83. Chương 83: Ra Đòn Phủ Đầu

Chạy Hay Chết

Chương 83: Ra Đòn Phủ Đầu

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cánh cửa đổ sập xuống đất với tiếng "rầm", khiến bốn người, trừ Tạ Trì An, nghe mà giật mình thon thót.
Trì Thịnh nuốt nước bọt, người phụ nữ trợn tròn mắt, còn hai người đàn ông nhìn nhau trân trối.
Con quái vật này từ đâu chui ra vậy?!
Tạ Trì An chẳng thèm liếc nhìn họ một cái, thẳng thừng bước vào phòng Giải phẫu đầu tiên.
Đương nhiên, mắt cậu không đến nỗi kém để không nhìn thấy bốn người đang đứng sờ sờ, nhưng những kẻ đến cả cửa cũng không biết tự mở... thì không cần thiết phải để vào mắt.
Tạ Trì An vào trong rồi, bốn người đứng ngoài cửa bắt đầu nhìn nhau, trao đổi ý kiến.
"Rồi sao? Có vào không?" Một trong hai người đàn ông dò hỏi.
"Vào chứ, chúng ta có tới bốn người lận, sao phải sợ nó?" Người còn lại lập tức phản bác.
Vậy là bốn người cũng theo vào.
Mới đầu, bọn họ còn thận trọng từng li từng tí, chỉ sợ Tạ Trì An sẽ đột ngột nổi điên, không ngờ rằng Tạ Trì An cũng chẳng để tâm đến chúng, nên cũng mạnh dạn hơn, bắt đầu tìm kiếm.
Trong một căn phòng phẫu thuật không lớn, năm người cứ thế ai làm việc nấy, không đụng chạm lẫn nhau.
Còn Tạ Trì An, cậu tất nhiên sẽ không nổi điên rồi, cậu còn đang chờ bọn chúng tìm được đơn thuốc để cướp lấy đây này.
Với thị lực hiện tại của mình, ngay cả chữ ghi trên mặt giấy cậu còn không đọc được huống chi là tìm kiếm.
Tạ Trì An giả vờ lục soát, đồng thời cũng quan sát tình trạng bệnh tật của bốn kẻ lạ mặt này.
Bệnh của hai người đàn ông kia tương đối rõ ràng.
Một kẻ mất một phần cẳng chân trái, chân thọt từ đầu gối trở xuống.
Kẻ còn lại cụt tay phải, tay áo từ vai trở xuống phất pha phất phơ.
Họ là một cặp đôi với thương tật cụt chân, gãy tay rõ rệt.
Hai người còn lại rất ưa nhìn, ngoại hình nổi bật hơn hẳn so với mặt bằng chung.
Gồm một người phụ nữ trung niên trang điểm tỉ mỉ, quyến rũ và một nam thanh niên khôi ngô đội mũ lưỡi trai, cả hai đều không có thương tích bên ngoài rõ ràng.
Trong quá trình tìm kiếm, hai người ấy thường xuyên giao tiếp với nhau, trông có vẻ thân thiết, không giống như kiểu đồng đội lâm thời bị Trò chơi ngẫu nhiên gán ghép, vậy nên rất có thể hai người này đã hợp tác với nhau từ trước, sau đó bị ghép vào đội với hai người cụt tay gãy chân kia cho đủ số lượng.
Nếu Tạ Trì An có để tâm đến ngành giải trí, hoặc Trì Thịnh nổi tiếng đến trình độ phủ sóng khắp ngõ lớn ngõ nhỏ, nhà nhà đều biết như Thẩm Phù Bạch thì cậu sẽ biết gã chính là một thành viên trong nhóm thần tượng nổi tiếng nhất hiện giờ.
Mà người phụ nữ kia chính là người đại diện của họ - Chúc Dung.
Tất nhiên, nhóm thần tượng ấy nay đã mai danh ẩn tích, không còn ai nhắc đến.
Vì ở cửa thứ Nhất của mình, Trì Thịnh đã giết sạch đồng nghiệp của gã mà.
Từ đó về sau, tên của những thành viên ấy bị xóa sạch trong ký ức của mọi người, tất cả sự nổi tiếng trước đó đều đổ dồn hết vào Trì Thịnh.
Nhưng vì Tạ Trì An không chú ý, mà Trì Thịnh cũng chẳng quá nổi tiếng, nên Tạ Trì An vẫn không biết chuyện này.
-
Có tiếng bước chân rất khẽ trên sàn, là Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm đẩy Giang Khoát ung dung đến muộn.
Nhìn hai cánh cửa nằm ngổn ngang dưới đất và năm người đang đứng sờ sờ cùng một phòng, họ nhất thời im lặng.
Đây là tình huống gì thế này? Tiểu Tạ gặp phải đội khác mà lại không đánh họ? Trông thân thiện, hòa bình quá!
Gã cụt chân vừa thấy thoáng qua lại thêm ba kẻ khác muốn đến chia phần, định nhe răng trợn mắt dọa dẫm: "Cấm vào đây, chúng tao chiếm chỗ này rồi!!", thì nghe thấy thiếu niên đứng ở đằng xa lên tiếng: "Vào đi."
"..." Gã lập tức ngậm miệng lại.
Cái đám này, không thể gây sự được.
Quý Thanh Lâm vốn còn lo lắng về sự hiện diện của những người lạ mặt này nhưng câu "vào đi" đầy thản nhiên của Tạ Trì An đã xóa tan sạch sẽ, anh đi thẳng vào.
Tám người trong một phòng phẫu thuật không lớn lắm, cả không gian bỗng trở nên chật chội hơn hẳn.
Chúc Dung thản nhiên ngắm nghía chàng thanh niên đang ngủ say trên xe lăn.
Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nét mặt lạnh lùng, dẫu hai mắt có nhắm nghiền thì vẫn đẹp trai đến mức khiến người khác phải trầm trồ.
Cùng đi trên con đường hình tượng rắn rỏi và khí chất, so với chàng trai kia, Trì Thịnh bên cạnh ả bỗng trở nên tầm thường như rác rưởi.
Ôi, đúng gu của ả rồi.
Người trong giới ai cũng biết, Chúc Dung được mệnh danh là nữ hoàng sưu tập tem, ả thích nhất là sưu tầm đủ loại mỹ thiếu niên, đặc biệt là loại đẹp trai ngời ngời khi trưởng thành.
Nhờ những tài nguyên ả có trong tay, có không biết bao nhiêu tiểu thịt tươi đã chủ động bò lên giường của ả, tựa như kẻ trước ngã xuống, người sau tiến lên, đúng như câu 'Trường Giang sóng sau xô sóng trước' cũng không ngoa.
Trì Thịnh chú ý tới tầm mắt của Chúc Dung thì nổi giận, gã nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt như sắp bốc hỏa, cuối cùng gã chỉ dám khinh miệt cười khẩy.
Đúng là một con ả lăng loàn, khó trách sẽ mắc phải bệnh kia.
-
Quý Thanh Lâm lấy được một tờ giấy nằm dưới chiếc bàn phẫu thuật, phía trên viết hai chữ "đơn thuốc" nổi bật.
Không hổ là người mang danh "Âu hoàng".
Nhưng anh không hề lộ vẻ gì khác thường, lập tức vo giấy lại thành một cục nằm gọn trong lòng bàn tay, rồi anh lặng lẽ bước đến bên cạnh Tạ Trì An, với vẻ mặt tỉnh bơ, dúi nó vào tay cậu.
Không một lời thừa thãi, Tạ Trì An đã biết đây là gì.
Tạ Trì An giấu kín đơn thuốc, thản nhiên nói với đồng đội: "Nơi này không có đâu, lên tầng Bảy thôi."
Kỹ năng diễn xuất này thật sự xuất sắc, trôi chảy đến mức nếu không phải chính tay Quý Thanh Lâm vừa giao đơn thuốc cho Tạ Trì An thì bản thân anh cũng tin rằng họ chẳng thu hoạch được gì cả.
Quý Thanh Lâm huých nhẹ Bạch Bất Nhiễm ra hiệu cho cậu ta rời khỏi đây, Bạch Bất Nhiễm vẫn ngơ ngác: "Hở? Chúng ta không tìm nữa sao?"
Quý Thanh Lâm đành phải dùng một tay đẩy xe lăn, tay còn lại xách cậu đi một mạch.
-
Sau khi tổ Tạ Trì An thong thả rời đi, bầu không khí trong phòng Giải phẫu bỗng trở nên tĩnh lặng.
Gã cụt chân nói: "Bọn họ bảo ở đây không có, hay ta cũng lên tầng Bảy thử xem?"
Tên cụt tay dùng bàn tay duy nhất của mình vỗ đầu gã: "Sao mày tin người thế hả? Tìm tiếp cho tao! Chúng ta mà tìm được, ắt chúng nó hối hận không kịp đấy!"
Chúc Dung lại phản bác: "Tôi thấy cậu kia nói có lý lắm, đơn thuốc phần lớn là không ở đây, vẫn nên lên lầu thì hơn."
Trì Thịnh: "..." Có lý cái quái gì, là do chị thích cái thằng nhóc kia nên chị cũng muốn đi theo thôi.
-
Đương nhiên là Tạ Trì An không lên tầng Bảy, hiện giờ đơn thuốc đã trong tay cậu, việc đầu tiên là phải đến phòng làm việc của bác sĩ J xem chủ nhân của nó đã về chưa.
Như trong dự liệu, văn phòng trống trơn.
"Trời ạ, là một bác sĩ không thể yên phận ngồi yên một chỗ trong phòng làm việc được sao? Chạy lung tung khắp nơi! Mệt chết tôi rồi." Bạch Bất Nhiễm ngồi phịch xuống trước bàn làm việc mà than thở.
Cậu tiện tay lật xấp hồ sơ bệnh án trên bàn: "Không hổ là chữ của bác sĩ, đọc chẳng hiểu gì cả..."
Xấp hồ sơ được một bàn tay xinh đẹp cầm lấy, Tạ Trì An rũ mắt, thị lực yếu cộng thêm kiểu chữ viết như Cuồng Thảo[1] khiến cậu chỉ có thể nhận ra vài chữ lác đác.
[1] Đến thời nhà Đường, chữ thảo phát triển thành lối viết càng ngày càng phóng khoáng và mãnh liệt hơn và trở thành cuồng thảo (狂草) - kiểu viết này gần như không thể đọc được và trên thực tế cuồng thảo gần như chỉ được dùng như là một kiểu viết mang tính nghệ thuật cao chứ không áp dụng trong sinh hoạt thực tế hàng ngày.
Khoa Huyết học...!Bệnh nhân, ngài Z, máu truyền nhiễm...!Đề nghị nằm viện theo dõi...!
Tạ Trì An lại lật các trang khác, phát hiện chúng cũng có chữ viết, nhưng nhìn kỹ thì tất cả đều là:
Bệnh nhân Giáp: có Trời mới biết hắn mắc bệnh gì, không có trong kịch bản!
Bệnh nhân Ất: thứ bệnh viện rác rưởi, không trả lương tao, phí cả thanh xuân!
Bệnh nhân Bính: căn bản chẳng có bệnh tật gì cả, chỉ là để góp đủ số lượng thôi, chúc anh sớm chết sớm siêu thoát.
Bệnh nhân Đinh: lười viết, sao tôi còn chưa được tan ca không biết!
Tạ Trì An: "..."
NPC này thật quá giống người.
Anh ta ỷ vào việc đa số người chơi không đọc được kiểu chữ viết tay khó đọc này cho nên định làm loạn à?
Từ đó có thể thấy rằng hầu hết hồ sơ bệnh án đều là tin tức không quan trọng, chỉ có tờ bệnh án của ngài Z này là đặc biệt.
Thông tin như thế này, tuyệt đối sẽ không vô tác dụng.
Tạ Trì An nhớ rõ ràng trong bệnh viện này ngoại trừ bác sĩ J, còn có một NPC khác có tính công kích: bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm.
Qua phần bệnh án này, bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm kia hẳn chính là ngài Z, nằm ở khu Nội trú.
Về phần "máu truyền nhiễm", có lẽ...!ngài Z này dùng máu làm vật lây bệnh chăng?
"Trong bệnh viện cũng tồn tại một bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm, do mắc bệnh quá lâu mà không khỏi nên đã hình thành chướng ngại tâm lý, một khi phát hiện có người khỏe mạnh trong bệnh viện sẽ lập tức ghen tị rồi đuổi theo, người khỏe mạnh bị lây nhiễm từ bệnh nhân đó thì bệnh cũ sẽ tái phát..."
Quy tắc Trò chơi là như vậy.
Còn một câu cuối cùng: "Sau 10 phút cố gắng đuổi theo, nếu bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm không thể lây bệnh cho mục tiêu thì sẽ từ bỏ."
Nói cách khác, chỉ cần không chạm vào máu của hắn thì sẽ tránh bị lây nhiễm.
Tạ Trì An suy nghĩ rất nhiều, nhưng thực tế chỉ mới qua 1 phút đồng hồ.
Rồi cậu xé trang bệnh án của ngài Z xuống, gấp gọn, cất kỹ.
Trực giác của cậu nói rằng, thứ này tốt nhất không nên để những người chơi khác biết được.
Mặc dù bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm sẽ chỉ đuổi theo người khỏe mạnh nên nói tóm lại là người chơi đã khỏi bệnh với người chơi chưa khỏi không có quan hệ cạnh tranh với nhau.
Nhưng Tạ Trì An cứ cảm thấy Trò chơi sẽ không đơn giản như thế.
Dựa vào quy tắc đặt ra trước mắt, sau khi tất cả mười đơn thuốc đều được sử dụng, ít nhất ba mươi người chơi còn lại sẽ hoàn toàn không còn chút hy vọng nào.
Thời hạn Trò chơi là 5 ngày, nếu ngay ngày thứ ba đã có đủ mười người khỏe mạnh được chữa khỏi, 2 ngày cuối sẽ biến thành phân cảnh của riêng người khỏe mạnh và quý ngài Z rồi.
Thế còn ba mươi người còn lại thì sao?
Họ sẽ thực sự cam tâm chờ chết ư?
Hay là...!cũng sẽ bị gán cho cái mác "mắc bệnh quá lâu mà không khỏi nên đã hình thành chướng ngại tâm lý, một khi phát hiện có người khỏe mạnh trong bệnh viện sẽ lập tức ghen tị rồi đuổi theo" - trở thành những bệnh nhân truyền nhiễm tiếp theo?
-
Tạ Trì An xem hết xấp hồ sơ vẫn chưa thỏa mãn, còn định mở máy tính để bàn lên.
Người bình thường sẽ để nhiều tài liệu trong máy tính hơn, có khi còn có cả thông tin cá nhân của bác sĩ nữa.
Nhưng không mở được.
Bệnh viện không hề mất điện, tuy nhiên, máy tính lại chẳng bật được.
Chỉ có thể cho rằng chiếc máy tính này là một vật trang trí không hơn.
Tạ Trì An bảo: "Chúng ta đi thôi."
Lần thông báo tiếp theo sắp đến rồi.
-
Tự hỏi, vận khí là gì?
Vận khí chính là sau khi Thẩm Phù Bạch cầm đơn thuốc, họ vừa xuống tầng đã gặp được bác sĩ J ở một lối rẽ.
Vận khí chính là sau khi Tạ Trì An cầm đơn thuốc, họ tìm đến trưa cũng chẳng bắt được cái bóng của bác sĩ J.
Không biết bao nhiêu lần hợp rồi lại tách, vào một trong số những lần đó, ba người Quý Thanh Lâm-Bạch Bất Nhiễm-Giang Khoát gặp gỡ Tạ Trì An, Bạch Bất Nhiễm thở hổn hển: "Vẫn, vẫn chưa tìm thấy bác sĩ J à?"
Mặt Tạ Trì An lạnh tanh.
Từ đó đến trưa, nhóm họ chia làm hai nhóm, một bên là Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm mang theo Giang Khoát di chuyển bằng thang máy, phụ trách tìm kiếm bác sĩ J.
Một bên là Tạ Trì An cầm đơn thuốc liên tục chạy qua lại giữa các tầng, các khu, cậu lợi dụng khoảng thời gian ngắn ngủi giữa lần thông báo gần nhất và lúc người chơi khác ập đến để nhanh chóng di chuyển qua nơi khác.
Cứ như vậy đến trưa, thế mà ngay cả bóng lưng của bác sĩ J cũng không bắt được.
Đám người chơi khác cũng bị thông báo của hệ thống và Tạ Trì An xoay vòng đến trưa, vậy mà ngay cả bóng lưng của cậu cũng không bắt được.
Đồng hồ bệnh viện điểm đúng 7 giờ, cả hành lang ngập trong bóng tối.
Bốn người tụ lại một góc hẻo lánh của tầng Bốn, nghỉ ngơi để phục hồi thể lực.
Giang Khoát ngủ cả ngày, Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm phải cõng theo một tên vua ngủ thì mệt phải biết.
Tạ Trì An phải tránh những người truy đuổi, tránh tới tránh lui còn mệt mỏi hơn.
Bỗng nhiên, đèn hành lang thình lình vụt sáng, chiếu khắp mọi ngõ ngách bệnh viện.
Tạ Trì An lập tức nhắm mắt lại, nhưng có một bàn tay còn phản ứng nhanh hơn, che kín mắt cậu.
Lòng bàn tay rất ấm áp, còn dát một lớp chai mỏng.
Chờ tới lúc Tạ Trì An thích ứng dần với luồng sáng đột ngột này, bàn tay ấy mới chầm chậm buông ra.
Là Giang Khoát.
Hắn đạp chân xuống bàn để chân, đứng dậy, đầu hơi cúi, hắn cất tiếng gọi: "An An à."
Tạ Trì An quay đầu qua chỗ khác.
Cảm ơn trời đất, cuối cùng hắn cũng tỉnh rồi.
-
Mắt Tạ Trì An chớp mắt mấy lần mới thấy được người đã bật công tắc đèn cả hành lang tầng này.
Đúng lúc quá, là tổ đội cụt tay-cụt chân-soái ca-mỹ nữ gặp ở phòng Giải phẫu ban sáng đây mà.
Hai nhóm chiếm cứ hai đầu hành lang, đấu mắt với nhau.
"Vị trí hiện tại của đơn thuốc: khoa Tim mạch."
Thông báo cũng đến đúng thời điểm quá.
Cả tổ cụt tay-cụt chân-soái ca-mỹ nữ cũng sững người, lập tức tức giận lên tiếng buộc tội: "Là các người!"
Đơn thuốc đang nằm trong tay bọn họ! Chúng không tìm lầm phòng phẫu thuật!
Vậy mà đơn thuốc cứ thế chạy ra ngay dưới mí mắt họ!
Cầu thang bộ đã vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, đám người chơi gần đó đã chạy sang đây rồi, họ không kịp rời đi mất.
Giang Khoát vừa mới tỉnh lại chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng điều đó không ngăn cản hắn đánh đòn phủ đầu.
"Giao đơn thuốc ra đây." Giang Khoát cực kỳ bình tĩnh.
Tạ Trì An cũng thản nhiên mở lời: "Tôi sẽ không làm khó các người, chúng tôi chỉ cần đơn thuốc."
Nếu được, Quý Thanh Lâm thật sự muốn tặng một tràng vỗ tay cho hai vị Ảnh đế này, may mà còn nhịn được.
Đơn thuốc gì chứ? Rõ là chúng mày vừa ăn cướp vừa la làng! Hai tên cụt tay cụt chân định tranh nhau lên tiếng, thì phát hiện có điểm bất thường.
Đối phương đâu có nói với chúng đâu, họ đang làm bộ cho người khác nghe!
Đám người chơi được thông báo dẫn đến đang chẳng hiểu chuyện gì, vừa bước chân lên tầng thì nghe thấy một đội đang dọa nạt, ép một đội khác giao đơn thuốc ra.
Thế là tất cả đều răm rắp cho rằng tổ đội cụt tay-cụt chân-soái ca-mỹ nữ đang cầm đơn thuốc.
Mấy chục ánh mắt bắn lia lịa vào bọn chúng.
Đôi cụt tay, cụt chân đứng ngây người.
Chúc Dung, Trì Thịnh cũng ngẩn người.