Chạy Hay Chết
Chương 9: Án Mạng Bắt Nguồn Từ Một Rổ Trái Cây
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không lâu sau, Trần Tuệ Tuệ và Lý Tĩnh Văn tay trong tay xuất hiện trước cửa phòng học, hai người thở hổn hển, khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Sau đó hai thiếu nữ chết lặng khi thấy cả căn phòng toàn là nam sinh.
Trần Tuệ Tuệ đi vào chỗ ngồi, rụt rè hỏi Tạ Trì An: "...!Sao các cậu đến sớm thế?"
Tạ Trì An không đáp lời mà hỏi ngược lại: "Cậu cũng đến sớm mà?"
Ký túc xá nam và ký túc xá nữ cách xa nhau, hai bên khó lòng biết được tình hình của đối phương.
Trần Tuệ Tuệ cắn môi, run rẩy.
Tạ Trì An vẫn nhìn nàng.
Hai phút sau, Trần Tuệ Tuệ cuối cùng cũng đành thú nhận: "Ký túc xá nữ có người chết!"
Tạ Trì An: "Ồ, bên này cũng thế."
Trần Tuệ Tuệ sợ đến ngây người.
Tạ Trì An nhận ra phản ứng của mình có vẻ không được phù hợp cho lắm, liền đổi giọng, tỏ vẻ cực kỳ nghiêm trọng: "Ừ, ta biết rồi, ngươi cứ nói tiếp đi."
Trần Tuệ Tuệ: "..."
"Bọn tớ cũng không rõ nữa. Chỉ nghe người ta nói ở tầng sáu có một thi thể học sinh bị treo ngược, bị trói bằng chăn rồi treo lên dây phơi đồ, sáng ra phát hiện thì người đã lạnh ngắt..."
Tạ Trì An thầm nghĩ, chất lượng dây phơi đồ thật đáng nể.
"Căn phòng đó lại vừa đúng ở ngay trên phòng bọn tớ...!Tớ và Văn Văn sợ quá, vội chạy ra ngoài." Trần Tuệ Tuệ vỗ ngực, "Khiến tớ sợ chết khiếp."
"Ngươi nói, chỉ có hai người các ngươi chạy đi? Những người khác ở lại?" Tạ Trì An hỏi.
Trần Tuệ Tuệ sửng sốt: "Đúng vậy."
"Khi các ngươi chạy đi có thấy điều gì bất thường không?"
"Có người chết rồi còn chưa đủ bất thường sao?"
"Ngoại trừ chuyện đó ra."
"...!Chắc là không. Tớ và Văn Văn sợ đến mức đó rồi thì làm sao còn để ý đến chuyện gì khác nữa."
Ký túc xá nữ xem ra vẫn chưa trở thành bãi chiến trường như bên ký túc xá nam.
Ít nhất là khi Trần Tuệ Tuệ chạy đi thì tình hình chưa đến mức đó.
Tạ Trì An trầm ngâm.
Vào thời khắc mấu chốt, nữ nhân rõ ràng tỉnh táo hơn nam nhân rất nhiều. Nam sinh có thể kích động mà giết người, nhưng nữ sinh thì lại có thể nhẫn nhịn.
Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng nữ nhân thường gan nhỏ hơn...!
Nhưng sự khác biệt giữa nam nữ này cũng chỉ mỏng manh như cánh ve. Khi nỗi kinh hoàng cực độ và áp lực sinh tử cùng lúc ập đến, ký túc xá nữ sớm muộn gì rồi cũng sẽ trở thành một ký túc xá nam thứ hai.
Trần Tuệ Tuệ và Lý Tĩnh Văn nhanh chân bỏ chạy trước, rất có thể đã vô tình thoát khỏi Quỷ Môn quan.
Không biết ký túc xá nữ giờ ra sao rồi.
"Vậy còn các cậu?" Trần Tuệ Tuệ kể xong liền hỏi Tạ Trì An, "Con trai các cậu hôm nay đến lớp sớm quá."
"Chỉ là bây giờ không ai muốn nằm ỳ ra thôi." Tạ Trì An khéo léo lảng tránh trọng tâm câu hỏi.
Trần Tuệ Tuệ không nói nhiều lời, xoay người đi. Chắc là vì chạy một mạch nên đói, nàng lén lút lấy mẩu bánh mì còn thừa từ hôm qua ra, xé thành từng miếng nhỏ mà ăn.
Trước đó còn lấm lét nhìn ngó xung quanh, như thể sợ bị người khác phát hiện.
Tạ Trì An thấy nhưng giả vờ như không thấy.
Người đến lớp càng lúc càng đông, nhưng vẫn chưa đủ.
Không biết là họ đã đi nơi khác hay đã chết rồi.
Tạ Trì An lục ba lô, lấy ra hai thanh Snickers nhét vào túi quần.
Đồng hồ điểm bảy giờ đúng, mặt trời đã mọc từ lâu, nắng vàng rải đầy trên ô cửa sổ.
Cửa kính trong suốt ngăn được khói bụi nhưng không ngăn được ánh nắng chan hòa.
Không một ai trong phòng cảm thấy ấm áp cả.
Ngày mới không mang đến hy vọng, mà là địa ngục.
Ai dám cam đoan rằng sau ngày hôm nay, mình có còn sống hay không.
Hơn bảy giờ mười lăm phút, Tống Thanh Vân bước vào lớp. Có vẻ nàng đã thức trắng cả đêm, quầng thâm dưới mắt sẫm lại đầy mệt mỏi, khiến khuôn mặt xinh đẹp kia trông cực kỳ tiều tụy.
Nếu là bình thường, các học sinh đã nhao nhao hỏi han lo lắng từ lâu. Nhưng hôm nay, tất cả đều dồn sự chú ý vào rổ trái cây trên tay Tống Thanh Vân – những cặp mắt thèm thuồng, sốt ruột hơn bất cứ lúc nào khác.
Biểu cảm của Tạ Trì An vẫn như cũ, nhưng trong lòng lại khẽ thở dài, nguy rồi.
Tống Thanh Vân cầm rổ đứng trên bục giảng: "Có bao nhiêu bạn đã nhịn hai bữa hôm qua? Lại đây lấy ít hoa quả đi."
Thông thường, các giáo viên sẽ chuẩn bị một ít đồ ăn trong văn phòng của mình. Một rổ hoa quả này hiển nhiên là tất cả những gì Tống Thanh Vân có thể mang ra được.
Số người bị đói liên tục hai bữa không nhiều. Phần lớn chỉ bỏ bữa tối hôm qua – nếu không tính cả bữa sáng hôm nay.
Nhưng bây giờ là lúc nào rồi, ai sẽ cam tâm nhường lại cho người khác chứ?
Bỏ qua cơ hội lần này, không biết lần sau là khi nào, mình còn phải chịu đói bao lâu nữa.
Đúng như dự liệu, các học sinh ồ ạt chạy lên.
Cả phòng ký túc xá 502, ngoại trừ Tạ Trì An và Lương Diệc Phi, tất cả đều đồng loạt tranh giành cướp đoạt.
"Tôn Toàn Dũng, tối qua ngươi đã ăn rồi mà!"
"Thì sao? Lúc này ai lại chê nhiều đồ ăn chứ?"
"Cái đ*t mẹ ngươi cầm nhiều như thế, bọn ta ăn cái gì?"
"Ai lấy trước thì được trước thôi!"
Tống Thanh Vân bị học trò của mình chen lấn rồi đẩy sang một bên, thiếu chút nữa thì ngã sẩy chân. Nàng vội la lên: "Cứ từ từ! Đừng tranh giành!"
Có ai nghe mới là lạ.
Cao Hạc gầy gò bị đám đông xô đẩy ra, hắn không cam lòng mà cao giọng hét: "Xếp hàng thì phải xếp theo thành tích chứ! Học giỏi thì lấy trước!"
Quy định của trường học vẫn luôn là như vậy, luôn ưu tiên học sinh giỏi hơn.
Tạ Trì An suýt bật cười thành tiếng.
Bình thường cảm thấy đầu óc Cao Hạc không tệ lắm, không ngờ đã đến nước này rồi mà vẫn còn ngây thơ đến mức nực cười như vậy.
Tôn Toàn Dũng khinh bỉ nói: "Vị lớp phó kia, bây giờ thành tích chẳng là cái thá gì cả! Nắm đấm hiểu chưa? Nắm đấm to mới là lẽ phải!"
Tôn Toàn Dũng vừa cao vừa to, đống trái cây hắn ôm vào ngực là nhiều nhất.
Người khác chỉ cướp được mấy quả nhỏ, một mình hắn độc chiếm tất cả.
Đột nhiên, cơ thể Tôn Toàn Dũng cứng đờ, bất động.
Sau lưng hắn, một nam sinh đang giơ cao ghế, dốc sức phang vào gáy Tôn Toàn Dũng.
Một lần không chết, Tôn Toàn Dũng lảo đảo quay người lại, mắt trợn trừng nhìn nam sinh kia.
Nam sinh cắn răng, lại vung ghế lên nện thêm mấy lần nữa, nện đến mức cả đầu Tôn Toàn Dũng be bét máu.
Tôn Toàn Dũng đến lần thứ ba thì gục hẳn xuống, những quả táo hắn ôm khư khư trong ngực giờ đã lăn ùng ục đầy đất.
Rầm!
Hắn quỵ xuống, chết ngắc.
Những người xung quanh quá kinh hãi, nhất thời không ai dám lại gần.
Nam sinh vừa đập chết người kia chỉ mấp máy môi, sau đó ngồi xổm xuống, luống cuống nhặt mấy quả táo của kẻ xấu số rơi vãi khắp nơi.
Cuối cùng hắn đứng dậy, ôm đống "chiến lợi phẩm" từ mạng sống của bạn bè mình mà gào thét: "Chúng mày nhìn tao làm gì? Không phải chính nó đã nói nắm đấm to mới là lẽ phải sao! Chúng mày đừng có mà quên, nếu không giết người thì ngày mai chắc chắn sẽ phải chết! Tao không muốn chết, tao không muốn chết giống như Hiệu trưởng! Chúng mày thích làm người tốt, vậy chúng mày cũng bị nổ banh xác hết đi!"
Nam sinh rống xong, không khí trong phòng học lập tức đặc quánh lại một mùi tanh tưởi.
Ánh mắt mọi người bỗng chốc đồng loạt trở nên cực kỳ đáng sợ.
Ánh mắt Tống Thanh Vân còn mờ mịt, dường như vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Tạ Trì An quả quyết đứng dậy, kéo Lương Diệc Phi chạy ra từ cửa sau lớp học, cậu nói: "Đi mau."
Không thể dừng chân ở lớp học nữa.
Tạ Trì An biết chứ. Không sợ không có tiền, chỉ sợ chia không đều.
Hành vi của chủ nhiệm lớp mặc dù xuất phát từ lòng tốt, nhưng không thể nghi ngờ sẽ là con dao xuyên thủng phòng tuyến lý trí mong manh cuối cùng của các học trò.
Trong phòng học.
Sau lời cảnh tỉnh ngắn ngủi của nam sinh nọ, tất cả mọi người chỉ đứng hình chớp mắt, sau đó bùng nổ. Có học sinh nhao nhao lật bàn, đánh bạn học bên cạnh.
Kẻ mạnh đánh kẻ yếu, kẻ yếu đánh kẻ yếu hơn.
Có ai muốn chết? Chẳng ai muốn chết cả.
Để sống sót, bọn họ nhất định phải tàn sát đồng loại.
Dù sao hiện tại trường học đã chết nhiều người như vậy rồi, chết thêm mấy người nữa thì có sao đâu!
Lớp trưởng siết cổ Lý Tĩnh Văn, ngũ quan ả dữ tợn.
Trần Tuệ Tuệ sợ tái mặt: "Lớp trưởng, lớp trưởng ngươi đang làm cái gì vậy! Ngươi và Văn Văn là bạn tốt với nhau mà!"
Lớp trưởng vốn là một cô gái rất hoạt bát, năng động lại có trách nhiệm. Còn Lý Tĩnh Văn lại yên tĩnh, nhẹ nhàng, trở thành một đôi bạn bù trừ lẫn nhau. Bình thường còn thường xuyên giao lưu các phương pháp học tập hiệu quả.
Lớp trưởng cười lạnh: "Bạn? Ai là bạn của nó? Tao đã ngứa mắt nó lâu lắm rồi! Mỗi lần kiểm tra đều hơn tao một điểm, tao hận chết nó!"
Thành tích học tập của Lớp trưởng khá tốt, nhưng bao giờ cũng thấp hơn Lớp phó học tập là Lý Tĩnh Văn, lần nào cũng như lần nào.
Các bạn học còn thường xuyên đùa ả là "Lớp trưởng vạn năm thứ ba".
Lớp trưởng nghe và tỏ ra không thèm để ý, thậm chí còn có thể hùa vào làm cho câu chuyện thêm phần thú vị. Ai mà nghĩ tới nội tâm ả lại ghen ghét đến nhường này?
Trần Tuệ Tuệ ngẩn ra: "Nhưng, nhưng điểm của Tạ Trì An hầu như cao hơn Văn Văn, mà Văn Văn có muốn giết cậu ấy đâu!"
Loại học sinh chỉ cần cha mẹ chu cấp tiền là đi du học, thành tích bình thường như Trần Tuệ Tuệ chẳng thể hiểu nổi tại sao lại có người vì xếp hạng mỗi kỳ mà đi giết người.
Mà hạng hai với hạng ba có gì hay đâu mà tranh giành? Tạ Trì An vạn năm đứng nhất, chẳng lẽ phải chịu sự đuổi giết của tất cả mọi người sao?
Lớp trưởng cả giận nói: "Tổng điểm mỗi lần của Tạ Trì An đều phải hơn nó ít nhất ba mươi điểm! Còn nó? Mỗi lần chỉ hơn tao có không phẩy năm! Giống nhau sao?!"
Một người sinh ra đã dẫn trước tất cả, còn bạn đã định trước chỉ là kẻ luôn theo đuổi phía sau thì bạn sẽ chỉ có cảm giác hâm mộ, cảm phục.
Nhưng nếu một kẻ luôn đứng chung hàng với bạn, mọi phương diện của nó lại chỉ nhỉnh hơn bạn một ly một tí, từ ngày này qua tháng nọ, cảm giác không cam lòng thuở đầu sẽ biến thành ghen ghét không gì hiểu thấu.
Trần Tuệ Tuệ: "..." Quả thật không thể hiểu nổi thế giới của các học bá. Nàng cảm thấy được 650 điểm hay 680 điểm đều là giỏi rồi, còn khoảng cách giữa hai số điểm quan trọng tới mức nào không phải loại người chỉ trên dưới 500 điểm như nàng có thể phán định được.
Mắt thấy Lý Tĩnh Văn sắp bị bóp chết, Trần Tuệ Tuệ toan tóm lấy Lớp trưởng. Nhưng Lớp trưởng đã quyết tâm muốn giết Lý Tĩnh Văn, sức của ả không phải lớn bình thường.
Trần Tuệ Tuệ cứu bạn không thành, ngược lại còn khiến bản thân chật vật đến mức không chịu nổi.
Nàng đang sững sờ, khóe mắt bỗng nhiên bắt gặp một nam sinh tên Tiền Phục đang nhìn nàng chằm chằm với ánh mắt không có ý tốt, như thể đang tự hỏi định ra tay thế nào...!
Trần Tuệ Tuệ hét lên, chẳng đoái hoài tới Lý Tĩnh Văn nữa mà vội vàng chạy ra khỏi phòng học.
Chạy nhanh như gió.
Lương Diệc Phi bị Tạ Trì An kéo đi suýt nữa tắt thở: "Anh Tạ, anh Tạ, chúng ta...!chúng ta đi đâu thế hả trời?"
Tạ Trì An tìm bừa một phòng học, đẩy cửa rồi kéo Lương Diệc Phi vào cùng, sau đó cậu khóa trái lại: "Nơi này không có người, trước hết cứ đợi ở đây đã."
Hiện giờ, nơi nào bên ngoài cũng không an toàn.
Cửa vừa đóng, Lương Diệc Phi nằm rạp xuống đất thở lấy thở để, mãi mà không nói nên lời.
Tạ Trì An bắt đầu kiểm tra căn phòng này.
Đây là một lớp chuyên dùng để học mỹ thuật.
Trên bàn giáo viên đặt một chồng sách hội họa. Tạ Trì An mở ra, ở dưới cùng nhìn thấy một con dao trang trí.
Tạ Trì An bình tĩnh nhét con dao vào túi mình.
Trong phòng bày một giá vẽ, lọ màu vương vãi dưới đất, trên giá còn có một bức tranh chưa hoàn thành.
Gam màu chủ đạo của bức tranh là sắc nóng ấm.
Bầu trời xanh thẳm được thái dương vàng chói bao phủ, nền đất cũng chìm trong ánh nắng vạn dặm.
Vườn hoa hướng dương kiêu ngạo khoe sắc, tươi tắn đón lấy món quà thiên nhiên ban tặng, vừa xán lạn lại căng tràn sức sống.
Lương Diệc Phi thở được ra hơi, cũng mò mẫm đến gần nhìn tranh, cậu than: "Vẽ đẹp thật đấy!"
Giữa hoàn cảnh khủng bố như này, bỗng nhiên được chiêm ngưỡng một bức tranh tràn trề hy vọng, cảm giác tâm tình cũng chuyển biến tốt hơn rất nhiều.
"Ai mà vẽ thì nhất định là một người cực kỳ ấm áp, nếu không sẽ không vẽ được một bức tranh cuốn hút như thế." Tế bào văn chương của Lương Diệc Phi không nhiều, nhưng cậu tự nhận trình độ thẩm mỹ của bản thân rất tốt đấy chứ.
"Thật sao?" Tạ Trì An đau đáu nhìn bức họa kia, ánh mắt sâu thẳm.
"Nhưng hoa hướng dương trong tranh đều quay lưng về phía mặt trời."
Phương hướng đổi thay, mang ý nghĩa hoàn toàn trái ngược.
Mặc cho mặt trời chiếu sáng khắp nơi, chúng sinh vui vẻ hòa thuận, vạn vật đắm chìm trong hạnh phúc...!
...!Thì liên quan gì đến ta?
Đến tác giả bức vẽ.
Hắn cô độc đứng trong tối, hắn là cái bóng của chính bản thân mình.
Hắn chính là phần còn thiếu của bức tranh dở dang này.