68. Thoát Khỏi Bản Đồ

Chạy Hay Chết

Thoát Khỏi Bản Đồ

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
Tạ Trì An đảo mắt nhìn quanh, người chạy tới đây ước chừng 10, 15, 20...!26 người.
Cậu chỉ đếm sơ qua mà đoán trúng phóc.
Số người sống sót trên đảo hiện tại cả thảy chỉ có 40 người, trừ đi Tạ Trì An, Giang Khoát và hai người vừa mới chạy đi là Tần Niệm, Lý Duy Hoa thì còn lại 36.
Vậy mà lại có tới 26 người ồ ạt kéo đến đây.
Hòn đảo lớn như thế, làm sao có chuyện mười mấy cặp tình cờ gặp nhau, xác suất đó quá nhỏ.
Tạ Trì An lại nhớ tới tiếng súng vang vừa rồi.
Tình huống hiện tại càng giống như là kết quả của việc có một kẻ dùng súng uy hiếp đám người bọn họ tụ lại một chỗ, khác gì cảnh chó săn cừu lùa gia súc về chuồng...!mà “chuồng” ở đây cũng chính là nơi cậu đang đứng - bãi đất trống không hề có gì che chắn, chỉ cần liếc mắt là thấy ngay.
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm gặp được Giang Khoát và Tạ Trì An là hai người quen cũ mà suýt rơi nước mắt, cảm thấy an toàn hơn nên chạy về phía họ.
Thực ra, hai người có chạy đi đằng nào thì cũng như nhau cả, chỗ này chẳng có nơi nào để núp, mà đã là con người thì không thể chạy nhanh hơn súng đạn được.
“Tiểu Giang, Tiểu Tạ, sao mọi người lại ở đây!” Bạch Bất Nhiễm vội la lên, “Đằng sau có, có người...! ”
Nói nhảm, một đám người chạy ồ ạt về phía này như thế ai lại không thấy, cần cậu thông báo sao?!
“Tiểu Bạch đâu?” Tạ Trì An hỏi.
“Tiểu Bạch đi tìm đồ ăn rồi. Em ấy rời đi chưa được bao lâu thì chúng tôi đã thấy đám người bị đuổi về phía này, là một người đàn ông đeo mặt nạ đuổi bọn họ, trong tay gã còn có súng. Tất cả đều chỉ được đi cùng một hướng, một khi có người chạy sang nơi khác, gã liền nổ súng cảnh cáo nhưng không giết người đó.” May mà Quý Thanh Lâm vẫn giữ được tỉnh táo để kể lại, “Cho nên, chúng tôi phải chạy về đây.”
Tình huống nghe qua có hơi kỳ lạ.
Kẻ đeo mặt nạ chẳng những không giết người, ngược lại, còn xua tất cả mọi người vào một chỗ như xua vịt, hay định hốt gọn một mẻ?
Cả đám đã tập trung đông đủ trên bãi đất trống.
Tạ Trì An nhìn quanh một vòng, phần lớn là thanh niên trai tráng, phụ nữ chiếm số ít, đa phần hành động đơn lẻ.
Họ đề phòng lẫn nhau, nhưng đều nhất trí nhìn về hướng họ đến bằng ánh mắt sợ hãi.
Tạ Trì An ngẩng đầu, trông thấy một người đàn ông cao lớn cầm súng, gã đeo một chiếc mặt nạ trắng trơn che kín mít, không thể nhìn rõ ngũ quan.
“Mọi người đừng căng thẳng quá, tao chỉ muốn chúng mày chơi một trò chơi nhỏ thôi.” Giọng gã nghe như đang cười, giọng tiếng Trung phát ra từ dưới mặt nạ nghe thật kỳ quặc.
Trò gì nữa không biết, một cái Trò chơi Sinh Tử chưa đủ sao? Vậy mà còn có kẻ dám tổ chức trò chơi lồng trong trò chơi nữa.
“Tiếc rằng không thể tập hợp hết tất cả, nhưng có lũ chúng mày cũng đủ rồi...!Hả? Hình như còn thêm hai đứa ấy nhỉ?” Gã đàn ông đeo mặt nạ nhìn lướt qua chỗ Tạ Trì An, “Vậy là tốt. Chào mừng hai chúng mày đến với trò chơi của tao.”
“Con người tao ấy mà, giết nhiều người quá rồi, chán ngấy, vô nghĩa.” Gã chỉnh lại găng tay đen của mình, “Nên tao mới phát hiện ra một chuyện thú vị hơn, đó là nhìn người ta giết nhau.”
“Xem nào, chúng mày có tổng cộng...” gã ngừng một chút, “28 người. Tao mặc kệ các ngươi có phải đồng đội của nhau hay không, giết tới kẻ cuối cùng rồi tao sẽ tạm tha cho kẻ đó, cho phép nó chạy ra khỏi tầm mắt của tao, còn tao sẽ thong thả đuổi theo. Nói trước, sự kiên nhẫn của tao có hạn, không thích chờ lâu, trong vòng một ngày mà không có người thắng cuộc, tao sẽ thưởng cho mỗi đứa một viên đạn đồng.”
“Đương nhiên.” Gã cười, “Nếu đứa nào may mắn giết trúng số 0, tao cũng thành tâm chúc mừng nó.”
Kẻ điên.
Tạ Trì An hoàn thành đánh giá.
Quy tắc của gã đeo mặt nạ chẳng khác gì quy tắc của kẻ chủ mưu, chỉ là gã càng thêm tàn nhẫn hơn, ngay cả đồng đội của người khác cũng không cho phép giữ lại, đồng thời, đẩy thời hạn kết thúc trò chơi sớm hơn nửa tháng.
Ai xui xẻo bước vào Trò chơi này đều trở thành món đồ chơi của kẻ chủ mưu.
Nhưng gã đàn ông đeo mặt nạ này hẳn đã quen đứng trên đài cao, ham muốn thao túng và mức độ nguy hiểm không hề tầm thường.
Nên gã ghét cay ghét đắng cảm giác bị người ta điều khiển này, nhưng lại chẳng làm gì được, vậy thì...!gã muốn trở thành Chúa tể trong Trò chơi này.
Gã có thể là một người chơi bất đắc dĩ, tương tự, gã cũng có thể biến bị động thành chủ động, nắm lấy quyền chủ đạo, trở thành vị khán giả đứng trên cao kia.
Một kẻ điên có súng, là cả đám gặp xui xẻo.
-
Tất cả đổ dồn ánh mắt về phía gã rồi lại nhìn nhau, rục rịch muốn chạy.
“Không tin à? Vẫn nghĩ ta mang súng đồ chơi ra dọa sao?” Gã xoay khẩu súng vòng vòng trong lòng bàn tay, “Người Trung chúng mày có một câu rất đúng ‘chưa thấy quan tài chưa đổ lệ’, à, còn một thành ngữ nữa, gọi là gì ta... ‘giết gà dọa khỉ’ nhỉ?” Lời còn chưa dứt, gã đã nổ súng bắn chết người đàn ông kế bên Tạ Trì An.
“Người chơi số 44 đã tử vong.”
Là súng thật!
Thấy một “con gà” vừa ngã xuống, sự nghi ngờ của cả đám “khỉ” lập tức tan biến.
Cả quãng đường truy đuổi vừa rồi gã không giết ai, lại nuôi dưỡng tâm lý ôm hy vọng may mắn của họ...!
Không ai định đối đầu trực diện với một kẻ có súng.
Họ nhìn nhau, không hẹn mà bắt đầu động thủ.
Dù gì họ cũng phải giết những kẻ khác mà.
Biết đâu lại giết được số 0 thì sao.
Tạ Trì An theo bản năng ra tay giết chết một người có ý định công kích cậu, vừa nghe thấy thông báo “Người chơi số 37 đã tử vong” thì mí mắt cậu giật nhẹ.
Đến khi người thứ hai tấn công, Tạ Trì An chỉ đâm vào cánh tay kẻ đó.
Cậu không thể giết thêm ai nữa.
Nếu giết ba người liên tục, thân phận số 0 này sẽ bị hệ thống phơi bày, cậu sẽ bị tất cả người chơi chú ý.
Giang Khoát cũng thế, con số 1 hắn mang trên người quá đỗi nổi bật.
Nếu chỉ có một đám này, Giang Khoát và Tạ Trì An sẽ chẳng e dè gì hết, nếu lộ số hiệu thì cùng lắm là xử lý tất cả.
Nhưng giờ đây, vẫn còn một kẻ điên cầm súng đang đứng bên ngoài nhìn chằm chằm kia kìa.
Với tính cách cực đoan của gã, tên đeo mặt nạ đời nào cam tâm đứng dưới quyền người khác, ngay cả khi bị kẻ chủ mưu điều khiển, gã cũng phải biến khách thành chủ, biến Trò chơi này thành của riêng mình cho bằng được.
Cứ đà này, một khi số 1 xuất hiện, chắc chắn sẽ khiến tên đeo mặt nạ chú ý.
Giang Khoát và Tạ Trì An chưa tự phụ đến mức dùng vũ khí lạnh đối kháng trực diện với súng đạn.
Thời điểm hai người họ vừa nghe thấy tiếng súng, vốn là định chờ kẻ cầm súng hết đạn rồi ra tay, nhưng tốt nhất vẫn là nhân cơ hội các bên hỗn chiến mà cướp được súng.
Không ngờ rằng gã đeo mặt nạ chẳng hề tham gia chiến đấu, cũng không giết người để thị uy, chỉ đặt ra quy tắc rồi đứng ngoài quan sát.
Khó trách Tạ Trì An và Giang Khoát lại không lường trước trường hợp này.
Người bình thường nào có thể nghĩ giống kẻ phát điên.
Vây nên, sau đó, Giang Khoát và Tạ Trì An đều giữ thái độ dè dặt, chỉ dám làm người khác bị thương chứ không xuống tay kết liễu.
Thoạt nhìn như chiến đấu chật vật, kỳ thực lại thành thạo điêu luyện.
Thông báo tử vong vang lên dồn dập.
41, 50, 42, 45, 51...!
48, 27, 20, 23, 26...!
Số người ngã xuống tăng theo cấp số cộng.
Theo số lượng người tham chiến ngày càng giảm, những người còn sống sót càng trở nên nổi bật hơn.
Bạch Bất Nhiễm và Quý Thanh Lâm vốn không có chút sức chiến đấu nào, nhưng điều kỳ lạ chính là: ngay từ đầu cuộc chiến, cả đám chủ động xông vào hỗn chiến với nhau mà lại đồng lòng bỏ qua hai người họ, khiến hai người đứng cô độc giữa gió cho đến tận bây giờ.
Nhưng cứ đứng trơ ra không làm gì như thế rốt cuộc dễ khiến người khác chú ý, thế là Quý Thanh Lâm nảy ra một ý tưởng, nói với Bạch Bất Nhiễm: “Đại Bạch, giả vờ đánh tôi đi.”
Rồi hai người họ giả vờ người này đánh người kia đỡ nửa ngày, vậy mà thật sự không ai quan tâm, cũng chẳng thèm tham gia cuộc chiến của họ.
Nhưng thời gian dần trôi, cũng có người phát hiện ra mánh khóe.
Một người phụ nữ bỗng giơ vũ khí sắc nhọn định đâm vào lưng Quý Thanh Lâm, mà hình như Quý Thanh Lâm cũng cảm nhận được, vừa lúc nghiêng người tránh thoát.
Chiêu đầu tiên thất bại, người đàn bà nổi giận, hung tợn xông về phía Quý Thanh Lâm, khiến anh liên tục lùi về sau, lùi đến mức anh phải xuống biển, nước ngập tới đầu gối.
Hoàng hôn buông xuống, thủy triều dâng.
Một con sóng lớn đột nhiên ập đến cuốn lấy hai người, chớp mắt đã nhấn chìm Quý Thanh Lâm, đến khi nước rút thì bóng dáng của anh đã không còn.
Người đàn bà kia cũng không thoát khỏi, cũng bị sóng cuốn xuống biển.
“Tiểu Thanh!” Bạch Bất Nhiễm lo đến đỏ mắt, lội xuống nước tìm Quý Thanh Lâm.
Sóng biển quá lớn, đứng còn không vững.
“Người chơi số 47 đã tử vong.”
Nhưng trên đất liền chưa một ai ngã xuống.
Là người phụ nữ kia, cô ta chết đuối rồi.
“Tiểu Thanh à!” Bạch Bất Nhiễm loạng choạng bơi trong nước biển, hốc mắt đỏ bừng.
Đi cùng nhau nhiều ngày như vậy, cậu không thể để mặc Tiểu Thanh chết được.
Nhưng anh ấy bị cuốn xuống biển rồi, cơ hội sống sót quá mong manh.
Bạch Bất Nhiễm chưa từng bỏ cuộc, miệt mài tìm kiếm, từng con sóng lớp lớp vỗ vào người cậu, cậu vẫn cứng đầu lặn sâu hơn, cho đến khi chính cậu cũng bị chúng nuốt chửng.
-
Tạ Trì An vừa thoát khỏi sự giáp công của hai người khác xong thì nghe tiếng Bạch Bất Nhiễm gọi thảm thiết, cậu ngoái nhìn từng lớp sóng dập dìu trên mặt biển, môi cậu mấp máy.
Giang Khoát trầm giọng bảo: “Họ không thể sống sót đâu.”
Tạ Trì An cụp mắt: “Ừ.”
-
Bạch Bất Nhiễm cảm thấy, chắc mình phải chết thật rồi.
Cơ thể cậu cứ chìm xuống, chìm dần xuống đáy biển, nước biển tràn vào miệng rồi tràn vào mũi.
Cậu chỉ thấy những quầng sáng dập dìu trên mặt nước phía trên, hẳn là do ráng chiều hắt xuống, còn cậu thì đang tiến dần về phía bóng tối sâu thẳm.
Bỗng nhiên, cậu thấy cơ thể chợt nhẹ bẫng, được thứ gì đó đỡ lấy.
Cho đến khi cả người cậu đắm mình trong ánh nắng màu cam đỏ, không khí tươi mát tràn vào phổi, cậu mới bừng tỉnh.
“Khụ khụ, khụ khụ khụ!” Bạch Bất Nhiễm ho sù sụ, mãi mới nhận ra mình đang ngồi trên một sinh vật biển nào đó, và Quý Thanh Lâm đang ngồi cạnh.
“Ôi Tiểu Thanh!” Bạch Bất Nhiễm thoáng như vẫn còn chưa tỉnh mộng, “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta, chúng ta...”
Quý Thanh Lâm chần chừ nhìn xuống “phương tiện giao thông” phía dưới: “Con cá voi sát thủ này...!Hình như trong một lần tham gia cứu hộ động vật biển mắc cạn, tôi đã từng cứu nó. Nó còn nhận ra tôi.”
Cá voi sát thủ vốn là kẻ săn mồi đáng sợ, nhưng giờ đây, nó lại cứu mạng họ.
“Trời ạ...” Bạch Bất Nhiễm cảm thấy cuộc sống thật con mẹ nó kỳ diệu.
Cậu cứ ngỡ mình đã phải chết rồi.
Cá voi sát thủ chở hai người họ càng ngày càng xa hoang đảo, hướng thẳng về phía biển khơi mà lướt sóng.
“Nó định đưa chúng ta đi đâu?”
Bạch Bất Nhiễm nơm nớp lo sợ.
Cậu chưa từng trải qua chuyện gì khó tin như vậy, nó muốn tạo ra một cuộc phiêu lưu đáng nhớ trên biển sao?
Quý Thanh Lâm vuốt ve tấm lưng rộng lớn của cá, nói: “Có lẽ...!là đưa chúng ta về nhà.”
-
“An An, nhìn kìa, trên biển.” Giang Khoát đột ngột cất cao giọng.
Tạ Trì An giương mắt, nhìn thấy một vệt đen rõ ràng giữa mặt biển mênh mông vô tận, trên đó có hai bóng người nhỏ bé.
Hình như là một con cá voi sát thủ.
Tốc độ của cá voi sát thủ nhanh kinh người, chỉ chốc lát đã biến mất dạng, không rõ tung tích.
Một giây sau khi cá voi sát thủ biến mất, hệ thống thông báo.
“Kiểm tra cho thấy người chơi số 10, người chơi số 73 đã thoát khỏi phạm vi bản đồ, buộc phải rời khỏi Trò chơi.”
Chỉ bằng một câu này, nó khiến tất cả mọi người hoảng hốt, quên bẵng việc mình phải chiến đấu, ngay cả kẻ đeo mặt nạ cũng có phản ứng.
Giang Khoát ngạc nhiên: “Bản đồ địa hình là hòn đảo này, vậy chỉ cần cách đảo một khoảng đủ rộng, là có thể...!thoát khỏi Trò chơi sao?”
“Chúng ta không làm được.” Tạ Trì An bình tĩnh đáp, “Sóng gió và động vật trên biển còn nguy hiểm hơn cả trên đất liền. Không có sẵn phương hướng, thuyền của chúng ta mà ra đó chỉ có nước bỏ mạng nơi biển cả. Trừ phi anh cũng giống như họ, được một con cá voi sát thủ bơi đến tự nguyện làm phương tiện di chuyển.”
Cách Quý Thanh Lâm thành công thoát thân là không thể bắt chước được.
“Cái vận may này...” Giang Khoát ghen tị.
Tạ Trì An nhìn mặt biển xa xăm, cánh chim trắng chao liệng ngang bầu trời, lời cậu thủ thỉ hòa vào trong gió biển.
“Người bảo vệ động vật, chắc chắn một ngày sẽ được động vật bảo vệ lại.”