Chạy Hay Chết
Chương 67: Ngược Chiều Ánh Sáng
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày 7 tháng 11, trò chơi bước sang ngày thứ mười lăm.
Sau khi lấy mạng hai người chơi số 54 và 66, Giang Khoát và Tạ Trì An tiếp tục di chuyển nhưng lại chẳng gặp thêm ai khác, tình hình ngày càng trở nên khó khăn.
Phía Tây hòn đảo là điểm tận cùng của khu rừng, nơi đây không một ngọn cỏ, hoang vu đến lạ.
Mấy ngày qua, Giang Khoát và Tạ Trì An đã khám phá được gần nửa hòn đảo. Phía Bắc họ chưa đặt chân đến, phía Nam là bãi biển nơi Tạ Trì An tỉnh giấc, phía Đông là nơi họ đóng quân và neo thuyền, còn phía Tây này chỉ là một bãi đất hoang tàn, không hề có dấu hiệu sự sống.
Xa xa là đại dương mênh mông, hoàn toàn không có bất kỳ vật cản hay nơi ẩn nấp nào.
Nói cách khác, nếu bị phục kích tại đây, họ sẽ không có chỗ nào để ẩn náu.
Trên bãi đất hoang ấy, hai nhóm Giang Khoát - Tạ Trì An và Tần Niệm - Lý Duy Hoa đã chạm trán.
Tạ Trì An nghe tiếng lá cây xào xạc sau lưng, vừa quay người đã thấy một cây loan đao chém thẳng về phía cổ cậu.
Cậu nhanh chóng nghiêng người ra sau, lưỡi đao lướt sát mặt, để lại một vệt máu mờ nhạt.
"Phản ứng nhanh đấy." Kẻ ra tay là một người lai có vẻ ngoài rất đẹp, tay kia y cầm một chiếc ô đen, ánh mắt nhìn Tạ Trì An đầy vẻ tán thưởng.
Từ trước đến nay, mỗi khi Tartaros ra tay đều là một đòn chí mạng. Nếu không nhờ trực giác nhạy bén, có lẽ lúc này đầu Tạ Trì An đã lìa khỏi cổ.
Vết thương mỏng manh vắt ngang gò má tuấn tú, nhưng Tạ Trì An dường như không cảm thấy đau đớn, chỉ chăm chú nhìn vào chiếc ô đen trong tay đối phương.
...!Là chiếc ô của Lâm Xảo.
Người đang giữ chiếc ô chưa chắc đã là kẻ giết Lâm Xảo. Đã nhiều ngày trôi qua, vũ khí này hoàn toàn có thể đã đổi chủ.
Tuy nhiên, ngay khi ánh mắt Tạ Trì An khóa chặt vào chiếc ô đen, trong lòng cậu đã dâng lên một tia sát ý mờ nhạt.
Bất kể y có phải là hung thủ hay không, họ đều là tử địch.
Giang Khoát thấy gò má Tạ Trì An rướm máu, đôi mắt vốn lười biếng của hắn lập tức co rút lại. Hắn chuyển ánh nhìn sang Lý Duy Hoa, ánh mắt lạnh đi mấy phần: "Chiếc ô này của ngươi hình như là của bạn ta thì phải?"
"Ồ?" Lý Duy Hoa cúi đầu ngắm nghía cán ô trong lòng bàn tay, rồi ngẩng đầu cười rạng rỡ: "Số 4 là bạn của ngươi à? Vậy thì xin lỗi nhé, trên hòn đảo này, ai cướp được thì là của người đó."
Y không phải là kẻ đã giết Lâm Xảo.
Số 4 cũng chưa chết, nhưng người có thể đoạt vũ khí từ tay số 4 thì quả thực không thể xem thường.
Giang Khoát phân tích xong một loạt lợi hại, cuối cùng vẫn quyết định ra tay trực tiếp.
Mặc kệ y có giết Lâm Xảo hay không, có khó đối phó hay không, dám làm An An bị thương trên mặt thì y chết chắc với hắn rồi.
Trong nháy mắt, Giang Khoát và Lý Duy Hoa lao vào nhau giao chiến. Hai vũ khí, dao và đao, va chạm liên tiếp, chiêu thức biến ảo khôn lường, khiến người xem hoa mắt, khó phân thắng bại.
Giang Khoát vừa khai chiến, Tạ Trì An cũng lập tức cảnh giác cao độ với người đàn ông còn lại.
Anh ta khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người lạnh lùng, rắn chắc, ngũ quan anh tuấn, thoạt nhìn toát ra khí chất chính trực lẫm liệt.
Tạ Trì An đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến, nhưng kết quả lại thấy đối phương không hề có ý định ra tay.
Tình huống gì thế này? Một kẻ chưa kịp chào hỏi đã đánh, còn kẻ kia sắp bị cậu đấm sứt mồm rồi mà vẫn chưa chịu đánh, vậy mà lại hợp thành một đội với nhau.
Một bên chủ chiến, một bên chủ hòa, vậy mà lại là đồng đội của nhau sao?
---
Tần Niệm quả thực không có ý định ra tay.
Vị đồng đội bất đắc dĩ này của anh là một tên tội phạm giết người không ghê tay, nhưng anh thì không như vậy.
Anh là cảnh sát, tinh thần trọng nghĩa bẩm sinh đã khắc sâu vào tín ngưỡng trong xương tủy.
Trước khi trở thành cảnh sát hình sự quốc tế, Tần Niệm từng là bộ đội đặc nhiệm – một thân phận không bao giờ được đưa ra ánh sáng, đã thực hiện vô số nhiệm vụ tuyệt mật, bao gồm cả việc xử lý một số nhân vật đặc biệt.
Những kẻ đó đã gây ra vô số tội ác, không còn chút nhân tính nào, có chết vạn lần cũng không đáng tiếc.
Trước khi bước vào Trò chơi này, anh đã từng giết người.
Có rất nhiều kẻ giơ đồ đao lên vì lợi ích, vì tư dục, vì những điều xấu xa không thể nói ra.
Còn có những người ẩn mình trong bóng tối, liếm máu trên lưỡi đao, để bảo vệ thế giới ngoài kia tràn ngập ánh sáng.
Có người sải bước dưới ánh nắng, thì cũng có người đi ngược chiều ánh sáng.
Thời còn huấn luyện, Tần Niệm có một chiến hữu. Người đó về sau gia nhập đội phòng chống ma túy.
Cậu ấy có khuôn mặt thanh tú, đáng yêu, nhưng ý chí lại cứng cỏi như sắt thép. Khi huấn luyện, cậu chưa từng than khổ than mệt, là người anh em nhiệt huyết nhất của Tần Niệm.
Trong một nhiệm vụ nằm vùng, vì có diện mạo phù hợp, cậu ấy đã xung phong nhận nhiệm vụ, vỗ ngực nói mình muốn đi làm gián điệp.
Nhiệm vụ hoàn thành rất xuất sắc. Cậu thành công lấy được tin tức nơi ẩn náu của tên trùm buôn bán ma túy, giúp Đội có cơ hội đánh vào sào huyệt của địch, tiêu hủy một cứ điểm tàng trữ chất kích thích trái phép.
Tuy nhiên, trước khi mọi chuyện thành công, thân phận của cậu ấy bị bại lộ. Cậu bị chém rời tứ chi, bị móc hai mắt, phải rời xa nhân thế một cách thống khổ nhất.
Cậu bé ấy đã chết, hài cốt nằm sâu trong lòng đất một cách im hơi lặng tiếng, ngay cả một tấm bia mộ cũng không có.
Cậu vốn là người hùng, nhưng ngay cả một cái tên cũng không thể lưu lại cho hậu thế, ngay cả chiến công và thành tích của mình cũng không được vinh danh... bởi vì dù đã chết, cậu vẫn phải bảo vệ người nhà của mình.
Tần Niệm thống hận lũ tội phạm.
Nếu như trên đời không có tội phạm, thì đã không có nhiều anh hùng phải ngã xuống như thế.
Nhưng mãi mãi không thiếu những kẻ có lòng dạ độc ác.
Nên vĩnh viễn không hết những anh hùng xông pha khói lửa.
---
Hồi đó, Tần Niệm còn trẻ, còn dồi dào nhiệt huyết. Để báo thù cho người anh em đã khuất của mình, anh không tiếc làm trái kỷ luật quân đội, mấy lần xông vào căn cứ địa của lũ buôn ma túy, gây ra nhiều tổn thất lớn không thể vãn hồi cho chúng.
Nhưng đồng thời, sự lăn xả không tiếc mạng này của anh cũng khiến anh bị xử lý kỷ luật.
Không còn là bộ đội đặc nhiệm, anh mang thân phận mới – cảnh sát chính quy – không ngừng tiến lên, cuối cùng trở thành cảnh sát hình sự quốc tế như bây giờ.
Thuở mới thăng cấp, anh được giao phụ trách truy bắt Tartaros.
Tên tội phạm này không hề khiến anh căm ghét, bởi vì những nạn nhân dưới tay Tartaros không phải là vũ phu, con bạc, phường trộm cắp, thì cũng phạm phải tội hiếp dâm, buôn rượu lậu, nghiện ma túy. Đó là những tội ác tày trời đã đày đọa biết bao nhiêu người vô tội, song, lại bởi những uẩn khúc chính trị mà được "giơ cao đánh khẽ", sau khi ra tù vẫn là hạng cặn bã, bại hoại đáng vứt đi.
Y và lũ tội phạm ngoài kia không giống nhau.
Thậm chí, anh còn có hảo cảm với y, cho dù họ chưa từng gặp nhau bằng ngoại hình thật, nhưng niềm vui sướng trong mỗi cuộc đấu trí là có thật.
Cho đến một ngày, khi cô nhi viện quằn quại trong ánh lửa rực trời, hơn hai mươi cô nhi mất mạng và năm đồng đội hy sinh, Tần Niệm hoàn toàn thất vọng.
Tất cả chúng đều cùng một giuộc với nhau, sao anh lại có thể hy vọng viển vông rằng một kẻ ác sẽ có nhân tính.
---
Cửa thứ Nhất của Tần Niệm diễn ra tại nhà cha mẹ của người chiến hữu đã khuất ấy.
Sau khi cậu ấy hy sinh, Tần Niệm dùng thân phận bạn bè thân thiết để thường xuyên đến thăm họ. Song, anh không dám lộ diện, bởi thân phận không thể tiết lộ của mình.
Họ tuy không phải bộ đội đặc nhiệm, nhưng vì đứa con trai yêu dấu, họ cũng phải chịu chung số phận sống chui lủi trong màn đêm, không thể để những người sống ngoài kia chịu bất kỳ tai vạ nào.
Hôm đó, như mọi ngày bình thường khác, anh lặng lẽ đến thăm đôi vợ chồng số khổ kia. Vốn chỉ định để lại chút đồ và một bó hoa trước thềm nhà, nhưng trực giác đã nhắc nhở anh có điều gì đó bất thường.
Anh đạp cửa xông vào, trông thấy hai ông bà nằm trong vũng máu, hung thủ vẫn còn ở hiện trường chưa rời đi.
Thông tin về gia đình cậu bé đã bị lộ. Là bọn buôn bán ma túy kia phái người đến trả thù.
Chúng lẻn vào Trung Quốc, ra tay độc ác.
Tần Niệm không biết ngày hôm đó anh đã bước ra khỏi căn nhà ấy như thế nào. Anh đã từng hứa sẽ chăm sóc cha mẹ cậu ấy thật tốt...!Trong nỗi đau thương và tức giận tột cùng, chẳng màng đến tiếng hệ thống tuyên bố Trò chơi bắt đầu, anh giết sạch đám người kia.
Đến cửa thứ Hai, Tần Niệm không hề giết bất kỳ ai.
Những vong hồn dưới chân anh, không có kẻ nào là vô tội.
Ngay từ đầu, anh nói với số 7 rằng mình chỉ giết số 0, kỳ thật chỉ là một lý do thoái thác mà thôi. Anh cũng không thể thú thật là mình không định xử bất cứ ai cả.
Ít nhất là cho đến khi anh gặp mặt số 0.
Nếu số 0 là thứ cặn bã, Tần Niệm sẽ chẳng nương tay.
Nhưng nếu số 0 chỉ là một nạn nhân vô tội, chắc Tần Niệm sẽ không thể hạ thủ.
Người làm nghề này, nhất định phải có một trái tim sắt đá, nhưng không phải là kẻ vì nhiệm vụ mà có thể không từ bất kỳ thủ đoạn nào.
Cứng rắn, nhưng cũng phải mềm mỏng.
---
Tần Niệm chậm chạp không ra tay, Tạ Trì An cũng theo đó mà không hành động thiếu suy nghĩ.
Bên Giang Khoát vẫn đang giao chiến kịch liệt.
Lý Duy Hoa đúng là tội phạm khiến FBI nhức nhối nhất, nhưng không phải nhờ vũ lực của y, mà là trí tuệ.
Y rất thông minh, nhưng xét về thể lực và chiến lực thì...!Giang Khoát hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
"Này!" Lý Duy Hoa xông tới gần Tần Niệm mà gào rát họng: "Anh mặc kệ đấy à?" Dựa vào cái gì mà họ phải ở đây vật lộn với nhau còn hai người kia thì đứng trơ ra nhìn chứ!?
Tần Niệm nói rất thản nhiên: "Tôi quản cậu làm gì?" Anh không giết Lý Duy Hoa đã là may rồi.
"...!Chết tiệt!" Lý Duy Hoa lầm bầm trong miệng, cản được lưỡi dao chém thẳng tới của Giang Khoát.
Giang Khoát chế giễu: "Xem ra tình đồng đội không tốt lắm nhỉ."
"Mắc mớ gì tới mày?" Lý Duy Hoa cũng trừng mắt lại.
Đôi mắt xinh đẹp màu vàng trà sáng rỡ dưới ánh mặt trời khiến lòng người say đắm.
Nhưng Giang Khoát lại chỉ muốn đến bên thiếu niên có đôi mắt tĩnh lặng như ánh trăng kia mà thôi, đôi mắt kiên định đến mức ngay cả khi bị thương cũng không hề dao động.
Ai bảo yên tĩnh thế làm gì? Biết đau mà không biết kêu sao.
Mặt Giang Khoát tối sầm lại.
Giữa lúc hai người họ đang giằng co, một biến cố đột ngột xảy ra.
Họ nghe thấy một tiếng súng nổ.
---
Trong rừng cây.
"Quý ngài cảnh sát à, anh có thể chậm lại một chút được không?" Lý Duy Hoa thở hổn hển, khom lưng chống gối mà thở dốc.
Gần như ngay khi phát súng đầu tiên nổ ra, Tần Niệm đã túm Lý Duy Hoa vọt vào trong rừng.
Họ đã từng đối đầu trực diện với số 2, biết gã khó đối phó đến mức nào, vậy nên cứ nghe thấy tiếng súng là lập tức tháo chạy.
Thể lực của Lý Duy Hoa không kém, nhưng vừa mới giao chiến với Giang Khoát một trận, lại còn bị lôi xềnh xệch chạy thục mạng một đoạn đường không ngắn, y suýt tắt thở.
Y vừa cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, vừa tỏ vẻ tiếc hận: "Hai tên kia thế mà không chạy, chạm mặt số 2 chỉ có nước "lành ít dữ nhiều".
Mà ôi hay, sao vừa nãy anh không tiếp tục mặc kệ tôi nữa nhờ?"
Ngữ điệu của Lý Duy Hoa đậm vị oán trách giận hờn, y vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Tần Niệm khoanh tay đứng nhìn.
"Là do cậu công kích người ta trước." Tần Niệm chưa bao giờ đồng ý với hành động hễ gặp ai là giết chẳng phân biệt tốt xấu này của Lý Duy Hoa.
"Thôi cho xin đi, ngài cảnh sát à, số 0 chỉ có một, tức là chỉ có vỏn vẹn một vé cho một người duy nhất qua cửa, không phải là cả đôi.
Cứ coi như tôi đây tìm ra số 0 đi, hai chúng ta cũng chỉ có một người được quyền giết y.
Giết tất cả mọi người ư, tôi khẳng định luôn, anh không có cái gan đấy. Vậy nên tôi đem số 0 nhường anh, tôi đi giết tất cả những người khác, vậy là vừa đẹp đúng không?" Cuối cùng, Lý Duy Hoa còn thở ra một câu cảm thán: "Tôi quả thực đúng là vị đồng đội mẫu mực của Trung Quốc!" Mặc dù y là Hoa Kiều.
"...!Nhiều lời." Tần Niệm thẳng thừng lấy còng tay ra còng một đầu vào Lý Duy Hoa, vòng còn lại anh còng vào tay chính mình, buộc chặt hai người lại với nhau.
Như vậy có thể ngăn Lý Duy Hoa lại đột ngột xông ra cắn người khác.
"Còn gây thêm rắc rối nữa thì đừng trách tôi còng nốt tay còn lại của cậu." Tần Niệm cảnh cáo.
Lý Duy Hoa "ồ" lên: "Còng tay này của anh ở đâu ra đấy?"
"Cảnh sát nào mà chẳng có còng tay."
"Nhưng không phải Trò chơi này không cho mang đồ bên ngoài vào sao?"
"Còng tay là đồ cơ bản mà một cảnh sát mới vào nghề phải có."
"Nhưng cảnh sát cũng phải có súng chứ, đúng không? Vì sao anh không có? Nếu anh mà có, tôi lập tức quay trở lại đánh số 2."
"...!Còng tay là đồ cơ bản, còn súng thì gọi là hack."
"Tôi nghĩ Trò chơi này hỏng rồi." Lý Duy Hoa ngắm nghía chiếc còng này mà hài lòng khôn tả: "Ây gu, trông giống còng tay tình nhân ghê á."
Tần Niệm: "...!Câm miệng."
"Ngài cảnh sát yêu dấu, anh vẫn thực sự quan tâm tới tôi đó nha." Lý Duy Hoa cong môi: "Nếu không anh đã chẳng kéo tôi chạy đi. Hẳn anh đã quẳng tôi đứng trơ tại chỗ đó rồi bị bắn thành cái sàng."
"Cảm ơn đã nhắc." Mặt Tần Niệm không đổi sắc, anh bình tĩnh nói: "Sao vừa rồi tôi lại quên làm thế nhỉ?"
---
Tạ Trì An và Giang Khoát vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhưng không phải là do họ không phản ứng kịp.
Mà là vì họ thấy có người đang chạy tới đây.
Không phải một hai người.
Mà là rất rất nhiều người, gần như tất cả những người còn sống đều tụ hội về đây, đều chạy thục mạng tới đây.
Tạ Trì An còn thấy bóng dáng Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm thấp thoáng trong đám đông, nhưng không thấy Tiểu Bạch đâu.
Tự nhiên chân cậu lại không muốn cất bước rời đi nữa.