55. Chương 55: Vậy Mà Cậu Lại Dám Có Điều Chờ Mong

Chạy Hay Chết

Chương 55: Vậy Mà Cậu Lại Dám Có Điều Chờ Mong

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vậy mà cậu lại dám có điều chờ mong
Câu hỏi của bé gái khiến nhịp tim Lâm Xảo ngay lập tức bình thường trở lại, nhưng đồng thời em cũng bắt đầu cảnh giác.
Em không phải một đứa trẻ không hiểu chuyện, ban đầu chỉ bị vẻ ngoài non nớt và trang phục của cô bé kia làm cho nhất thời mê mẩn, nhưng sau khi định thần lại, em cảm thấy có điều bất ổn.
Lâm Xảo cố giữ bình tĩnh: "Anh ấy, anh ấy ở ngay đây, sắp về rồi."
Lâm Xảo nghĩ rằng mình nói vậy thì con bé sẽ biết điều mà rời đi, ai ngờ nó lại hưng phấn đến mức hai mắt trợn trừng.
"Vậy thì thật tốt..." Miệng nó nở nụ cười rộng ngoác, "Một mẻ hốt gọn."
Đã giết thì phải giết cả đôi, đây chính là điểm đáng sợ của nó.
Chỉ cần một thành viên trong đội thoát khỏi tay, nó sẽ truy sát người còn lại đến cùng.
Ngay lúc chữ "gọn" bật ra, cây dù trong tay nó gấp lại, đầu khung dù lộ ra những gai nhọn chĩa thẳng về phía Lâm Xảo.
Chiếc dù chính là vũ khí của nó.
Mũi gai định đâm vào người Lâm Xảo, đầu óc em lúc này trống rỗng, bản năng khiến cơ thể em lăn qua chỗ khác, vung gậy loạn xạ: "Đừng có tới đây! Anh ơi cứu mạng!"
Do ở nhà Lâm Xảo hay bị bố mẹ đánh đập bằng roi vọt, cơ thể em theo bản năng tìm cách tránh né nguy hiểm, hình thành phản xạ có điều kiện.
Nhờ đó mà em mới giữ được mạng.
Lâm Xảo vung gậy đập liên tục, bé gái đành phải mở dù ra để phòng ngự.
Chiếc dù này chỉ có thể thực hiện hai chức năng độc lập: khi phòng thủ thì không thể nào phản công được.
Tán dù rất chắc chắn, gậy của Lâm Xảo không đâm rách nổi, nhưng nó đã kéo dài đủ thời gian để Tạ Trì An chạy đến.
Ngay khi Tạ Trì An xuất hiện trong tầm ngắm, mắt con bé sáng lên, lập tức lùi ra sau một bước, gấp dù lại, tỏ vẻ vô hại: "Anh ơi, em chỉ muốn chào chị ấy thôi. Không ngờ chị ấy lại hung dữ như thế...! Em thật sự không có ý xấu mà."
Quả thật, bất kỳ ai chứng kiến cảnh này đều chỉ thấy một đứa con gái cầm gậy đánh trước, đứa kia dùng dù cản lại, cả người không có vũ khí gì, chẳng có chút lực sát thương nào.
Nhìn kiểu gì cũng thấy Lâm Xảo đang phản ứng quá khích.
Ai có thể tin chiếc dù kia lại là vũ khí của nó đây?
"Anh đừng tin nó! Nó muốn giết em, chiếc dù của nó có vấn đề!" Lâm Xảo lập tức phân bua.
Bé gái ấm ức thủ thỉ: "Chị à, là chị trông gà hóa cuốc rồi."
Lâm Xảo vội la lên: "Không, rõ là mày..."
"Thôi." Tạ Trì An đi đến trước mặt Lâm Xảo, "Chân không đau à?"
Lâm Xảo: "...!Đau ạ." Vừa lăn lộn trên đất vừa vung gậy cật lực, lúc đó chưa cảm thấy gì, bây giờ mới đau đến muốn xỉu.
"Đau thì ngồi nghỉ đi." Tạ Trì An nói xong thì xoay người nhìn cô bé lạ mặt kia.
Nó chớp chớp đôi mắt đen của mình, mềm giọng gọi: "Anh à, em không biết chị ấy gặp chuyện gì đáng sợ hồi trước, nhưng anh hãy tin em, em không có ý xấu đâu mà."
Khó có thể nói Lâm Xảo hay nó lớn hơn, cả hai đều trạc tuổi thiếu nữ mười ba, mười bốn.
Khác ở chỗ hoàn cảnh sống của Lâm Xảo quá tệ, khắp người đều toát lên vẻ tự ti, nhút nhát.
Còn cô bé này thì rõ ràng sống trong nhung lụa từ bé, khí chất toát ra từ từng cử chỉ, động tác không lẫn vào đâu được.
Một bé gái đáng yêu như búp bê đang tỏ ra ấm ức nũng nịu là thứ khiến người ta khó chối từ nhất.
Đáng tiếc Tạ Trì An không có thứ tình cảm đó.
Thậm chí cậu còn chẳng thèm thốt ra một câu thừa thãi nào, trực tiếp tấn công, hoàn toàn không có ý thức mình đang bắt nạt trẻ con.
Ở đây toàn vị thành niên cả, chỉ là trẻ con đánh nhau thôi mà.
Bé gái không ngờ Tạ Trì An chưa gì đã đánh mình, lập tức mở chiếc dù đen tiến hành phòng ngự.
Mũi giáo sắc bén vậy mà không tạo ra ngay cả một vết xước trên tán dù.
Đây chính là vũ khí nó tìm được.
Có thể tấn công, có thể phòng thủ, lúc công kích thì có gai nhọn sắc bén, khi phòng ngự lại là lá chắn vô địch.
Vải dù không rõ chất liệu, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, chỉ chưa biết có chống được đạn hay không mà thôi.
Nó cũng không dám thử.
Tạ Trì An bỗng nhiên cảm thấy may mắn là rất quan trọng.
Xem người ta tìm được vũ khí nghịch thiên thế nào trên đảo, còn cậu, ngọn giáo duy nhất còn phải giành giật từ tay số 81, bản thân cậu thì chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì dùng được.
Kẻ chủ mưu không nhịn được oán thầm: Nhưng chẳng phải cậu đã nhặt được vũ khí hình người là Giang Khoát rồi sao, cậu đã dùng hết tất cả may mắn để gặp hắn rồi.
Nhưng mà Tạ Trì An không nghe thấy.
Không tìm được chứ gì, vậy thì cậu chỉ có thể đi cướp thôi.
Chỉ với một ý nghĩ, Tạ Trì An đã thể hiện sâu sắc toàn bộ bản chất trộm cướp tiềm ẩn của mình.
Vũ khí của bé gái rất bá đạo, nhưng thân thủ nó không thể sánh kịp Tạ Trì An, nhanh chóng cảm thấy đuối sức.
"Anh, sao anh lại không tin em chứ?" Cô bé cất giọng yếu ớt.
"Tao không tin đồng đội của mình, chẳng lẽ còn phải tin mày à?" Tạ Trì An cuối cùng cũng mở lời đầu tiên với nó, "Anh anh cái gì, đừng có mà gọi bừa, tao không có loại em gái như mày."
"..." Mười ngón tay siết tay cầm của nó dần dần trắng bệch.
Trước khoảnh khắc "ngàn cân treo sợi tóc" chiếc dù sắp tuột khỏi tay bị Tạ Trì An chiếm làm của riêng, con bé đột ngột hét lên: "Số 14! Giúp tôi!"
Cùng lúc đó, hai bên cánh rừng có hai tổ đội đồng thời mò đến.
Số 14 vừa được gọi tên, cơ bắp toàn thân Tạ Trì An đã căng cứng đến cực điểm.
Cậu nhanh chóng từ bỏ chiến lợi phẩm sắp có được mà xoay người vung giáo thành một đường dứt khoát, chém đôi mũi tên đang xé gió lao tới.
Bé gái thừa dịp giật dù lùi lại, làm tư thế chuẩn bị phản kích.
Số 14 chỉ nghe lệnh, không thấy bóng dáng đâu.
Từng mũi tên liên tiếp bắn ra từ rừng sâu, Tạ Trì An chỉ có thể dựa vào hướng bay của chúng mà đoán đại khái được vị trí của số 14.
Nhưng đoán được cũng chẳng có tác dụng gì, kiểu tấn công tầm xa của kẻ đó khiến Tạ Trì An không thể tới gần.
Tạ Trì An tránh trái tránh phải trong làn mưa tên, cánh tay bị trầy da nhẹ, cậu vừa chặt đứt một mũi tên đã phải ngẩng đầu lên cắn ngang thân mũi tên khác.
Kẻ đó dừng bắn.
Tạ Trì An nhổ mũi tên ra, máu trào ra từ khóe môi.
Lực xung kích của nó quá lớn!
Bé gái thấy Tạ Trì An thấm mệt thì lập tức chớp lấy thời cơ, chĩa mũi gai nhọn hoắt vào lưng Tạ Trì An.
Lâm Xảo vốn đứng một bên bỗng nhiên nhào lên, phang gậy vào gáy con bé.
Nó theo bản năng xoay dù ra đỡ thì bị Tạ Trì An siết cổ từ phía sau, mũi giáo tìm đúng động mạch chủ của nó mà rạch một đường dứt khoát: "Làm tốt lắm, Xảo Xảo."
Một phen hú vía.
"Người chơi số 14 đã tử vong."
"Người chơi số 9 đã tử vong."
Hai thông báo đến gần như liên tiếp.
Con bé này hẳn là số 9.
Còn số 14...!
Tạ Trì An nhìn về phía vị trí của số 14, Giang Khoát đang cầm cung đi tới đây, cười với cậu: "Lần này có thể bắn chim để ăn rồi nhớ...! Miệng em sao thế?" Nụ cười của Giang Khoát tắt ngấm.
Tạ Trì An lấy mu bàn tay quệt đi, máu nhòe ra khiến đôi môi cậu bỗng trở nên đỏ thắm diễm lệ.
"Bị thương à?" Giang Khoát bước vội tới, nâng cằm Tạ Trì An, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên môi cậu.
Giang Khoát cau mày, mang theo sự tàn ác mà ngay cả hắn cũng không rõ ngọn nguồn và một luồng cảm xúc sâu sắc không tên.
Tạ Trì An ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt hắn.
Vẻ trầm tĩnh mỏi mệt vốn có của người đàn ông này đã thay thế bằng sự buồn bực, cáu kỉnh.
Anh cáu cái gì? Là đau lòng sao? Tạ Trì An dường như đã cho rằng hắn thật sự đang quan tâm đến cậu.
...!Đây vốn chỉ là một cuộc giao dịch mà mỗi phe đều có ý đồ riêng thôi mà.
Tạ Trì An gạt tay hắn ra: "Đừng có động chân động tay." Cậu vừa mới mở miệng đã chạm phải vết thương, cảm thấy không thoải mái, giọng cũng khàn hơn bình thường nhiều.
"Được, tôi không động tay, em cũng ngậm miệng lại." Giang Khoát dừng động tác đó, khôi phục lại vẻ mặt bình thường rồi nhặt mũi tên từ dưới đất lên, "Còn bây giờ phải giải quyết mấy con chuột nhỏ trốn xung quanh đã."
Một mũi tên bắn ra, trong rừng truyền đến tiếng rên đau đớn, một bóng người ngã xuống.
Người đàn ông nắm lấy bả vai trúng tên, máu bắt đầu thấm vào áo.
"Tôi chỉ đi ngang qua thôi mà." Kẻ đó cất giọng khàn khàn cầu xin.
Gã không dám quên rằng hai kẻ này vừa ra tay giết chết số 14 và số 9, gã tuyệt đối không phải đối thủ của họ.
"Mày thật sự cho rằng không ai biết mày mai phục trong rừng để thừa cơ đánh lén ư?" Giang Khoát mất kiên nhẫn với gã, "Số của mày?"
Hiếm có khi nào Giang Khoát lại mất bình tĩnh như vậy, mọi sự nôn nóng của hắn hiện tại đều bắt nguồn từ việc cậu bị thương và sự xa cách của cậu đối với hắn.
Tạ Trì An chứng kiến toàn bộ màn kịch này.
Giang Khoát chưa từng từ bỏ ý định tìm kiếm số 0.
Đúng thế, chẳng phải hắn đã kiên định mục đích của mình ngay từ đầu là giết số 0 rồi sao? Tạ Trì An như vừa bị tạt một chậu nước lạnh, ngay cả chút ấm áp khi ngón tay Giang Khoát mơn trớn để lại cũng biến mất.
Mọi chuyện càng ngày càng trở nên khó kiểm soát, không thể dự đoán được diễn biến tiếp theo.
Một Tạ Trì An trước giờ chỉ luôn dự tính đến những trường hợp xấu nhất, vậy mà chuyện giữa cậu và hắn, cậu lại dám có điều chờ mong.
"Số 35." Kẻ đó trả lời bằng hơi thở yếu ớt.
Giang Khoát cười như không: "Đáng tiếc." Rồi trực tiếp kết liễu tính mạng người đàn ông.
Cảnh tên này suýt đánh lén Tạ Trì An, Giang Khoát thấy rõ rành rành.
Mặc kệ gã có phải số 0 hay không, Giang Khoát cũng sẽ không tha.
"Người chơi số 35 đã tử vong."
Đáng tiếc cái gì? Tiếc kẻ đó không phải số 0 à? Khóe môi Tạ Trì An giật giật, đó hẳn là một nụ cười trào phúng, nhưng lại vì vết thương trong khoang miệng mà đau nhói.
Cậu ở cùng Giang Khoát từ đầu đã chôn xuống một mầm họa ngầm.
Ai quan tâm họ ở chung vui vẻ cỡ nào, một khi Giang Khoát biết cậu là số 0, hắn sẽ không do dự xuống tay giết cậu.
Tạ Trì An là kẻ khờ khạo trong chuyện tình cảm, nhưng tình cảm của cậu dành cho Giang Khoát hai ngày nay đã tăng lên chóng mặt.
Họ ăn ý như thể tri kỷ lâu năm, phân công hợp tác rất hài hòa, quả thực là đồng đội trời sinh của nhau.
Nhưng bọn họ không phải.
Tâm trạng Tạ Trì An đang xuống dốc không phanh.
Nên kẻ nào mà động đến cậu bây giờ thì sẽ nát sọ.
Số 59 thấy đồng đội gã đã bỏ mạng rồi, e rằng khó bảo toàn được tính mạng, quyết định "tiên hạ thủ vi cường", tấn công Tạ Trì An, người mà gã cho là yếu thế hơn.
Gã coi Giang Khoát và Tạ Trì An là một đội, nên không có chú ý tới Lâm Xảo.
Mà Tạ Trì An mặc dù giết chết số 9 nhưng vẻ ngoài của con bé đó quá mức vô hại, khiến số 59 mắc sai lầm nghiêm trọng trong việc đánh giá sức chiến đấu của Tạ Trì An.
Gã nằm mơ cũng không ngờ tới một ngày có thể sống sờ sờ mà nghe thấy tin mình chết.
"Người chơi số 59 đã tử vong."
Tạ Trì An ra tay quá nhanh.
Góp mặt trong hiện trường thảm sát còn có một tổ đội may mắn nữa.
Nhưng Tạ Trì An quyết định thu tay lại, vờ như không biết.
Cậu đã giết hai người liên tiếp rồi, nếu một kẻ nữa liều mạng lao ra cậu chắc chắn sẽ đạt được thành tựu TRIPLE-KILL.
Lúc này đây cậu không thể ngã ngựa được.
Giang Khoát cũng thế.
Hắn chưa muốn kết thúc hiệp ước với thiếu niên.
Tạ Trì An nhặt chiếc dù đen đưa cho Lâm Xảo: "Cầm lấy."
Vừa có thể chống vừa có thể phòng thân, rất hợp với Lâm Xảo.
Tạ Trì An hỏi Giang Khoát như chẳng có chuyện gì xảy ra: "Có tìm được búa không?" Vốn không cần hỏi, lúc Giang Khoát trở về với tay không, một tay cầm cung của số 14 là cậu đã biết rồi.
Nghe thế, Giang Khoát đang định nhặt mũi tên dưới đất lên bỗng dừng lại: "Không thấy búa, nhưng tìm được gỗ."
Hắn có thể nhận thấy thái độ của thiếu niên trở nên lạnh nhạt hẳn, ngay cả khi biểu cảm lẫn ngữ điệu của Tạ Trì An vẫn rất bình thường.
Nhưng biết chính là biết.