84. Chương 84: Bệnh Nhân Truyền Nhiễm

Chạy Hay Chết

Chương 84: Bệnh Nhân Truyền Nhiễm

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chúc Dung dù sao cũng là một quản lý đã trải qua bao sóng gió trong giới giải trí, ả vẫn cố gắng giữ bình tĩnh giải thích: "Mọi người đừng để bọn chúng lừa, đơn thuốc nằm trên người bọn chúng đó!"
Thế nhưng, đám người kia vẫn một mực giữ thái độ "tao không nghe, tao không tin, mày nói dối, mày chỉ muốn đánh lạc hướng bọn tao thôi".
Với kiểu giả vờ không biết gì này, từ sáng Tạ Trì An đã quá quen thuộc.
Hơn nữa, ở đây không ít người biết mặt Giang Khoát và Tạ Trì An.
Ngoài vẻ ngoài nổi bật, sức chiến đấu của hai người này cũng rất cao, ai cũng có tâm lý tìm lợi tránh hại, chẳng muốn đối đầu trực tiếp với họ.
Chúc Dung thấy mấy kẻ này phớt lờ lời ả, vẫn dùng ánh mắt hau háu, thèm khát nhìn họ, ả liền lùi dần về sau, rồi cùng Trì Thịnh quay người bỏ chạy.
Cặp đôi một chân què - một tay cụt bị người ta vô tình bỏ lại.
Gã cụt chân giận điên lên, vừa định mắng hai kẻ không có nghĩa khí kia với tên cụt tay, quay đầu đã thấy đối phương cũng đã cao chạy xa bay từ đời nào rồi.
Chỉ còn trơ lại một mình gã đứng loạng choạng giữa chốn hỗn loạn này.
Đúng là anh em cây khế!
Nói “anh em cây khế” còn là nhẹ nhàng, cái tình đồng chí đồng đội này còn mỏng hơn cả giấy.
Tay mình còn đang phải chống gậy để đi, gã cụt chân chỉ sợ đồng đội chạy hết rồi một mình gã phải đối mặt với đám người này, một kẻ tàn tật như gã làm sao mà chạy thoát được!!
Sự thật chứng minh gã đã nghĩ quá nhiều, chẳng ai thèm để tâm đến gã, tất cả mọi người chỉ nhắm vào đơn thuốc mà thôi.
Hành động bỏ chạy của đám Chúc Dung bị gán mác “chột dạ”, phần lớn người chơi đều điên cuồng đuổi theo, chen lấn, xô đẩy tên cụt chân đến mức gậy của gã chẳng biết đã mất từ lúc nào, gã bị giẫm cho hoa mắt chóng mặt.
Cả hành lang tầng Bốn vốn đông nghịt người nay chỉ còn sót lại một tên què cụt nằm bẹp dí trên sàn và nhóm Tạ Trì An.
Gã mò mẫm mãi mới tìm thấy cây gậy để chống người dậy, chỉ vào bốn người Tạ Trì An mà chửi ầm lên: "Chúng mày thật..." hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, âm hiểm, xảo trá, khiến người ta tức điên!
Đúng lúc này, Giang Khoát đang giơ tay nhấn nút gọi thang máy: "Giữ mồm giữ miệng cho cẩn thận, ngươi vẫn còn một cái chân nữa đấy."
Gã què: "...!thật thông minh."
"Ngoan lắm." Giang Khoát cười cong cả mắt, cửa thang máy mở ra, bốn người lập tức bước vào.
Gã què chỉ biết trơ mắt nhìn cửa thang máy khép lại trước mặt, không dám hé răng câu nào.
-
Đám Chúc Dung chạy lên tầng trên, Giang Khoát ấn nút đi xuống tầng Một, đồng thời day day trán, không giấu nổi vẻ mệt mỏi: "Lấy được đơn thuốc khi nào?"
Hắn tỉnh lại đúng lúc cả hành lang sắp bừng sáng.
Có lẽ là do ngủ chưa đủ sâu, hoặc cảnh tượng thiếu niên bị ánh sáng chói mắt, đốt bỏng cả da thịt khiến hắn khắc cốt ghi tâm. Khi ấy tâm trí hắn còn chưa kịp tỉnh táo hoàn toàn, mà cơ thể đã phản ứng nhanh hơn cả đại não, che lấy mắt Tạ Trì An.
Rồi hắn nghe hệ thống thông báo vị trí hiện tại của đơn thuốc: Khoa Tim mạch tầng Bốn.
Lúc đó, Giang Khoát không hề biết đơn thuốc đang nằm trong tay ai, thậm chí hắn còn chẳng biết mình đang đứng ở đâu.
Thế rồi bảng hướng dẫn treo trên đỉnh đầu đã cho hắn biết mình đang ở ngay tầng Bốn. Hắn mau chóng ra đòn phủ đầu, thành công đẩy cả đội ra khỏi mối hiềm nghi này.
Sau đó Giang Khoát ấn gọi thang máy, định bụng sẽ hỏi Tạ Trì An ngay khi cả đội bước vào.
Nếu đơn thuốc thực sự đang ở chỗ Chúc Dung, hắn sẽ ấn cho thang máy đi lên. Còn ngược lại, nếu đơn thuốc đang nằm trong tay đội mình, hắn sẽ chẳng do dự đi xuống dưới.
Tất nhiên, chỉ bằng cái cảnh tên què kia sắp rống lên chửi bới ầm ĩ, Giang Khoát đã khẳng định chắc nịch... chẳng trách đối phương lại tức giận đến thế.
Thế nên mới có chuyện hắn không hỏi han gì đã quyết định đưa cả đội xuống tầng.
Người mắc hội chứng Người đẹp ngủ phần lớn thời gian phát bệnh đều chỉ dùng để ngủ. Dù có tỉnh thì hành vi cũng trở nên bất thường, thần trí hoảng loạn.
Họ sẽ phải trải qua một trạng thái mơ hồ, mất phương hướng, cơ thể rã rời, khó biểu lộ cảm xúc, rất nhạy cảm với ánh sáng và những âm thanh có cường độ lớn.
Giang Khoát lâm vào tình trạng này mà vẫn cố phán đoán tình hình đã là vô cùng không dễ dàng.
Tạ Trì An đáp: "Giữa trưa."
Giang Khoát: "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
Tạ Trì An: "7 giờ 10 phút."
Giang Khoát: "..."
Cả buổi chiều mà không tìm thấy bác sĩ J, vận may này quả thật rất 'Tạ Trì An'.
Thang máy phát ra tiếng kêu báo hiệu đã đến tầng Một. Giang Khoát nhìn bóng đêm trải dài vô tận bên ngoài mà nhận thức sâu sắc được rằng mình đã ngủ bao lâu.
Chứng bệnh này...!đúng là một gánh nặng!
Giang Khoát dắt tay Tạ Trì An ra khỏi thang máy, đi về phía tòa nhà khu Nội trú.
Kỳ thực Tạ Trì An vẫn thấy rõ đường. Ánh mắt cậu dừng lại nơi hai bàn tay đan chặt, cậu khẽ cựa quậy ngón tay, nói: "Em nhìn được."
Giang Khoát bèn giật mình, nhưng vẫn chẳng chịu buông tay: "Thế này tốt mà."
Thế rồi Tạ Trì An mới thôi, mặc cho Giang Khoát nắm tay dắt mình đi, đôi mắt sáng màu nhìn không rõ cảm xúc.
Vốn dĩ Giang Khoát đã biết rõ Tạ Trì An bị mù.
Mà một người khiếm thị thì làm sao nhìn thấy được ánh sáng.
Nhưng khoảnh khắc ngay trước khi cả hành lang bừng sáng, Giang Khoát vẫn lựa chọn vươn người che mắt cậu, che mắt một người mù.
Sự bảo vệ tỉ mỉ ấy, dường như đã ngấm vào bản năng.
-
Bạch Bất Nhiễm lên tiếng hỏi: "Chúng ta đến khu Nội trú làm gì vậy? Không phải bác sĩ J nên xuất hiện ở khu Khám bệnh hơn à?"
Bên khu khám bệnh có phòng làm việc của bác sĩ J, còn khu Nội trú nhìn kiểu gì cũng cảm thấy có tên bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm trong truyền thuyết kia đang rình rập.
Tạ Trì An: "Buổi tối các bác sĩ cũng thường đi kiểm tra phòng bệnh đó thôi."
Bạch Bất Nhiễm: "...!Không nghe thấy gì hết."
Giang Khoát đẩy cửa ra: "Không nghe được còn hỏi nhiều thế. Đầu óc của anh ta không có vấn đề gì đấy chứ?"
Tạ Trì An đưa tay lên che miệng cười mỉm.
Dọc đường chẳng biết cậu đã định nói như vậy bao nhiêu lần.
Bạch Bất Nhiễm có nhiều vấn đề lắm.
Hai cánh cửa mở toang, cả gió lẫn trăng đều ùn ùn tràn về phía họ.
Thiếu niên mỉm cười duyên dáng, dung nhan tựa tuyết và đôi môi đỏ thắm của cậu khiến Giang Khoát thấy thư thái hơn hẳn.
Hắn bỗng nhiên nhớ tới một câu thơ:
Giữa ánh trăng và màu tuyết, em chính là vẻ đẹp tuyệt sắc thứ ba.
-
Khu Nội trú vẫn sáng đèn, hẳn là do người chơi khác bật công tắc, nhưng không quá sáng.
Cả tòa nhà có tất thảy sáu tầng, vừa cũ kỹ vừa có vẻ hoang tàn, lớp sơn bên ngoài đã tróc ra gần hết.
Ban ngày không để ý, đi đêm mới thấy ánh đèn bên trong đều ngả sang sắc xanh rất lạ, khiến cả tòa nhà trông hơi giống nhà ma.
"Cái thang máy này..." Tạ Trì An đứng trước thang máy, chẳng biết có phải bản thân bị ảnh hưởng bởi không khí có phần thê lương trong bệnh viện hay không mà cậu cảm thấy hai cánh cửa thang máy này bỗng không giống như hồi sáng nữa...!Nó khiến người ta rợn gáy.
Không, không phải do tâm lý.
Với tố chất tâm lý của mình, Tạ Trì An rất khó bị tác động bởi hoàn cảnh xung quanh.
Thang máy này có gì đó bất thường.
"Đi thang bộ thôi." Tạ Trì An lập tức từ bỏ ý định gọi thang máy.
Giang Khoát và Tạ Trì An đã bước đến đầu bậc thang. Bạch Bất Nhiễm vội hỏi: "Thế còn xe lăn thì sao?"
Đẩy xe trên bậc thang quả thực rất bất tiện.
"Anh còn có thể gắng gượng bao lâu nữa?" Tạ Trì An hỏi Giang Khoát.
Cậu có thể thấy rằng trạng thái tinh thần của Giang Khoát không ổn lắm.
Giang Khoát không quá buồn ngủ, nhưng người mắc bệnh này bình thường cũng có vẻ mặt rũ rượi vì mệt mỏi.
"Khoảng nửa giờ."
"Vậy là đủ." Tạ Trì An nói với Quý Thanh Lâm: "Anh cứ để xe lăn ở đây, chúng ta xuống rồi lấy sau."
Có mất thì cũng không lo, đâu phải cả bệnh viện chỉ có mỗi chiếc xe lăn này.
Cả nhóm đều thống nhất di chuyển bằng cầu thang bộ.
Bạch Bất Nhiễm là người đi sau cùng, thấy họ sắp sửa phải đi cầu thang bộ, cậu ta không kìm được mà lưu luyến nhìn thang máy lần cuối.
Cửa thang máy vẫn đóng kín im lìm, nhìn qua không có gì bất thường cả.
Bạch Bất Nhiễm gãi gãi đầu, sau đó xoay người đuổi theo đồng đội.
Ngay khi bốn người đi đến khúc ngoặt rẽ vào cầu thang bộ, một dòng máu đỏ lòm chảy ra từ khe hở giữa hai cánh cửa kim loại.
Sau đó cửa thang máy tự động mở ra.
Một cái xác người chết không nhắm mắt, máu me be bét đổ rạp xuống. Hai mắt trợn ngược nhìn chằm chằm phía trước, mười ngón tay toe toét máu, cho thấy những cố gắng cạy cửa cuối cùng của nạn nhân trước khi chết.
-
Không gian kín trong thang bộ khuếch đại tiếng bước chân lên rất nhiều, mọi người đều tự giác không dám gây ra âm thanh quá lớn.
Bệnh viện về đêm yên tĩnh vô cùng. Hơn nữa tòa nhà này còn không có ai khác ngoài họ, chỉ một tiếng gió thổi cỏ lay thôi cũng đủ để khiến người ta cảnh giác cao độ.
Vào lúc họ sắp đặt chân tới tầng Ba, bỗng Tạ Trì An và Giang Khoát đồng loạt dừng bước.
Quý Thanh Lâm cũng giữ lại Bạch Bất Nhiễm vẫn đang phăm phăm tiến lên.
Ba người đều nghe rõ tiếng bước chân vồn vã trên hành lang, hình như có người đang chạy trốn.
Cũng có kẻ đang đuổi theo.
Tạ Trì An lắng nghe hai giây: "Có ba người."
Một người đuổi, hai người chạy.
Không lâu sau, họ đã được diện kiến nạn nhân xấu số trong cuộc truy đuổi được tổ chức lâm thời kia.
Là một người đàn ông mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang, dắt theo một người chơi nữ chạy thẳng về phía này.
Giang Khoát nhìn Tạ Trì An: "Bác sĩ J?"
Giang Khoát không biết khúc mắc Thẩm Phù Bạch giả mạo bác sĩ J đi lừa đơn thuốc, bởi lúc ấy hắn còn đang ngủ.
Tạ Trì An nói: "Thẩm Phù Bạch."
Giang Khoát: "Ai cơ?"
Thấu hiểu vị này cũng là một người chẳng quan tâm đến giới giải trí, Tạ Trì An bèn bổ sung thêm: "Là người lừa lấy đơn thuốc của chúng ta ban sáng."
Mắt Giang Khoát trở nên không mấy thân thiện: "Hại em phải chịu oan, bị mọi người vây công đúng không?"
Tạ Trì An: "..." Anh có nhầm trọng điểm không vậy?
Chẳng lẽ không phải tại y cướp mất cơ hội chữa bệnh của anh sao?
-
Tạ Trì An không có ác cảm với Thẩm Phù Bạch, nhưng đương nhiên cũng chẳng có hảo cảm gì.
Người ta cướp được đơn thuốc bằng chính bản lĩnh của mình, đâu đáng để "thâm cừu đại hận".
Song, muốn cậu lấy ơn báo oán thì còn lâu.
Tạ Trì An và Giang Khoát bàng quan đứng nhìn Thẩm Phù Bạch bị người đuổi giết, chỉ còn thiếu mỗi việc kéo băng ghế ra ngồi cắn hạt dưa nữa mà thôi.
Thẩm Phù Bạch thấy họ thì đồng tử nở to, giống như đang mong chờ điều gì đó. Nhưng nghĩ lại, y lập tức cụp mắt, lôi Vương Tiểu Nhiễm chạy về hướng khác.
Y vậy mà không dẫn thứ "đồ chơi" đằng sau đến bên này để họ ‘hưởng’ chung với.
Chắc hẳn là y không phải cảm thấy đội bọn họ còn khó đối phó hơn cả thứ đằng sau đâu nhỉ?
Tạ Trì An đưa mắt nhìn ra sau Thẩm Phù Bạch. Cách đó vài chục bước, có một thứ... nếu còn có thể gọi đấy là "người"... đang liều mạng đuổi theo Thẩm Phù Bạch.
Kẻ đó mặc quần áo bệnh nhân giống như bao người chơi khác, tay phải đeo vòng giống họ. Nhưng hắn mọc đầy mụn mủ khắp người, cả cơ thể hắn hoàn toàn biến dạng, chỗ thì phồng rộp, chỗ thì lép xẹp rỉ máu, nhìn muốn bao nhiêu buồn nôn thì có bấy nhiêu buồn nôn.
Với cái bộ dạng kia, không khó để tưởng tượng một khi hắn đuổi kịp, nạn nhân sẽ phải chịu hậu quả gì.
Khi kẻ đó xuất hiện trên đầu bậc thang, hắn chẳng thèm nhìn nhóm Tạ Trì An lấy một ánh mắt mà vẫn kiên trì theo đuôi Thẩm Phù Bạch.
Bạch Bất Nhiễm lập tức gập người nôn khan: "Ọe...!Cái gì thế này...!Người chơi nào mà thảm thế không biết?"
So với cái cơ thể máu thịt bầy hầy kia, tai điếc đúng là món quà Trời ban đó.
Giang Khoát liếc qua bóng lưng kia, ít nhiều đã có suy đoán. Nhưng bởi vì hắn nắm giữ lượng thông tin quá ít, nên vẫn giữ trong lòng.
Song, bất ngờ là Tạ Trì An lại nói lên suy nghĩ của hắn: "Đó không phải người chơi. Đó là Z."
"Z?" Giang Khoát nghiêng đầu, tỏ ý đây là lần đầu tiên mình nghe thấy cái tên này.
Tạ Trì An đáp: "Bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm."
Sau khi Thẩm Phù Bạch lừa được đơn thuốc từ tay họ, chỉ với vỏn vẹn 10 phút đơn thuốc đã đổi mới lần thứ nhất.
Trong số những người chơi ở đây chắc chắn đã có một người khỏe mạnh.
Mà kẻ mặc kệ bệnh nhân, truy đuổi người khỏe mạnh... thì chỉ có bệnh nhân truyền nhiễm mà thôi.