Chương 8: Chúng Nó Điên Hết Rồi

Chạy Hay Chết

Chương 8: Chúng Nó Điên Hết Rồi

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
Tôn Toàn Dũng giận cá chém thớt, những người khác thì sững sờ.
Họ nên có phản ứng gì bây giờ?
Cái đài phát thanh đã nói như thế rồi, trừ một số ít hận đời không muốn sống hoặc thậm chí chẳng phải người, còn lại chẳng ai dám chợp mắt.
Ngủ, ngủ để mà ngủ vĩnh hằng luôn à.
Bầu không khí kỳ quái len lỏi khắp phòng.
Giữa thời khắc bối rối này, có một Tạ Trì An chẳng phải người đang ngồi khoanh chân, đầu dựa vào tường, dùng áo làm chăn, ngủ say.
Lương Diệc Phi nghe xong những lời lẽ đáng sợ của đài phát thanh mà tim đập thình thịch, vô ý hỏi Tạ Trì An: "Anh Tạ, mày..." quay đầu qua nhìn, anh Tạ đã hơi cúi đầu, ngủ ngon lành.
Lương Diệc Phi: "..."
Ngủ quá nhanh rồi!
Không đúng, trong hoàn cảnh này lại còn bị đài phát thanh khủng bố tinh thần, sao Tạ Trì An ngủ được chứ?!
Lương Diệc Phi vẫn còn đầy nghi hoặc, Tạ Trì An đã say giấc nồng cũng chẳng thể trả lời cậu được.
Sự thật là, khi cái đài thần bí nói được một nửa, Tạ Trì An đã quyết đoán nhắm mắt, định bụng ngủ dậy rồi tính tiếp.
Đó cũng không phải một kiểu trốn tránh, ngược lại cậu đã suy tính xong cả rồi.
Chắc chắn ngày mai sẽ có một trận chiến ác liệt, đêm nay mà không nghỉ ngơi dưỡng sức thì mai chỉ có nước đi SHIP đồ ăn với mạng người.
Về phần bây giờ, phòng ký túc khác thì cậu không biết nhưng mấy bạn cùng phòng của mình Tạ Trì An rất rõ, họ sẽ không suy sụp nhanh đến thế đâu.
Thế là Tạ Trì An cứ gan lì ngủ ngon lành.
Thậm chí cậu còn định khuyên Lương Diệc Phi nghỉ ngơi sớm chút, nhưng e rằng chẳng hiệu quả mấy nên cậu không nói thêm gì.
Ngủ nhưng không có nghĩa là buông lơi cảnh giác, Tạ Trì An có thể khống chế bản thân không chìm vào giấc ngủ quá sâu.
Ở trạng thái ngủ nông, cậu sẵn sàng phản ứng với bất kỳ động tĩnh bất ngờ nào xảy đến.
Thói quen này dần được hình thành sau khi trải qua các loại hoàn cảnh đặc thù.
Đã nhiều năm rồi vẫn không hề thay đổi.
Sự thật chứng minh phán đoán của Tạ Trì An là đúng.
Trước nửa đêm không có bất kỳ người nào ngủ, dù có buồn ngủ thì cũng đành cố gắng căng mí mắt hết cỡ để nhìn đời.
Nhưng thời gian dần trôi, những di chứng của sự căng thẳng quá độ ban ngày bắt đầu ùa đến, mọi người trở nên mệt mỏi rã rời, mệt thân, mệt cả óc.
Mặc dù lý trí liên tục cảnh báo bản thân, song cơ thể lại tự động ấn nút tắt nguồn, chết máy.
Sau nửa đêm người người ngủ như lợn chết.
Cho dù lúc này có nhân viên lò mổ đến, chắc bọn họ cũng chẳng rên lấy một tiếng.
...!
Tạ Trì An tỉnh dậy giữa tiếng lợn bị chọc tiết kêu í éo.
Cậu lập tức mở mắt, không hề có chút lơ mơ nào.
Ngoài cửa sổ, sắc trời hửng sáng.
Cậu liếc đồng hồ đeo tay...!Mới năm giờ rưỡi.
Giờ này mà rời giường thì đúng là quá sớm!
Có vẻ những người khác trong phòng mệt quá, tiếng động lớn như vậy cũng không thấy tỉnh.
Lương Diệc Phi chổng vó trên giường, tướng ngủ khó nhìn muốn chết.
Tạ Trì An bước qua Lương Diệc Phi, đặt chân xuống đất, đi giày thể thao rồi mở cửa.
Thấy cả hành lang rộn ràng như trẩy hội.
Tạ Trì An tiện tay kéo lại một bạn học sinh, gặng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Người bị cậu giữ lại ngẩng đầu, tình cờ lại là người quen - Cao Hạc, do không đeo kính mà trông có chút lạ lẫm.
Cao Hạc cả người run bắn lên, thấy là Tạ Trì An thì cuống quýt đáp: "Cả bọn phòng 506 điên hết cả rồi! Tối hôm qua có thằng dùng gối bịt chết bạn cùng phòng, sáng nay tỉnh dậy chúng nó thấy thế thì kích động lắm, chém giết lẫn nhau! Ba người đã chết rồi!"
Tạ Trì An khẽ giật mình, buông lỏng tay.
Cao Hạc chớp thời cơ vùng ra, kéo khóa áo chạy thục mạng về phía cầu thang, miệng còn hét: "Chạy mau! Tớ thấy mấy đứa còn lại cũng không bình thường đâu..."
Tạ Trì An không hề do dự, vội vàng quay về phòng đánh thức từng người: "Tỉnh, có chuyện rồi!"
Tiếng nhốn nháo bên ngoài càng lúc càng lớn, cuối cùng mấy con lợn cùng chuồng cũng thức, mắt mơ màng: "Sao đấy? Bên ngoài ồn thế."
"Có người chết." Tạ Trì An nói, "Mau rời khỏi đây, ký túc xá không còn an toàn nữa."
Đầu óc mọi người đột ngột tỉnh táo.
Tất cả lập tức xỏ giày vào rồi chạy xuống lầu, từng tầng họ băng qua, có thể trông thấy rất nhiều người đang đánh nhau trong hành lang, tiếng cãi vã, chửi rủa, gào khóc...!vang vọng không ngừng.
Ai cũng phát rồ ném đồ vật xung quanh túi bụi, đánh những người bạn sớm chiều chung đụng của mình không thương tiếc.
"Sủa! Có phải mày trộm tiền sinh hoạt tuần trước của tao không!"
"Tao nhịn mày rất lâu rồi nhé! Ngáy này, ngáy này, ngáy cái đị...!"
"Chết đi chết đi chết đi chết hết đi!"
"..."
Cả khu này chúng nó điên hết rồi.
Mọi người bắt đầu lôi chuyện cũ ra kể lể, những chuyện lông gà vỏ tỏi vặt vãnh, bất kỳ bất mãn gì đè nén trong lòng bấy lâu nay, đều có thể trở thành cái cớ để họ đánh toạc máu đầu bạn học của mình.
Họ chỉ đơn giản là giết những người mình ngứa mắt, sau đó tiếp tục sống sót thôi, có lỗi gì đâu?
Mục đích của chiếc đài phát thanh ma quỷ đã đạt được.
Nó thành công biến nơi sân trường đẹp đẽ thành chốn Luyện ngục nhân gian.
Tạ Trì An bước ra từ Luyện ngục ấy.
Đặt chân xuống tầng một, cậu quay đầu lại.
Ngay lập tức đanh mặt.
"Chu Nhất Ngạn đâu?" Tạ Trì An trầm giọng, "Có ai thấy cậu ấy không?"
Tiền Phục chạy cuối hàng cũng quay đầu, sửng sốt: "Rõ ràng nó ở ngay sau tao mà, sao bây giờ lại không còn nữa?"
Tạ Trì An mấp máy môi.
Một thanh sô-cô-la chẳng thấm thía vào đâu, rõ ràng bệnh đau dạ dày của Chu Nhất Ngạn đã tái phát, cậu ấy không chạy nhanh nổi, tụt lại phía sau lúc nào không hay.
"Chúng mày đi trước đi, tao quay lại tìm cậu ấy." Tạ Trì An nói.
"Mày điên à Tạ Trì An?! Mày biết mấy tầng trên nguy hiểm đến mức nào rồi còn! Đi cái gì mà đi, mau chạy thôi! Thằng Chu Nhất Ngạn ở hiền gặp lành thì sẽ không..." Ba chữ "xảy ra chuyện" còn chưa thốt ra khỏi miệng, cổ họng Tôn Toàn Dũng đã nghẹn ứ.
Chu Nhất Ngạn còn xuống sớm hơn bọn họ.
Rơi xuống từ tầng năm.
Chỉ mấy giây trước, ở nơi cách họ không tới mười bước chân, tiếng vật nặng rơi xuống đất nghe thật trầm đục, máu văng tung tóe.
Người xung quanh la hoảng.
Cả phòng 502 đứng sững như trời trồng.
Chu Nhất Ngạn vẫn chưa chết, cơ thể xoắn xuýt một cách kỳ dị, hai mắt nhìn lên trời một cách vô định, bờ môi mấp máy như định nói gì đó.
Tạ Trì An tiến lên vài bước, ngồi xổm xuống lắng nghe.
Chu Nhất Ngạn nói: "Anh Tạ...!Thật, thật xin lỗi...!Tớ sợ quá...!Tớ không sống nổi...!Tớ, không muốn làm liên lụy...!Anh Tạ, Tạ, cảm ơn cậu...!vì thanh sô-cô-la..." còn chưa dứt lời, cậu khựng lại, tắt thở.
Tạ Trì An ngồi xổm ở nơi đó, khoảng một phút, lại giống như đã qua một thế kỷ dài đằng đẵng.
Chu Nhất Ngạn muốn nói gì?
Cảm ơn cậu vì thanh sô-cô-la? Hay là...!cảm ơn cậu vì những thiện ý nho nhỏ kia?
Thật ra Tạ Trì An cũng chẳng làm gì to tát.
Chỉ là lúc lũ cùng phòng xì xào đàm tiếu về Chu Nhất Ngạn trước khi đi ngủ, cậu sẽ không hùa theo mà buông lời chê bai; lúc Chu Nhất Ngạn mất phiếu cơm, cậu sẽ mời một bữa; lúc đám con trai chế giễu Chu Nhất Ngạn yếu ớt, cậu sẽ gọi chúng đi chơi bóng rổ...!Rốt cuộc có bao nhiêu chuyện Tạ Trì An cũng không nhớ rõ nữa, với cậu mà nói, đó chỉ là những việc nhỏ nhặt không đáng kể.
Mà những việc nhỏ không đáng kể ấy, vào lúc này có thể biến thành lý do giết người, thì cũng có thể trở thành sự hồi báo ngoài ý muốn.
Tạ Trì An biết Chu Nhất Ngạn đã nghĩ gì.
Một là do tâm lý yếu kém, lâm vào hoàn cảnh này, loại nam sinh nhạy cảm như Chu Nhất Ngạn là dễ dàng sụp đổ nhất, dẫn đến nhảy lầu tự sát.
Nhưng vẫn còn nguyên nhân khác.
Chu Nhất Ngạn không muốn liên lụy tới cậu.
Chu Nhất Ngạn rõ mười mươi tính cách của Tạ Trì An.
Cậu biết Tạ Trì An nhìn thì có vẻ vô tình nhưng thật ra lại rất mềm lòng, nếu biết cậu không theo kịp chắc chắn sẽ quay lại tìm cậu ấy.
Sức khỏe của cậu không tốt, lại nhát gan, sống làm gì cơ chứ? Một lần rồi hai lần, chỉ trông chờ Tạ Trì An tới cứu sao?
Từ đầu đến cuối vẫn luôn là Tạ Trì An đối xử tốt với cậu, còn cậu chẳng thể báo đáp được gì, điều duy nhất có thể làm bây giờ, chính là vào lúc này không thể trở thành gánh nặng của cậu ấy.
Cho nên khi Chu Nhất Ngạn biết mình tụt lại ở phía sau, cậu chỉ dám chần chừ hai giây, sau đó quyết đoán quay trở về tầng năm.
Nhảy xuống từ ban công phòng ngủ 502.
...!
Tạ Trì An nhìn Chu Nhất Ngạn, mặt không đổi sắc mà nói: "Liên lụy cái gì mà liên lụy, chắc gì tôi đã muốn cứu cậu? Đừng có mà tự mình đa tình."
Chu Nhất Ngạn không trả lời cậu.
Nếu như cậu ấy còn sống, nhất định sẽ cười thầm trong lòng, sau đó tự nhủ: anh Tạ lại nghĩ một đằng nói một nẻo rồi.
Những người cùng phòng còn lại cứ thế trợn mắt há mồm.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.
"Nó, không phải, chuyện này...!Bất ngờ...!chuyện này..." Lương Diệc Phi nói lắp bắp cả lên.
Đây là người bạn cùng phòng sớm chiều chung đụng ba năm.
Dẫu Chu Nhất Ngạn có mờ nhạt như thế nào, lúc Tạ Trì An không có mặt thì ngậm chặt miệng như trai ngậm ngọc, thế nhưng...!
Họ đều lo lắng nhìn về phía Tạ Trì An.
Tạ Trì An là người thân thiết nhất với Chu Nhất Ngạn, bình thường vốn đã rất chiếu cố cậu ấy.
Tạ Trì An chỉ ngồi đó đúng một phút sau đó đứng lên, cụp mắt xuống, giọng điệu không cảm xúc, cậu bảo: "Đi thôi."
Cả bọn Tôn Toàn Dũng bị sự bình tĩnh của Tạ Trì An làm cho kinh hãi.
Lương Diệc Phi lại gần, nói khẽ: "Anh Tạ, tao biết lòng mày khó chịu...!Mày đừng cố chịu đựng.
Muốn khóc thì cứ khóc ra."
Tạ Trì An liếc bạn mình: "Bớt xem mấy phim ngôn lù mất não đi."
Cứ đắm chìm vào mấy cái tình tiết nhạt nhẽo như nam chính chứng kiến chuyện đau khổ rồi nén lại nỗi lòng, sau đó đột nhiên vô số người xung quanh im bặt, chỉ còn nghe thấy giọng nữ chính du dương như tiếng ca từ Thiên đường an ủi một câu mà đầu đuôi chẳng đâu vào đâu, rồi nam chính gào khóc thảm thiết để giải tỏa nỗi đau...!
Thân là nam chính chính hiệu, nếu không thể nghe được một câu an ủi như thế thì thật sự quá thảm rồi đó.
Nhưng anh Tạ chính là một nam chính như vậy!
Không bao giờ khóc, cả đời này cũng không.
Lương Diệc Phi: "..." Cậu thế mà đã có ý định ngu ngốc là tạm thời gánh vác vai trò của nữ chính đấy.
Anh Tạ thật mạnh mẽ làm sao, anh Tạ đánh đâu thắng đó!
Tạ Trì An trực tiếp bước đi, đám còn lại cũng vội vàng đuổi theo.
Triệu Hạo Kiệt do dự: "Chúng ta cứ, cứ thế mà đi à? Hay là chôn Chu Nhất Ngạn vào một chỗ nào đấy...!có được không?"
Mặt Tạ Trì An không biểu cảm: "Càng về sau người chết càng nhiều, chúng ta ốc không mang nổi mình ốc, còn có thời gian đi nhặt xác giúp người khác sao?"
Cứ chần chừ mãi, mấy tên điên trong miệng Cao Hạc đã xông xuống.
Cả phòng 502: "..."
Lẽ này ai cũng ngầm hiểu, nhưng thành lời ra khỏi miệng thì nghe sao mà vô nhân tính.
Hơn nữa Tạ Trì An khiến lòng tất cả mọi người trùng xuống.
Càng về sau người chết sẽ càng nhiều...!
Vậy họ thì sao? Bọn họ cũng sẽ chết sao?
Hay là...!đi giết người?
Ý nghĩ này vừa nảy ra đã khiến họ giật mình, vội vàng vứt ra khỏi đầu.
"Anh Tạ, bây giờ chúng ta đi đâu?" Lương Diệc Phi hỏi.
"Đến lớp."
Đến lớp thực ra cũng chẳng có nghĩa lý gì, trường học bây giờ nào có khả năng dạy nữa.
Nhưng đi chỗ khác thì cũng thế cả, huống hồ đồ ăn dự trữ của Tạ Trì An còn ở trong phòng học.
Lúc cả đám đặt chân tới cửa lớp, bên trong đã có lẻ tẻ vài người.
Chưa tới sáu giờ, bình thường sớm như vậy làm gì đã có ai chịu tới lớp.
Chỉ riêng hôm nay bên ký túc xá nam có bạo động, rất nhiều người phải trốn đi.
Cao Hạc thấy nhóm Tạ Trì An, cậu hỏi: "Ký túc sao rồi?"
"Điên rồi! Chúng nó điên con mẹ nó hết rồi!" Tôn Toàn Dũng đáp, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Mơ màng bị Tạ Trì An kêu dậy, các cậu còn chưa hiểu gì cả đã phải vắt giò lên cổ mà chạy, đến bây giờ vẫn không hiểu mình phải chạy cái gì.
"Còn không phải là do lũ 506 à." Vương Uy bực bội vò tóc, "Sáng sớm đã cãi vã, cắn xé lẫn nhau, khiến cả tầng cũng hóa điên theo luôn."
Chiến sự vốn đã hết sức căng thẳng, chỉ thiếu mỗi một mồi lửa châm ngòi để bùng hẳn lên.
Mà 506 hỗn loạn, lập tức cả phòng tuyến sụp đổ.
Phòng 506 thuộc dãy ký túc lớp mười một.
Truyền thống của lớp mười một không tốt lắm, rất nhiều côn đồ, nói không được là đánh nhau, có người chết cũng là chuyện sớm muộn.
Nhưng người nói chuyện này lại là Vương Uy, đột nhiên cả lớp chẳng ai dám tiếp lời.
...!Vương Uy chẳng phải đã giết một đứa rồi còn.
Vương Uy thấy thế càng thêm nóng nảy: "Tao mà giống chúng nó à! Tao chỉ không cẩn thận -- thôi được." Cậu bỗng nhụt chí, "Dù gì thì làm cũng đã làm rồi, chờ sau khi rời khỏi đây gọi cảnh sát đến bắt tao cũng được, nhưng trước hết phải rời khỏi đây đã!"
"..."
Gần như tất cả mọi người đều ngầm có ý này.
Vương Uy tay đã nhuốm máu, ít nhất sẽ không cần lo lắng bị hành quyết vào ngày chơi thứ ba.
Tạ Trì An thì nghĩ tới chuyện khác.
Cậu nghĩ tới xác thiếu niên trong nhà vệ sinh, nghĩ tới Lý Hạo chết trong phòng phát thanh, còn có cô gái khụy xuống dưới góc quay của camera giám sát.
So với những vụ tử vong ngoài ý muốn, ngộ sát, một đám sụp đổ tâm lý rồi cắn xé lẫn nhau, thì hung thủ sau những vụ giết người đầu tiên mới thực sự là con quỷ ẩn giấu.
Bởi ngay từ đầu, đại đa số người còn chưa bị dồn tới tuyệt cảnh sát hại đồng loại thì đã có kẻ dám giơ lên con dao sắc lạnh.
Loại hung thủ này, hoặc là tâm lý dễ sụp đổ hơn người bình thường, có hành vi quá khích, sau đó làm bậy.
Hoặc là...!là một kẻ chống đối xã hội tàn nhẫn vô nhân tính, bản chất sát nhân biến thái đã ăn sâu vào máu thịt của hắn ta.
Tình huống bất ngờ ngoài dự kiến này đối với người bình thường là đả kích chí mạng.
Nhưng đối với loại sát nhân hàng loạt lại là chìa khóa mở mọi xiềng xích đạo đức trong nội tâm hắn ta, giải phóng con thú hoang ngang ngược, tàn bạo trong hắn ta.
Dưới hoàn cảnh nội bất xuất ngoại bất nhập còn buộc phải giết người để sống sót, với người khác là lò sát sinh của tự nhiên, còn với hắn ta lại là một trò chơi đúng nghĩa, một trò chơi đích thực.
Tạ Trì An chỉ hi vọng, trong trường học đừng có loại biến thái này.