Chạy Hay Chết
Chương 54: Đại Nghiệp Tạo Thuyền
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Đông Vân Triều
Trời rất nhanh sáng bừng, màn đêm thoáng chốc tan biến, bắt đầu từ sắc trắng mờ đục ở phía Đông, sau đó loang dần ra khắp bầu trời rực rỡ.
Tận cùng của đêm dài, may mắn vẫn là sớm mai đầy hi vọng.
Tiếc thay, đối với những người đang tìm cách sống sót nơi hoang đảo, câu nói này thật vô dụng.
Khi bạn đang lênh đênh trong Trò chơi, hừng đông chỉ tượng trưng cho thêm một ngày tuyệt vọng dài đằng đẵng nữa đang đến.
Ở đây đen trắng lẫn lộn không giới hạn, ngẩng đầu là vô ích, cúi đầu là vô vọng.
Sau một đêm nghỉ ngơi, Lâm Xảo cẩn thận đứng lên, bước thử vài bước trên mặt đất, em hớn hở hẳn lên: "Em có thể đi được rồi ạ! Nhất định hôm nay em sẽ không kéo chân anh và chú Giang nữa đâu."
Thương thế của Lâm Xảo không nặng, ngồi yên một ngày là đã đỡ nhiều, có thể chống gậy đi lại được.
Hôm qua, lúc Tạ Trì An đục bình gỗ đựng nước, tiện tay vót một cành cây làm gậy cho Lâm Xảo, kiêm luôn vũ khí phòng thân.
Giang Khoát ngồi dậy, cười nói: "Sao em gọi người ta là "anh" mà lại gọi tôi là "chú"? Nhìn tôi già lắm sao?"
Lâm Xảo nhỏ giọng lầm bầm: "Già lắm luôn ó."
Nụ cười của Giang Khoát cứng đờ: "Bạn nhỏ à, tôi mới hai mươi tuổi thôi."
Giọng Lâm Xảo càng nhỏ hơn: "Hai mươi tuổi còn chưa phải là già à..."
Giang Khoát chưa từ bỏ: "Nhìn thế chứ tôi có sức sống của người trẻ tuổi sau thập niên 90 đấy."
Tạ Trì An thản nhiên tiếp lời: "Thế kỷ trước chỉ để lại toàn mấy ông già thôi."
Giang Khoát: "..."
Tức bây giờ là thiên hạ của lớp trẻ sau 2000.
Ông già sinh trước thế kỷ XXI như hắn không có tư cách nói chuyện.
"Tôi không chấp mấy đứa vị thành niên." Giang Khoát rộng lượng tha thứ cho Lâm Xảo, rồi quay mặt hỏi Tạ Trì An một câu bâng quơ, "Em trai, tròn mười tám rồi chứ?"
Ngụ ý, mười tám tuổi thì tính là người trưởng thành rồi, phải tính sổ thôi.
Tạ Trì An ném cho Giang Khoát cái nhìn khiêu khích: "Khiến anh thất vọng, còn kém 27 ngày nữa."
"Quả nhiên vẫn là bạn nhỏ." Giang Khoát tiếc nuối.
Tạ Trì An buông mí mắt.
Thật ra cậu cũng tò mò tí xíu, nếu cậu trưởng thành rồi, Giang Khoát định tính sổ kiểu gì nhỉ?
-
Ba người hành quân đến gần dòng suối nhỏ.
Tạ Trì An và Giang Khoát đi không nhanh, Lâm Xảo chống gậy đuổi theo được.
Nước suối trong thấy đáy, ngọt lành ngon miệng, Lâm Xảo thiếu chút nữa quăng gậy mà nhào tới uống lấy uống để.
Đã hai ngày rồi em chưa được uống nước, mặc dù trong quả dại cũng có nhưng chút nước ấy không dập nổi cơn khát mà nấm nướng mang lại.
Tạ Trì An múc đầy bình nước rồi mới uống một hơi cạn sạch, sau đó lại múc đầy.
Lâm Xảo cũng học theo, ngồi quỳ bên bờ cúi xuống vốc nước lên.
Giang Khoát cũng ngồi xuống, làn nước trong vắt phản chiếu khuôn mặt anh tuấn của hắn.
Hắn đổ đầy bình rồi đứng dậy: "Tiếc thật, nước trong quá chắc không có cá."
"Anh muốn bắt cá?" Tạ Trì An hỏi.
Giang Khoát đáp: "Em mà nướng cá nhất định ăn rất ngon."
"Ngoài biển có." Tạ Trì An nói, "Nhưng trước tiên phải có thuyền, một cái lưới đánh cá hoặc nĩa."
Chỉ dựa vào giáo với dao mà bắt được cá là chuyện không thể tưởng tượng được, chưa kể còn bị tanh tưởi khắp người.
Chim trên trời mà bắt được thì cũng có một bữa nướng no nê, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có cung tên hoặc ná.
Cho nên, vấn đề lớn nhất hiện tại vẫn là thiếu thốn công cụ.
"Vậy đóng thuyền đi, gỗ có khắp đảo, tôi với em cũng có sẵn kĩ năng nữa." Giang Khoát đề nghị, "Tôi nhớ trên đảo có một loại dây leo khá bền, có thể dùng để dệt lưới đánh cá được."
Để ăn được thịt cá hắn đúng là liều mạng.
May mà chỉ phải ở đây 30 ngày, nếu thêm nữa, Tạ Trì An nghi ngờ có khi họ còn xây cả nhà chứ chẳng đùa, trình diễn tiết mục "Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang" luôn.
Nhưng cậu không phản đối đề nghị đóng thuyền.
Tạ Trì An sẽ chẳng thừa nhận mình cũng hơi muốn ăn cá đâu.
Cậu không thể quá khắt khe trên mặt ăn uống được, bởi vì nó đi ngược lại với thuộc tính MC kiêm đầu bếp chương trình ẩm thực của cậu...!Cậu đang nghĩ cái gì thế này, đây rõ ràng là chương trình sinh tồn nơi hoang đảo mà...!À không, đây rõ ràng là trò chơi giết người!
Tạ Trì An nói: "Tôi không biết dệt." Chẳng có ai vạn năng, cũng có thứ Tạ Trì An không biết, dệt lưới là một trong số đó.
Giang Khoát trầm mặc một lát: "Sao giờ, tôi cũng thế."
Hai vị chuyên gia sinh tồn lâm vào trầm tư.
"Cái đó..." Lâm Xảo cất giọng yếu xìu.
Tạ Trì An và Giang Khoát đồng thời nhìn qua.
Lâm Xảo ngượng ngùng nói: "Mặc dù em chưa dệt lưới đánh cá bao giờ, nhưng em biết đan áo len, chắc chúng khá giống nhau thôi, có lẽ em có thể thử ạ..."
Giang Khoát nhìn Lâm Xảo sau đó đi qua xoa đầu em: "Em thật tuyệt, cô bạn nhỏ à."
Lâm Xảo được khen mà sướng choáng luôn: "Em, em rất tuyệt sao?"
Đáy mắt Tạ Trì An ngậm cười: "Ừ, em tuyệt lắm."
-
Tạ Trì An và Giang Khoát đều thuộc kiểu người hành động năng suất cao, mau chóng tìm dây leo về cho Lâm Xảo. Giang Khoát còn làm ra một con thoi để Lâm Xảo đan cho tiện.
Đóng thuyền không phải là công việc trong một sớm một chiều mà thành.
Hôm nay, hai người tạm bợ ăn mấy quả dại lót bụng rồi chăm chú vào công cuộc đóng thuyền lớn.
Vì tiệc cá nướng muôn năm!!
Có người làm việc không biết trời đất, thời gian thoáng chốc trôi qua cực nhanh, còn có kẻ thấy một giây dài như cả năm, nơm nớp lo sợ chờ đợi.
Phía Bắc của hòn đảo, đá tảng xếp dày đặc, sóng lớn vỗ bờ.
Một người phụ nữ mặc áo váy công sở run lẩy bẩy trốn sau tảng đá ngầm, lấy mỏm đá làm nơi che chắn mà nhìn ra ngoài.
Đồng đội số 58 của cô, hôm qua đã chết rồi.
Thân là số 75, cô chẳng còn gì để cậy nhờ nữa, chỉ có thể trốn chui trốn lủi cho tới giờ, hi vọng mình sẽ không bị con bé đáng sợ kia nhìn thấy.
Cộp cộp...!
Tiếng giày cao gót nện xuống đá, tiếng bước chân lúc xa lúc gần nện cả vào lòng cô, đôi mắt cô tuôn trào sợ hãi.
"Trốn đi đâu rồi?" Lầm bầm bằng chất giọng Loli non nớt, bé gái với hai bím tóc dài bắt đầu ré lên, "Mau ra đây đi, đừng chơi trốn tìm nữa."
Bé gái mặc váy theo phong cách Gothic Lolita cực kỳ hoa lệ rườm rà, cầm một chiếc ô đen che nắng khiến hành động bất tiện, nó lại giẫm lên đá tảng gồ ghề tự nhiên như đất bằng, không nhanh không chậm.
Cô bụm chặt miệng, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
"Em trông thấy chị rồi nha.
Em đếm tới ba, chị còn không ra, em sẽ giận đó." Con bé hét vào khoảng không trên bờ biển.
Cô ngừng thở, gió biển thổi xộc vào hốc mắt đầy đau đớn.
Nó, nó không thể thấy mình được! Nhất định nó chỉ muốn lừa mình ra giết thôi!
"Ba."
"Hai."
"Một."
"Thật là, cứ phải làm em giận cơ." Chẳng ngoan tẹo nào, nó bất mãn thì thầm, tiếng bước chân xa dần.
Cô gái thở ra một hơi.
Quả nhiên, con bé đó lừa mình, có nhìn thấy mình đâu cơ chứ.
Cô dựa hẳn người vào tảng đá thở hổn hển như một con cá mắc cạn, bỗng thấy ánh nắng chiếu xuống đỉnh đầu biến mất, lạnh cả người.
Cô nằm lọt thỏm dưới sự che chắn của một cái ô đen.
Chân tay cô cứng đờ lại, chỉ có đầu là xoay được, nhìn bé gái với hai bím tóc dài chẳng biết lúc nào đã đứng sau lưng mình, đập vào mắt là nụ cười ngọt ngào mà rợn gáy của nó.
"Em tìm thấy chị rồi nha."
-
"Người chơi số 75 đã chết."
Bạch Bất Nhiễm run lên trong vô thức.
Số 75 cũng đã chết rồi...!
Phải chăng đây có nghĩa là ngoại trừ 98, bây giờ cậu là người yếu nhất đảo?
Thực ra, Bạch Bất Nhiễm không nhớ được từ đầu đến giờ đã chết bao nhiêu người, nhưng đồng đội cậu - Quý Thanh Lâm thì nhớ rõ.
Quý Thanh Lâm làm trong vườn bách thú, phải nằm lòng số hiệu và loài của tất cả động vật trong công viên, ngay cả một con chim bất chợt bay ra khỏi đàn anh cũng có thể ngay lập tức nói chính xác tên của nó.
Với kho dữ liệu khổng lồ này, nhớ kỹ ai sống ai chết thì đáng là gì?
Nếu như Quý Thanh Lâm đã từng gặp qua số 62 thật sự đồng thời tìm thấy xác của gã ngoài bờ biển, chắc chắn sẽ hiểu rõ mục đích của Tạ Trì An khi đổi thẻ với Bạch Bất Nhiễm.
Rất đáng tiếc, anh chưa từng gặp.
Đôi khi chỉ thiếu mất một đầu mối nho nhỏ, toàn bộ chuỗi suy luận cũng có thể hoàn toàn bế tắc.
-
Sâu trong rừng, một người đàn ông hất áo khoác dài, rủa thầm: "Con bé chết tiệt kia lại lên cơn rồi."
"Lên cơn càng tốt chứ sao?" Thanh niên tóc xám cười thâm thúy, "Chúng ta không cần ra tay."
"Chẳng biết cái tính đã giết phải giết cả đôi của con bé ấy từ đâu mà ra.
Xử số 58 còn chưa đủ, nhất quyết phải đuổi cùng giết tận số 75." Người đàn ông mặc áo khoác dài nhíu mày.
"Nhìn cái mặt anh hình như chẳng ưa con nhóc ấy lắm nhỉ." Vẻ mặt thanh niên kia cũng nhăn nhó hẳn.
"Chỉ cần giết số 0 là đủ, làm gì phải đuổi cùng giết tận." Anh nói.
Thanh niên tóc xám dùng ánh mắt như thấy người ngoài hành tinh để nhìn anh: "Số 5, sớm biết anh hiền lành thế, sao tôi không lấy súng bắn chết anh nhờ."
Người đàn ông mặc áo khoác dài đốp lại: "Mơ à, cậu đâu có súng."
"Tôi có thể cướp."
Anh giễu cợt chẳng hề khách khí: "Cướp từ tay số 2 à?"
"..." Y cắn răng, "Tôi chắc chắn phải giết anh mới được."
"Tôi cũng thế." Anh cũng không vừa, "Nếu không phải tôi không được ra tay với đồng đội của mình thì loại sát nhân máu lạnh như cậu sớm đã bị tôi tiễn đi gặp Diêm Vương rồi, số 7 ạ."
Vì phải liên thủ mới đối kháng được với số 2 nên số 5 mới không có ý định giết người với số 7.
Cảnh sát với tội phạm trời sinh đã là kẻ thù, trở thành đồng đội thì chỉ có ngày ngày nhìn nhau ứa gan đỏ mắt.
"Đồng đội?" Y nghe được từ quan trọng, nheo mắt đánh giá, "Cảnh sát à, hay là bộ đội đặc chủng?"
"Tôi không có nghĩa vụ nói cho cậu biết."
"Xùy, cái loại sứ giả chính nghĩa như các anh không phải lúc nào cũng bô bô cái miệng tin tưởng đồng đội tuyệt đối sao?" Thanh niên tóc xám bắt đầu giở trò, "Hơn nữa còn luôn luôn thích rao giảng điều gì mà "vì nghĩa quên thân, vì dân quên mình" đó à...!Ôi trời! Anh cảnh sát ơi, ở trên đảo nguy hiểm tôi sợ quá, anh có thể dùng tính mạng của mình để bảo vệ tôi được không?"
Anh nhìn thẳng y: "Cậu cảm thấy tôi sẽ tin trò quỷ này ư?"
Thanh niên tóc xám bĩu môi: "Thứ đàn ông vô tình vô nghĩa."
"Vậy thì xin lỗi nha." Đã vậy thì anh cũng "vô tình vô nghĩa" cho trót luôn, "Trêu chọc thứ đàn ông miệng lưỡi dẻo quẹo như cậu là thú vui của tôi đó."
-
Hướng dẫn đại nghiệp tạo thuyền:
Bước 1: Đốn cây.
Thế là hai bạn nhỏ Tạ Trì An và Giang Khoát nhà ta tung tăng cầm...!giáo mác và dao nhỏ đi đốn cây.
Rõ ràng, chặt một cành cây thì được, chứ đốn hạ cả một cây cổ thụ thì không thể nào.
Tạ Trì An và Giang Khoát sức tay thừa thãi, nhưng chẳng thể học Lỗ Trí Thâm[1] nhổ cây dương liễu được.
[1] Lỗ Trí Thâm: là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Thủy Hử.
Ông có sức khỏe cường tráng, có thể nhổ bật gốc dương liễu ở trước chùa Trấn Quốc.
Hai người quyết định chia nhau ra tìm kiếm xem quanh đây có búa hay vũ khí nào khác không.
Lâm Xảo và Tạ Trì An đi cùng nhau.
Lâm Xảo chống gậy đi khập khiễng mà cũng không giúp được gì nhiều, Tạ Trì An bèn để em nghỉ ngơi tại chỗ, còn mình thì tìm kiếm xung quanh.
Ở khoảng cách này, chỉ cần có người thứ ba xuất hiện trong tầm mắt Lâm Xảo, em hét lên, Tạ Trì An sẽ đến cứu ngay lập tức.
Chắc Lâm Xảo không đến nỗi thấy người lạ mà không kêu được tiếng nào nhỉ?
Trừ lần Giang Khoát đến kia, lúc đó Lâm Xảo đang trong trạng thái tự kỷ, chỉ biết cúi đầu khóc, thấy ai đến mới là lạ.
Còn giờ đây Lâm Xảo đi theo Tạ Trì An, Giang Khoát quen rồi. Mặc dù luôn bị khả năng vô tận của hai anh lớn đây khiến cho nản lòng, nhưng em cũng được động viên dần dần lấy lại tự tin.
Lâm Xảo ngồi dưới gốc cây giơ tay nói lời thề son sắt với Tạ Trì An: "Anh cứ yên tâm đi, gặp phải người xấu em chắc chắn sẽ báo anh ngay."
...!Vào lúc Lâm Xảo nhìn thấy một bé gái trạc tuổi mình, câu nói ấy tát vào mặt Lâm Xảo không trượt phát nào.
Một cô bé vừa đáng yêu vừa xinh đẹp như vậy, sao mà xấu cho được? "Người xấu" trong thế giới ngây thơ của Lâm Xảo phải là những ông chú to lớn mặt mũi dữ tợn, đàn bà thì đanh đá, cay nghiệt, đàn ông thì mắt ti hí như lươn, nhưng lại không bao gồm những bé gái xinh xắn như này.
Có người ôm thiện ý đối xử với thế giới nhưng lại có vẻ ngoài tiều tụy.
Có kẻ khoác lên mình vẻ đẹp lộng lẫy nhưng giấu trong lòng sự độc ác kinh tởm.
Lâm Xảo không quên lời dặn của Tạ Trì An, chỉ là em bị trang phục của cô bé này làm cho kinh ngạc đến không nói nên lời.
Bé gái ấy uyển chuyển bước đến trước mặt em, hỏi bằng giọng ngọt như mía lùi: "Chị ơi, đồng đội của chị có ở gần đây không?"