Chạy Hay Chết
Chương 87: Cuộc đối thoại của hai NPC
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nghe Thẩm Phù Bạch nói xong, Tạ Trì An liền đưa ra quyết định: "Hãy tìm vài đôi găng tay, rồi chúng ta sẽ đến phòng bệnh của Z ở tầng Bốn."
Thẩm Phù Bạch và Vương Tiểu Nhiễm chỉ biết trơ mắt nhìn Z chậm rãi bước ra từ một căn phòng bệnh, đoán chắc đó chính là phòng của hắn.
Họ không thể tiếp xúc da thịt với Z, cũng không được dùng bạo lực. Chỉ còn cách né tránh, và việc đeo thêm găng tay sẽ tăng thêm một lớp phòng hộ.
Vương Tiểu Nhiễm vốn chỉ đứng bên cạnh chăm chú lắng nghe, đến đoạn này, cô không khỏi thốt lên trong sợ hãi: "...!Sao chúng ta lại chạy tới chỗ con quái vật đó chứ?!!"
Hắn đã đuổi theo họ suốt 10 phút ròng rã, lại còn mang trong mình dòng máu có thể gây chết người. Trong suy nghĩ của một thiếu nữ như cô, hắn đúng là chẳng khác nào một "quái vật".
"Không phải đi tìm quái vật," Giang Khoát trả lời cô, "chúng ta là đi tìm bác sĩ J."
Đến tối, anh ta sẽ kiểm tra các phòng bệnh ở khu Nội trú, vậy anh ta sẽ kiểm tra phòng của ai?
Người có hộ khẩu thường trú ở khu này, chỉ có duy nhất một bệnh nhân mà thôi.
Đó chính là Z.
Nhưng Vương Tiểu Nhiễm không hiểu được mối liên hệ giữa hai câu nói đó.
Cô không hiểu, cũng không dám lên tiếng hỏi cho rõ ràng.
Tuy nhiên, chỉ cần Thẩm Phù Bạch hiểu là được. Y lặng lẽ đeo khẩu trang một cách nghiêm túc.
Bản thân y cũng đang hóa trang thành bác sĩ, khẩu trang, găng tay, áo blouse trắng không thiếu món nào.
Nếu không vì đôi mắt nổi bật mà ai cũng biết này, quả thực Thẩm Phù Bạch rất phù hợp để cả đội tung ra lừa lấy đơn thuốc một lần nữa.
-
Họ dễ dàng tìm thấy găng tay y tế trong bệnh viện... Thật sự quá dễ dàng.
Gần như chỉ cần tùy tiện bước vào một phòng bệnh nào đó, họ cũng đều thấy hộp găng tay được đặt ở tủ đầu giường hoặc bàn trực.
Tạ Trì An vừa đeo găng tay vừa cảm thấy bất thường.
Găng tay y tế thường được các bác sĩ phẫu thuật sử dụng trong bệnh viện nhờ khả năng ngăn ngừa vi khuẩn lây nhiễm.
Có thể nói, loại găng tay này là một phần không thể thiếu trong bệnh viện.
Nhưng cũng không thể phổ biến đến mức mà ngay cả các phòng bệnh bình thường cũng có.
Ở đây, ngay trong những gian phòng trống vắng này... liệu có phải từng có những bệnh nhân như vậy không? Họ đều mắc các loại bệnh cần dùng đến đôi găng tay này để tránh lây nhiễm cho người chăm sóc.
Tạ Trì An không nghĩ sâu hơn.
Đây là Trò chơi "Chạy hoặc Chết", cậu chỉ cần tập trung chạy, việc gì phải cố gắng nghiên cứu phó bản, tìm ra kết cục làm gì.
Đối với những người chơi như họ, 5 ngày sau có thể khỏi bệnh rồi an toàn vượt qua cửa ải là tốt rồi, kịch bản của Trò chơi là gì không quan trọng.
-
Khi mọi người đi tới những bậc thang cuối cùng dẫn xuống tầng Bốn, Giang Khoát đã đứng không vững nữa, trông như có thể ngủ gục bất cứ lúc nào.
Tạ Trì An nhanh nhẹn níu lấy cánh tay hắn rồi hỏi: "Không sao chứ?"
Giọng cậu rất lạnh nhạt, nhưng đối với Giang Khoát thì đúng là âm thanh đến từ Thiên đường, nghe êm ái đến lạ.
Cơn buồn ngủ tan biến, cả người lập tức trở nên sảng khoái, Giang Khoát cảm thấy mình còn có thể co cẳng chạy nước rút thêm tám trăm dặm nữa.
Giang Khoát vừa mới mở miệng nói hai chữ "Không có...", thì mí mắt hắn đã cụp xuống, cả người đổ gục xuống.
Cùng lúc đó, hệ thống cũng cất giọng: "Vị trí hiện tại của đơn thuốc: khu Nội trú."
Chuyện gì phải đến sẽ đến, không vì ý muốn của bất cứ ai mà thay đổi.
Cũng như đến giờ ngủ thì phải ngủ thôi.
Tạ Trì An kịp ôm Giang Khoát vào lòng. Chàng thanh niên cao mét tám sáu nay lại dồn hết trọng lực lên thân thể một cậu thiếu niên mới lớn khiến ai nấy đều thầm lo lắng trong lòng, sợ Tạ Trì An sẽ bị đè bẹp.
Dáng vẻ bệnh tật của Tạ Trì An thực sự quá yếu ớt, luôn khiến tất cả mọi người quên đi sức chiến đấu của cậu, coi cậu như một con búp bê dễ vỡ.
Nhưng sự thật đã chứng minh, Tạ Trì An hoàn toàn không phải là cậu thiếu niên gió thổi cũng ngã. Cậu có thể vững vàng đỡ lấy một người đàn ông trưởng thành, bất động như núi.
Tạ Trì An nhìn Giang Khoát đang say ngủ, hai cánh môi mím chặt thành một đường thẳng tắp nhạt màu.
Giang Khoát gối đầu lên vai Tạ Trì An, nhắm nghiền mắt bất tỉnh, chỉ có hơi thở nhẹ nhàng phả vào gáy cậu.
Tạ Trì An khẽ xoay đầu qua chỗ khác.
Phải dìu thêm một người khiến bước chân của cậu trĩu nặng, cậu tự hỏi có nên vứt người đàn ông này đi hay không.
Cứ ôm ấp thế này đúng là không tiện hành động.
Đột nhiên, Thẩm Phù Bạch kinh ngạc thốt lên: "Bác sĩ J kìa..."
Tạ Trì An ngước mắt, trông thấy một người đàn ông bước nhanh trên hành lang tầng Bốn, ngoại hình tầm thường đến mức gặp qua là quên ngay.
Anh ta mặc thường phục màu đen, cổ đeo thẻ công tác, túi trước ngực còn cài một chiếc bút máy.
Thấy bác sĩ J sắp biến mất ở ngã rẽ, Tạ Trì An quả quyết hất Giang Khoát về phía Bạch Bất Nhiễm rồi vội vàng đuổi theo.
Bạch Bất Nhiễm luống cuống mới tiếp được Giang Khoát, cơ thể mũm mĩm của cậu phải lùi về sau mấy bước mới dừng lại.
"Trời ạ, nặng quá trời..." Bạch Bất Nhiễm dở khóc dở cười.
Tuy cùng nặng bảy mươi lăm ki-lô-gam, nhưng Giang Khoát cao đến một mét tám sáu, còn cậu chỉ có một mét bảy hai thôi có biết không! Cái thân thể nhỏ bé này sao có thể gồng gánh nổi chứ!!
Phải nhờ Quý Thanh Lâm xốc tay còn lại của Giang Khoát để san sẻ áp lực với cậu, Bạch Bất Nhiễm mới thở phào nhẹ nhõm.
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm chỉ vừa mới tìm ra cách vác Giang Khoát, mắt Vương Tiểu Nhiễm đã trợn tròn, cô lắc cánh tay Thẩm Phù Bạch và thì thào: "Anh ơi, quái, quái vật...!!"
Thẩm Phù Bạch nheo đôi mắt hoa đào.
Từ một gian phòng bệnh không tên giữa tầng Bốn, Z ung dung bước ra. Hắn ta dáo dác nhìn xung quanh nhưng không hề phát hiện ra đám người đang trốn trên bậc thang sau vách tường phía xa, mà lại nhìn chằm chằm về phía góc ngoặt của hành lang.
...!Đó chính là hướng Tạ Trì An vừa chạy đi.
Thẩm Phù Bạch đã từng đi dọc tầng Bốn này nên y biết rất rõ... đó là một ngõ cụt, hành lang vừa chật hẹp vừa chất đầy một đống đồ không tên, chỉ đủ cho hai người lách qua nhau.
Không tiếp xúc da thịt là điều không thể.
Nếu cậu ấy bị Z dồn vào con đường cùng đó, khả năng sống sót trở ra là quá nhỏ.
Cũng do Vương Tiểu Nhiễm biết điều đó nên mới sốt ruột nhắc Thẩm Phù Bạch.
Hiện tại chỉ có hai con đường hiện ra trước mắt Thẩm Phù Bạch.
Thứ nhất, làm như không thấy.
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm không hề chú ý về phía này, cũng không hề biết gì về ngã rẽ không lối thoát kia. Y hoàn toàn có thể giấu nhẹm chuyện này đi.
Đối với y mà nói, Tạ Trì An gặp chuyện chỉ đồng nghĩa với việc y mất đi một người hợp tác, không tính là tổn thất quá lớn.
Ở một mức độ nào đó, họ vẫn là kẻ địch của nhau mà.
Thứ hai, y đặt cược tính mạng của mình và Vương Tiểu Nhiễm.
Chỉ có cơ thể khỏe mạnh của Vương Tiểu Nhiễm mới có đủ sức hấp dẫn để Z chủ động thay đổi lộ trình, mà Thẩm Phù Bạch tuyệt đối sẽ không để Vương Tiểu Nhiễm hứng chịu hiểm nguy một mình.
Hai người họ có thể giúp cậu ấy đánh lạc hướng Z, nhưng cái giá phải trả lại quá đắt đỏ...!Y và Vương Tiểu Nhiễm sẽ lại phải chịu đựng 10 phút truy sát điên cuồng một lần nữa.
Tạ Trì An ở bên kia hành lang, Giang Khoát thì ngủ say như chết, thật đáng ghét, hai chiến thần này lại không phát huy được tác dụng.
Thẩm Phù Bạch gia nhập đội ngũ này vốn dĩ là để tìm kiếm sự bảo vệ cho bản thân, thoát khỏi mối đe dọa là Z.
Nhưng giờ đây, vì để bảo vệ ngược lại họ, y lại phải đi tìm đường chết ư?
Tính đi tính lại thế nào cũng thấy lỗ vốn trầm trọng.
"Anh ơi..." Vương Tiểu Nhiễm gọi y đầy sốt ruột, ánh mắt cô như muốn hỏi "nên làm gì bây giờ".
Thẩm Phù Bạch nhìn Vương Tiểu Nhiễm, y lặng lẽ trầm mặc một lát, sau đó hỏi một câu rất bất ngờ: "Tiểu Nhiễm, em có sợ bị quái vật đuổi theo một lần nữa không?"
Vương Tiểu Nhiễm nghẹn lời, người run lẩy bẩy.
10 phút kinh hoàng táng đởm như ác mộng ấy, sao cô có thể không sợ.
Nhưng cô vẫn trả lời: "Nếu có anh ở bên, em sẽ không sợ nữa."
Chính là nhờ y, cô mới có dũng khí để sống tiếp mà.
Thân là thần tượng, năng lực chuyên môn không tốt thì thôi, nhưng đạo đức nhất định phải thật tốt.
Nếu không thì sao có thể xứng đáng với sự mến mộ của fan được.
Vương Tiểu Nhiễm luôn rất tự hào.
Tuy thần tượng của cô bị rất nhiều người ghét bỏ, nhưng cô luôn biết người cô hâm mộ chân thành và tốt bụng nhường nào, là một người đáng yêu, đáng quý biết nhường nào.
-
Sau khi Thẩm Phù Bạch và Vương Tiểu Nhiễm đạt được nhận thức chung thì không kéo dài thời gian thêm nữa.
Thẩm Phù Bạch quay đầu báo cho Quý Thanh Lâm: "Cậu bé kia gặp nguy hiểm, chúng tôi sẽ dụ Z đi." Nói đoạn, y dắt tay Vương Tiểu Nhiễm xông ra ngoài.
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm: "..."
"Chuyện gì vừa xảy ra đấy?"
-
Cuối hành lang, Tạ Trì An đuổi kịp bác sĩ J, gọi giật anh ta lại: "Bác sĩ."
Bác sĩ J xoay người, tỏ vẻ rất kinh ngạc: "Cậu gọi tôi à?"
Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, ngoài anh ra thì còn ai?
Tạ Trì An thẳng thắn rút đơn thuốc ra: "Hội chứng Người đẹp ngủ."
"À, hóa ra là kê đơn. Được được, đây là chức trách của tôi mà." Thái độ của bác sĩ J rất thân thiện, anh ta từ tốn lấy chiếc bút máy cài sẵn trước ngực, vừa viết vừa trò chuyện: "Vẫn là những bệnh nhân như cậu mới khiến tôi bớt lo, biết chủ động tìm tôi..."
Tạ Trì An: Còn những bác sĩ như anh chỉ khiến chúng tôi lo thêm, chạy lung tung khiến người ta tìm phát mệt.
"Không giống anh Z, cứ chạy loạn khắp nơi. Anh ta lại không có trong phòng bệnh rồi." Bác sĩ J trả lại đơn thuốc đã điền đầy đủ cho Tạ Trì An, rồi chỉ vào một phòng bệnh trống trơn.
Tạ Trì An cứng mặt.
Ngài Z bây giờ không ở trong phòng bệnh của mình.
Vậy, hắn ta đang ở...
Nghe thấy tiếng bước chân chầm chậm sau lưng, Tạ Trì An đã biết đáp án.
-
Tạ Trì An đã biết ngài Z hơn phân nửa sẽ không ngoan ngoãn ngồi yên trong phòng bệnh của hắn, nhưng sớm không sớm, muộn không muộn, tại sao hắn nhất định phải trở về đúng lúc này?
Lại vừa đúng lúc giáp mặt Tạ Trì An.
Gặp phải người khỏe mạnh, ngài Z sẽ ưu tiên tấn công người đó hơn tất cả các mục tiêu khác.
Song, điều đó không có nghĩa là ngài Z sẽ có thiện cảm gì với đám bệnh nhân như họ.
Một khi đụng mặt, hắn sẽ sôi sục ác ý lây nhiễm cho càng nhiều người càng tốt.
Nơi cuối con đường chật chội có ba người đang đứng.
Bác sĩ J, Tạ Trì An và một ngài Z khoan thai đến muộn.
Tạ Trì An bị kẹt giữa hai NPC.
Tạ Trì An liếc mắt ước chừng khoảng cách giữa vách tường với hình thể của ngài Z, cậu chợt nhận ra nếu mình muốn ra ngoài thì chắc chắn phải chạm vào hắn ta.
Mà khắp người ngài Z này toàn mụn mủ nhơm nhớp máu, chỉ hơi chạm vào chút thôi cũng có thể khiến cậu mất mạng.
Giờ đây, Tạ Trì An tuyệt đối không muốn phó mặc cho vận may của mình nữa rồi.
Cậu cực kỳ thất vọng trong lòng.
Thậm chí cậu còn muốn cười.
Cả buổi chiều hì hục cầm đơn thuốc chơi trốn tìm với tất cả người chơi, tối tăm mặt mày mới tìm được bác sĩ J thì lại cùng lúc giáp mặt ngài Z, còn vừa hay bị kẹp trong một cái ngõ cụt.
Mà Giang Khoát lúc này lại ngủ mất...
Tạ Trì An nhắm mắt, đôi mắt vẫn luôn phải căng ra vì cảnh giác đã mỏi nhừ.
"Ngài Z, anh về rồi đấy à? Đã bảo anh đừng có chạy lung tung mà, anh trông như thế này rất dễ gặp bất trắc." Bác sĩ J hiện vẻ mặt không tán đồng với hành động của hắn.
Ngài Z vẫn đang tập trung vào bác sĩ J, chưa để ý đến Tạ Trì An: "Bất trắc? Tôi đã thành thế này rồi thì còn có thể gặp bất trắc gì? Bác sĩ J, anh không thấy gần đây có một đám người mới tới bệnh viện ư? Tôi muốn tất cả bọn chúng đều nhiễm phải loại bệnh này, chết hết tôi mới hả dạ!"
Bác sĩ J cau mày: "Anh nên đến khoa Tâm lý một chuyến đi."
"Anh quên hết rồi sao? Bác sĩ J, các bác sĩ tâm lý đã chết hết rồi. Những người trước kia từng sống và công tác trong bệnh viện này, ngoại trừ hai chúng ta, tất cả đều chết sạch! Chết hay lắm, chết đẹp lắm!" Ngài Z nhe răng cười rợn người, "Thà chết còn hơn cái loại người không ra người, quỷ không ra quỷ như tôi vẫn còn sống!"
Bác sĩ J: "Còn sống không tốt sao?"
Ngài Z: "Loại người miễn dịch với vi-rút X như anh làm sao có thể hiểu được việc còn sống là một chuyện đau đớn đến mức nào."
Hai NPC chuyện trò say sưa, kịch bản khá đa dạng, góp phần hoàn thiện thế giới quan của phó bản này.
Tạ Trì An chỉ chú tâm thu thập một số tin tức mấu chốt, tạm thời ghi nhớ trước, hiện tại không có thời gian phân tích.
Điều quan trọng nhất bây giờ là cậu phải thoát khỏi đây.
Chờ hai NPC diễn xong phân cảnh này, có trời mới biết tên Z kia có ra tay với cậu hay không.
Nhưng có Z chắn đường, cậu căn bản không thể lách ra ngoài mà không chạm vào Z.
Nếu Giang Khoát còn tỉnh, chắc chắn hắn sẽ có cách.
Suy nghĩ này ùa đến khiến Tạ Trì An rũ mắt.
...!Đến lúc nào rồi mà cậu vẫn còn trông chờ vào người khác?
Cậu đã từng thấm thía sâu sắc "nhân tính bị hủy diệt", đoạn ký ức cậu mất đi cũng đủ để cậu khiếp sợ đến tận xương tủy, khiến cậu tuyệt vọng về lòng người.
"Này!" Đầu hành lang bên kia bỗng có tiếng người đàn ông cất lên rất êm tai.
Thẩm Phù Bạch nắm tay Vương Tiểu Nhiễm đứng ở đó, y ngoắc tay khiêu khích ngài Z – người vừa mới quay đầu lại: "Khỏe chứ?"
"...!" Một giây sau khi nhìn thấy Vương Tiểu Nhiễm, ngài Z lập tức chấm dứt cuộc đối thoại với bác sĩ J, cũng vứt bỏ Tạ Trì An, vội vàng đuổi tới.
Tạ Trì An cũng giật mình, chạy theo ngay lập tức.
Kỳ thực, có đôi khi cậu cũng có thể trông cậy vào người khác một chút – Tạ Trì An nghĩ.
Bởi vì trên đời này vẫn luôn có những người rất tốt.