78. Chương 78: Mưu Kế Xe Lăn

Chạy Hay Chết

Chương 78: Mưu Kế Xe Lăn

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phòng cấp cứu nằm ngay tầng Một, bốn người nhanh chóng tìm thấy.
Tạ Trì An được Giang Khoát dắt đi nên bước nhanh, vừa đi vừa hỏi người bên cạnh: "Tôi mắc bệnh gì?"
Cậu vốn cho rằng mình cũng bị mù, nhưng câu nói "sao em lại trông như thế này" của Bạch Bất Nhiễm đã đánh thức cậu. Nếu chỉ mù lòa thôi thì đâu thể khiến anh ấy kinh ngạc đến thế.
Cho dù Bạch Bất Nhiễm đúng thật là rất dễ bị giật mình.
Giang Khoát đáp: "Bệnh bạch tạng."
Tạ Trì An vẫn bình tĩnh: "Chắc lúc này trông tôi xấu lắm."
Tóc trắng lông mày trắng, nghe kiểu gì cũng tưởng tượng ra một ông cụ lọm khọm.
Giang Khoát nghiêng đầu ngắm khuôn mặt cậu: "Không, đẹp lắm."
Người đã đẹp thì kiểu nào cũng đẹp.
Dù Tạ Trì An có sinh bệnh thì cũng là mỹ nhân ốm yếu đẹp đến nao lòng.
Thiếu niên có dáng người nhỏ nhắn với làn da trắng muốt tựa một bông tuyết đầu đông, đong đưa trong gió, càng mong manh yếu ớt bao nhiêu thì càng chấn động lòng người bấy nhiêu.
Nhưng Giang Khoát nguyện chẳng bao giờ phải chiêm ngưỡng vẻ đẹp siêu thực này của cậu, chỉ hi vọng cậu sống khỏe mạnh an lành.
Giang Khoát từng nghe người ta nói rằng, người mắc chứng bạch tạng không được ra nắng, nên được đặt khéo cho một cái tên là "nguyệt nga" – ngụ ý là một vầng trăng đẹp.
Quả thật không sai.
"Người mắc bệnh này thường được gọi là nguyệt nga." Giang Khoát nói với Tạ Trì An, "Em cũng đẹp như trăng vậy."
Trong trẻo như ánh trăng, rực rỡ soi rọi lòng người.
Tạ Trì An mỉm cười: "Mới cửa trước còn khen tôi đẹp hơn trăng, sao giờ lại biến thành "như" rồi? Quả nhiên là tôi xấu đi mà."
Giang Khoát: "..."
An An luôn chú ý đến những điều thật kỳ lạ.
Nhưng đồng thời hắn cũng rất hớn hở.
An An vậy mà trêu hắn, An An vậy mà nhớ kỹ từng lời hắn nói.
Có lẽ ngay cả chính bản thân Tạ Trì An cũng chưa nhận thức được rằng, cậu đang dần dần đón hắn vào lòng mình.
-
Đang nói chuyện thì đã đến cửa phòng cấp cứu, Giang Khoát vào trong đẩy một chiếc xe lăn ra ngoài: "Bây giờ tôi vẫn ổn, hay em ngồi xuống một chút đi?"
Tạ Trì An từ chối ngay lập tức: "Chân tôi chưa gãy."
Giang Khoát nhẹ nhàng siết tay cậu, thầm nghĩ An An muốn nắm tay hắn nên mới nói vậy.
Các đầu ngón tay Tạ Trì An co rụt, chẳng nói chẳng rằng.
Trước khi hệ thống thông báo vị trí của đơn thuốc, họ vẫn quyết định án binh bất động ở tầng Một này.
Quý Thanh Lâm không hề rảnh rỗi, cầm giấy bút có sẵn trên bàn tiếp tân mà viết luôn tay, viết quy tắc ra cho Bạch Bất Nhiễm.
Cũng không thể cứ bỏ mặc Bạch Bất Nhiễm em quay cuồng trong mơ hồ từ đầu chí cuối được.
Nhưng thực tế là, Bạch Bất Nhiễm dù có nghiền ngẫm từng chữ thì vẫn như không: "Nội dung quy tắc phức tạp thế, tôi cảm giác mình không hiểu hết..."
Quý Thanh Lâm: "..." Hết cách, đành chịu.
Giang Khoát dắt Tạ Trì An đến trước mặt Bạch Bất Nhiễm, nói mỉa: "Sao anh lại thành kẻ điếc được nhỉ?"
Giang Khoát nói rất chậm, khẩu hình rõ ràng, Bạch Bất Nhiễm vừa nhìn là hiểu, cũng tỏ ra rất đồng tình: "Đúng đó, sao tôi lại thành kẻ điếc ta? Nghĩ mãi chẳng ra."
Tạ Trì An không nghe nổi nữa, cầm bút viết rất mau: nghĩ mãi không ra là đúng rồi, ý hắn là chính ra anh phải có bệnh về đầu óc mới đúng.
Dù tạm thời không nhìn thấy, chữ viết tay của cậu vẫn ngay ngắn vô cùng. Bố cục đẹp mắt, ý tứ lại hài hước.
Bạch Bất Nhiễm: "..."
Hai cái con người này thế mà chung sức công kích mình!
Còn nữa...!cách giao tiếp giữa các thành viên trong đội hình "câm-điếc-mù-ngủ" này quả thật không dễ dàng chút nào.
-
"Vị trí hiện tại của đơn thuốc: khoa Tim mạch."
Lại di chuyển.
Giang Khoát bảo: "Khu nội trú thông với khu khám bệnh ở tầng Sáu.
Khoa Thần kinh ở phía Nam tầng Năm, khoa Tim mạch lại nằm ở phía Bắc tầng Bốn. Kẻ giữ đơn thuốc đang đi xuống tầng, hơn nữa chúng lại đi theo đường xoắn ốc."
Tạ Trì An nói: "Chắc là đang có người đuổi theo bọn chúng, đồng thời chúng cũng đang tìm bác sĩ J.
Tôi đoán chúng sẽ xuống tầng Một sớm thôi, xuống bằng cầu thang phía bên kia."
Giang Khoát cười rộ lên: "Tôi cũng cho là như thế."
"Bọn chúng" này tất nhiên là chỉ tổ đội đang cầm đơn thuốc.
Tìm được đơn thuốc cũng chẳng có gì để đắc ý, nhất định phải mau chóng tìm được bác sĩ J kê đơn. Đơn thuốc trống lúc nào cũng sẽ chực chờ bị cướp mất.
Mà sau khi đơn thuốc được điền xong thì chỉ có thể chữa đúng bệnh đó, những bệnh nhân khác chỉ đành ngậm cục tức chờ lần đổi mới tiếp theo.
Đương nhiên cũng sẽ có những kẻ thấy không cam tâm, ôm tâm tình "tao không có thì mày cũng đừng mong có" mà cuỗm cả đơn thuốc đã điền.
Người nào may mắn đoạt được một đơn thuốc trống không thì việc cấp bách nhất trước mắt người đó chính là tìm bác sĩ J.
Bác sĩ J là một NPC rất kỳ diệu, chẳng biết làm việc ở khoa nào nhưng lại có thể kê đơn cho tất cả các chứng bệnh.
Cái bệnh viện thần kỳ này cũng chỉ có mình anh ta là nhân viên, lại còn là một bác sĩ lông bông không bao giờ ở yên trong phòng làm việc.
Chẳng ai hay biết bác sĩ J có thể ở chốn nào, nhưng người lấy được đơn thuốc bức thiết phải chạy thoát khỏi sự truy đuổi của những kẻ khác.
Mà đội đầu tiên lấy được đơn thuốc thứ nhất chắc chắn chưa nắm rõ địa hình, nên chúng sẽ vô thức chạy vòng quanh để xuống tầng Một.
Cho nên chúng nhất định sẽ đến đây, hơn nữa cũng chẳng dư thời gian mà đợi thang máy.
Giang Khoát và đồng bọn chỉ cần án binh bất động ở chân cầu thang tầng Một là đủ.
Tạ Trì An nghiêng đầu, đôi mắt nhạt màu lướt qua Giang Khoát.
Cậu đinh ninh rằng Giang Khoát ở ngay bên này, bởi người ấy như một nguồn nhiệt di động dễ nhận biết và bàn tay hắn đang nắm lấy tay cậu, ấm áp đến nóng ran.
"Xe lăn trong phòng cấp cứu có nhiều không?" Tạ Trì An nói, "Đẩy hết ra đây đi."
-
Tầng Ba.
Chàng thanh niên ngừng bước, đứng trơ mắt nhìn hai tên ngốc kia lao xuống tầng Hai, theo sau là cả một đám người đông nghịt.
Cặp kính râm to che khuất gần nửa khuôn mặt y, chỉ để lộ chiếc cằm thanh tú, đôi môi hoàn hảo và làn da nhợt nhạt lạ thường.
"Đồng đội ngu ngốc chết tiệt gì thế không biết!" Y lầm bầm chửi, "Chạy theo chúng mày cả nửa ngày, tao khờ lắm sao?"
Y vốn được xếp vào một đội với ba người lạ mặt khác, họ được truyền tống đến cùng một nơi trong bệnh viện, rõ ràng là do Trò chơi xếp đội ngẫu nhiên.
Các đồng đội của y lần lượt là: đầu óc ngu si tứ chi phát triển số 1, đầu óc ngu si tứ chi phát triển số 2 và cô thiếu nữ cuồng thần tượng.
Nói cách khác, y chính là người gánh trí thông minh cho cả đội.
Nhưng bởi vì ngoại hình quá mức giống người tình được bao nuôi mà y không có chút tiếng nói nào trong đội, ngay cả việc y chưa từng bỏ kính ra họ cũng chẳng quan tâm.
Điểm xuất phát ban đầu của họ ở ngay khu Nội trú, mà y là người phát hiện ra đơn thuốc đầu tiên.
Hai gã đầu to óc bằng quả nho cùng đội lập tức dọa nạt y toan cướp lấy đơn thuốc, mỗi đơn thuốc chỉ cứu được một người, ai chẳng muốn cứu mình trước tiên.
Hơn nữa đây chẳng qua chỉ là một loại liên minh tạm thời, xét cho cùng tất cả đều bằng mặt mà không bằng lòng.
Nhìn hai gã đàn ông to béo như thế, y tự biết mình đánh không lại nên giao đơn thuốc cho chúng rất thoải mái.
Song, ngày vui ngắn chẳng tày gang, hệ thống nhanh chóng tiết lộ vị trí của họ, khiến những người chơi khác nháo nhác đuổi theo.
Ban đầu, y còn tính bày cho hai gã ngu này giả vờ bình tĩnh, làm bộ "mình cũng vừa nghe thấy thông báo rồi chạy tới đây thôi hà, mình không biết gì hết", ai ngờ hai tên đồng đội ngu ngốc này chưa đánh đã khai, ba chân bốn cẳng chạy trối chết, kéo theo một đám kẻ truy đuổi.
Lại còn không biết chia đường mà chạy.
Y cứ đi hướng nào hai gã lại chạy theo hướng đó, đúng là ngu không ai cứu nổi, ngu đến mức phát bực.
Đến tầng Ba, thanh niên quyết định đứng im.
Đơn thuốc đâu có trên người y, y chạy làm gì cho tốn công.
Thanh niên rảo bước chậm lại, cuối cùng thảnh thơi vòng trở về, thì nghe thấy tiếng thở dồn nặng nề.
Y quay đầu, nhác thấy một cô bé mặt mũi ưa nhìn đang bấu chặt tay vịn cầu thang, cúi gập người thở hổn hển.
À, cô thiếu nữ cuồng thần tượng đây mà.
Cũng là một trong những thành viên bị cưỡng ép gia nhập tổ đội này, thuộc đối tượng dễ bị hai tên kia bắt nạt.
Sức khỏe của cô bé này rất kém, người gầy gò đến mức gió thổi là đổ, nhưng được cái cô bé rất tự tin, dù mang trọng bệnh cũng có thể dõng dạc tuyên bố: "Tôi nhất định sẽ sống, sống để gặp thần tượng của mình!"
Lúc ấy, hai mắt cô bé sáng rực, khiến người khác phải nghi ngờ rằng thứ giúp cô vượt qua hai cửa trước chính là thần tượng của mình.
Nhưng...!sống chết trước mắt, cha mẹ không nhớ, bạn bè không nhớ mà lại nhớ thần tượng, cô ta chẳng phải não tàn thì là gì?
"Này cô bé, sao cô cũng vòng trở lại? Sao không chạy theo bọn họ?" Thanh niên cau mày, "Ặc, quên mất cô có bệnh tim."
Cô gái này mang bệnh tim, chạy lâu như thế mà chưa phát bệnh cũng thật kỳ lạ, nhất định phải dừng lại nghỉ ngơi một lúc.
Vương Tiểu Nhiễm thở hổn hển nhìn y, có vẻ như sắp ngất đi, sau đó... thì ngất đi thật.
"Ui!" Y vội đỡ được người Vương Tiểu Nhiễm, bèn xoay người cõng cô trên lưng, vừa đi vừa lầu bầu, "...!Chẳng nhờ vả được ai hết."
Ghét bỏ thì ghét bỏ, y cũng chẳng đành lòng bỏ mặc một cô bé mười lăm, mười sáu tuổi ở đây được.
Dù Trò chơi này không cho phép người chơi trực tiếp giết hại lẫn nhau, nhưng cô bé này có bệnh tim, nhỡ bị người ta hù cho chết thì làm sao bây giờ.
-
Tầng Một, cầu thang.
Tiếng bước chân ầm ầm vang vọng đến mức người ở tầng Ba, tầng Bốn cũng có thể nghe thấy, giống như một làn sóng zombie đang ập tới, mỗi bước chân như giẫm gót sắt, tạo ra tiếng động long trời lở đất trên từng bậc cầu thang.
Bốn người Giang Khoát ẩn mình dưới chân cầu thang, chờ những con thây ma kia xuất hiện.
Không lâu sau, hai gã đàn ông cao to xuất hiện trong tầm mắt họ, một tên còn phất phơ tờ giấy trong tay, mặt mũi sốt ruột lao xuống cầu thang, ngay cả đường cũng không thèm nhìn.
Phía sau họ là một toán người đang đuổi sát nút, gấp gáp hệt họ, cộng thêm cả những câu hô hoán "Dừng lại!", "Bắt nó lại!" – những câu hô hoán vô dụng kinh điển trong phim ảnh.
Cái loại trình độ này... mà cũng vào được Cửa thứ Ba sao.
Bọn họ bên này với bọn chúng bên kia như thể đang không chơi cùng một trò vậy.
Giang Khoát nắm đúng thời cơ, đẩy một hàng xe lăn lao ra.
Hai gã cường tráng lao xuống từ chiếu nghỉ chỉ biết trố mắt nhìn hàng loạt xe lăn không biết từ đâu xuất hiện, chặn lối bọn chúng.
Hai kẻ này không kịp phản ứng, một tên vô thức dừng lại sát nút, một tên khác phanh không kịp nên va vào kẻ kia theo quán tính...!
Kết quả, hai kẻ nọ ngã nhào vào đống xe lăn.
Đám người đuổi theo bọn chúng quá sát, biết dừng thì cũng đã muộn, trực tiếp vấp ngã chồng chéo lên nhau, rồi đổ ập vào người hai tên xấu số đang bị truy đuổi.
Người phía sau không biết tình hình phía trước, lớp này nối tiếp lớp kia ngã chồng lên nhau.
Cuối cùng, một đống người bị vây hãm trong đống xe lăn, không thể gượng dậy.
Giang Khoát chạy ra đầu tiên, giật lấy đơn thuốc từ tên cao to nằm dưới đống người, còn Quý Thanh Lâm vội vàng đẩy Tạ Trì An đang ngồi xe lăn chạy theo sau, Bạch Bất Nhiễm bọc hậu.
Cách mỗi 10 phút, hệ thống sẽ thông báo vị trí của đơn thuốc, người cầm nó bị truy đuổi là không thể tránh khỏi.
Đơn thuốc nằm trong tay Giang Khoát nhanh nhẹn, ít nhất cũng có thể tranh thủ cho họ thêm chút thời gian.
Giang Khoát chạy ra khỏi cửa sau khu Khám bệnh, tiến vào khu Nội trú.
Quý Thanh Lâm đẩy Tạ Trì An, còn Bạch Bất Nhiễm bọc hậu.
Khu Nội trú thông với khu Khám bệnh, đi một vòng là có thể quay trở lại.
Mặc dù không biết vị trí cụ thể của bác sĩ J, nhưng là một bác sĩ, xác suất anh ta xuất hiện ở khu khám bệnh vẫn cao hơn.
Họ dự định đi đường vòng, sớm quay lại khu Khám bệnh, nhưng...!vừa ra khỏi cổng lớn khu Nội trú thì bước chân Giang Khoát chợt chậm hẳn.
Mí mắt hắn trĩu xuống, thiếp đi không hề báo trước.