57. Chương 57: Cả Hai Cùng Rơi

Chạy Hay Chết

Chương 57: Cả Hai Cùng Rơi

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cá nướng vàng ươm, gia vị phết đều, mùi thơm nghi ngút lan tỏa khắp nơi, khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Cắn ngập răng vào lớp da giòn rụm, nếm được thớ thịt cá tươi trắng nõn, vị ngon lan tỏa đến đầu lưỡi, kéo dài bất tận.
Bẻ gãy càng cua, lấy ra phần thịt trắng đỏ béo mập.
Ăn đến khi khát, lại nhấp một ngụm nước dừa trong veo, để khoảng thời gian diệu kỳ này trôi qua thật chậm rãi.
Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt Tạ Trì An, sắc cam đỏ ấm nóng như truyền hơi ấm sang cậu, khiến dung mạo vốn lạnh lùng cũng trở nên hiền hòa lạ thường.
Tạ Trì An nhìn chằm chằm vào đống lửa như đang suy tư điều gì, môi mím lại, vô thức cắn ống trúc, để lại chút nước đọng trên khóe môi.
Yết hầu Giang Khoát khẽ nhúc nhích, hắn lên tiếng: "Em trai?"
"Hử?" Tạ Trì An ngẩng mắt nhìn về phía hắn, đôi đồng tử chưa lấy lại tiêu cự, trông vừa mơ màng vừa hờ hững, khiến người ta xiêu lòng.
"Miệng em." Giang Khoát nhắc nhở.
Hai tay Tạ Trì An vẫn còn đang bưng quả dừa, dường như cậu vẫn chưa hoàn hồn, theo bản năng dùng đầu lưỡi liếm môi, liếm đi vệt nước vương vấn kia.
Trái tim Giang Khoát đập mạnh, hắn vô thức quay đầu đi, có chút khó xử.
Một thiếu niên thanh cao, tự phụ lại ngây thơ làm ra động tác ấy, đúng là có bao nhiêu quyến rũ đều toát ra bấy nhiêu.
Hắn chợt nhớ đến cảnh đôi môi thiếu niên nhuốm màu máu nhạt diễm lệ, chúng bung nở như đóa tường vi sớm mai, lại như bông hồng kiều diễm đầy gai nhọn, vẫn khiến người hái, người thưởng thức mê mệt.
Hắn nhớ như in luồng cảm xúc tiềm ẩn không thể gọi tên lúc đó, là xúc động muốn hôn.
Giang Khoát, mày là người!
Giang Khoát mắng thầm.
Đến cả cử chỉ của một cậu bé vị thành niên mà mày còn có thể đọc vị sai, mười gói Baking Soda cũng chẳng thể tẩy trôi được đống chất thải vàng óng trong đầu mày đâu!
Giang Khoát quay đầu lại, bình tĩnh đổi đề tài: "Em lại đang nghĩ gì đấy?"
"Nếu thân phận số 0 của cậu bại lộ, liệu Giang Khoát có giết cậu hay không?"
Vấn đề này sớm muộn cậu cũng phải đối mặt.
Khi số 73 hoặc số 10 chính thức tử vong, hoặc khi cậu đạt được thành tựu TRIPLE-KILL, chỉ cần một thông báo từ hệ thống, cậu sẽ chẳng lừa gạt được ai kia thêm nữa.
Lý trí nói với Tạ Trì An rằng có chứ, Giang Khoát nhất định sẽ giết cậu, bởi mục tiêu của hắn vẫn luôn là giết số 0 mà.
Không phải chỉ riêng mình hắn, chỉ cần giết một mình cậu là có thể qua cửa, ai sẽ từ bỏ cơ hội "ngàn năm có một" này để chọn một con đường gian nan hơn gấp bội?
Nhưng cậu vẫn không kìm được mà chờ mong.
Chờ mong một đáp án khác.
"Hợp tác vui vẻ" vốn chỉ là câu nói "được chăng hay chớ" thuở ban đầu, vậy mà hóa ra lại ứng nghiệm đến lạ.
Hợp tác vui vẻ đến mức cậu không muốn kết thúc sớm như vậy.
Tạ Trì An chỉ thốt ra hai chữ: "Đoán xem."
Giang Khoát trưng vẻ mặt "em tha cho tôi đi": "Làm sao tôi đoán được chứ."
"Không phải lần trước anh đoán rất chuẩn sao?"
"Bây giờ thì thật sự không đoán nổi."
"Vậy thì thôi." Tạ Trì An chốt hạ.
Giang Khoát nhìn cậu: "Em đang giận đấy."
Tạ Trì An: "Không có."
"Em có." Giang Khoát nói, "Nhưng em lại áp dụng chiến tranh lạnh."
Tạ Trì An không khỏi nhìn hắn: "Anh là người trưởng thành rồi, phải tự học cách hóa giải chiến tranh lạnh."
Giang Khoát tiếp lời rất nhanh: "Tôi đang cố gắng mà."
Câu chuyện phiếm này không hề khiến bầu không khí giữa hai người hòa hoãn hơn.
Bởi vì có một điều gì đó vẫn luôn ngăn cách họ, nếu không giải quyết triệt để, họ sẽ mãi mãi chẳng thể hợp tác chân thành gắn bó, trở thành chiến hữu mà đối phương có thể phó thác sau lưng.
Giang Khoát hạ mình trước: "Em trai, em hãy nói nguyên nhân.
Rồi chúng ta cùng nhau giải quyết."
Tạ Trì An im lặng thật lâu, sau đó cậu mấp máy môi: "Anh có từng nghĩ tới, có khi nào ai đó đã tìm đến số 0 trước không?"
Nếu như số 0 bị giết, thủ phạm đoạt được tư cách nhảy cửa, thì những người còn lại cũng chỉ còn một con đường duy nhất: tàn sát tất cả mọi người, trừ đồng đội của mình.
Cậu và Giang Khoát chưa bao giờ là đồng đội.
Giang Khoát bỗng nhiên im lặng, không hó hé nửa lời.
Nếu số 0 bị người khác giết chết, đương nhiên Giang Khoát sẽ lựa chọn giết tất cả mọi người.
Mà "mọi người" ở đây, cũng bao gồm thiếu niên trước mặt và cô bé kia.
Giang Khoát có hảo cảm sâu sắc đối với thiếu niên, nhưng hắn không hề mất trí.
Hắn sẽ không hy sinh bản thân vì người khác, chí ít hiện tại thì không.
Họ mới quen nhau được mấy ngày?
Tạ Trì An nhận được đáp án mình muốn từ sự im lặng của Giang, chợt cậu cảm thấy miệng đắng ngắt.
Lập trường của họ đã rất rạch ròi.
Cậu không thể trách Giang Khoát bất cứ điều gì, đổi lại là cậu, cậu cũng chẳng thể nhân từ, nương tay với một người mới quen, ai cũng sẽ như vậy thôi.
Đến tột cùng, cậu đang chờ đợi điều gì? Tạ Trì An cảm thấy mình đang gây sự vô lý, mơ mộng hão huyền một cách nực cười.
Nhưng cảm giác bị người khác từ bỏ này thật khiến lòng cậu khó chịu.
Mặt mày Tạ Trì An lạnh tanh: "Tôi biết rồi."
Giang Khoát mở miệng: "Em..."
Tạ Trì An thấp giọng: "Cách xa tôi ra."
Giang Khoát không chắc có phải mình vừa nghe thấy nỗi tủi thân trong giọng nói đầy cao ngạo của thiếu niên hay không.
Dù chỉ là ảo giác, nó vẫn ảnh hưởng trực tiếp đến cảm xúc của Giang Khoát, ngay cả món ngon trên tay cũng trở nên nhạt nhẽo, vô vị.
Nhưng hắn không hề nói gì thêm.
Bởi hắn không thể cho thiếu niên một câu trả lời vừa ý.
Hắn nhất định phải sống sót.
Sau đó tìm một người.
Không biết tên họ, không rõ dung mạo, chỉ là một hình bóng mơ hồ nằm ở nơi hẻo lánh trong ký ức và cũng là phần quan trọng nhất trong sinh mệnh hắn.
Trước khi tìm ra người ấy, hắn không muốn chết.
Tất thảy những chặng đường hắn độc hành lẻ loi trong đêm tối đều chỉ vì mục đích khiến hình bóng kia càng thêm rõ ràng.
Tạ Trì An biết Giang Khoát đã hạ quyết tâm.
Kỳ thực cậu đã sớm chuẩn bị tâm lý, người này thoạt nhìn thì không đáng tin, thực tế lại là kẻ tỉnh táo nhất, lý trí nhất, so với cậu chỉ có hơn chứ không kém, luôn có thể đưa ra phán đoán tốt nhất.
Cậu biết chứ.
Nhưng cảm xúc chua xót trong lòng vẫn chẳng hiểu sao không đè nén được, khiến thức ăn trong miệng ngập vị đắng ngắt.
Tạ Trì An vốn không nên là một thiếu niên yếu ớt đến thế này.
Hẳn là do nước dừa quá ngọt, cho nên không chịu nổi vị đắng.
Sau khi hưởng thụ một bữa no nê, Lâm Xảo thỏa mãn ngủ thật say.
Em chẳng cảm nhận được sự bất thường nào giữa Tạ Trì An và Giang Khoát.
Bởi dù bên trong đã chia rẽ đến mức không thể bù đắp, ngoài mặt họ vẫn duy trì sự hòa thuận như thường.
Cả hai đều không phải người thể hiện buồn vui ra mặt.
Em chỉ biết, mình vừa ăn một bữa tối cực kỳ ngon, sau đó yên giấc cả đêm.
Hoặc...!đó là bữa cơm cuối cùng trước ngày xử tử, sau đó yên nghỉ.
Hôm sau, ngày thứ tám của Trò chơi.
Lâm Xảo vừa tỉnh dậy đã ôm bụng, mặt cau mày nói với Tạ Trì An: "Anh ơi, em đau bụng...!Em ra đằng kia đi vệ sinh nhé."
Mấy ngày rồi chỉ ăn mỗi đồ nướng, đầu tiên là một bữa thuần chay, sau đó là một bàn toàn thịt cá. Giang Khoát và Tạ Trì An có cơ địa tốt thì không sao, nhưng bụng dạ Lâm Xảo lại không chịu được.
"Đừng đi xa quá." Tạ Trì An dặn dò, cậu còn đang nghĩ đến chuyện cơm nước.
Cứ ăn đồ nướng mãi sẽ có hại cho sức khỏe, cậu đang suy tính cách nấu canh.
Lâm Xảo vội vã gật đầu, cầm ô đen phòng thân và vài chiếc lá trúc rồi chạy một mạch.
Hoang đảo mà...!Chỉ có thể chấp nhận thôi.
Tuy Tạ Trì An có dặn là không đi xa, nhưng dù sao đi vệ sinh cũng là chuyện riêng tư, Lâm Xảo đi tới mấy trăm mét mới tìm ra một chỗ khuất khuất.
Em bung dù che cả người mình, đơn giản là để tạo cảm giác an toàn.
Thấy bốn phía không có ai, em mới ngồi xổm xuống, cởi quần, giải quyết nhu cầu sinh lý.
Rừng sâu tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng vo ve.
Giải quyết xong nhu cầu, em mặc vội quần, lại căng thẳng nhìn xung quanh lần nữa mới cầm ô trở về.
Em chú ý đến động tĩnh phía trước, lại không phát giác được nguy hiểm sau lưng...!
Cơ thể nhỏ bé bị bóng đen trùm lên, sợi dây thừng đoạt mạng tròng vào cổ em.
Cô bé bị treo cổ trên cây ra sức giãy giụa. Một người nhẹ nhàng nhặt chiếc ô lên, xem xét nó thật tỉ mỉ.
"Chiếc ô này, tôi muốn."
"Người chơi số 98 đã tử vong."
Tay Tạ Trì An run bắn, nước trong bình sóng sánh ra ngoài.
Giang Khoát đưa mắt nhìn sang: "Sao thế?"
Hệ thống thường xuyên thông báo, nhưng hắn chưa từng thấy Tạ Trì An thất thố như vậy bao giờ.
Kỳ thực cũng không tính là thất thố.
Mặt mũi Tạ Trì An vẫn vậy, chỉ có tay là run, còn làm rơi mấy giọt nước ra ngoài, riêng điều này đã chứng tỏ có điều bất thường.
Trong mắt Giang Khoát, Lâm Xảo là số 73, cho nên hắn tạm thời không thể lý giải phản ứng của Tạ Trì An.
Cái chết của số 98 thì liên quan gì đến họ chứ...!Đúng, số 98 là đồng đội của số 62, mà số 62 bây giờ đang bị nghi ngờ là số 0.
Giang Khoát mừng quýnh.
Tạ Trì An cụp mắt: "Xảo Xảo mãi chưa về, tôi lo lắng cho em ấy...!Để tôi đi tìm xem sao." Giọng điệu của cậu rất bình tĩnh, cuối câu mang theo sự vội vàng khó nhận ra.
Thiếu niên bật dậy đi thẳng vào trong rừng.
Giang Khoát ngồi nguyên tại chỗ, mắt dấy lên đôi chút nghi ngờ.
Hắn đợi một lát rồi cũng đứng dậy, biến mất theo hướng thiếu niên vừa rời đi.
Tạ Trì An phát hiện thi thể Lâm Xảo ở một nơi cách đó hai trăm mét, hung thủ không còn bóng dáng.
Em bị treo lên cành cây bằng một sợi dây thừng, cả người đung đưa theo gió.
Khuôn mặt em tím ngắt vì khó thở, ngay cả một tiếng kêu cứu trước khi chết cũng không thốt ra được.
Cậu phóng dao cắt đứt dây thừng, người Lâm Xảo rơi xuống, Tạ Trì An đỡ lấy.
Người bình thường mãi mãi cũng không biết rằng "ngày mai" và "ngoài ý muốn" cái nào sẽ đến trước, huống chi là ở trên đảo hoang nguy hiểm trùng trùng.
Tạ Trì An ôm Lâm Xảo, quỳ trên đất, cậu hạ mắt, không buồn, không khóc, đôi mắt càng thêm tĩnh lặng.
Tiểu cô nương động một chút là lại thích khóc, đã không giúp gì được còn đi hái nấm độc, đau chân làm chậm trễ hành trình, khiến cậu thấy phiền mấy lần. Giờ thì em ấy chết rồi.
Cũng vẫn là em, cô bé chưa bao giờ muốn trở thành gánh nặng của cậu, hứng lấy tất cả trái cây cậu ném xuống, tung tăng cầm túi nhỏ của họ cả một quãng đường, hiệp trợ cậu giết chết số 9, giúp họ tìm đinh ốc để đóng thuyền, dệt lưới đánh cá rất chắc...!
Đôi khi, mối quan hệ giữa con người với con người quả thực rất kỳ diệu, họ mới quen biết nhau được một tuần, nhưng lại giống như đã cùng nhau trải qua nửa đời người.
Tạ Trì An thừa nhận mình đang cảm thấy lạc lõng, nhưng ngoại trừ nỗi tiếc thương nhạt nhòa thì không còn gì khác, ngay cả biểu cảm của cậu cũng vẫn giữ nguyên như ban đầu.
Ngay cả bạn cùng phòng ở chung ba năm chết trước mắt cậu còn không khóc, thì cậu có thể dành bao nhiêu tình cảm cho một cô bé mới gặp mấy ngày?
Đó chính là Tạ Trì An, Tạ Trì An bạc tình bạc nghĩa, Tạ Trì An không khóc không cười.
Ngay lúc này hệ thống lại tiếp tục vang lên.
"Người chơi số 21 đã tử vong."
Giang Khoát?!
Trong nháy mắt, nỗi hốt hoảng tràn ngập tâm trí cậu, người đàn ông ấy đã xảy ra chuyện gì rồi? Sự tuyệt vọng vừa lạ vừa quen tràn ngập từng dây thần kinh, như thể tuyệt cảnh trước kia lại tái hiện trước mắt.
Cậu không biết tại sao, cảm xúc đau khổ cứ ập đến chân thật như vậy, nó mãnh liệt, mạnh mẽ như trời long đất lở, không thể nào kiềm chế.
Là thứ tình cảm sâu đậm nhất mà cậu có suốt mấy năm trời.
Bước chân Giang Khoát khựng lại, hắn rủa thầm.
Số 21 chọn lúc nào không chết lại chết đúng vào lúc này!
Nhưng không còn kịp nữa rồi, hắn đã thấy thiếu niên, cũng thấy bé gái đã chết trong lòng thiếu niên.
Thiếu niên cũng bắt gặp hắn.
Giang Khoát nhìn cậu, đáy mắt lẫn lộn những cảm xúc phức tạp, rất lâu sau mới mở miệng: "Số 0?"
Ánh mắt Tạ Trì An tóm chặt lấy bóng người đàn ông đang sống sờ sờ kia, cất giọng đầy lạnh lẽo: "Anh không phải số 21?"