64. Chương 64: Tôi Muốn Nói Với Em Rằng

Chạy Hay Chết

Chương 64: Tôi Muốn Nói Với Em Rằng

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía Bắc đảo hoang.
Những tảng đá lớn nằm san sát, hình thù kỳ dị, lởm chởm.
Chúng trải dài ngổn ngang rồi kết thúc bằng một vách đá dựng đứng, cao gần hai mươi trượng so với mặt nước biển bên dưới.
Nếu nhảy xuống từ độ cao này, chỉ riêng trọng lực đã đủ khiến người ta chết không toàn thây; nếu không may va phải những mũi đá ngầm nhọn hoắt từ dưới biển, thì chỉ có nước tan xương nát thịt.
Lý Duy Hoa bước về phía mũi vách đá ấy, y xoay người, giang hai tay ra thật rộng: "Ngài cảnh sát à, lần này anh có thể thật sự tự hào nói với người khác rằng: "Tôi đã truy đuổi Tartaros đến tận cùng trời cuối đất, khiến hắn không còn đường thoát thân" rồi đấy."
Y vừa như chế giễu, vừa như đang tự thuật lại hoàn cảnh trớ trêu của bản thân.
Phải biết rằng, biết bao lần cảnh sát hình sự quốc tế đã suýt bắt được Tartaros, nhưng lần nào cũng như lần nào, y đều thoát được trong gang tấc.
Thậm chí có lần y đã bị còng hai tay ngồi phía sau xe cảnh sát, thế mà nửa đường vẫn phá cửa sổ tháo chạy được, khiến cảnh sát áp giải ngất xỉu ở ghế sau chỉ bằng một mũi tiêm thuốc mê.
Ngày đó, Tần Niệm đang ngồi ở ghế lái.
Tartaros, mang ý nghĩa "Địa Ngục" trong thần thoại Hy Lạp, chỉ riêng cái tên cũng đủ nói lên sự ngông cuồng của người này.
Tartaros có một ngàn gương mặt, mỗi khi chạy trốn hòa vào dòng người ngoài kia, y lại đổi một khuôn mặt khác, một danh tính khác, cuối cùng biến mất tăm trong biển người, khó tìm tung tích, cho đến khi y lại gây ra một trọng án khác.
Tần Niệm truy đuổi Tartaros đã nhiều năm, có thể gọi là hai kẻ thù không đội trời chung.
Chỉ mình anh mới có thể giải mã những manh mối Tartaros cố ý để lại sau mỗi vụ án mạng, và cũng chỉ anh mới có khả năng tóm được y.
Tartaros chỉ có hai lần sa lưới, đều do Tần Niệm ra tay, tiếc rằng cuối cùng y đều chạy thoát.
Nhiều năm đối chọi quyết liệt là thế, cả hai đều không hay biết khuôn mặt và danh tính thật sự của đối phương.
Là cảnh sát hình sự quốc tế, cách một thời gian Tần Niệm lại thay đổi thân phận, khi chấp hành nhiệm vụ anh cũng ngụy trang, thay đổi một vài đường nét trên khuôn mặt, khiến Lý Duy Hoa chỉ biết đối thủ của mình là người Trung Quốc, mang biệt danh "Liệp Ưng".
Sắc bén như chim ưng, quả không sai.
Từ xưa đến nay, một Lý Duy Hoa luôn đùa giỡn với FBI như mèo vờn chuột, lần đầu tiên nổi lên hứng thú với vị cảnh sát Trung Quốc vừa tìm tới cửa kia.
Tần Niệm chỉ biết Tartaros là Hoa kiều, không ít lần anh đã từng mường tượng về bức ảnh dán trên hồ sơ phạm tội của Tartaros: một người đàn ông cao lớn điển trai, tàn nhẫn cay nghiệt, mà chưa từng nghĩ sẽ là một cậu con lai xinh đẹp tinh tế, lần đầu gặp nhau y cười tươi tắn biết bao, nhưng đảo mắt y có thể độc ác sát hại ba người liên tiếp.
Họ chẳng hay biết chút gì về đối phương, không tên họ, không dung mạo, không quá khứ.
Nhưng họ lại là người hiểu rõ người còn lại nhất.
Người hiểu bạn nhất trên cõi đời này, ngoài cha mẹ, thì chính là kẻ thù của bạn.
-
Lý Duy Hoa rất là ưu sầu, từ lúc thân phận của y bị lộ tẩy, đồng đội y đã truy đuổi tận giết tuyệt y đến tận bây giờ, hoàn toàn không cân nhắc gì đến tình cảnh éo le của hai người hiện tại.
Đang trong trò chơi giết người đấy cha nội!!!
Mà cũng đừng hỏi y vì sao đương lúc bị truy đuổi gắt gao thế mà vẫn còn rảnh tay giải quyết đám người Số 61 kia - cắt tiết bốn con gà còn cần đến một phút ư?
Chỉ e rằng Tần Niệm sẽ liều mạng muốn giết y hơn thôi.
Từ ngày đầu tiên con Liệp Ưng này bay đến nhậm chức cảnh sát quốc tế, con mồi đã định sẵn chỉ có mình y, và anh cũng chỉ chăm chăm vào y.
Điều đó khiến y rất lấy làm phiền lòng, đồng thời cũng thấy cuộc sống nhàm chán này thú vị thêm đôi chút.
Cây nỏ trong tay Tần Niệm đã khóa chặt mục tiêu là Lý Duy Hoa.
Biểu cảm của Lý Duy Hoa vẫn chẳng đổi thay: "Tôi nghĩ chúng ta nên có một cuộc nói chuyện rõ ràng đã."
Tần Niệm lạnh lùng đáp trả: "Giữa chúng ta chẳng có gì để nói cả."
"Có chứ, là đồng đội với nhau cơ mà.
Giết tôi sẽ tạo ra thương vong không đáng có đấy."
"Nhưng giết một tội phạm điên rồ là cần thiết."
"Ngài cảnh sát à, làm người thì đừng có tiêu chuẩn kép như thế." Lý Duy Hoa lên án, "Anh dám vỗ ngực nói cho thiên hạ biết cửa Ải thứ Nhất anh không hề giết một mạng nào không? Nhắc nhở thân thiện, anh còn đang muốn giết Số 0 đấy."
"Ít nhất tôi sẽ không giết tới hơn hai mươi đứa trẻ." Giọng của Tần Niệm lạnh lùng vang lên, xuyên qua bầu không khí căng thẳng.
Nhiều năm lăn lộn giữa nước Mỹ và các nước châu Âu, nạn nhân dưới tay Tartaros chủ yếu là những kẻ nghiện rượu, cờ bạc và các thành phần cặn bã xã hội, trong quá khứ chúng từng gây ra không ít vụ trộm cướp, hiếp dâm, bạo lực gia đình... nói chung là những kẻ bại hoại.
Nhìn từ góc độ này, hành động dọn rác của Tartaros trong tư tưởng người Trung Quốc chắc chắn sẽ được gói gọn trong một chữ "hiệp" - hiệp nghĩa, hiệp sĩ.
Nhưng điều này không thể thay đổi sự thật rằng y đã phạm tội.
Thứ mà xã hội cần chính là ổn định, mà không phải là một đao phủ chính nghĩa, một anh hùng tự xưng.
Nếu chỉ có vậy thôi, Tần Niệm có lẽ sẽ còn có tâm tư thưởng thức y, tìm hiểu y, nhưng trong cuộc đời tội lỗi của Tartaros, y đã phạm phải một tội ác vô nhân tính tột cùng: y cho nổ tung một cô nhi viện, sau đó thoát khỏi vòng vây của cảnh sát như một kẻ hèn nhát.
Khi đó hầu hết cảnh sát đều gắng lao vào trong biển lửa cứu người, chẳng ai muốn để tâm đến sự vắng mặt của y nữa, Tartaros đã "ve sầu thoát xác" thành công.
Tần Niệm tận mắt nhìn thấy cô nhi viện nổ tung, dấy lên ngọn lửa ngút trời, nhìn những đứa trẻ bị cháy đen được đưa ra ngoài, nhìn thi thể những đồng đội mình vùi trong tro tàn mục nát.
Nếu không phải do hành động tùy tiện của bọn họ... những đứa trẻ này sẽ không chết, những chiến hữu xông vào biển lửa, giờ chỉ còn nhận ra qua thẻ tên thêu trên áo, cũng sẽ không chết.
Từ sau lần hành động ấy, Tần Niệm phải đi trị liệu tâm lý rất lâu, sự tán thưởng, đồng tình dành cho Tartaros trước kia cũng bị dập tắt theo đám cháy ấy.
Tội phạm chính là tội phạm, bất kể thế nào cũng không thể thành hiệp sĩ.
Giờ nhắc đến sự kiện khi ấy, Tần Niệm vẫn còn phẫn nộ khôn cùng, anh cười lạnh: "Đúng là một lần đào thoát hoàn mỹ."
Lý Duy Hoa khựng lại, mấy giây sau mới mở lời giải thích: "Không quan tâm anh có tin hay không, đó là sai lầm duy nhất của tôi."
Y chưa bao giờ muốn cho nổ cô nhi viện kia, y xuất hiện ở đó là muốn... đưa cho những đứa bé ấy một ít thức ăn.
Thế nhưng cảnh sát đột ngột ùa tới, cho rằng y định ra tay với đám trẻ ở đây.
Để thoát thân, Lý Duy Hoa ném lựu đạn ra, vốn y đã nhắm trúng vào bãi đất trống ngăn chân đội cảnh sát, không ngờ gió bỗng đổi hướng...!
Tần Niệm đã giương nỏ, kéo căng dây.
Lý Duy Hoa bình tĩnh nói: "Ngài cảnh sát thân mến, so với tôi, ngài không cảm thấy kẻ chủ mưu đứng sau Trò chơi này càng đáng chết hơn sao? Chúng ta có thể liên thủ với nhau, anh trở lại hiện thực, có thời gian để lật tẩy Trò chơi này, giảm thiểu số người tử vong vì nó, cứu được nhiều người hơn.
Đừng nói là một mình anh có thể gánh vác tất cả, Số 2 còn có súng đấy.
Chúng ta phối hợp với nhau mạnh đến mức nào, anh biết mà."
Tay Tần Niệm cứng lại.
Lời lẽ của thanh niên rành mạch, rõ ràng, lâm nguy mà không hề sợ hãi, càng nghĩ Tần Niệm càng thấy đúng.
Từ lần giao tranh ngắn ngủi hai năm trước, lần đầu tiên anh đồng cảm với Tartaros, tán thưởng nhau, thậm chí... còn nảy sinh hảo cảm.
Chỉ là tất cả cũng đã chết theo hai mươi đứa trẻ vô tội kia, từ nay về sau không chết không ngừng.
"Cậu nói đúng." Tần Niệm thu nỏ, nhìn chằm chằm vào y một lúc lâu, "Tạm thời hợp tác vậy."
Lý Duy Hoa cong môi cười: "Quyết định sáng suốt đấy."
-
"Nơi này thật đúng là hoang vu." Lý Duy Hoa tiện chân đá bay một viên sỏi, nó vừa vặn rơi trúng ngón chân Tần Niệm.
...!Thật ngây thơ.
Tần Niệm vẫn bước đi vững vàng: "Cậu có đi nhanh lên không."
"Không đấy, ai bảo anh không chịu cõng tôi." Lý Duy Hoa buồn bực, chán chường, ánh mắt chạm phải một tảng đá ngầm không xa, "A? Kia là..."
Y đi tới, nhìn thi thể nằm sõng soài trên mặt đất, tặc lưỡi: "Thì ra là Số 78. Nhìn vết thương này thì chắc hung khí chính là chiếc ô kia... Mà con bé Số 9 cũng đã chết rồi, không biết chiếc ô đó đang ở đâu nữa."
Tần Niệm dừng bước, nói chậm rãi: "Bây giờ biết."
"Hả?" Lý Duy Hoa xoay người.
Trước mặt hai người, có một người đàn ông cầm ô đen đang đứng đó.
-
Tạ Trì An đang đúc nồi.
Đảo hoang mà lại có đủ loại kim loại, vật chất này...!có lẽ là do thiết lập của Trò chơi chăng, cậu tìm đi tìm lại, tóm lại là cậu moi ra được một khối nhôm.
Sau đó bắt đầu quá trình rèn đúc, cầm búa cán, kéo, gõ cho ra hình dáng cái nồi.
Nếu truyện này mà gắn thêm tag võng du, thì cùng một trò chơi này, Tạ Trì An sẽ chơi theo kiểu "nông trại vui vẻ", còn những người khác thì đúng chuẩn đánh đấm.
Nếu không phải Trò chơi này không cho mang đồ của mình vào, với số của cải nhà cậu, cậu có thể trở thành một phú hào vô nhân tính, một người chơi hệ "nhân dân tệ" ấy chứ.
Tạo xong nồi nhôm, Tạ Trì An lại làm thêm cái tay cầm bằng gỗ.
Nồi lớn đặt trên đống lửa, nước sôi ùng ục, nào cá, nào nấm, nào cua, cùng một số đồ ăn kèm tăng thêm hương vị, nêm nếm vừa miệng, một món canh mỹ vị đã ra lò.
Món chay mặn kết hợp, nồi lẩu thập cẩm đặt giữa, sóng sánh nước canh ngon ngọt đầy dinh dưỡng với các nguyên liệu đã được ninh nhừ, Giang Khoát cầm hai nhành cây làm đũa mà thèm đến sắp khóc.
Lại một bầu trời đêm tuyệt đẹp nữa sắp vụt qua.
Giang Khoát đang nhấp canh cá tươi ngon.
An An đúng là một kho báu.
Giá trị nhan sắc cao, IQ ngất ngưởng, vũ lực siêu quần, lại còn biết nấu cơm.
Chỗ nào bán đồng đội tốt thế này, đốt đuốc cũng không tìm thấy.
Nhưng hắn tìm được.
Giang Khoát uống canh đựng trong bình gỗ mà lòng phơi phới đắc ý.
Kho báu này chỉ mình hắn biết. Hắn sẽ rêu rao cho cả thiên hạ biết cậu ấy tốt thế nào, nhưng hắn cũng sẽ giấu cậu ấy đi, không để người khác phát hiện.
Cậu ấy chỉ là của một mình hắn mà thôi.
Kho báu của hắn.
Người của hắn.
-
Mấy ngày Tạ Trì An vắng mặt, Giang Khoát cứ ngồi mãi trên bờ biển này, ngắm nhìn thủy triều lên xuống, ngắm nhìn mặt trời mọc rồi hoàng hôn buông, lại ngắm nhìn màn đêm buông xuống, rồi sắc trời tảng sáng.
Cảnh nào cảnh nấy đều đẹp đến kinh ngạc, lóa mắt.
Vũ trụ tự nhiên với sự kiến tạo kỳ diệu, mặt trời, mặt trăng, tinh tú, sông dài biển rộng, tất cả đều đẹp đến rung động lòng người.
Một sinh viên khoa Ngôn ngữ Hán như Giang Khoát thì có thể tự xưng một câu "Trong lòng có mãnh hổ, khẽ ngửi tường vi", mỗi một khoảnh khắc, mỗi một cảnh sắc thường nhật trong mắt hắn đều mang một hương vị riêng.
Nhưng khi thiếu niên bị hắn vây dưới tàng cây, chỉ bằng một ánh mắt thoáng qua, bằng nụ cười lạnh lùng chợt tắt, "gió bỗng mát lành, trăng bình yên".
Hắn bỗng cảm giác, tất cả vẻ đẹp trên thế gian này đều không sánh bằng ánh trăng trong mắt thiếu niên.
Giang Khoát thường cảm thấy nhân loại thật xa vời, so với trời đất lớn lao, quả thực không đáng nhắc tới.
Trong phim "Gửi thời thanh xuân" có một câu nói như thế này: Mặt Trời chúng ta đang nhìn thấy, là Mặt Trời của 8 phút trước, Mặt Trăng chúng ta đang nhìn thấy, là Mặt Trăng của 1.3 giây trước, tòa nhà cách đó 1 dặm Anh đã tồn tại trước khi ta nhìn 5 micrô giây, dù cho bạn chỉ cách tôi 1 mét, bạn mà tôi thấy cũng là bạn của 3 nanô giây trước.
Những gì chúng ta nhìn thấy đều là quá khứ.
Những gì chúng ta thấy đều không có thật.
Giang Khoát là một người rất lười.
Dù cuộc sống hắn trải qua là một thứ gì đó rất nặng ý nghĩa trong mắt người khác: gia cảnh ưu tú, trường học danh giá, tương lai sáng lạn, nhưng cả ngày hắn chỉ biết nằm ườn mệt mỏi, không dậy nổi tinh thần, không có gì hứng thú.
Hầu hết thời gian trong ngày hắn đều dùng để ngủ, nhưng vẫn là loại sâu ngủ thiên tài chẳng học hành gì cũng đỗ Hoa Đại...!
Người ngoài hâm mộ thiên phú của hắn, nhưng chính Giang Khoát biết, thiên phú thật sự của hắn phải là ngủ.
Cả ngày hắn toàn trong trạng thái tắt nguồn, cạn pin, là loại điện thoại chai pin cứ rút sạc là tắt khiến người ta điên máu.
Có đôi khi hắn ngủ sâu quá, khi tỉnh lại bỗng mờ mịt, không rõ "tôi là ai, đây là đâu".
Vị trí của hắn trong không gian này cứ có cảm giác không thật.
Nhưng từ sau cuộc gặp gỡ với Tạ Trì An, hắn gần như không còn thèm ngủ vào ban ngày nữa.
Hắn kẹt giữa ranh giới hư ảo - chân thực, chỉ vì gặp giao điểm là thiếu niên mà tỉnh mộng.
Để tôi chạm vào trái tim em, nghe thấy nhịp thở gần trong gang tấc của em, nhìn vào đôi mắt đong đầy ánh trăng ấy, em còn lớn lao hơn cả trời đất, lóa mắt hơn cả mặt trời, chân thực hơn bất cứ điều gì tôi từng thấy.
Dẫu ký ức bị xóa bỏ, trở lại nhà máy để tái thiết lập, tất cả quá khứ như dữ liệu bị thiêu hủy hết, tôi cũng sẽ tự gieo virus đầy người mình và đợi đến ngày gặp lại em.
Tôi muốn nói với em rằng, tôi chưa hề quên em.