76. Chương 76: Bông Hoa Mang Tên Tình Yêu

Chạy Hay Chết

Chương 76: Bông Hoa Mang Tên Tình Yêu

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Trì An xoay bút, thân bút xoay vòng linh hoạt trên các đầu ngón tay, cuối cùng dừng lại, nắp bút gõ xuống mặt bàn.
"Trở lại vấn đề chính, chắc hai anh đến đây không phải chỉ để tham quan nhà tôi thôi đâu nhỉ?" Tạ Trì An ngước nhìn.
"Dĩ nhiên rồi không chỉ thế.
Chẳng phải tôi đang có một tấm thẻ lập đội sao? Nếu không dùng thì có vẻ quá lãng phí." Giang Khoát quăng tấm thẻ màu đen lướt qua mặt bàn, "Thế nên tôi mới tìm em để lập đội đây."
Tạ Trì An cầm lấy tấm thẻ ngắm nhìn, thẻ của Giang và của cậu không khác nhau mấy, cùng vượt qua Cửa thứ Hai, có bảy ngày nghỉ ngơi và được Trò chơi đánh giá SSS.
Là một đồng đội đạt chuẩn, không có bất cứ vấn đề gì.
"Còn anh?" Tạ Trì An hỏi Quý Thanh Lâm.
Quý Thanh Lâm cũng đưa thẻ của mình ra, đưa cho Tạ Trì An.
Thẻ của Quý Thanh Lâm khác hoàn toàn hai người họ, con số mặt trước vẫn là 1, thời gian nghỉ ngơi chỉ vỏn vẹn ba ngày, đánh giá cuối cùng là...!B.
"Vốn là SS." Quý Thanh Lâm giải thích, "Nhưng sau khi thoát khỏi đảo hoang thì biến thành B."
Thoát game giữa chừng tương đương với nhiệm vụ thất bại, nhận điểm D, điểm F là chuyện bình thường.
Nhưng chữ cái trên thẻ này chắc hẳn là đánh giá trung bình các cửa mà không phải chỉ ghi một cửa gần nhất, một SS, một D, chia ra thành B là đúng.
"Được nghỉ ba ngày? Lúc anh rời khỏi Trò chơi đến nay đã lâu lắm rồi." Tạ Trì An đẩy các thẻ về trước mặt chủ nhân của từng tấm thẻ.
"Nhưng tôi vẫn không hề bị ép buộc vào bất cứ phó bản nào cả." Quý Thanh Lâm cất thẻ rất kỹ, "Thời gian nghỉ ngơi này hẳn được tính sau khi cửa trước chính thức kết thúc, cho dù rời đi giữa chừng cũng không sao."
Tạ Trì An: "Nói cách khác, ngày mai Cửa thứ Hai của anh sẽ mở."
Quý Thanh Lâm gật đầu: "Đúng vậy."
Tạ Trì An nhìn về phía Giang Khoát: "Anh ấy vào Cửa thứ Hai, chúng ta phải vào Cửa thứ Ba, chúng ta có thể lập đội được không?"
"Sao lại không? An An, chẳng lẽ em không nhận ra rằng, độ khó của mỗi phó bản không hề tăng lên theo số thứ tự các cửa ư.
Mà giống như là một loạt các phó bản ngẫu nhiên, độ khó cũng là ngẫu nhiên.
Con số trên thẻ chỉ chứng minh rằng em đã vượt qua nhiều hay ít mà không phải độ khó tăng lên." Giang Khoát nói, "Chỉ là chúng ta khá đen, toàn bốc phải phó bản khá khó nhằn mấy."
Tạ Trì An: "..." Tất nhiên cậu đã biết điều này.
Phó bản hoang đảo mặc dù rất có tính thử thách, nhưng thật ra chẳng thể nào so sánh được với cửa đầu tiên của Tạ Trì An, càng là một trời một vực khác biệt với Cửa thứ Nhất của Giang Khoát.
Phó bản đầu tiên của người ta đơn giản bao nhiêu, thì hai người họ lại gian nan vất vả bấy nhiêu.
Nói rằng số cửa càng cao độ khó càng lớn, họ chẳng tin nổi.
Nhưng hiện tại hai người họ chỉ mới qua được hai cửa, số lượng mẫu còn nhỏ.
Về sau độ khó có tăng lên theo cấp số cộng hay không cũng khó mà nói trước được.
"Ngày mai anh ấy đã phải bắt đầu Trò chơi mới rồi, nhưng chúng ta lại có đến bảy ngày nghỉ, có thể vào sớm không?" Tạ Trì An hỏi.
Giang Khoát đáp: "Được chứ.
Sau bảy ngày Trò chơi sẽ ép buộc em bắt đầu phó bản mới, nhưng nếu muốn, em có thể vào bất cứ lúc nào."
Tạ Trì An tựa vào lưng ghế: "Thế nhưng tại sao tôi lại muốn vào sớm đây?"
Có tới bảy ngày để nghỉ, cớ gì phải nhanh chóng tự chui đầu vào rọ như vậy? Vì lập đội sao? Nhưng dựa vào thực lực của Tạ Trì An, cậu vốn không cần lập đội với Quý Thanh Lâm.
Giang Khoát đứng dậy, chống hai tay vào mép bàn học, cúi người nói khẽ với thiếu niên ngồi đối diện: "Chẳng lẽ An An không muốn mau chóng tìm được anh trai mình sao?"
Mắt Tạ Trì An trừng mắt: "Anh đã biết những gì?"
"Tôi nào có biết gì đâu.
Chỉ là có một lần An An đã từng nói với tôi rằng, em có một người anh trai ruột, nhưng lúc tôi điều tra em thì nhà họ Tạ không hề có dấu tích của một đứa con trai thứ hai nào cả." Giang Khoát hạ giọng, "Tôi tin An An sẽ không nói dối tôi, mà tôi tin, hẳn anh trai em đã bị kẻ nào đó xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn tại, rồi sau đó biến mất khỏi thế gian."
Khả năng quan sát và phán đoán của Giang Khoát đúng thật rất mạnh.
两个人对视了两秒,然后谢池安站起身,神色淡淡:“我去通知管家给你们准备房间。”
Tạ Trì An và Giang Khoát đối mặt nhau trong hai giây, sau đó cậu đứng dậy, vẻ mặt hờ hững: "Để tôi bảo bác quản gia chuẩn bị phòng cho các anh."
Tạ Trì An ôm Tiểu Bạch xuống tầng, để lại hai vị khách còn đang đứng sững như trời trồng trong thư phòng.
Rất lâu sau, Giang Khoát mới duỗi thẳng người đứng dậy.
"Đây là..." Quý Thanh Lâm ngơ ngẩn, rõ ràng hai người họ vừa mới thì thầm với nhau cái gì đó, rồi Tạ Trì An cứ thế đột ngột rời đi, sắc mặt dường như không tốt lắm.
Giang Khoát tựa vào giá sách, cười: "Em ấy đồng ý rồi."
-
"Cảm ơn cậu đã giúp đỡ tôi." Quý Thanh Lâm đứng lên.
Giang Khoát và Tạ Trì An có thể trở thành hai người duy nhất vượt qua Cửa thứ Hai đã đủ để chứng minh khả năng của họ.
Và họ cũng chẳng cần thiết phải gánh vác một gánh nặng như tôi làm gì.
"Không cần cảm ơn." Giang Khoát nói, "Tôi đồng ý cũng chưa chắc đã vì anh."
Mỗi người trong số họ đều ôm một mục đích khác nhau đến với liên minh này.
Tạ Trì An muốn mau chóng tìm thấy anh trai, còn Giang Khoát thì muốn tìm lại ký ức của mình.
Không biết tại sao ngày đó Giang Khoát lại bỗng tặng cho Tạ Trì An một bông hoa, hắn còn định nói ra rằng: "Ước hẹn năm mười tám tuổi, tôi chưa bao giờ quên." Nhưng chưa kịp lỡ lời thì đã bị dịch chuyển đi.
Nhưng hắn và An An đã từng "hẹn ước" với nhau lúc nào?
...!Mất trí nhớ quả thật tệ hại.
Hơn nữa, sau khi không còn được sớm tối ở bên Tạ Trì An, hội chứng ưa ngủ của hắn lại càng thêm nghiêm trọng, hắn ngủ li bì suốt chuyến bay từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, phải nhờ Quý Thanh Lâm đánh thức, hắn mới có thể lảo đảo bước ra khỏi máy bay.
Từ lúc bị cuốn vào Trò chơi này, Giang Khoát có dự cảm, căn bệnh này của hắn có lẽ có liên quan đến nó.
Một người bình thường chỉ dành ra một phần ba cuộc đời cho việc ngủ, còn Giang Khoát, một ngày hắn chỉ có bốn tiếng là tỉnh.
Lúc trước vốn không cảm thấy mình phung phí thời gian, hoặc, cho dù có cảm thấy cũng đành chịu, nhưng giờ đây hắn muốn tranh thủ từng chút một.
Sau khi gặp gỡ Tạ Trì An, hắn chẳng muốn lãng phí thêm bất cứ phút giây nào nữa.
-
Chín giờ tối.
Tạ Trì An đã nằm trên giường, Tiểu Bạch nằm ngửa bụng trên đầu gối Tạ Trì An, thưởng thức sự vuốt ve của chủ nhân.
Cửa phòng ngủ bị gõ, rồi Giang Khoát cứ thế mở cửa đi vào.
Tạ Trì An ngẩng đầu: "Chưa có ai bảo anh là đừng tùy tiện đi vào phòng ngủ của người khác à?"
"Tôi tới đón Tiểu Bạch của mình." Giang Khoát thoải mái bước tới, định tóm lấy cổ Tiểu Bạch lên.
Không sai, hắn đang ngứa mắt con chó này đấy.
Tạ Trì An giữ Tiểu Bạch lại: "Tiểu Bạch cũng là của tôi mà."
Đây là phần thưởng chung đó.
"Tài sản chung à? Cũng đúng." Giang Khoát nhân tiện ngồi xuống giường, nhìn quanh một lượt, "Phòng ngủ của em...!hơi đơn điệu nhỉ."
Tất cả chỉ có độc hai màu trắng đen, lạnh lẽo như nhà xác vậy.
Tạ Trì An mặc kệ hắn, vẫn chăm chú xoa bụng cho Tiểu Bạch.
Nhưng Giang Khoát đã quyết tâm, hắn nhất định phải có được sự chú ý của Tạ Trì An, nên hắn vừa tự ý cầm quả cầu thủy tinh đặt trên tủ đầu giường của người ta vừa luyên thuyên: "Em nhìn quả cầu này xem nó vừa lớn vừa tròn..."
Tạ Trì An liếc hắn: "Đừng có động vào đồ của người khác."
"Người khác nào cơ? Làm gì có người khác." Giang Khoát nhìn chằm chằm Tiểu Bạch đầy trìu mến, "Chỉ có một nhà ba người chúng ta mà thôi."
Tiểu Bạch đang thoải mái ưỡn bụng cho Tạ Trì An vuốt ve thì bắt gặp ánh mắt chết chóc của Giang Khoát, nó giật mình suýt nữa thì ngã nhào xuống đất, may có Tạ Trì An kịp thời đỡ được.
Tạ Trì An vươn tay định giật lấy quả cầu thủy tinh trong tay Giang Khoát, loay hoay thế nào lại chạm vào nút bấm bên dưới, lập tức có tiếng hát vang lên.
Es ist ein Schnee gefallen...!
Chỉ mới hát được một câu, Tạ Trì An đã vội cướp lấy nó, tắt nhạc ngay lập tức.
Có lẽ là bởi tối hôm qua cậu vừa nghe bài này vừa nghĩ đến một số chuyện linh tinh, tóm lại bây giờ Tạ Trì An chẳng muốn cho Giang Khoát nghe bài này một chút nào.
Kể cả khi hắn có nghe hiểu hay không.
Nhưng lực tay của Tạ Trì An có hơi lớn, Tiểu Bạch một lần nữa rơi xuống đất...!
Tiểu Bạch ngã ngửa: "..." Rốt cuộc bé đã làm gì sai?
Giang Khoát nhíu mày: "Thích thứ này đến thế cơ à?"
"Quà của em gái tôi." Tạ Trì An đáp.
Giang Khoát bỗng mặt xụ xuống: "Thế mà hoa tôi tặng thì em lại chẳng trân trọng."
Tạ Trì An nhắc nhở thân thiện: "Hoa của anh còn chẳng đến được tay tôi."
"Vậy để tôi hát một bài tặng em nhé, coi như một món quà sinh nhật thứ hai." Giang Khoát nói.
Tạ Trì An: "Chúc mừng sinh nhật?"
Giang Khoát: "Đó là một bài tiếng Anh."
Tạ Trì An: "Happy birthday to you?"
Giang Khoát: "...!Trong mắt em tôi lạc hậu đến thế sao?"
Ai biết được? Đến Tạ Vị Lạc bé tí còn có thể tặng cậu một hộp nhạc gắn quả cầu tuyết...!Cũng không hẳn là cậu không hài lòng, chỉ là ở thời Tạ Trì An, ai mà chẳng có thứ này để trang trí trong nhà, còn là loại mặt hàng bán đầy rẫy khắp nơi.
Tạ Trì An nói: "Anh hát đi."
Giang Khoát bèn bắt đầu cất tiếng ca:
"May it be an evening star
Shines down upon you
May it be when darkness falls
Your heart will be true...."[1]
[1] Trích từ bài hát "May it be" trong album "The Lord of the Rings: The Fellowship of the Ring" do ca sĩ Enya thể hiện.
Bài hát được phát hành năm 2001 và nhận được đề cử Oscar cho Ca khúc trong phim xuất sắc nhất.
Giọng hát hắn trầm ấm, phát âm rất chuẩn, vừa truyền cảm vừa dịu dàng ngất ngây, êm tai bất ngờ.
Giang Khoát hát xong một đoạn, rồi mỉm cười nhìn Tạ Trì An: "Sao, có hay không?"
Tạ Trì An cụp mắt: "Không hiểu tiếng Anh."
"Đây là một bài hát của Enya, một nữ ca sĩ người Ai-len mà tôi rất thích." Giang Khoát nói tiếp, "Cô ấy còn hát một bài nữa tên là "Amarantine", nhưng giờ không còn sớm nữa, chúng ta đành phải để sau vậy.
Còn một việc...!"
Cuối cùng hắn cũng chịu đề cập đến chuyện chính: "Quý Thanh Lâm muốn gọi điện cho Bạch Bất Nhiễm để anh ấy mua vé bay đến đây vào ngày mai.
Tôi nghĩ anh béo này chẳng có tác dụng gì, nhưng được cái vận may lại rất tốt, tốt hơn hẳn so với chúng ta.
Có muốn dẫn anh ấy theo cùng không?"
"Tôi bảo không thì là không thật à?" Tạ Trì An hỏi.
"Em bảo không thì chúng ta lật lọng rồi chặt xác phi tang là được." Giang Khoát nhìn rất thản nhiên.
Tạ Trì An rũ mắt: "Thôi được, thêm một người nữa thôi mà."
Tạ Trì An vẫn đúng là một cậu bé mạnh miệng mềm lòng.
Giang Khoát bật cười: "Vậy tôi về phòng đây, Tiểu Bạch..."
Lần này Tạ Trì An không giữ Tiểu Bạch nữa.
Tiểu Bạch đành chậm chạp bò xuống từ đùi Tạ Trì An, cụp tai rũ đuôi lon ton chạy theo Giang Khoát.
Giang Khoát tựa vào cửa nói: "Chúc ngủ ngon." Rồi mới khép cửa lại rời đi.
Tạ Trì An nhìn cánh cửa thật lâu, mới đáp: "Ngủ ngon."
-
Tạ Trì An ngồi trên giường một lúc lâu, cậu chần chừ cầm điện thoại lên, tìm kiếm từ "Amarantine".
Thân là học sinh giỏi, sao cậu có thể không hiểu một chút tiếng Anh nào, nhưng riêng từ này lại rất mơ hồ, cậu không rõ nghĩa.
Kết quả tìm kiếm hiện ra một loạt.
Thì ra, Amarantine có nghĩa là vĩnh hằng, thi nhân xưa dùng từ này để tưởng tượng, miêu tả một loài hoa mãi mãi không bao giờ phai tàn, thứ mà người Trung Quốc gọi là bài thơ bất hủ hoặc...!tình yêu vĩnh cửu.
Trong bài hát của Enya, nó được gọi là bông hoa mang tên tình yêu.
Ngón tay Tạ Trì An khẽ run lên.
Chắc do cậu nghĩ ngợi nhiều.
Tạ Trì An đặt điện thoại xuống, nằm xuống giường.
Bài Giang Khoát hát, cậu nghe hiểu chứ.
Nguyện trở thành một ngôi sao sáng giữa màn đêm
Soi rọi con đường, dẫn lối người đi
Nguyện cho một mai bóng tối bao trùm
Người mãi giữ được tấm lòng trong sạch
Hắc ám đã tới, hãy vững niềm tin
Hắc ám tuy tới, ước hẹn còn mãi
Nguyện sau con đường dài gian nan, vất vả
Ngọn lửa đỏ sáng mãi với sao trời
Và đêm tối khi sẽ được người chinh phục
Người lại về, rực cháy với bình minh...
-HẾT QUYỂN II-
------
Đông Vân Triều: Vậy là chúng ta đã đi được 2/3 chặng đường rồi đó.
Nhớ hôm trước tôi bảo muốn nhận truyện mới để luyện tay nghề không? Thật ra là tôi cũng tìm được một bộ ưng ý rồi nhưng vẫn còn hơi phân vân tại...!lười:)).
Xin lỗi các quý vị nha.
Nhưng yên tâm, sẽ sớm có truyện mới thôi, mọi người đặt gạch hóng truyện nha.
Bật mí truyện mới: "Chẳng lẽ trẫm từng là tra thụ" - Chanh Tử Vũ.
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Cường cường, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, 1x1
Tóm tắt:
Chính văn đã hoàn thành, mời mọi người đọc! ~
Nhiếp chính Lam vương đẹp như tranh vẽ, nghe nói năm đó bị trẫm phụ bạc.
Rồi trẫm mất trí nhớ.
Trạng thái: Hiện tại đang yêu đương ngọt ngào với chồng.
Cửa hàng nhỏ + cuồng xây dựng cơ bản + mở rộng bản đồ + đại quốc đang quật khởi.
Tất cả đều vui vẻ, phồn vinh, vô cùng viên mãn, phát triển không ngừng nghỉ.
Trẫm là Hoàng đế tốt, người yêu tốt, ừm!
Nhưng rốt cuộc chuyện năm đó là thế nào? Sao không ai dám nói?
Cho nên trước khi mất trí nhớ, trẫm cặn bã đến mức nào? Chồng tốt như thế, sao trẫm lại phụ bạc hắn?
Vậy nên là do mấy tên dân đen muốn lừa gạt trẫm đây mà.
Thật ra trẫm mới là nạn nhân?
***
Cường cường HE, mỹ nhân tuyệt sắc nhiếp chính vương công X soái khí mất trí nhớ đế vương thụ.
Cả hai đều phúc hắc, cả hai đều xuất chúng, mất trí nhớ thật, lại thành tình yêu đích thực.
"Trẫm biết."
"Trẫm cũng nhớ ngươi rất nhiều."
"Cả đời trẫm chưa từng phụ bạc ai bao giờ."
"Đúng, trẫm chính là kẻ hẹp hòi."
"Trẫm thực sự không biết nên yêu thương ngươi sao cho đủ."
- - bởi Yến Ngữ Lương.
(Ung Chính[1]: Vãi!)
[1] hay Thanh Thế Tông, là vị Hoàng đế thứ năm của đế quốc Đại Thanh (Trung Quốc), trị vì từ năm 1722 đến 1735.
Là một vị Hoàng đế siêng năng, cần kiệm và chống tham nhũng quyết liệt, mục tiêu của Ung Chính là tạo ra một triều đình hiệu quả với chi phí thấp nhất.
Các chính sách của ông đã mở đường cho sự thịnh trị gần 150 năm tiếp theo của Đại Thanh.
(theo Wikipedia)
"Đời người ngắn ngủi, nhất định phải hái được nhật nguyệt tinh thần."
"Giang sơn và ngươi, đều là của ta."
- - bởi Trang Tiễn.
Sự kết hợp của hai câu chuyện "Đại quốc quật khởi" + "Ta chờ bệ hạ như mối tình đầu"
"Trẫm đường đường là vua một nước, ấy mà lại muốn lấy sắc để hầu Lam vương.
[Mãnh hổ rơi lệ.jpg]."
"Khi tỉnh thì chưởng quản chuyện thiên hạ, lúc mệt rồi say giấc nồng bên gối mỹ nhân" + ngọt ngào + chim ngốc[2] + vị quả cam (chua) - bạn hiểu mà.
[2] Nguyên gốc là "cát điêu" (沙雕 - shādiāo) là từ đồng âm với "ngốc điểu" (傻屌 - shǎ diǎo), dịch nôm na là đồ đầu bòy ngu dốt.:v (theo baike.baidu.com)
Thẻ nội dung: Cường cường, cung đình hầu tước, tình yêu duy nhất, truyện ngọt.
Nhân vật chính: Yến Chiêu, Trang Tiễn.
Nhân vật phụ: Đạm Đài Hoằng, Tuần Trường, Hề Hành Kiểm, Hồ Lộ.
Khác: Đăng Hỏa Lan San.
Giới thiệu tóm tắt: Trẫm không phải! Trẫm không có! Đừng có nói lung tung!.