58. Chương 58: Tổ Đội Hai Thánh Phụ

Chạy Hay Chết

Chương 58: Tổ Đội Hai Thánh Phụ

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Khoát còn sống.
Cảm giác nhẹ nhõm vừa qua đi, Tạ Trì An chỉ còn lại ngọn lửa giận dữ bùng lên ngùn ngụt trong lòng.
Giang Khoát thật sự mang số bao nhiêu không còn quan trọng nữa, việc hắn không phải Số 21 đã đủ để chứng minh rằng từ đầu đến cuối hắn đều lừa gạt cậu.
Suốt những ngày chung sống sớm tối bên nhau, Giang Khoát chưa từng có ý định tiết lộ thân phận thật của mình.
Tạ Trì An cũng giấu thẻ bài thật của mình, nhưng đó là vì tính chất đặc thù của thân phận Số 0.
Còn Giang Khoát thì sao? Hắn lừa cậu là vì cái gì?
Chẳng có lý do to tát gì cả, đơn giản là vì không tin tưởng mà thôi.
Không tin tưởng.
Cũng chẳng có gì đáng trách, đó là chuyện bình thường như cơm bữa.
Nhưng vừa nhớ đến bản thân lại đi khổ sở vì tên này, Tạ Trì An vô cùng tức tối.
Lâm Xảo chết rồi. Từ cửa ải đầu tiên, Tạ Trì An chưa từng bảo vệ được bất kỳ người nào cậu muốn bảo vệ.
Cậu cho rằng lần này sẽ khác, nhưng cậu vẫn đánh giá bản thân quá cao.
Sự mệt mỏi vì một lần nữa đi vào vết xe đổ, nỗi bất lực không thể dồn nén, nỗi khó chịu không tên, sự phẫn nộ khi bị lừa gạt, đủ loại cảm xúc ập đến, va đập vào nhau khiến Tạ Trì An gần như nổ tung.
Cậu chỉ muốn tìm ai đánh cho một trận đã đời.
Dù gì thì thân phận của mình cũng bại lộ rồi mà.
Tạ Trì An nhẹ nhàng đặt Lâm Xảo xuống bãi cỏ, đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Giang Khoát, ánh mắt lạnh lẽo giống hệt như lần đầu gặp gỡ.
Thiếu niên lại quay trở về thời điểm mới quen hắn, thậm chí còn lạnh lùng hơn nhiều.
Thiếu niên là một tảng băng, là ngọn núi cao ngút ngàn, quanh năm phủ tuyết. Chỉ cần dùng nhiệt thành cảm hóa cậu ấy, nhất định cậu ấy sẽ tan chảy thành một dòng nước suối trong veo.
Nhưng nếu cứ cầm búa đập hòng phá vỡ cậu ấy, thì dù bản thân có trăm ngàn vết nứt, những đường rạn trải rộng khắp bề mặt, cậu vẫn sẽ kiên cường như thế.
Nói trắng ra là một cậu bé thích ăn mềm không ăn cứng.
Giang Khoát nhìn thiếu niên của hiện tại, giống hệt như nhìn một núi băng đã nứt toác ấy.
Quật cường, ngạo nghễ, không chịu cúi đầu.
Dùng lớp vỏ cứng như kim cương của mình để bao bọc lấy một trái tim thủy tinh mềm mại, sáng long lanh.
Đẹp đẽ đến mức người khác không đành lòng tổn thương.
Nhưng Số 1 sở dĩ là Số 1, không chỉ vì sức mạnh chiến đấu của hắn, mà còn bởi vì hắn dễ dàng đưa ra quyết định tàn nhẫn.
Hắn có thể quan tâm người khác đủ kiểu, cũng có thể trực tiếp trở mặt vô tình.
Ngay sau khi xác định Tạ Trì An là Số 0, đôi mắt luôn ngập tràn ý cười kia trở nên phức tạp, rồi trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.
Giang Khoát chậm rãi rút dao ra, cất giọng trầm lắng, êm tai nhưng chẳng mang chút tình cảm nào: "Xin chính thức tự giới thiệu nhé, Số 1, Giang Khoát."
Chàng thanh niên tuấn tú vô cùng ấy tay lăm lăm cây dao, mặt mày bình tĩnh, vừa thần bí lại nguy hiểm.
Cặp mắt kia vốn phải chứa đựng một bầu trời đầy sao, nay chỉ còn một màu đen sâu hun hút, và sát ý chưa từng giấu giếm.
Đây mới là Số 1.
Là người chơi mạnh nhất trong số tất cả, sao hắn có thể thực sự hiền hòa, vô hại như đã thể hiện khi ở cạnh Tạ Trì An?
Tạ Trì An, mày rửa mắt nhìn rõ chưa?
Từ đầu đã là lừa dối, cái gì mà sao trời, ăn ý, quan tâm, tất cả đều là giả.
Tạ Trì An mặt chẳng đổi sắc, cầm giáo lên tấn công trực tiếp.
Dao giáo va vào nhau, phản chiếu những luồng sáng chói mắt, sóng âm truyền đến đinh tai nhức óc. Giữa "đao quang kiếm ảnh", họ tung ra trùng trùng sát chiêu.
Ngoại trừ lần giao phong ngắn ngủi lúc mới quen, đây là lần thứ hai họ được chứng kiến sức mạnh chiến đấu của đối phương.
So với lần thoáng qua rồi thôi trước đó, mỗi chiêu lúc này gần như là ra đòn chí mạng.
Mục tiêu của Giang Khoát là giết chết Số 0, Tạ Trì An cũng đã xem hắn là phe đối địch, cả hai đều không có lý do để đối phương sống sót.
Chỉ là càng đánh thì càng kinh ngạc trước thực lực của người còn lại.
Quá mạnh!
Sức lực ngang nhau, thậm chí ngay cả phương thức chiến đấu cũng có phần tương tự.
Chỉ dựa vào kỹ thuật chiến đấu không thì khó phân thắng bại, còn phải phân cao thấp về thể lực nữa.
Đánh tới tận trưa, cả người đầy những vết thương ngoài da, nhưng lại không có chút nội thương nào.
Một là bởi vì khả năng phòng ngự của hai người cũng cao không kém, rất khó để tạo cơ hội cho đối phương ra tay gây "thương cân động cốt".
Hai là bởi vì... mặc dù chiêu nào chiêu nấy đều đánh vào chỗ hiểm, nhưng lại đều có phần giữ lại.
Cả trận đánh hai người gần như là ra đòn chí mạng.
Tại sao phải nói là "gần như"? Bởi vì lúc con dao sắc lẹm của Giang Khoát định cắt ngang cổ họng Tạ Trì An, nó lại chuyển hướng không báo trước sang tấn công bả vai.
Bởi vì ngay khi mũi giáo của Tạ Trì An đâm phập vào tim Giang Khoát, nó lại đột ngột chệch hướng, sượt qua mục tiêu.
Hướng tấn công của họ chỉ nhăm nhe vào những chỗ yếu hại trên cơ thể, đại não cũng ra lệnh ra tay rõ ràng, nhưng vào thời khắc mấu chốt, cơ thể lại tự động chuyển dời mục tiêu theo bản năng, không phải là điều họ có thể khống chế.
Một tới một lùi, một lùi một tới, "đánh nhanh thắng nhanh" lại biến thành "trường kỳ kháng chiến".
Mặt Trời giữa trưa nắng như đổ lửa, Tạ Trì An chống tay vịn vào một thân cây, mồ hôi chảy dọc trán, lồng ngực âm ỉ đau.
Cậu siết chặt ngọn giáo, miệng tứa máu hòa lẫn vị mặn của mồ hôi, đau đến mức chết lặng.
Thể lực của cậu không còn chống đỡ nổi nữa rồi.
Đánh với Giang Khoát còn mệt hơn cả đánh lộn với một đám người.
Tình huống của Giang Khoát bên kia cũng chẳng khá hơn là bao, Tạ Trì An không có cái thói quen tốt là "đánh người không đánh mặt", khóe môi Giang Khoát bị đấm cho sưng tấy, máu lấm tấm trên người, nhưng hắn vẫn còn dư sức.
Giang Khoát nhìn Tạ Trì An, giọng nói còn kèm theo hơi thở dồn dập sau chiến đấu: "Em hết sức rồi."
Tạ Trì An rũ mắt hờ hững, sau đó đột ngột quăng cái búa đóng thuyền về phía Giang Khoát, dứt khoát xoay người bỏ chạy.
Cậu không có cái giác ngộ mang tên "tử chiến đến cùng", một khi cậu tự nhận định bản thân không đủ sức lực tiếp tục chiến đấu, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.
Chân Tạ Trì An đã bị Giang Khoát làm bị thương, càng chạy càng đau, nàng tiên cá đi lên bờ lần đầu tiên bằng đôi chân đổi lấy từ mụ phù thủy mà như giẫm lên muôn vàn mũi đao cũng chỉ đau đến mức này là cùng.
Cậu cắn chặt răng, dùng tốc độ nhanh nhất để rời khỏi nơi này.
Giang Khoát nghiêng người né búa, Tạ Trì An đã chạy được mấy chục bước.
Hắn dõi theo bóng lưng thiếu niên, chậm rãi giơ cung lên.
Đây là chiến lợi phẩm Giang Khoát lấy được từ tay Số 14, trước đó chỉ dùng để săn thú cho Tạ Trì An nướng ăn, bây giờ lại chĩa thẳng về phía cậu.
Giang Khoát kéo dây cung, mũi tên đã nhắm chuẩn xác vào Tạ Trì An.
Chỉ cần buông tay, dù không thể bắn xuyên tim Tạ Trì An, cũng có thể bắn trúng chân cậu, để cậu không thể di chuyển được nữa.
Đúng lúc các đầu ngón tay khẽ nới lỏng, mũi tên sắp bắn ra, thiếu niên bỗng lảo đảo ngã khuỵu xuống.
Nhưng thân thể đơn bạc ấy không trì hoãn thêm một giây nào nữa, lập tức vịn vào thân cây bên cạnh, lấy đà bật dậy tiếp tục chạy một lần nữa.
Mắt ngắm tên của Giang Khoát nheo lại, hắn trầm mặc buông cung tên xuống.
Không biết chạy được bao lâu, Tạ Trì An mới dựa vào một gốc cây để nghỉ ngơi.
Giang Khoát không đuổi theo.
Tạ Trì An kiểm tra các vết thương lớn nhỏ trên toàn thân: hai vết cắt ở vai, ba vết máu trên cánh tay, rách da phần lưng, bầm tím một mảng lớn ở đùi.
Đau đớn vô cùng, may mắn là không bị gãy xương.
Bên phía Giang Khoát chắc cũng chẳng khá hơn là bao.
Do chính Tạ Trì An ra tay mà, bị thương nhiều ít, nặng nhẹ thế nào cậu rõ nhất.
Nói ra cũng buồn cười, họ đánh nhau nửa ngày tạo ra thanh thế lớn lắm, thế mà một chút thương tổn đáng kể cũng không có, trông thảm hại là thật.
...!Đau đớn cũng là thật.
Nhưng nhiêu đây có xá gì?
Tạ Trì An cụp mắt, nhìn chằm chằm vào vết máu loang trên cánh tay.
Ba người vừa mới quây quần ăn đồ nướng tối qua, giờ một người chết, hai người trở mặt thành thù, đánh nhau ngay trước thi thể chưa lạnh của Lâm Xảo.
Nhân sinh thật đúng là một vở bi hài kịch.
Tạ Trì An đột ngột nắm lấy vũ khí.
Không biết có phải do vừa mới giao chiến một trận hay không mà phản ứng của cậu trở nên chậm chạp hẳn, đến bây giờ cậu mới lắng tai nghe rõ tiếng bước chân đến gần...!
Nghe không giống như của một loài động vật cỡ nhỏ.
Trạng thái của cậu hiện giờ cực kỳ không thích hợp cho việc tiếp tục vật lộn với dã thú đâu.
Tạ Trì An... đến cạn lời với vận khí của bản thân.
Tạ Trì An ngẩng đầu, liền thấy một con sói toàn thân trắng như tuyết thong thả đi về phía này.
Đôi đồng tử xanh biếc, lạnh lẽo mà hoang dại.
Vết thương ở chân sau của nó đã khỏi hẳn, vẫn có thể nhìn ra dấu vết lờ mờ.
Đúng lúc quá, lại gặp rồi.
Tạ Trì An lập tức liên tưởng đến con sói đầu đàn cậu đụng mặt vào cái đêm đầu tiên ấy.
Cả hòn đảo lớn như thế, cậu lại gặp phải con sói này những hai lần, chẳng lẽ phải nói "quanh co ngàn dặm đường hãy trân trọng mối duyên này"?
Cậu thầm nghĩ: "Quanh co ngàn dặm đường hãy trân trọng mối duyên này" sao? Có cục c*t!
"Ai đấy?! Ôi không phải cậu..." Một tiếng người thốt lên vẻ kinh ngạc, "Không phải cậu là người muốn đổi thẻ với tôi hôm đó sao?"
Tạ Trì An nghe mới biết sau đuôi sói đầu đàn còn có hai người.
Người vừa nói là một chàng béo, cũng chính là Số 73 cậu vừa gặp mấy ngày trước.
Người còn lại cũng là một thanh niên, tuy nhiên dung mạo tuấn tú, khí chất ôn hòa khác hẳn.
Hẳn đây là đồng đội của Số 73, Số 10 thật sự.
"Tiểu Thanh, cậu ấy là người anh kể với cậu rồi đó, người đã đổi thẻ với anh, Số 62." Bạch Bất Nhiễm vội vàng giới thiệu với Quý Thanh Lâm.
"Sao cậu lại bị thương đến mức độ này?" Bạch Bất Nhiễm nhìn Tạ Trì An 'mình đầy thương tích', 'điềm đạm đáng yêu', 'suy yếu chịu không nổi' mà mềm giọng đầy đồng cảm.
Sở dĩ Bạch Bất Nhiễm và Quý Thanh Lâm chạy đến phía này cũng là bởi cả hai đều nhìn thấy cảnh:
Thiếu niên ngồi dưới tàng cây, chân co chân duỗi, cánh tay phải đặt trên đầu gối, mắt săm soi vết thương trên tay mình.
Dẫu không rõ thần sắc của cậu, chỉ với thân hình chật vật chồng chất vết thương đã đủ để khiến người khác giật mình, khiếp vía.
Đơn côi chiếc bóng, cực kỳ cô tịch.
Nháy mắt, Bạch Bất Nhiễm lập tức tưởng tượng ra tình cảnh cậu bé tội nghiệp tự mình liếm láp vết thương, ý muốn bảo vệ và đồng cảm bành trướng không phanh.
Lại gần mới biết, hóa ra người kia lại là thiếu niên cưỡng ép đổi thẻ bài với cậu mấy ngày trước.
Thiếu niên mang Số 62, mà đồng đội của Số 62 là Số 98, kết hợp với thông báo "Người chơi Số 98 đã tử vong" cậu nghe được sáng nay, Bạch Bất Nhiễm hiểu rõ... Khẳng định tổ đội của thiếu niên đã gặp phải cường địch, kết cục cô bé Số 98 tử vong, thiếu niên trọng thương liều chết chạy trốn...!
Tạ Trì An ngước mắt, lạnh nhạt liếc hai vị khách không mời mà tới.
Cái ánh mắt thương xót phái yếu của Số 73 là chuyện gì không biết? Mặc dù tình huống của Tạ Trì An lúc này không mấy khả quan, nhưng cậu vẫn có thể làm thịt Bạch Bất Nhiễm như thường.
Cái cậu cần kiêng kị chính là Số 10 không rõ thực lực kia.
Tạ Trì An cảnh giác thì cảnh giác thật, nhưng cậu không có ý định tấn công.
Đối mặt với kẻ cướp thẻ bài của mình, Số 73 chẳng những không bỏ đá xuống giếng mà còn quan tâm thăm hỏi, đó đã là rất hiếm có rồi.
Quý Thanh Lâm đi tới, ngồi xổm trước người thiếu niên, dịu giọng bảo: "Em bị thương rồi."
Tạ Trì An: "...!Tôi biết."
Quý Thanh Lâm hiểu câu vừa rồi của mình quá hiển nhiên, ngượng ngùng giải thích: "Ý của anh là... anh có thể chữa thương cho em."
Tạ Trì An nhìn thẳng vào mắt anh: "Mục đích?"
Quý Thanh Lâm khẽ giật mình: "Không có mục đích gì cả.
Coi như làm từ thiện mà thôi."
Từ thiện con mẹ anh.
Số 73 ngốc bạch ngọt không dưng bỏ qua hiềm khích lúc trước thì cũng thôi đi, tại sao Số 10 cũng thiện lương và vô tư như vậy? Đây là tổ hợp hai 'Thánh phụ' sao? Chẳng hiểu sống đến giờ kiểu gì luôn ấy?
Trong nháy mắt đó, não bộ Tạ Trì An nảy ra rất nhiều ý nghĩ.
Tạ Trì An vừa bị Giang Khoát lừa cho một vố đau điếng, khó trách cậu lại đa nghi.
Cậu không còn là cậu thiếu niên ngây thơ, trong sáng nữa, nếu không đã chẳng sống được tới hiện tại.
Tạ Trì An hỏi: "Anh là bác sĩ?"
Điều kiện trên đảo thiếu thốn, dù có là bác sĩ cũng chưa chắc đã giúp được cậu.
"Coi như một nửa bác sĩ thú y đi." Quý Thanh Lâm nói, "Trên đảo có rất nhiều thực vật có thể chữa lành vết thương ngoài da, em cứ yên tâm, anh đã thử trên người Tiểu Bạch rồi."
Tạ Trì An đánh mắt về phía Bạch Bất Nhiễm: "Tiểu Bạch là anh kia hả?"
Quý Thanh Lâm lắc đầu, nghiêng mình: "Tiểu Bạch là em ấy cơ." Chú sói sau lưng anh cũng vừa lúc thè lưỡi ra, trông rất đỏm dáng.
Rồi Quý Thanh Lâm lại nói: "Anh ấy là Đại Bạch."
Bạch Bất Nhiễm cười hề hề.
Tạ Trì An: "..."
Cậu gặp phải cái tổ đội kỳ quái gì không biết.