65. Chương 65: Không Muốn Dùng Tên Bắn

Chạy Hay Chết

Chương 65: Không Muốn Dùng Tên Bắn

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
Ngày 3 tháng 11, ngày thứ mười một của trò chơi.
Tạ Trì An và Giang Khoát nghỉ ngơi một đêm, chuẩn bị chính thức bắt đầu hành động.
Đội hình hai người bọn họ đã quyết tâm phải quét sạch mọi chướng ngại vật.
Cái gọi là 'lối thoát số 0' này vốn không tồn tại, Tạ Trì An không thể tự sát, mà Giang Khoát cũng sẽ không ra tay với Tạ Trì An.
Đã vậy, việc cứ chơi một cách tiêu cực, lười nhác là không ổn.
Bọn họ không thể cứ mãi trông chờ người khác tự giết lẫn nhau.
"Hiện tại số người sống sót là 45, trừ hai người chúng ta ra thì còn 43..." Giang Khoát còn chưa dứt lời, hệ thống đã lên tiếng 'vả mặt' hắn: "Người chơi số 57 đã tử vong."
Giang Khoát chỉ khựng lại đúng một giây, lập tức đổi giọng: "...!Vậy thì 42 người."
Tạ Trì An không đáp lời, lặng lẽ cúi đầu ước lượng thanh kiếm và ngọn giáo trên tay mình, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Cậu đúng là không hề thích "công việc" này chút nào, nhưng hết cách, tất cả đều là vì sinh hoạt.
Không, phải nói là để sinh tồn.
Sinh tồn còn khó khăn hơn nhiều so với sinh hoạt.
Một hòn đảo lớn như vậy, không phải cứ muốn gặp ai là sẽ gặp được.
Hai người lầm lũi đi thẳng cho đến tận trưa, mà ngay cả một cái bóng người cũng không thấy.
Đến chiều, bọn họ chạm mặt hai người khác.
Hai người kia đoán chừng thứ hạng không cao, gặp ai cũng co cẳng chạy. Lưỡi dao của Tạ Trì An vừa ra khỏi vỏ, chớp mắt đã lấy đi một mạng người.
Kẻ còn lại thấy vậy, hoảng hốt đổi hướng mà cắm đầu bỏ chạy.
Giang Khoát vẫn sừng sững đứng yên tại chỗ, giương cung. Ngón tay thon dài vừa buông dây, mũi tên đã xuyên thẳng trán kẻ đó từ phía sau.
"Người chơi số 53 đã tử vong."
"Người chơi số 56 đã tử vong."
Đây là lần đầu tiên Tạ Trì An được tận mắt nhìn thấy Giang Khoát giết người.
Cậu đứng chếch phía sau Giang Khoát, không rõ biểu cảm của hắn thế nào, chỉ thấy khớp xương hắn nổi lên, níu chặt đuôi tên rồi dứt khoát buông ra, không hề run rẩy chút nào.
Tư thế bắn cung cực đẹp.
Dù sao hắn cũng là kẻ không hề do dự cho nổ tung cả hai tòa nhà chật ních người, hoàn toàn xứng đáng với bốn chữ "tâm ngoan thủ lạt" trong miệng lưỡi người đời.
Là vì cậu đã quen với dáng vẻ dịu dàng của Giang Khoát, mà quên mất thân phận số 1 vốn có của hắn.
Vì sao vậy nhỉ?
Vì sao lại đối xử với cậu khác biệt như vậy?
Giang Khoát vừa xoay người thì phát hiện Tạ Trì An đang nhìn mình chằm chằm, hắn cười tít mắt: "Thấy tôi đẹp trai ngất ngây rồi hả?"
"Anh bắn cung rất tốt." Tạ Trì An mở miệng nói. "Sao ngày đó lại không bắn tôi?"
Một lời mang hai ý nghĩa, nhưng Tạ Trì An nói ra rất nghiêm túc.
Giọng cậu thiếu niên rất nhỏ, âm sắc lạnh nhạt, người bình thường sẽ không nghĩ quá nhiều.
Nhưng Giang Khoát hắn không phải người.
Trong nháy mắt, Giang Khoát chợt nhớ tới đôi môi ướt át đẫm nước dừa của thiếu niên đêm đó, nhờ hắn nhắc nhở mà ngẩng đầu nhìn, đôi mắt khép hờ vô thức liếm quanh hai cánh môi nhạt màu.
Giống như một dụ thụ...!Ặc, nhầm, là ấu thú (thú non)[1].
[1] Dụ thụ (诱受) là yòu shòu, đồng âm với ấu thú (幼兽) cũng là yòu shòu.
Một con thú non mới sinh khiến người người yêu thương.
Còn Giang Khoát?
Giang Khoát là cầm thú.
Giang Cầm Thú bật thốt: "Không muốn dùng tên bắn em."
Tạ Trì An giật mình: "...!Cái gì?"
Không dùng tên bắn...! vậy thì dùng gì bắn? Có phải câu trả lời này rất có vấn đề hay không?
Cái đoạn đối thoại hỏng bét này!
Thấy Tạ Trì An vẫn chưa kịp phản ứng, Giang Khoát khẽ thả lỏng, mặt không đổi sắc nói: "Có lý do gì đâu, không muốn chính là không muốn.
Có lẽ là do em đáng yêu quá, tôi mới không hạ thủ được."
Tạ Trì An nhìn Giang Khoát chằm chằm.
Giang Khoát cũng "cây ngay không sợ chết đứng" mà chống mắt nhìn lại.
Rất lâu sau, Tạ Trì An cụp mắt, lẩm bẩm: "Thứ anh nói là tiếng người sao?"
"...!An An." Giang Khoát không giữ nổi vẻ đạo mạo nữa, biểu cảm dần dần trở nên phức tạp: "Em có thể hiểu ngay lập tức cũng thật lợi hại."
Bầu không khí đột nhiên có chút ngượng ngùng.
Giang Khoát bình thường đã quen miệng nói mấy chuyện không đứng đắn, một khi mở miệng ra là có thể 'dâm tận chân trời', trước mặt thiếu niên này cũng quên mất phải kiềm chế lại.
Còn Tạ Trì An, trước kia khi còn ở trong ký túc xá, cậu vẫn thường nghe đám Lương Diệc Phi 'hoạt động cơ mồm' sặc mùi AV, cậu chưa từng tham gia nhưng cũng hiểu đôi chút.
Đùa cậu thiếu niên mới lớn một câu hơi tục một chút vốn dĩ chẳng phải chuyện to tát, ai cũng là thẳng nam cả mà.
Chỉ là hiện tại không biết vì nguyên do gì, cả hai đều có vẻ ngượng ngùng.
Giang Khoát cảm thấy mình thật quá đáng, đùa giỡn bạn nhỏ người ta như vậy mà được sao.
Còn thần sắc Tạ Trì An vẫn lạnh nhạt như cũ, chỉ là không nói năng gì với Giang Khoát suốt cả buổi trưa.
-
Hoàng hôn buông xuống, cũng là khoảng thời gian Giang Khoát thích nhất trong ngày – đã đến giờ dùng cơm.
Tạ Trì An thái thịt bỏ vào nồi, để lại một ít nướng trên đống lửa, nồi lẩu và đồ nướng đúng là sự kết hợp tuyệt vời.
Nhưng khoảnh khắc ấm cúng này lại bị quấy rầy.
Bọn họ lại chạm mặt con sói trắng đầu đàn.
Đây đã là lần thứ ba Tạ Trì An gặp phải nó, lần gần nhất chỉ mới cách đây vẻn vẹn ba ngày.
Nhưng lần này cũng không tính là trùng hợp, nói đúng ra là sói ta ngửi thấy mùi thịt thơm lừng, chủ động chạy đến.
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm hổn hển chạy theo con sói hoang thoát cương, khi nhìn thấy Tạ Trì An và Giang Khoát thì cũng sững sờ.
Quý Thanh Lâm gật đầu chào hỏi: "Lại gặp mặt rồi."
Giang Khoát đã rút sẵn dao găm ra.
Tạ Trì An cản hắn lại: "Họ từng giúp tôi."
Trên đảo hoang, sống chết có số, hai người Quý Thanh Lâm có chết dưới tay kẻ khác hay không Tạ Trì An không quan tâm, nhưng cậu tuyệt đối không lấy oán trả ơn.
Bất luận thế nào, họ chính là người đã đưa cậu một gốc cỏ trị thương.
Giang Khoát nghe vậy thì tra dao vào vỏ, khách sáo nói: "Đã là người quen của An An thì ở lại dùng cơm nhé?"
Lời mời này của Giang Khoát thuần túy là phép lịch sự. Nếu đối phương thật sự không có mắt mà ở lại, hắn tuyệt đối có thể trưng ra một trăm bộ mặt không chào đón.
Quý Thanh Lâm rất có mắt, trả lời: "Không cần đâu, tôi ăn chay." Nói rồi, anh định quay người rời đi.
"Không! Tôi không đi!" Bạch Bất Nhiễm níu áo Quý Thanh Lâm mà quỳ thụp xuống gào khóc ăn vạ: "Tôi đã liên tục ăn chay nhiều ngày rồi, tôi muốn ăn thịt! Anh mau cứu cái thai này, cho tôi một ngụm thịt đi..."
Đi theo Quý Thanh Lâm, Bạch Bất Nhiễm đã mấy ngày không thấy chất béo.
Đồng đội cậu như một cuốn bách khoa toàn thư về thực vật di động, ở đâu cũng có thể đào ra các loại rau, củ, quả trộn thành salad, hương vị không tệ.
Nhưng không thể che giấu được sự thật rằng chúng chỉ là rau.
Nhìn hình thể của Bạch Bất Nhiễm là biết, cậu chưa bao giờ ăn chay cả, xưa nay đều thuộc loại người 'không thịt không vui', đột nhiên phải gặm rau gặm cỏ trên hòn đảo thiếu thốn đủ thứ nhiều ngày như vậy, bây giờ vừa nhìn thấy thịt béo ngậy trong nồi, hai mắt đã tỏa sáng như đèn pha ô tô.
Cậu cũng chẳng buồn quan tâm có an toàn hay không, có mất mặt hay không, có trộn thuốc độc cậu cũng nhận, CẬU MUỐN ĂN THỊT!
Quý Thanh Lâm: "..."
Tạ Trì An mỉm cười: "Vậy thì ở lại đây đi."
Bạch Bất Nhiễm, người đúng như tên gọi, là một tờ giấy trắng không nhiễm bụi trần.
Quý Thanh Lâm than nhẹ: "Làm phiền cậu rồi."
Trong nồi cũng có ít rau củ, Quý Thanh Lâm chỉ ăn rau củ là chính.
Bạch Bất Nhiễm hào hứng nhào vào nồi lẩu trước tiên.
Giang Khoát rất khó chịu, nhưng hết cách, ai bảo An An lại đồng ý, không đến lượt hắn lên tiếng.
"Tốt lắm, nhớ ăn nhiều một chút." Giang Khoát dùng giọng điệu của chủ nhà, dịu dàng làm tròn đạo đãi khách, phảng phất lộ ra ý cảnh cáo nhẹ nhàng, như thể nói: "Anh mà dám ăn nhiều thật, tôi giết anh."
Quý Thanh Lâm và Tạ Trì An nghe xong đều cảm thấy không ổn.
Chỉ riêng Bạch Bất Nhiễm, đối tượng cảnh cáo chính, lại chẳng thấy gì. Cậu hạnh phúc gắp một đũa thật lớn: "Vâng, tôi nhất định sẽ ăn thật nhiều, ôi ngon quá..."
Giang Khoát suýt thì bẻ gãy đũa: "..."
Được rồi, nể tình anh ngốc như vậy, tôi không so đo với anh nữa.
Quý Thanh Lâm ho nhẹ một tiếng, mở lời với vẻ ngượng ngùng: "Ừm, Tiểu Bạch nó..."
Xét đến căn nguyên của vấn đề thì đều do Tiểu Bạch ngửi thấy mùi mà chạy đến, không thể để mình hai người họ ngồi không hưởng lộc mà Tiểu Bạch lại đứng một bên nhìn.
Song, sức ăn của loài động vật cỡ lớn này quá lớn, Quý Thanh Lâm quả thực không dám có ý nghĩ quá trắng trợn. Anh chỉ mong có thể cho Tiểu Bạch một hai miếng nếm thử là được, không trông cậy có thể nhét đầy cái dạ dày của nó.
Dù sao Tiểu Bạch cũng có thể tự chạy đi tìm đồ ăn khác mà.
Chỉ là...!không ngon bằng Tạ Trì An nấu mà thôi.
Một con sói trắng ngồi chềnh ềnh ở cạnh, không ai có thể lờ nó đi được.
Giang Khoát híp mắt: "Tôi cứ có cảm giác con sói này trông rất quen."
Tiểu Bạch vốn đang dồn toàn lực chú ý vào món thịt hấp dẫn, bỗng cảm nhận được ánh mắt của Giang Khoát. Trực giác của loài mãnh thú khiến nó phải theo bản năng nhìn sang.
U u, đây không phải là kẻ đã rạch chân sau của nó sao?
Trong nháy mắt, Tiểu Bạch xù hết lông lên, nhe răng trợn mắt, hai chi trước đạp đất, phát ra tiếng gầm gừ thị uy.
"Sao vậy, Tiểu Bạch?" Quý Thanh Lâm dặn nó: "Đừng hại..."
"Thì ra là mày à." Giang Khoát cười rất đỗi ung dung, dao găm trong tay hắn sáng loáng: "Có muốn bị rạch thêm một phát nữa không?"
Quý Thanh Lâm ngậm miệng.
Được rồi, Tiểu Bạch mới là người bị hại chân chính.
Tiểu Bạch nức nở, nằm mọp xuống, nó sợ.
Sói thức thời là trang tuấn kiệt, nó là một chú sói thông minh đó nha.
...!Cả nhà chưa từng thấy con sói đầu đàn nào hèn đến vậy.
Giang Khoát dùng dao xẻo lấy một miếng thịt, rồi cầm nó đung đưa trước miệng Tiểu Bạch.
Mắt sói của nó cũng láo liên di chuyển theo.
"Nghe tao nói, rồi thịt sẽ cho mày." Giang Khoát nói.
Tiểu Bạch thôi nhìn miếng thịt hấp dẫn, đảo mắt nhìn hắn.
"Không cho cắn tao, càng không cho bắt nạt cậu ấy." Giang Khoát chỉ Tạ Trì An. "Tao cho mày một nhát, cũng cho mày một miếng thịt, hai chúng ta hòa nhau, cấm mang thù, có gì tao với mày nói chuyện." Hắn mỉm cười: "Dù không nói chuyện được tao cũng có thể làm thịt mày mà."
Tiểu Bạch run lẩy bẩy.
Nhân loại này thật đáng sợ!
"Anh dọa nó làm gì chứ?" Tạ Trì An đi tới, ném cho nó một miếng thịt. "Thích thì cứ ăn, chỗ tôi còn nhiều lắm."
Tiểu Bạch vui suýt khóc, lập tức nhào tới cắn nuốt đống thịt.
Tạ Trì An xoa xoa bộ lông trắng phau mềm mại trên đầu nó. Tiểu Bạch mải ăn thịt, cũng ngoan ngoãn cúi thấp hơn cho cậu dễ sờ.
Vẫn là nhân loại bé hơn này tốt, cho nó đồ ăn.
So với Giang Khoát, độ thiện cảm với Tạ Trì An của Tiểu Bạch tăng cao vút.
Bạch Bất Nhiễm ở một bên lặng lẽ nhìn.
Bây giờ nhân loại đã tiến hóa đến giai đoạn không sợ sói rừng sao? Cậu ở chung với Tiểu Bạch bao lâu rồi mà mới bớt sợ chút đỉnh, sao ba người này đều hoàn toàn chẳng có vẻ gì là sợ sệt, khiến cậu trông rất đỗi lạc loài.
Đứng giữa một đám người giống nhau, số ít khác biệt chính là bất thường.
Nhưng sợ hãi không phải phản ứng của người bình thường khi thấy sói sao? Rốt cuộc bây giờ cậu bình thường hay không bình thường?
Bạch Bất Nhiễm đã đưa suy nghĩ ngốc nghếch của mình lên tầm triết học, một đi không trở lại.
Mới đầu Tạ Trì An chỉ định sờ Tiểu Bạch một chút, càng về sau càng cảm thấy xúc cảm thật không tệ, sờ đến nghiện luôn.
Mà Tiểu Bạch cũng được Tạ Trì An gãi cho thoải mái, ngửa bụng 'bán manh' cầu sờ, Giang Khoát thấy ghét.
"Con sói này định học làm chó nhà à?" Giọng Giang Khoát bốc mùi chua lòm.
Đúng là con sói không có cốt khí.
...!Hắn cũng muốn được An An sờ.
Nếu An An dịu dàng đối xử với hắn như thế, một thân đầy cốt khí ngông nghênh này hắn vứt đi cũng được.
Quý Thanh Lâm: "Đúng đó." Không những là chó giữ nhà mà còn có thể làm đệm ngủ ban đêm nữa.
"Hừ." Giang Khoát tàn nhẫn cắn ngập miếng thịt hắn định đưa cho con sói đó.
Quý Thanh Lâm tò mò đưa mắt nhìn thanh niên cao to anh tuấn kia.
Anh nhớ rõ đồng đội của số 62 là số 98, mà cô bé số 98 ấy đã chết.
Lần đầu anh gặp thiếu niên còn thấy cậu ấy bị thương nhẹ ngồi dưới gốc cây.
Mới qua vài ngày, sao thiếu niên đã hành động cùng với người đàn ông này không biết, mối quan hệ thoạt nhìn còn khá tốt.
Song, anh biết, đây không phải là điều mà anh có thể hỏi ra khỏi miệng.