75. Chương 75: Đó Là Nhà Tôi Đấy

Chạy Hay Chết

Chương 75: Đó Là Nhà Tôi Đấy

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Trì An vừa ra khỏi phòng đã bắt gặp Tạ Vị Lạc trong bộ váy ngủ, vừa ngáp vừa đi từ cuối hành lang tới. Cô bé ngạc nhiên khi thấy cậu, cơn buồn ngủ lập tức tan biến: "Anh, anh về từ lúc nào vậy ạ?"
Tạ Trì An liếc nhìn bộ đồ ngủ của cô rồi hỏi: "Sao hôm nay em không đi học?"
"...!Anh bị ngáo à, hôm nay là cuối tuần mà."
Tạ Trì An xoa thái dương.
Một tháng sống trên đảo hoang khiến cậu chỉ còn nhớ được thời tiết hôm nay ra sao, còn những người khác..., thì làm sao cậu còn tâm trạng để ý hôm nay là thứ mấy chứ.
Thời gian trong Trò chơi trôi đi song song với thời gian thực. Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng sẽ có một ngày người ta không thể phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là Trò chơi nữa.
"Đúng rồi anh này, anh về đúng ngày ghê. Hôm nay là sinh nhật anh đó." Tạ Vị Lạc hào hứng chúc mừng: "Chúc anh sinh nhật vui vẻ ạ!"
"Em có chuẩn bị quà cho anh nữa cơ. Cứ tưởng không kịp tặng anh, nhưng may quá anh đã trở lại! Nhanh, nhanh vào phòng học của em." Tạ Vị Lạc nhảy cẫng lên.
Tạ Trì An bước theo sau.
Phòng học của Tạ Vị Lạc hồng phấn y hệt phòng ngủ của cô bé, ngay cả tủ sách cũng mang sắc hồng mơ mộng. Bốn bức tường dán đầy hình dán búp bê và áp phích thần tượng, cực kỳ hợp với tâm hồn thiếu nữ.
Chẳng giống phòng học của Tạ Trì An, nơi chỉ có hai màu trắng đen đơn điệu.
Tạ Vị Lạc mở ngăn kéo, cẩn thận bưng ra một quả cầu thủy tinh có gắn hộp nhạc. Bên trong là cảnh một căn nhà nhỏ và những gốc cây phủ đầy tuyết, mặt đất trắng xóa. Khi lắc nhẹ, còn thấy cả những bông tuyết nhỏ li ti bay lượn.
...!Thật lòng mà nói, món quà này chẳng khác gì hàng tá quả cầu thủy tinh dán nhãn "Quà sinh nhật" bày bán tràn lan ngoài lề đường mà người ta có thể tiện tay chọn bừa.
"Khụ khụ, mặc dù đây chỉ là quả cầu tuyết, nhưng em có lòng lắm đó nha! Cái này là em dùng tiền làm thêm để mua đó!" Tạ Vị Lạc nói, "Mà anh lại sinh vào đúng tiết Tiểu Tuyết, em cố ý chọn cái có nhiều tuyết nhất, rất hợp với tình hình."
Tạ Trì An hỏi: "Làm thêm gì vậy?"
Sau khi Tạ Trầm Sơ mất tích, nhà họ Tạ đã sa sút đến mức một học sinh cấp Hai như Tạ Vị Lạc phải đi làm thêm giúp gia đình rồi sao?
"Em với bạn em bán áp phích kiếm tiền." Tạ Vị Lạc chỉ vào một sản phẩm treo trên tường: "Áp phích số lượng có hạn của IDOL em - Thẩm Phù Bạch, siêu lời luôn!"
Tạ Trì An liếc nhìn người trong tấm áp phích.
Dù cậu không quan tâm đến giới giải trí nhưng cũng đã từng vài lần nghe thấy tên của ngôi sao hạng A này.
Thẩm Phù Bạch, một nhân vật tiêu biểu trong giới thần tượng. Dù không hát được cũng không nhảy được, nhưng chẳng sao, y có dung nhan đẹp tuyệt trần, chỉ cần dựa vào nhan sắc cũng có thể nổi tiếng khắp nơi, tất nhiên, lượng antifan cũng không đếm xuể.
Đó quả thực là một khuôn mặt có thể khuynh đảo cả giới giải trí, đôi mắt đào hoa sóng sánh nắng hè, vẻ yêu nghiệt gần bằng anh trai cậu.
Nhưng chính khí chất của Tạ Trầm Sơ đã giúp hắn kìm nén bớt phần yêu dã ấy, còn vị này thì chỉ có thể mặc sức phóng túng, diễm lệ đến tận xương tủy...!Có thể xưng là một báu vật.
Tạ Trì An chỉ liếc một cái rồi thôi.
Dựa vào tài lực của nhà họ Tạ, việc mua vài tấm áp phích phiên bản giới hạn cũng chẳng phải vấn đề to tát gì.
Trông chờ Tạ đại tiểu thư đi rửa bát lau bàn thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Công việc làm thêm này của cô bé hơn phân nửa là bắt nguồn từ thú vui "trải nghiệm cuộc sống bình dân" của giới nhà giàu mà thôi.
Nhưng suy đi tính lại, đây vẫn là món quà do em gái mình cực khổ mua về, Tạ Trì An nể mặt gật đầu: "Cảm ơn em."
"Ui chu choa, anh khách sáo gì chứ! Chúng ta là người một nhà mà." Tạ Vị Lạc bấm nút: "Anh nghe đi, còn có cả nhạc nữa này."
Ngay khi ngón tay Tạ Vị Lạc ấn vào chốt mở, tiếng ngâm nga của các nàng tiên cá vang lên, trong trẻo kỳ diệu, cực kỳ lay động lòng người, như thể vọng về từ Thiên Đường.
"Es ist ein Schnee gefallen,
Und es ist doch nicht Zeit:
Man wirft mich mit dem Ballen
Der Weg ist mir verschneit."
Tạ Trì An: "...!Em biết ý nghĩa ca từ bài hát này không?"
"...!Không ạ, em cũng chẳng hiểu luôn, chắc không phải tiếng Anh đâu nhỉ?" Tạ Vị Lạc ngẫm nghĩ: "Người bán hàng chỉ nói với em bài hát này kể về một câu chuyện bên trong khu rừng mùa đông, rất có ý thơ, rất hợp với khung cảnh bên trong quả cầu tuyết này."
Tạ Trì An ôm quả cầu tuyết rời đi: "Đây là một bài dân ca nước Đức thời Trung cổ tên "Es Ist Ein Schnee Gefallen", còn ý nghĩa câu từ cụ thể là gì thì em tự lên mạng mà tra."
"Ây, chờ một chút, anh à..."
Tạ Trì An đã không còn bóng dáng nữa.
"Là tiếng Đức ạ..." Tạ Vị Lạc lầm bầm, "Anh có nói tên bài cho em thì em cũng đâu biết viết đâu."
Trong phòng ngủ chỉ có hai màu trắng đen, Tạ Trì An đang nằm dài trên giường, một tay chống má, nhìn chằm chằm vào những bông tuyết bay lượn bên trong quả cầu.
Tiếng hát vừa kỳ ảo vừa êm tai, nhưng ẩn dưới lớp ca từ đẹp đẽ là một câu chuyện tình yêu đượm buồn: một cô gái trẻ chưa chồng mà có con, bị cả gia đình xa lánh, ruồng rẫy, nàng đành ở lại ngôi nhà hoang nằm sâu trong rừng thẳm. Vào trận tuyết sớm đầu đông, căn nhà tranh cũ nát khó chống chọi được giá lạnh, nàng vừa đói vừa buốt, chỉ gửi gắm hy vọng duy nhất vào người yêu của mình, mong người ấy sớm ngày trở lại bên cạnh nàng, ôm lấy nàng, nhưng cuối cùng, người ấy chưa một lần xuất hiện.
Bốn câu đầu có nghĩa là:
Khi tuyết kia bắt đầu rơi
Thời gian mãi chẳng ngừng trôi
Rồi những bông tuyết trút xuống
Vùi tôi vào sâu băng giá.
...!Thật quá thảm thiết!
Tạ Trì An sinh năm 2002. Năm đó, Thượng Hải đón một mùa tuyết lớn.
Cậu sinh ngày 22 tháng 11, vào tiết Tiểu Tuyết trong 24 tiết khí, ngay đúng lúc gió mùa lạnh nhất.
Ngày còn bé, Tạ Trì An năng động, hoạt bát như giữa trưa hè nắng gắt, chẳng hề liên quan gì đến trời đông giá rét.
Sau đó, tính tình của cậu đại biến, trở nên lạnh tựa gió đông, nhạt tựa sương giá. Ngay cả bông tuyết mềm mại, sáng long lanh trong đôi mắt cũng bị băng cứng bao trùm, biến cậu thành một thiếu niên lạnh lùng.
Trưởng bối không quen thân lắm khi gặp cậu cũng chỉ nói một câu: "Đúng là đứa bé sinh vào mùa đông, tính tình cũng giống mùa đông."
Dần dà, mỗi lần nhắc đến Tạ Trì An, tất cả mọi người đều sẽ liên tưởng đến một thiếu niên lạnh lùng ra đời đúng lúc trời nổi gió tuyết.
Tạ Vị Lạc về nhà họ Tạ năm lên mười. Một năm sau đó, Tạ Trì An mất tích. Khi cậu trở lại, đã là người anh thứ hai trầm lặng ít nói của cô bé rồi.
Chính cô bé cũng không nhớ nổi dáng vẻ của Tạ Trì An trước kia ra sao.
Khi cậu còn nhỏ, bố mẹ bận rộn nhiều việc, Tạ Trì An đều do một tay anh trai Tạ Trầm Sơ nuôi lớn.
Cho đến tận bây giờ, cũng chỉ có Tạ Trầm Sơ và bác quản gia già là biết Tạ Trì An đã từng hoạt bát đến nhường nào.
Tạ Trì An vốn không thích tuyết, cũng chẳng thích mùa đông.
Tạ Trì An nhìn bông tuyết bay lả tả qua lớp thủy tinh, cậu hơi xuất thần.
Không biết có phải do bối cảnh bài dân ca này bắt nguồn từ câu chuyện tình yêu quá đau khổ, Tạ Trì An chợt nghĩ, tuyết mùa đông quá lạnh, cậu yêu hoa mùa xuân hơn.
Cậu nhớ khung cảnh cuối cùng trước khi rời khỏi đảo hoang: Giang Khoát vứt súng đi, cúi người hái một bông hoa trong lùm cỏ rồi bước về phía cậu, hắn nói: "An An, sinh nhật vui vẻ nhé!"
Khoảnh khắc này ập đến như ánh Mặt Trời ló dạng sau cơn mưa, trời quang mây tạnh. Rõ ràng là mùa đông, nhưng lại tươi đẹp như xuân quang.
Giang Khoát chỉ tặng cậu một đóa hoa dại, mà cậu lại như vừa nhận được cả một vườn địa đàng rực rỡ.
Tạ Trì An chưa từng nói về ngày sinh nhật của mình với Giang Khoát, mà chính Giang Khoát cũng chỉ từng tùy ý hỏi cho có lệ: "Em trai, tròn mười tám chưa đấy?"
Mà cậu cũng chỉ thuận miệng đáp: "Khiến anh thất vọng rồi, còn kém 27 ngày nữa."
Giang Khoát bèn ghi nhớ.
Giang Khoát có khả năng nhìn qua một lần là nhớ, việc ngẫu nhiên nhớ được sinh nhật của cậu âu cũng là chuyện thường tình.
Nhưng Tạ Trì An lại đinh ninh rằng, cậu cảm thấy ngay từ đầu Giang Khoát đã cố ý ghi nhớ, khắc cốt ghi tâm.
Súng đạn đại diện cho chết chóc và máu tươi, còn hoa là biểu tượng của hòa bình và hy vọng.
Tuy những đóa hoa yếu mềm không thể chống lại súng đạn, nhưng chúng có thể an ủi vong linh những người đã khuất, tiếp thêm can đảm cho những người ở lại.
Không chỉ một bông, mà là cả một mùa xuân.
Đây mới chính là món quà mà Giang Khoát muốn tặng cậu.
Vẻ mặt của Tạ Trì An bỗng nhiên cứng lại.
Ủa, nói đến tình yêu mà tự nhiên mình lại nghĩ đến Giang Khoát là sao?
"..." Tạ Trì An lập tức bấm nút tắt hộp nhạc, đặt quả cầu thủy tinh lên tủ đầu giường, tắt đèn cái "tạch", kéo chăn, ngủ.
Nhất định mình đã bị bài dân ca kia tẩy não mất rồi.
Hôm sau, Tạ Trì An vừa rời giường, bác quản gia đã gõ cửa phòng cậu, báo: "Cậu chủ, dưới tầng có hai vị khách tới thăm, họ nói là bạn của cậu."
Bạn?
Tạ Trì An gật đầu: "Cháu biết rồi ạ."
Cậu đang bước xuống cầu thang thì một cục lông mềm mại trắng toát nhào thẳng vào ngực Tạ Trì An.
Tạ Trì An cúi đầu nhìn, là một con chó...!Tiểu Bạch!
Bạch lang vương phiên bản mini.
Có hai người đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách.
Quý Thanh Lâm ngồi nép vào một bên rất nghiêm chỉnh, trông hơi câu nệ.
Còn Giang Khoát, hắn ngang nhiên chiếm trọn một chiếc ghế, hai chân bắt chéo nhau, mặt nom hài lòng như thể đang ở nhà mình vậy.
Khi nhìn thấy Tạ Trì An, Giang Khoát mới để chân xuống, ngồi thẳng lưng: "Gặp lại rồi."
Tạ Trì An ôm Tiểu Bạch phiên bản mini, bình tĩnh nói: "Lên tầng đi, vào thư phòng nói chuyện."
Nhà họ Tạ thiết kế theo phong cách Âu cổ lộng lẫy, dọc hành lang treo đầy những bức bích họa và bày biện nhiều đồ trang trí.
Giang Khoát vừa bước vào thư phòng đã trầm trồ: "An An, nhà em giàu thật nha."
Tạ Trì An vuốt lông Tiểu Bạch: "Ngồi đi."
Ba người đều an tọa bên bàn đọc sách.
"Sao hai anh lại đi cùng nhau?" Tạ Trì An hỏi: "Bạch Bất Nhiễm đâu?"
Giang Khoát và Quý Thanh Lâm đều ở Bắc Kinh, một người đi học một người đi làm. Nhưng dù sao thì Hoa Đại và vườn bách thú độc ác kia cùng những người liên quan đều đã biến mất trên bản đồ và trong trí nhớ của mọi người rồi.
Song, Bắc Kinh rộng lớn thế, hai con người chỉ liên kết với nhau qua một trò chơi vô hình có thể gặp được nhau ngoài đời thật đã là không dễ dàng.
"Còn không phải nhờ nó sao?" Giang Khoát hất cằm về phía Tiểu Bạch nằm trong lòng Tạ Trì An: "Đang dắt con chó này đi dạo thì tự nhiên nó nhào về phía người qua đường, nhào lên người anh ấy luôn."
Tiểu Bạch:...!Chó cái gì chứ? Bé là sói!
"Còn em cá voi sát thủ kia đưa chúng tôi lên bờ, rồi chúng tôi được cứu. Đại Bạch bảo muốn về nhà với cha mẹ báo bình an, nên chúng tôi tách ra, để lại phương thức liên lạc cho nhau." Quý Thanh Lâm nói: "Sau đó tôi vừa về Bắc Kinh thì gặp Tiểu Giang."
"May là lúc trước đã trao đổi địa chỉ nhà, bằng không thì cũng không tìm em nhanh đến vậy." Giang Khoát ngắm nghía tủ sách của Tạ Trì An. Từng cuốn sách nổi tiếng thế giới, từng sách chuyên ngành chuyên sâu khác nhau, đa phần là văn bản nguyên gốc. Chỉ một cái phòng học nho nhỏ cũng đã xa hoa ngầm như thế này, hắn cười: "Thật đúng là thiếu gia, cả đời tôi cũng chưa từng được ở một căn phòng nào như thế này."
Tạ gia Thượng Hải, nức tiếng lẫy lừng.
Tạ Trì An ngồi trước mặt đây chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tạ, cứ có lòng thì sẽ tìm được hình của cậu.
Quý Thanh Lâm: "..." Đúng rồi, cậu đâu có ở trong một biệt thự kiểu hoàng gia châu Âu đâu. Mà cậu có hẳn một khu lâm viên Trung Quốc[1] mà anh chỉ từng thấy trong phim ở Tô Châu luôn cơ mà.
[1] Là khái niệm chỉ những khu vườn nghệ thuật được xây dựng với mục đích làm cảnh phục vụ nhu cầu tham quan, du lịch có phong cách vườn cổ của Trung Quốc.
Quý Thanh Lâm đi theo Giang Khoát về phòng trọ đơn sơ của hắn tại Bắc Kinh, anh còn tưởng Giang Khoát cũng là một đứa nghèo kiết xác giống mình.
Đến tận khi chính mắt anh nhìn thấy một bức ảnh lồng khung của Giang Khoát trong hộc tủ: Giang Khoát tùy ý đứng trước một mảnh lâm viên, sau lưng hắn là đình đài lầu các trải rộng, thủy tạ hoa màu, vô cùng cổ kính.
Lúc ấy, Quý Thanh Lâm còn ngây ngô hỏi: "Đây là danh lam thắng cảnh nào của Tô Châu vậy?"
Câu trả lời sau đó của Giang Khoát khiến Quý Thanh Lâm suốt đời khó quên.
Giang Khoát đáp nhẹ tựa lông hồng: "À, đó là nhà tôi đấy."