Tạ Trì An.
Rất lâu sau, Giang Khoát mới nói: "Tên rất hay."
-
Tạ Trì An lại im thin thít.
Cậu cụp mắt nhìn đống lửa kêu "lách tách", lật xiên nấm, đầu lại nhớ đến câu hỏi vừa rồi của người đàn ông.
Tiểu đệ, đã trưởng thành chưa đấy?
Sẽ sớm thôi.
Tạ Trì An chỉ còn hơn kém một tháng nữa là trưởng thành, khoảng cách này đã rút ngắn được mấy ngày rồi.
Vừa vặn thời hạn của trò chơi này là một tháng. Nếu Trò chơi không đột ngột kết thúc, sinh nhật Tạ Trì An sẽ vừa khớp đúng ngày cuối cùng.
Ngày 22 tháng 11, tiết khí Tiểu Tuyết.
[1] Tiết khí: là 24 điểm đặc biệt trên quỹ đạo của Trái Đất xung quanh Mặt Trời, mỗi điểm cách nhau 15°. Nó được sử dụng trong công tác lập lịch của các nền văn minh phương đông cổ đại như Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên để đồng bộ hóa các mùa trong năm.
Nếu may mắn, Tạ Trì An có thể kết thúc trò chơi sớm, cùng người thân làm lễ trưởng thành. Còn nếu không, cậu cũng chỉ có thể trải qua sinh nhật mười tám tuổi một mình trên hoang đảo.
Còn nếu rất, rất không may mắn nữa...!
Cậu sẽ không bao giờ trưởng thành.
Mười tám tuổi là một mốc son cực kỳ quan trọng trong cuộc đời mỗi người.
Từ ngày này trở đi, họ sẽ không còn là trẻ con nữa. Họ phải học cách làm người lớn, học cách không thể tùy tiện thể hiện cảm xúc ra mặt, phải vật lộn với cuộc sống lắm gian truân, phải một mình chống chọi mọi mưa gió, phải tự ôm hết cô tịch, gặm nhấm sự lạc lõng cho qua đêm dài.
Nhưng tất cả những điều trên không phải là lý do khiến Tạ Trì An coi trọng ngày này hơn hết thảy.
Chẳng qua cậu cứ cảm thấy, rằng cậu đã từng cùng ai đó ước hẹn vào năm mười tám tuổi, nhưng là ai, hẹn cái gì thì cậu hoàn toàn không biết.
Chỉ biết lời hứa đó hẳn phải mãnh liệt lắm, bởi nó đã vượt qua tất thảy không gian và thời gian, vượt qua rãnh ký ức trống không tăm tối trong đầu cậu, ngày đêm nhắc nhở, thôi thúc cậu nhớ đến.
Đáng tiếc, e rằng cậu phải thất hứa rồi.
Năm đó thề nguyền chắc nịch lắm mà, cậu đâu biết mình năm mười bảy tuổi sẽ đi xóa ký ức, giãy chết nơi hoang đảo và bị cưỡng ép trở thành một trong vô vàn người chơi của "Chạy hay Chết".
Chỉ có thể nói "thế sự vô thường".
"Huynh ơi huynh ơi! Nấm huynh nướng khét rồi kìa!" Lâm Xảo nhắc cậu.
Lúc này Tạ Trì An mới hoàn hồn, thấy xiên nấm mình đang nướng đã cháy đến mức không thể cháy hơn, đen như than, cực kỳ thê thảm.
Đồ ăn quý giá.
Tạ Trì An nghĩ, quyết định mình không nên lãng phí, cứ ăn đi.
Vừa cắn một miếng, Giang Khoát đã chẳng nói chẳng rằng đổi xiên trên tay Tạ Trì An thành xiên nấm được nướng chín tới hoàn hảo của mình.
Tạ Trì An: "..."
"Tôi thích kinh ngạc[2]." Giang Khoát nghiêm túc giải thích, rồi ăn một ngụm...!Bên trong cũng cháy là sao chứ!
[2] Nguyên gốc là "ngoại tiêu lý nộn", ý chỉ bên ngoài giòn cháy, bên trong mềm mọng. Có thể hiểu theo nghĩa bóng là "ngoài lạnh trong nóng" hoặc "bên ngoài đổ nát, bên trong cảnh đẹp."
Tạ Trì An lẳng lặng dõi mắt nhìn hắn.
Giang Khoát mặt không đổi sắc: "Vẫn ngon hơn tôi nướng."
Hắn thực sự nói thật đó, dẫu Tạ Trì An có nướng cháy thành than cũng ngon hơn nồi thuốc độc Giang Khoát tỉ mỉ đảo khuấy nhiều.
Nếu một ngày nào đó quý ngài số 1 có chết thì nhất định là do ăn phải vũ khí hóa học mà hắn tự tay làm ra.