69. Chương 69: Em Còn Đẹp Hơn Cả Vầng Trăng Ngoài Kia

Chạy Hay Chết

Chương 69: Em Còn Đẹp Hơn Cả Vầng Trăng Ngoài Kia

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm đột ngột thoát game khiến những người chơi còn lại thi nhau há hốc miệng, kéo theo đó là cảm giác bất mãn dâng trào.
Sao có thể thao tác như thế được? Mà kiểu hack cực đỉnh này ai mà bắt chước cho nổi.
Bọn họ buộc phải ở đây liều mạng, thế mà lại có người thoát game dễ như trở bàn tay, tức chết mất thôi.
Tên đàn ông đeo mặt nạ nhìn chằm chằm mặt biển, đôi đồng tử màu xanh xám phủ đầy vẻ hung ác nham hiểm, hiển nhiên hắn đang rất khó chịu với chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát của mình.
"Tiếp tục trò chơi đi." Hắn cất giọng lạnh thấu xương.
Những người còn lại lòng đang rối bời, không mấy ai còn muốn nghe lời hắn nữa.
Có tiền lệ thành công thoát khỏi Trò chơi ngay trước mặt, có người hi vọng có kẻ bất bình, nhưng tựu chung đều không muốn trở thành "cá nằm trên thớt" nữa.
Chẳng qua hắn ta chỉ có một khẩu súng, đến mặt mũi thế nào còn không dám lộ ra, việc gì bọn họ phải nghe lời hắn răm rắp...!
Tên đeo mặt nạ đưa mắt nhìn quanh một vòng, hắn cười khẩy: "Xem ra bọn mày vẫn chưa nhận ra vị trí của mình nhỉ.
Vậy thì tao cũng chẳng có kiên nhẫn chơi với bọn mày nữa." Nói rồi, hắn giơ súng bắn liên tiếp bốn phát.
Đoàng, đoàng, đoàng, đoàng!
"Người chơi số 28 đã tử vong."
"Người chơi số 36 đã tử vong."
"Người chơi số 40 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 2 đạt thành tựu Tripple Kill."
Hắn là số 2...!
Phát súng cuối cùng đó nhắm thẳng vào Tạ Trì An.
Đồng tử Tạ Trì An co rút lại, cậu phản ứng nhanh chóng cúi người né tránh, động tác này trực tiếp để lộ thân thủ mà bấy lâu nay cậu cố gắng che giấu.
Cậu với Giang Khoát tuy chiến đấu đến trưa nhưng đều còn giữ lại thực lực, cực kỳ khiêm tốn, ngay lúc này lại thất bại trong gang tấc.
Tạ Trì An tránh đạn thành công, quả nhiên đã khiến hắn chú ý đến đây.
Tên đàn ông đeo mặt nạ lại ngắm Tạ Trì An và bắn ra ba phát súng liên tiếp.
Tạ Trì An lăn mình liên tục ba vòng để thoát khỏi đó, né tránh được tất cả.
"Thì ra là một kẻ lợi hại." Hắn cảm thấy thời cơ đã đến, định tiếp tục bóp cò thì một mũi tên bay tới từ hướng ngược lại.
Hắn nghiêng người né tránh thành công, chuyển sự chú ý sang người bắn tên.
Giang Khoát đứng giương cung nhắm thẳng vào chiếc mặt nạ của hắn.
"Mày nghĩ tên của mày có thể nhanh hơn đạn của tao ư?" Hắn tỏ vẻ giễu cợt, chẳng chút do dự tặng Giang Khoát một viên kẹo đồng vì sự cố gắng của hắn.
Giang Khoát tất nhiên không nghĩ như vậy, hắn chỉ muốn thu hút hỏa lực để Tạ Trì An có thời gian nghỉ ngơi mà thôi.
Sau mũi tên đầu tiên, Giang Khoát lập tức thu cung, thực hiện một cú nhào lộn để né đạn.
Chỉ cần hắn định nổ súng về phía Tạ Trì An, Giang Khoát sẽ bắn ra một tên.
Tên đeo mặt nạ có vẻ rất nhanh nhẹn, không có mũi tên nào chạm được vào người hắn, nhưng may mắn lại trở thành sự quấy nhiễu nhất định.
Coi như hắn đã nhận ra, thanh niên cầm cung này rất quan tâm đến thiếu niên kia, cứ bảo vệ cậu ta mãi.
Đã như vậy...!hắn càng muốn giết thiếu niên kia hơn.
Hủy diệt thứ mà người khác trân trọng vừa khéo lại là niềm vui lớn nhất của hắn.
Đến giữa chừng, tên của Giang Khoát đã hết mà đạn của tên đeo mặt nạ kia chưa bao giờ ngừng bắn.
Giang Khoát và Tạ Trì An đã phát hiện ra, từ đầu chí cuối hắn đều không thay băng đạn, súng càng không có dấu hiệu hết đạn, nóng nòng, e rằng khẩu súng đó có đạn không giới hạn.
Trang bị trong Trò chơi mà, có thể có bất kỳ thiết lập nào.
Tên đeo mặt nạ một mình đấu súng một trận mà chẳng khiến hai mục tiêu bị thương, ngược lại, những người khác trúng đạn lạc không ít.
Mọi người nháo nhác chạy tứ phía, song, vì trận đối đầu một súng-một cung này mà không thể chạy thoát khỏi bãi đất hoang.
Đến khi Giang Khoát hết tên, hắn ta được đà đuổi theo Tạ Trì An mà bắn.
Tạ Trì An né trái né phải, cơ thể bỗng khựng lại, vai xuất hiện một lỗ máu.
Đã trúng đạn rồi.
Nơi này không có bất kỳ chỗ nào để ẩn nấp, tránh được nhiều phát đạn như vậy trên bãi đất trống là đã quá sức.
Nếu không nhờ Giang Khoát quấy rối từ bên kia, Tạ Trì An đã không thể chống đỡ được lâu đến vậy.
Nhưng cứ giằng co mãi cũng không phải là cách hay.
Tên của Giang Khoát đã cạn kiệt.
Tạ Trì An quyết định dứt khoát, chạy xuống biển.
Khi nước biển mới ngập đến mắt cá chân cậu, chân phải của Tạ Trì An liền trúng đạn.
Tạ Trì An chỉ dám khụy xuống một chút, rồi lập tức lấy đà nhảy thẳng xuống biển.
Nước là thứ duy nhất có thể che chở cậu lúc này.
An An!!
Giang Khoát nhíu chặt lông mày.
Nhảy xuống biển quả thật có thể khiến tên hung thần kia không tìm được vị trí cụ thể của cậu mà bóp cò, nhưng hiểm nguy tiềm ẩn dưới biển cũng không ít, chỉ cần nhìn người phụ nữ vừa chết đuối kia là đủ hiểu, An An còn trúng đạn...!
Rõ ràng cậu đã bị ép phải đắn đo giữa hai con đường chết, cuối cùng chọn lấy một con đường có tỷ lệ sống sót cao hơn một chút.
Máu loãng dập dềnh theo sóng.
Hắn lại bắn xuống mặt nước thêm vài phát, khiến nước biển bắn tung tóe.
Giang Khoát định nhảy xuống theo, hắn nghĩ được sao tên đeo mặt nạ lại không nghĩ ra, hắn lập tức quay người nổ súng về phía Giang Khoát.
Giang Khoát vừa né đạn vừa muốn chửi thề.
Đạn không giới hạn, mày định hack à!
Giang Khoát sốt ruột vô cùng, từng viên đạn cứ liên tục cản bước, không cho hắn tiến về phía trước, nhưng mỗi giây trôi qua, An An sẽ càng thêm nguy hiểm.
Đúng vào lúc này, có tiếng đàn sói tru lên đồng loạt.
Con sói trắng đầu đàn với thân hình to lớn dẫn cả một bầy sói hoang chạy ra từ trong rừng, vây quanh bãi đất trống này.
Là Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch, cắn hắn!" Giang Khoát lập tức hét lên.
Tiểu Bạch ngơ ra nhìn Giang Khoát, rõ ràng là đang không hiểu hắn nói gì.
Giang Khoát: "Tao phải đi cứu An An, cắn hắn đi rồi An An sẽ cho mày ăn thịt!"
Như một phép màu, mắt Tiểu Bạch sáng bừng, nó ngoác cái miệng rộng như chậu máu, nhào về phía tên đeo mặt nạ.
Hắn định bắn Tiểu Bạch nhưng lại bị Tiểu Bạch dùng chân trước đè cổ tay xuống.
Những con sói còn lại thấy thủ lĩnh xông lên nên cũng vồ ra, bắt đầu tấn công những người chơi khác.
Không rõ có phải Tiểu Bạch ra lệnh hay không mà chúng đều đồng loạt bỏ qua Giang Khoát.
Một tia sét xé ngang bầu trời, không biết từ lúc nào bầu trời đã trở nên âm u, nặng trĩu.
Mưa.
Mưa đổ ập xuống biển như những viên sủi thả vào nước, đại dương trở nên sôi sùng sục như chảo dầu, sóng cuộn mình tựa quái thú há miệng muốn nuốt chửng tất cả, để sinh linh trong biển một đi không có đường về.
Giang Khoát vừa thoát thân liền vội vã chạy như bay đến bờ biển, không chút do dự, không chút hoài nghi, hắn lao thẳng xuống biển.
-
Tạ Trì An lặng lẽ chìm xuống đáy, cậu nhắm hai mắt, hàng mi dài cũng tĩnh lặng theo chủ nhân của mình.
Hai vết thương ở vai và chân cậu bị nước biển vô tình cọ xát, đau đớn không thốt nên lời.
Cậu chỉ khẽ cử động một chút thôi cũng đã khó khăn, càng đừng nói đến việc cố gắng bơi lên mặt biển.
Theo thời gian, cậu dần mất hết ý thức, rơi vào bóng tối dưới đáy biển.
Cậu không phải Quý Thanh Lâm, sẽ không có một con cá voi sát thủ nào cam tâm tình nguyện chở cậu đi.
Nhưng cậu có Giang Khoát.
Một Giang Khoát liều mình nhảy xuống biển vì cậu.
-
Giang Khoát lặn xuống thật sâu mới thấy được bóng dáng Tạ Trì An đang bị trọng lực kéo xuống.
Hắn cuống quýt bơi tới, đỡ được cả người Tạ Trì An, đón cậu vào lòng.
Tạ Trì An đã ngất đi vì thiếu dưỡng khí.
Hai hàng lông mày hơi nhíu lại, gương mặt tuấn tú tái nhợt như bừng sáng dưới những quầng sáng mơ hồ trong lòng biển, đẹp đến mức làm say đắm lòng người, đẹp tựa như một hoàng tử người cá xuất hiện trong các câu chuyện cổ tích.
Giang Khoát cúi mắt, dưới đáy mắt hắn như thể chứa toàn bộ biển cả, chứa bầu trời với ngàn vạn ánh sao, và tất cả chúng đều hội tụ trên người Tạ Trì An.
Hắn muốn tự tay mình trao vương miện cho thiếu niên, để cậu vĩnh viễn được sống hạnh phúc như một hoàng tử thực thụ, không cần phải phiền lòng thêm nữa.
Giữa lòng biển rộng sóng ngầm bao vây, hắn hôn lên đôi môi của chàng hoàng tử người cá.
-
Giang Khoát bế Tạ Trì An nổi lên khỏi mặt nước biển, trên trời sấm vang rền, mây đen cuồn cuộn, mưa hạt nào hạt nấy to tròn như hạt đậu, thi nhau trút xuống như thác.
Hai người chật vật thoát khỏi đáy biển sâu thẳm, thế mà ngay cả ánh nắng cũng không chào đón họ.
Tạ Trì An đã ngất đi từ lâu, Giang Khoát phải bế cậu lên bờ, cả người ướt sũng.
Cơ thể thiếu niên mảnh khảnh, ôm vào ngực nhẹ bẫng, như thể chẳng có chút trọng lượng nào.
Bãi đất hoang trước kia nay xác người nằm ngổn ngang.
Gần như tất cả người chơi khi ấy đều trở thành bữa tối của đàn sói, chỉ duy không thấy số 2.
Giang Khoát khẽ đặt Tạ Trì An nằm xuống đất, hô hấp nhân tạo cho cậu.
Tiểu Bạch tiến tới cọ vào Tạ Trì An, cậu vẫn không tỉnh.
Mưa càng lúc càng nặng hạt.
Giang Khoát đành ôm lấy Tạ Trì An một lần nữa, dùng cả người mình che mưa cho Tạ Trì An, nước mưa đập "lạch tạch" vào đầu, vào gáy hắn rồi chảy dọc sườn mặt hắn, rơi xuống mặt thiếu niên.
Nước mưa vẫn chưa ngừng, băng qua gò má của cậu tựa như một vệt nước mắt lăn dài.
"Tiểu Bạch, mày quen thuộc hòn đảo này hơn tao, có biết chỗ nào để trú mưa không?" Giang Khoát hỏi Tiểu Bạch.
Hắn biết Tiểu Bạch thông minh.
Đã là sói đầu đàn trong Trò chơi ít nhiều gì cũng phải có chút linh tính.
Tiểu Bạch vậy mà gật đầu thật, sau đó ngẩng đầu hú, đàn sói nghe lệnh, yên lặng lui về rừng rồi tản ra.
Tiểu Bạch cào móng xuống đất, ra hiệu cho Giang Khoát đi theo nó.
Dọc đường, Giang Khoát vẫn một mực bế Tạ Trì An, hắn sánh bước cùng Tiểu Bạch, tìm thấy một hang động.
Cửa hang bị che khuất bởi dây leo và cỏ dại um tùm, dễ bề ẩn nấp.
Vì trời mưa nên bên trong vẫn còn hơi ẩm ướt.
Tiểu Bạch chạy ra ngoài không biết đi đâu, rồi nhanh chóng mang một đống cỏ khô về rải trên nền đất.
Giang Khoát đặt Tạ Trì An lên thật nhẹ nhàng, rồi quay đầu khen Tiểu Bạch: "Mày quả là linh vật."
Tiểu Bạch đắc ý "ngao ô".
"Bây giờ Đại Bạch và Tiểu Thanh đều không cần mày nữa, về sau theo Giang ca mà lăn lộn đi."
Tiểu Bạch: "Ngao ô?"
Giang Khoát vỗ đầu Tiểu Bạch: "Bảo vệ An An thật tốt." Sau đó hắn vén dây leo rủ trước cửa hang và đi ra ngoài.
Tiểu Bạch: Đường đường là một đấng Lang Vương cuối cùng lại đi làm tiểu đệ cho người ta!!
Tiểu Bạch định nằm yên chỗ đó, nhưng nó nhìn thấy Tạ Trì An thỉnh thoảng lại run lên, nó nghiêng đầu, rồi chạy đến bên Tạ Trì An, cuộn mình lại, tự nguyện làm lò sưởi hình thú cho cậu.
Rất lâu sau, Giang Khoát mới bí mật mang theo một thân mưa gió trở về, trên tay hắn ôm mấy cành củi khô, một ít thảo dược, tay còn lại kéo lê một con hươu lớn.
Không cần nghĩ cũng biết, trời mưa lớn như này, để săn được một con hươu thì vất vả biết bao.
Giang Khoát nhóm lửa, không khí ẩm ướt khiến mỗi tia lửa hắn khó khăn lắm mới tạo ra được chỉ lóe lên rồi tắt.
Nhiều lần như thế, mãi về sau lửa mới bốc lên, Giang Khoát nương theo ánh sáng mà ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của Tạ Trì An.
Người cậu lạnh đến đáng sợ, bả vai có vết đạn để lại rất rõ ràng, còn bắp chân thì có đạn kẹt lại trong thịt.
Giang Khoát xử lý sơ qua vết thương ở bả vai Tạ Trì An, rồi hắn nhíu mày nhìn bắp chân cậu.
Nhất định phải nhanh chóng lấy viên đạn ra.
Trên đảo không có thuốc, không có thuốc gây tê, chỉ có thể để bệnh nhân còn tỉnh táo mà dùng mũi dao khoét ra.
Giang Khoát không đành lòng đánh thức Tạ Trì An, để cậu trải qua ca tiểu phẫu khi đang tỉnh táo, quá đau đớn.
Giang Khoát chậm rãi hơ hơ lưỡi dao trên lửa để khử trùng.
Nhờ đống lửa, nhiệt độ trong hang dần tăng cao, hai hàng mi của Tạ Trì An khẽ run lên, cậu tỉnh lại.
Ánh mắt sắc sảo, trong veo.
Tạ Trì An vừa tỉnh lại đã thấy Giang Khoát giơ dao trước mặt mình: "..."
Giang Khoát bình tĩnh giải thích: "Chân của em vẫn còn đạn, tôi phải lấy nó ra, tránh để bị nhiễm trùng."
Tạ Trì An nhẹ giọng: "Dạ."
Giang Khoát cứu cậu, cậu biết.
Suýt chút nữa cậu đã ngủ yên dưới đáy biển rồi.
"Sẽ đau lắm đấy." Tay Giang Khoát không tự chủ được mà run rẩy.
Tạ Trì An vẫn đáp đều đều: "Vâng."
Ngoài hang mơ hồ truyền đến tiếng mưa rơi tí tách, giọng Tạ Trì An đã hơi khàn: "Trời mưa ư?"
"Ừ.
Tối rồi, đêm nay trăng đẹp lắm." Thật ra trời đã mưa thì làm sao thấy được trăng, chỉ vì tình huống bây giờ quá tồi tệ, nên cũng cần chút cảnh đẹp cho lòng người thư thái hơn.
Tạ Trì An "a" lên một tiếng, cũng không vạch trần hắn mà chỉ tiếp lời: "Vậy hẳn tôi đã ngất rất lâu."
Giang Khoát im lặng không nói tiếp, hắn cởi áo, vắt khô nước rồi mới đưa cho Tạ Trì An: "Cắn đi."
Tạ Trì An ghét bỏ quay đầu sang chỗ khác: "Không muốn."
"Đừng có cứng đầu." Giang Khoát mặc kệ, bóp hàm Tạ Trì An rồi nhét vạt áo vào.
Tạ Trì An: "..."
Khốn kiếp!!
Giang Khoát siết chặt cán dao, đột nhiên nói với Tạ Trì An: "An An, em còn đẹp hơn cả vầng trăng ngoài kia."
Tạ Trì An giật mình, bỗng nghĩ ngợi vẩn vơ thì nơi bắp chân dấy lên từng cơn đau đớn.
Ngay lập tức các ngón tay của cậu níu chặt những nhánh cỏ khô, Tạ Trì An ngả lưng vào vách đá, cắn chặt vạt áo trong miệng, mồ hôi lạnh rơi trên trán không hề kém những giọt mưa bên ngoài.
Động mạch cổ cậu phình ra, chúng hằn lên dữ tợn, cậu phát ra từng tiếng nỉ non bằng giọng mũi, hai mắt nhắm nghiền.
Nhẫn nhịn đến cực hạn.