86. Chương 86: Thuyền Cướp Biển Vùng Caribbean

Chạy Hay Chết

Chương 86: Thuyền Cướp Biển Vùng Caribbean

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
Thẩm Phù Bạch muốn hợp tác với nhóm Tạ Trì An chủ yếu là vì một mình y khó lòng bảo vệ Vương Tiểu Nhiễm một cách trọn vẹn, thậm chí nếu không khéo còn phải mất mạng theo.
Hiện tại, Vương Tiểu Nhiễm là người chơi duy nhất còn khỏe mạnh. Nếu cô bé bị ngài Z để mắt tới, chắc chắn sẽ phải chạy trối chết 10 phút, và người đồng hành cùng cô cũng phải đối mặt với nguy hiểm cực lớn.
Bởi vì một khi chạm vào máu của Z, bệnh nhân sẽ lập tức tử vong.
Tuy nhiên, thông tin Thẩm Phù Bạch cung cấp vẫn có giá trị nhất định đối với Tạ Trì An, cộng thêm việc Thẩm Phù Bạch không hề ngần ngại hé lộ điểm yếu về căn bệnh của mình, nên cả hai đội đều đạt được sự đồng thuận, quyết định cùng đứng trên một chiến tuyến.
"Chúng tôi có thể giúp hai người thoát khỏi sự truy đuổi của Z." Tạ Trì An nói, "Nhưng đổi lại, hai người cũng phải giúp chúng tôi tránh khỏi sự chú ý của những người chơi khác."
Thẩm Phù Bạch khá bất ngờ: "Đơn thuốc đang ở chỗ các cậu sao?"
Cả buổi chiều y hoạt động không nằm trong khu Khám bệnh, nên không rõ vị trí cụ thể của đơn thuốc.
Dù hệ thống có liên tục thông báo đơn thuốc đang ở khu Nội trú, nhưng khu Nội trú lớn đến thế này, y nào ngờ đội của Tạ Trì An lại trùng hợp mang theo đơn thuốc.
Giang Khoát cười: "Định cướp lần nữa hả?"
Thẩm Phù Bạch: "...!Không dám." Y bắt đầu nghi ngờ quyết định hạ mình mời hợp tác với đội này rồi đấy.
Tuy bọn họ có sức chiến đấu vượt trội, nhưng ngoài việc được thêm một tầng bảo vệ, y còn phải chịu hai tầng kìm kẹp cùng lúc!
Cảm giác bị cả người chơi lẫn NPC để ý thật quá đỗi khó chịu, khiến Thẩm Phù Bạch phải liên tục từ chối.
Nhưng mọi thông tin y có đều đã nói ra hết rồi, không cam lòng chút nào!
Y cứ có cảm giác như mình đã lên nhầm thuyền giặc vậy.
-
Cả nhóm vẫn ở lại tầng Sáu này, 10 phút tiếp theo nhanh chóng trôi qua, hệ thống lặp lại thông báo: "Vị trí hiện tại của đơn thuốc: khu Nội trú."
Hoàn toàn không khác gì thông báo lúc trước, cùng lắm chỉ gợi ý rằng đơn thuốc vẫn còn đang ở khu Nội trú mà thôi.
Nhưng khu Nội trú lớn đến mức nào.
Bản đồ bệnh viện này có tổng cộng hai tòa nhà, một tòa là khu Thăm bệnh, một tòa là khu Khám bệnh.
Tòa Khám bệnh có bảy tầng, thêm một nhà xác dưới tầng hầm nữa là tám tầng; còn tòa Thăm bệnh, hay còn gọi là khu Nội trú, có sáu tầng.
Khi thông báo vị trí đơn thuốc, nếu ở khu Khám bệnh thì hệ thống sẽ thông báo chính xác đến từng khoa cụ thể, ví dụ như khoa Tim mạch, khoa Thần kinh, khoa Huyết học,... Ai nhớ kỹ bản đồ đều có thể tìm thấy đúng tầng có đơn thuốc, giúp người chơi thu hẹp phạm vi tìm kiếm.
Nhưng một khi người cầm đơn thuốc chạy vào khu Nội trú thì hệ thống chỉ đưa ra ba chữ duy nhất "khu Nội trú", hoàn toàn không chịu chỉ rõ tầng cụ thể nào.
Nhìn từ góc độ này thì có vẻ như người cầm đơn thuốc nên trốn ở khu Nội trú thì tốt hơn, tỷ lệ bị phát hiện cũng thấp hơn, tạo cảm giác rằng độ khó của Trò chơi ở khu Nội trú thấp hơn khu Khám bệnh.
Song, cõi đời này làm gì có nhiều chuyện tốt như vậy.
Sở dĩ hệ thống không chỉ đích danh từng tầng trong khu Nội trú là bởi vì nơi đây còn có một vị NPC xuất quỷ nhập thần, chỉ cần chạm vào là chết - ngài Z.
Chỉ mình quý ngài này thôi cũng đủ để gánh vác độ khó của khu Nội trú rồi.
Thang máy tầng Sáu lại mở ra lần nữa, không ai ra cũng không ai vào, nó mau chóng khép lại, tiếp tục che giấu hai xác người đầm đìa máu me, mắt trợn ngược, chờ đợi nạn nhân tiếp theo.
Thang máy trở nên vô dụng.
Giờ đây bọn họ chỉ còn hai con đường: một là lại chạy thang bộ xuống thử vận may, hai là phá cửa, băng qua cầu vượt để về khu Khám bệnh.
Với lựa chọn đầu tiên, họ có thể chạm mặt người chơi khác, có thể chạm mặt ngài Z hoặc chạm mặt cả hai cùng một lúc.
Còn phương án thứ hai... cứ phải tìm được chìa khóa đã rồi mới tính tiếp.
Có lẽ do khu Nội trú có nhiều bệnh nhân tâm thần, đề phòng trường hợp hắn ta trốn trại nên chất liệu đúc cánh cửa này rất không tầm thường, ít nhất là với sức người bình thường thì không thể phá nó ra được.
Tìm chìa khóa cần thời gian, mà cái họ thiếu nhất hiện tại chính là thời gian.
Tạ Trì An đã nghe loáng thoáng tiếng bước chân vang vọng từ cầu thang.
Có người sắp lên tầng Sáu rồi.
Không chỉ riêng cậu, tất cả ngoại trừ Bạch Bất Nhiễm đều nghe thấy.
Tạ Trì An liếc nhìn Giang Khoát, ánh mắt khẽ lay động.
Đôi mắt nhạt màu ấy thực ra không ánh lên bất cứ cảm xúc gì, nhưng Giang Khoát đã hiểu ý cậu.
Cứ đánh thôi!
Vừa đơn giản vừa thô bạo.
Chuyện nào có thể dùng nắm đấm để giải quyết thì lãng phí đầu óc làm gì.
-
Cầu thang bộ tầng Năm.
"Ông Đao kia chẳng phải đã đi thang máy nhanh hơn chúng ta rồi sao, chờ chúng ta lên tới nơi thì gã cũng đã xuống rồi à? Sao giờ ngay cả bóng dáng cũng chẳng thấy đâu?" Một người đàn ông tóc bù xù cằn nhằn.
Gã đàn ông lưng hùm vai gấu, tóc vuốt keo khác tiếp lời: "Đừng nói xảy ra chuyện rồi nhé." Một câu quan tâm bình thường thốt ra từ miệng gã lại sặc mùi chế giễu trên nỗi đau của người khác.
Gã có vết sẹo trên mặt ỷ vào thân hình to béo mà bắt nạt đồng đội, độc đoán chuyên quyền, hai người kia đã bất mãn với gã từ lâu.
Cô ả tóc ngắn mặc dù cũng chẳng ưa gì gã có vết sẹo trên mặt, nhưng ít ra còn biết cân nhắc hơn: "Ông ta mà có mệnh hệ gì thì chúng ta cũng chẳng khá hơn đâu."
Kiểu gì thì kiểu, gã có vết sẹo trên mặt vẫn là chiến binh chủ lực của đội, mất gã, khả năng bọn chúng cướp được đơn thuốc cũng giảm hẳn.
Bên kia cầu thang, tên tóc xám chống nạnh xen vào lời giễu cợt: "Ây cha, đội bên kia lại thiếu một người nữa rồi à?"
Giọng gã cứ khụt khà khụt khịt, vừa khó chịu vừa khinh miệt.
Ở một góc khuất trên tầng Sáu, sáu người chăm chú dõi theo hai tổ đội đang leo cầu thang, Bạch Bất Nhiễm trông thấy gã tóc xám thì lỡ lời thốt lên: "Đây không phải là cái tên đã kéo rèm cửa sáng nay sao..."
Quý Thanh Lâm nhanh tay bụm miệng cậu ta.
Anh cảm giác phía trước có ai đó sắp bùng nổ rồi đấy.
-
Mắt cô ả tóc ngắn sắc như dao, ả liếc dài: "Mày quan tâm làm gì?"
"Chậc chậc, để một con đàn bà dẫn đội, thế mà còn muốn giành đơn thuốc với bọn tao à, đi tắm rửa rồi về mà mơ đi." Gã chẳng thèm khách khí mà lên giọng, "Con gái con lứa thì làm được chuyện gì chứ? Động một tí là bị dọa hét lên à? Hắt xì..." Nói đến đây, gã không nhịn được hắt hơi một cái.
Thiếu nữ đứng sau lưng gã chỉ biết im lặng cúi đầu.
Trên hành lang xuất hiện thêm bảy người, một đội gồm ả tóc ngắn, hai gã đàn ông tóc xù và tóc vuốt keo; đội còn lại gồm tên tóc xám, một cô gái trông khá trẻ và hai người đàn ông trạc hai mươi, ba mươi tuổi.
Bọn chúng đụng độ nhau giữa hành lang này, nhưng bởi có chung mục tiêu trước mắt là tìm cậu thiếu niên bạch tạng đang cầm đơn thuốc kia nên mới chưa ra tay đánh nhau.
Song, điều đó không có nghĩa là giữa hai đội không có quan hệ cạnh tranh.
Cô ả tóc ngắn cũng không vừa: "Này, đừng có mà coi thường phụ nữ, kẻo lại ăn đòn đấy."
Gã ta vẫn khinh khỉnh: "Cả đời tao chưa từng bốc..."
Chưa nói xong, mặt gã đã tiếp xúc thân mật với sàn nhà nhờ sức mạnh của trọng lực.
Giang Khoát dùng chân đạp đầu gã xuống, hắn gằn giọng: "Nghe nói mày chính là đứa đã kéo rèm lúc trưa, có đúng không?"
Tóc xám: "..."
"Khiến An An bị bỏng đến mức đó?" Giang Khoát nheo mắt đầy hằn học, dùng sức di bàn chân mạnh thêm vài phần.
Đồng đội của gã xui xẻo kia – hai người đàn ông trên ba mươi tuổi thấy thế lập tức xông lên.
Chân Giang Khoát một bước cũng chẳng rời khỏi đầu tên tóc xám, chỉ dùng tay không cũng túm được hai gã đàn ông mà ném xuống cầu thang, người chúng nện xuống bậc thang kêu "bình bịch" nặng nề, cuối cùng cả hai nằm vật trên chiếu nghỉ, đau đến mức không đứng dậy nổi.
Nhóm ả tóc ngắn thấy Giang Khoát còn đang bận đối phó với người khác, lập tức đưa mắt ra hiệu, chuyển mục tiêu về phía Tạ Trì An – người có khả năng giữ đơn thuốc nhất lúc này.
Hai tên tóc xù, tóc vuốt lập tức lao vút về phía cậu, tính "tiền hậu giáp kích", nhưng Tạ Trì An không cho chúng cơ hội vòng ra sau lưng cậu, giơ tay khóa cổ chế trụ tên tóc xù, sau đó dùng sức đẩy gã về phía đồng lõa còn lại, cả hai ôm nhau lăn xuống cầu thang, đâm sầm vào hai người đàn ông tam tuần đã dìu nhau dậy được một nửa.
Cuối cùng, cả bốn cùng va vào tường chỗ chiếu nghỉ, lớp sơn cũ kỹ vốn đã bong tróc nay rơi rụng lả tả, gạch ốp tường cũng rơi mất một miếng, rơi thẳng xuống đầu tên tóc xù.
K.O.
Cô ả tóc ngắn lui về sau mấy bước.
Mắt thiếu nữ đội bên kia trợn tròn.
Vương Tiểu Nhiễm cười rất khẽ.
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm tỏ ra thờ ơ, chúng tôi thấy mãi thành quen rồi.
Còn Thẩm Phù Bạch – người đang ôm chí quyết tâm khổ chiến một phen: "..."
Y đâu chỉ leo lên thuyền giặc bình thường đâu, mẹ nó chứ, cái này phải là thuyền cướp biển Caribbean mới đúng.
-
Nếu không phải tiếng cảnh cáo "Ngươi đang vi phạm quy định của Trò chơi, xin dừng lại" càng lúc càng nhức óc, Giang Khoát rất muốn giẫm vỡ đầu tên tóc xám này như giẫm một quả dưa hấu, tốt nhất là giẫm thành một đống tro tàn luôn đi.
Hắn duy trì sức lực vừa đủ, vừa không khiến thằng cha tóc tai dị hợm này thừa cơ ngọ nguậy, vừa không đến mức để Trò chơi chen chân vào tách hai người ra.
Hắn cứ thế ngang nhiên lần mò giới hạn của hệ thống, đồng thời hành hạ gã đến chết.
Giang Khoát cúi người, phăm phăm giật cánh tay gã lên trước mặt mình, hắn đọc từng chữ trên vòng tay ấy.
Họ và tên: Vương Thụy.
Tình trạng bệnh lý: Cảm mạo.
Triệu chứng: Sốt, ho khan, thường xuyên hắt xì, chảy nước mũi.
Cảm à...!
Khốn kiếp, thằng cha này đúng là tốt số thật.
Bốn kẻ nằm rạp trên chiếu nghỉ đã bắt đầu gượng dậy được, Giang Khoát liếc mắt đã thấy, đá văng tên tóc xám xuống cầu thang, thân mình gã đập ngang vào núi người, cả đám vừa mới lồm cồm bò dậy được một chút lập tức quỳ rạp xuống đất.
Ngọn núi giờ đây đã có thêm một tầng mới, tổng là năm tầng.
Hai kẻ có giới tính nữ của hai đội đã cao chạy xa bay từ lúc nào chẳng hay.
Giang Khoát lên tiếng: "Xuống lầu."
Sáu người cứ thế thong dong đi một mạch xuống tầng Năm, không một trở ngại nào.
Đường phải nói là cực kỳ thông thoáng.
Bởi vì mọi trở ngại đều bị Giang Khoát và Tạ Trì An đá đi hết.
Lúc Thẩm Phù Bạch đi ngang qua khối núi người kia, y phải tâm phục khẩu phục mà hô lên một tiếng "trâu bò".
-
Ở tầng Năm.
"Hai người từng gặp Z ở đâu?" Tạ Trì An hỏi.
Thẩm Phù Bạch: "Z?"
Tạ Trì An: "Bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm."
"...!Đây là biệt danh các cậu đặt cho hắn hả?" Thẩm Phù Bạch không quá để tâm đến vấn đề này, đúng là dùng một chữ cái thay cho cả cụm "người mắc bệnh truyền nhiễm" thì dễ gọi hơn thật, hơn nữa còn khiến các đội khác có nghe lén được cũng chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.
Y tiếp lời: "Chúng tôi gặp Z ở tầng Bốn.
Gần như cả chiều nay tôi và Tiểu Nhiễm đều chỉ quanh quẩn trong khu Nội trú, thật ra, nguyên nhân chủ yếu là do không muốn gặp phải các cậu."
Giang Khoát cao giọng đốp lại: "Áy náy hả?"
Thẩm Phù Bạch trả lời thẳng thừng: "Bởi vì đánh không lại.
Tôi cướp đồ của các cậu, một khi các cậu thấy tôi thì tha cho tôi mới là lạ."
Chỉ bằng một trận giao tranh ngắn ngủi với Tạ Trì An, y đã cảm thấy động tác ra đòn của cậu còn chuyên nghiệp hơn cả huấn luyện viên trong đoàn làm phim.
Nếu không phải mắt cậu có khiếm khuyết, lúc đó y tuyệt đối không trốn thoát được.
Mà giờ đây cậu ấy còn không mù.
Lý do này, Thẩm Phù Bạch thế mà dám nói ra thành lời thật.
Giang Khoát khen bừa: "Giác ngộ rất cao đấy."
Thẩm Phù Bạch tỏ vẻ khiêm tốn: "Ngại quá." Trước lúc Giang Khoát chuẩn bị thốt ra bất kỳ một câu mỉa mai nào khác, Thẩm Phù Bạch đã đi thẳng vào vấn đề một cách nghiêm túc: "Chúng tôi đợi trong khu Nội trú vốn rất bình an vô sự, mọi chuyện chỉ bắt đầu khi chúng tôi lên tầng Bốn, rồi nhìn thấy một người đi ra từ gian phòng ở cuối hành lang.
Hắn mặc quần áo bệnh nhân, quay lưng về phía chúng tôi, thoạt đầu tôi còn tưởng là người chơi nào đó, cho đến khi hắn quay người lại...!Đó là khuôn mặt mà cả đời này tôi không dám nhớ lại – Z.
Hắn vừa thấy Tiểu Nhiễm thì đã co chân đuổi theo, chúng tôi bèn chạy xuống tầng Ba...!rồi gặp các cậu."
Lúc Thẩm Phù Bạch trông thấy nhóm Tạ Trì An, bởi trong đầu luôn tán thưởng sức chiến đấu vượt trội của cậu, lòng y mới nhen nhóm một tia hy vọng.
Nhưng rồi y lại nghĩ, lẽ nào đối phương lại chạy đi giúp y, thêm nữa bệnh nhân bọn họ không thể đụng vào, mà tên điên đằng sau cũng không thể đụng vào, vậy nên y từ bỏ.
Nếu Thẩm Phù Bạch thực sự dẫn Z tới chỗ Tạ Trì An, ắt y sẽ có thêm thời gian để chạy trốn.
Song, y chẳng vì chút giây phút mong muốn sống sót ấy mà hy sinh người vô tội, nên y chọn hướng khác mà chạy.
Cũng chính vì hành động này của y mà Tạ Trì An nguyện ý hợp tác.
Còn nếu y chỉ là một kẻ ích kỷ tầm thường nào đó, việc moi tin tức sau đó nuốt lời, thất hứa, Tạ Trì An hoàn toàn có thể làm được.