77. Chương 77: Đội Hình Đặc Biệt: Câm, Điếc, Mù, Mê Ngủ

Chạy Hay Chết

Chương 77: Đội Hình Đặc Biệt: Câm, Điếc, Mù, Mê Ngủ

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

QUYỂN III: BỆNH VIỆN QUỶ MÔN QUAN
Chương 78: Đội Hình Đặc Biệt: Câm, Điếc, Mù, Mê Ngủ
Biên tập: Đông Vân Triều
Nơi đây tối mịt mờ, bóng đêm trải dài vô tận.
Làn da tiếp xúc với hơi lạnh buốt giá, âm ỉ lan tỏa, bốn phía tĩnh lặng đến rợn người.
Trong bóng tối mịt mùng, chỉ có giọng Bạch Bất Nhiễm run rẩy cất lên: "Sao nơi này lại im ắng đến vậy?"
Không một tiếng đáp lời, chỉ có âm thanh của chính cậu vọng lại giữa không gian trống rỗng.
Bạch Bất Nhiễm hoảng hốt: "Sao các cậu không nói gì vậy? Tiểu Thanh, Tiểu Thanh ơi..." Cậu ta siết chặt cánh tay của người đứng gần nhất. Cả bốn người họ cùng tham gia Trò chơi với tư cách một đội, theo lý thuyết thì phải được dịch chuyển đến cùng một nơi chứ.
"Tiểu Thanh à, tay em sao mà lạnh thế?" Bạch Bất Nhiễm hỏi, răng va vào nhau lập cập. Không chỉ sợ hãi về mặt tâm lý, cơ thể cậu ta cũng phản ứng dữ dội, cả người nổi hết da gà.
Nhiệt độ nơi đây thấp đến đáng sợ.
"Tạch..." Công tắc bật mở, ánh đèn huỳnh quang bỗng chói lòa bừng sáng.
Lúc này, Bạch Bất Nhiễm mới nhìn rõ thứ mình đang nắm không phải tay Tiểu Thanh, mà là cánh tay của một thi thể đã cứng đờ nằm trên cáng từ lâu!
"Aaaa!" Bạch Bất Nhiễm hét lên thất thanh, lập tức hất tay ra. Quay đầu lại, cậu ta mới phát hiện Quý Thanh Lâm đang đứng ở phía bên kia. "Ối giời ơi, sao em lại ở đây mà không nói lấy một lời!"
Quý Thanh Lâm lắc đầu, chỉ tay về một phía.
Bạch Bất Nhiễm nhìn theo hướng chỉ, lúc này cậu ta mới nhận ra có một người đang đứng cạnh công tắc đèn.
Da dẻ trắng bệch yếu ớt, tóc tai trắng xóa như tuyết, duy chỉ có đôi môi là đỏ mọng như máu.
Cậu bé khẽ cúi đầu, dùng tay che đi đôi mắt, không thấy rõ dung mạo.
"Cái quái gì thế này!" Bạch Bất Nhiễm lập tức nắm chặt lấy cánh tay Quý Thanh Lâm.
"Ồn ào thế không biết?" Một giọng nói bất mãn đầy vẻ ngái ngủ vang lên. Giang Khoát vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ ngắn bên cạnh chiếc cáng đựng xác.
Giang Khoát vốn chưa tỉnh táo hoàn toàn, nhưng vừa thấy thiếu niên đứng bên kia đang che mặt, hắn lập tức lấy lại tinh thần, bước tới hỏi: "An An?"
Cậu vẫn cúi đầu như trước.
Không biết có phải do ánh sáng hay không, Giang Khoát cảm thấy làn da cậu còn trắng hơn cả lúc trước.
Mãi một lúc sau, Tạ Trì An mới buông tay xuống.
Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt Giang Khoát chợt trầm xuống.
Đôi mắt đen nhánh ngày xưa giờ trở nên nhạt nhòa vô cùng, khép hờ hững. Từng sợi lông mi trắng toát như cước, run rẩy kịch liệt.
Môi đỏ, da trắng, tóc trắng, thị lực kém.
Tựa như một thiên thần được Thượng Đế mang đến nhân gian, một tinh linh với vẻ đẹp trắng ngần, tinh khôi, không tì vết.
Song, cái giá phải trả cho món quà ấy, chính là sức khỏe.
---
Bạch Bất Nhiễm thoáng thấy khuôn mặt Tạ Trì An liền kinh ngạc thốt lên: "Tiểu Tạ? Sao em lại thành ra thế này! Cơ mà trông em vẫn đẹp thật đấy..."
Nói xong, cậu ta mới cảm thấy có điều gì đó là lạ, nhưng vì vẻ ngoài của Tạ Trì An quá đỗi kinh ngạc, nhất thời cậu chưa nhận ra vấn đề thực sự.
Nhờ ánh sáng từ bóng đèn trần, họ mới nhìn rõ nơi mình đang đứng.
Thảo nào lại lạnh lẽo đến vậy...!Bởi vì đây chính là nhà xác của bệnh viện.
Cả căn phòng đầy rẫy những xác chết nằm ngay ngắn trên giường, còn họ thì đang đứng xen kẽ giữa những thi thể ấy.
Toàn bộ nhà xác chỉ có bốn người sống là họ, tất cả đều mặc quần áo bệnh nhân, trên cổ tay phải mỗi người còn đeo một chiếc vòng.
Bạch Bất Nhiễm nhìn xuống vòng tay của mình, đọc từng chữ một: "Họ và tên: Bạch Bất Nhiễm; tình trạng bệnh lý: điếc, triệu chứng: mất thính lực..."
Cậu ta đột ngột dừng lại.
Hình như, cậu ta đã nhận ra điểm bất thường rồi.
...!Cậu ta không hề nghe thấy tiếng của chính mình.
---
"Không thể nào! Sao tôi có thể bị điếc được chứ!" Bạch Bất Nhiễm kinh hãi thốt lên, "Tiểu Thanh, tôi, tôi thành người điếc rồi sao?"
Nhưng Quý Thanh Lâm không đáp lại, chỉ bình tĩnh giơ vòng tay của mình ra cho Bạch Bất Nhiễm xem.
"Họ và tên: Quý Thanh Lâm, tình trạng bệnh lý: câm bẩm sinh, triệu chứng...!câm?!" Bạch Bất Nhiễm ôm chầm lấy Quý Thanh Lâm, khóc rống lên: "Chẳng trách Tiểu Thanh nãy giờ không nói lấy một lời.
Hu hu hu, vậy phải làm sao bây giờ, tôi sống hơn hai mươi tuổi đầu sao bỗng nhiên lại thành người điếc thế này!"
Quý Thanh Lâm rất muốn giải thích rằng đây là thiết lập của Trò chơi, chỉ cần qua cửa là sẽ ổn thôi, tiếc thay anh không tài nào nói thành lời.
---
Giang Khoát bỏ ngoài tai mọi lời kêu gào của Bạch Bất Nhiễm, hắn nhẹ nhàng nắm tay Tạ Trì An, đọc kỹ từng chữ trên vòng tay của cậu.
Họ và tên: Tạ Trì An.
Tình trạng bệnh lý: bệnh bạch tạng.
Triệu chứng: mắt đỏ, da trắng, sợ ánh sáng có cường độ mạnh, thị lực kém.
Sợ ánh sáng mạnh...!Tạ Trì An vừa chủ động bật đèn nên đôi mắt cậu bị ép tiếp nhận ánh đèn huỳnh quang đột ngột, dẫn đến đau đớn.
Người mắc bệnh bạch tạng vốn có thị lực cực yếu, lại bị ánh sáng mạnh chiếu vào, hoàn toàn có thể bị mù tạm thời.
Tình trạng hiện tại của Tạ Trì An chính là như vậy, cậu không nhìn thấy gì cả.
Giang Khoát đọc kỹ vòng tay của Tạ Trì An rồi mới sờ đến vòng của mình: "..."
Tạ Trì An khép hờ mắt, hỏi với giọng điệu rất bình tĩnh: "Bệnh của anh là gì?"
Giang Khoát chậm rãi trả lời: "Hội chứng Klein-Levin." Dù sao thì hắn cũng sẽ không nói thêm gì đâu.
Mà cái bệnh viện này là thứ quái quỷ gì vậy? Viết hồ sơ bệnh án chẳng chuyên nghiệp chút nào.
Tùy tiện cẩu thả ghi mỗi một cụm thuật ngữ rồi bỏ đó, không chú thích gì thêm.
Họ và tên: Giang Khoát.
Tình trạng bệnh lý: hội chứng người đẹp ngủ.
Triệu chứng: ưa ngủ.
Vẫn là bệnh cũ đây mà.
Giang Khoát xem xong mà nội tâm không hề dậy sóng, chỉ có một nỗi lo âu tiềm ẩn.
...!Hắn sợ bản thân mình sẽ trở thành gánh nặng cho Tạ Trì An.
Bình thường thì ngủ một giấc dài không sao, nhưng đang ở thời khắc sinh tử mấu chốt trong Trò chơi mà lại ngủ mất thì đúng là quá phiền phức rồi.
---
"Khu 0014, Cửa ải thứ Ba của Trò chơi Chạy-hay-Chết:
Số người tham gia: 40 người.
Bản đồ địa hình: Bệnh viện.
Quy tắc trò chơi: 40 người chơi ngẫu nhiên chia làm 10 nhóm, 4 người một nhóm.
Mỗi người mắc một chứng bệnh khác nhau, mỗi loại bệnh có hạn chế khác nhau.
Các người chơi không được trực tiếp giết hại lẫn nhau, nhưng có thể lợi dụng nhược điểm bệnh lý của đối phương để tấn công.
Trong bệnh viện có một đơn thuốc, lấy được đơn thuốc trắng thì tìm bác sĩ J để kê đơn, rồi cầm đơn thuốc đã kê xuống hiệu thuốc để đổi lấy thuốc. Sau khi uống vào, bệnh nhân sẽ trở lại bình thường.
Viên thuốc đổi được chỉ có thể chữa khỏi chứng bệnh đã ghi trên đơn thuốc. Bệnh nhân khác uống vào sẽ không có hiệu quả.
Bác sĩ J thường xuyên không có mặt trong phòng làm việc của mình, vì vậy các bệnh nhân cần lưu ý đi tìm.
Ngay khi đơn thuốc trước đã được giao cho hiệu thuốc, đơn thuốc mới sẽ lập tức được làm mới và xuất hiện ở một nơi nào đó khác trong bệnh viện.
Chỉ có tổng cộng chín lần làm mới. Hệ thống sẽ thông báo địa điểm hiện tại của đơn thuốc mỗi 10 phút.
Trong bệnh viện cũng tồn tại một bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm. Do mắc bệnh quá lâu không khỏi, người này đã hình thành chướng ngại tâm lý. Một khi phát hiện có người khỏe mạnh trong bệnh viện, hắn sẽ lập tức ghen tị rồi đuổi theo. Người khỏe mạnh bị lây nhiễm từ bệnh nhân đó thì bệnh cũ sẽ tái phát.
Sau 10 phút cố gắng đuổi theo, nếu bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm không thể lây bệnh cho mục tiêu, hắn sẽ từ bỏ.
Đến khi Trò chơi kết thúc, những người hoàn toàn khỏe mạnh sẽ vui vẻ xuất viện, còn những người khác toàn bộ đều chết bệnh.
Khi thông quan, số lượng người khỏe mạnh trong đội ngũ càng nhiều, đánh giá trò chơi càng cao.
Thời hạn trò chơi: 5 ngày.
Điều kiện thắng lợi: xuất viện khỏe mạnh.
Còn bây giờ, Trò chơi xin phép được bắt đầu!"
"Vị trí đơn thuốc hiện tại: Khu nội trú."
Hệ thống tuyên bố quy tắc xong, ba người đều trầm tư suy nghĩ, duy chỉ có Bạch Bất Nhiễm là vẫn còn mơ hồ, quay cuồng trong mớ thông tin.
Cậu ta không hề nghe thấy tiếng thông báo hay bất cứ điều gì đang diễn ra bên ngoài.
Họ không vội vàng đi tìm đơn thuốc.
Bởi tổ đội câm, điếc, mù của họ, cùng với một Giang Khoát chẳng biết lúc nào sẽ gục xuống ngủ bất tỉnh nhân sự như thế này, thì chỉ có nước làm mồi cho đội khác mà thôi.
Trừ phi các tổ đội khác còn "nhà nghèo bệnh nặng" hơn.
So với cơ thể đầy rẫy hạn chế của Tạ Trì An và thể chất "ưa ngủ" bất lợi của Giang Khoát, thì triệu chứng của Bạch Bất Nhiễm và Quý Thanh Lâm thật đúng là do Trời cao ban tặng, nói là cực kỳ may mắn cũng không sai chút nào.
Nhưng cũng chưa chắc.
Đây đã là Cửa ải thứ Ba của Trò chơi, phần lớn người tham gia đều là những người đã vượt qua Cửa ải thứ Hai.
Đối với hai "học sinh vượt cấp" như Bạch Bất Nhiễm và Quý Thanh Lâm, đây mới là Cửa ải thứ Hai của họ.
Nếu không phải tổ đội cùng Giang Khoát và Tạ Trì An, họ cũng sẽ không phải vào phó bản này, không phải cạnh tranh với những đối thủ hơn họ hẳn một bậc.
Giống như người chơi cấp độ tối đa (level max) kéo người mới (tân thủ) đi qua phó bản cấp cao vậy, người mới phải đối đầu với quái vật mạnh hơn họ nhiều, nên Trò chơi sẽ có phần khoan dung hơn đối với họ.
Ví dụ như bệnh của Bạch Bất Nhiễm và Quý Thanh Lâm, chúng đều rất nhẹ so với hai người còn lại.
Điều này rõ ràng liên quan đến cốt truyện chính của Trò chơi: tranh đoạt đơn thuốc.
Đơn thuốc chỉ có một, với chín cơ hội làm mới, nói cách khác chỉ có nhiều nhất 10 người được sống sót...!còn thêm một bệnh nhân NPC khủng hoảng tâm lý, lúc nào cũng muốn lây bệnh cho người khác nữa chứ.
Người chơi không thể trực tiếp giết hại lẫn nhau, nhưng lại có thể lợi dụng yếu điểm bệnh lý của đối phương để lật ngược tình thế.
Mà tất cả đều được viết rõ trên vòng tay bên phải của mỗi người.
Nhưng ví dụ như Tạ Trì An, đặc điểm của bệnh bạch tạng quá rõ ràng, thậm chí không cần xem vòng tay cũng biết được nhược điểm của cậu.
Bạch Bất Nhiễm chẳng nghe được gì cả, chỉ thấy biểu cảm của ba người còn lại là lạ, bèn hỏi: "Chúng ta nên làm gì tiếp theo bây giờ?"
Hỏi như thể họ trả lời thì cậu ta sẽ nghe được vậy.
Tạ Trì An mở miệng nói: "Đi tìm bản đồ của tầng này, nhớ kỹ tất cả các địa điểm, sau đó cướp lấy đơn thuốc, tìm bác sĩ J rồi đến hiệu thuốc đổi thuốc."
Câu này đương nhiên là nói với Quý Thanh Lâm và Giang Khoát.
Quy tắc thì có cả đống, song Tạ Trì An chỉ ghi nhớ những từ khóa cần thiết.
Quý Thanh Lâm gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Tạ Trì An cụp mắt xuống: "Còn nữa, tìm thêm một chiếc xe lăn."
Giang Khoát vội vàng nói: "Tôi có thể cõng em...!hay dắt em cũng được mà."
Hiện giờ, Tạ Trì An đang trong tình trạng nửa mù, chẳng biết bao lâu mới có thể khá hơn, để cậu tự mò mẫm đi đường quả thực rất khó khăn.
Tạ Trì An: "Anh cho rằng xe lăn chuẩn bị cho ai? Nếu anh tự nhiên ngủ mất thì ba chúng ta, ai cõng nổi anh?"
Giang Khoát: "..."
---
Nhà xác nằm tận dưới tầng hầm, điểm xuất phát này thật sự khiến người ta khiếp vía.
Bốn người bước vào thang máy, đi lên tầng một. Khi cửa thang máy mở ra, đập vào mắt họ là một dãy hành lang dài hun hút.
Tạ Trì An không nhìn thấy đường, Giang Khoát bèn nắm tay cậu, bước ra khỏi thang máy.
Hiện tại đang là ban ngày, hành lang cũng khá sáng sủa, nhưng không đến mức khiến Tạ Trì An khó chịu.
Người mắc bệnh bạch tạng không thể tiếp xúc với tia tử ngoại. Thứ cậu thật sự phải tránh là ánh Mặt Trời. Đèn điện bình thường, trừ khi bùng sáng đột ngột tác động trực tiếp đến mắt, nếu không sẽ không gây ra thương tổn đáng kể.
Nói thêm, mỗi một tầng bệnh viện đều được dán bản đồ tầng tương ứng ở nơi dễ thấy. Giang Khoát mau chóng tìm được bản đồ tầng Một.
Hiện giờ, Tạ Trì An đang trong tình trạng nửa mù, Quý Thanh Lâm có miệng mà không thể nói thành lời, còn Bạch Bất Nhiễm thì dù có cầm một quyển sách để đọc thôi cũng phải khóc thấu trời thấu đất.
Loại nhiệm vụ như ghi nhớ bản vẽ trong một khoảng thời gian ngắn, sau đó chuyển hóa thành không gian ba chiều này, cũng chỉ đành phó thác cho Giang Khoát.
Giang Khoát ghi nhớ, Quý Thanh Lâm cũng lẳng lặng học thuộc lòng.
Giang Khoát có thể ngủ bất cứ lúc nào, không thể hoàn toàn trông cậy vào hắn được.
Quý Thanh Lâm dẫu không thể chỉ đường bằng miệng nhưng ít ra vẫn có thể dùng tay dắt mọi người đi, xem như một phương án dự phòng.
Còn Bạch Bất Nhiễm...!Cậu ta căn bản còn chẳng biết họ đang làm gì.
Ngay cả quy tắc thế nào cậu ta cũng mờ tịt, mà cũng không ai có đủ thời gian để giải thích cặn kẽ cho cậu.
Hơn nữa, nãy giờ đi cả đoạn đường mà không thấy giấy bút, cậu ta lại không đọc nổi khẩu ngữ.
Đây cũng là nguyên nhân mà phó bản này nhất định bắt người chơi ghép đội.
Nếu có một người điếc không nghe được quy tắc hoặc một người mù không tự đi nổi đường, hai loại người này mà còn đơn thương độc mã thì làm sao chơi được.
Giang Khoát dùng đúng 5 phút không hơn không kém để ghi nhớ toàn bộ bản đồ. Lúc này, cũng đã 10 phút trôi qua kể từ khi họ rời khỏi nhà xác ở tầng hầm.
Hệ thống thực sự thông báo vị trí của đơn thuốc: "Vị trí hiện tại của đơn thuốc: khoa Thần kinh."
Đã có người lấy được đơn thuốc và người đó đang ở khoa Thần kinh.
Đây cũng là một cách hay để lùa tất cả người chơi vào một chỗ, khiến họ cướp đoạt lẫn nhau, bởi số lần làm mới có hạn, chẳng ai muốn chết cả.
Nhưng tổ đội câm, điếc, mù, mê ngủ này không mảy may sốt ruột.
Tạ Trì An ước lượng thời gian. Sau khi chắc chắn rằng Giang Khoát đã ghi nhớ hết bản đồ, cậu bèn nói: "Đến phòng cấp cứu đi."
Phòng cấp cứu sẽ có xe lăn.