90. Chương 90: Chữ viết của ngài Z

Chạy Hay Chết

Chương 90: Chữ viết của ngài Z

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng Giang Khoát tuy nhanh nhưng rất rõ ràng, trong căn phòng tĩnh lặng có thể nghe thấy từng lời.
"Cái này chắc chắn do ngài Z viết vào ngày 1 tháng 3." Giang Khoát đọc xong lại nói thêm một câu.
Tạ Trì An nhớ lại cuộc trò chuyện giữa J và Z mà cậu đã nghe lén ở hành lang trước đó, nhanh chóng sắp xếp lại những thông tin đã biết: "Trước đây, nơi này từng bùng phát một dịch bệnh quy mô lớn do virus X gây ra."
Thẩm Phù Bạch hỏi: "Virus X?"
"Tôi đã nghe J và Z nói về chuyện này." Tạ Trì An giải thích, "Đánh giá từ cuộc trò chuyện của họ, những người trong bệnh viện này đều đã chết, chỉ còn lại hai người bọn họ. Bác sĩ J miễn dịch với virus X, còn Z... Có lẽ là bán miễn dịch, nên hắn không chết được nhưng tình trạng bệnh thì thực sự thê thảm."
Mọi người nhớ tới diện mạo kinh khủng của ngài Z đều không khỏi rùng mình.
Muốn sống không được, muốn chết cũng không xong, thật quá thảm.
"Ngài Z này cũng thật kiên cường, không chịu tìm đến cái chết. Nếu tôi mà thành ra như vậy," Thẩm Phù Bạch nghiêm túc nói, "tôi sẽ lập tức tự sát để giải thoát."
Thẩm Phù Bạch là người kiếm cơm nhờ khuôn mặt, nếu dung mạo của hắn ở thế giới thịnh vượng này mà thành ra như vậy thì thà chết còn hơn.
Tạ Trì An chợt nhớ tới tiếng cười điên loạn của ngài Z.
"Chết đi, chết đi là tốt nhất! Tốt hơn cái loại người không ra người, quỷ không ra quỷ như tôi mà còn sống."
"Sống không tốt sao?"
"Loại người miễn dịch với virus X như anh thì làm sao hiểu được sống là một chuyện đau đớn đến mức nào."
Xét từ đoạn đối thoại đó, ngài Z cũng mong muốn được giải thoát. Nhưng vì sao hắn lại không tự sát? Hắn ta không thể chết, nhưng vẫn có thể tìm đến cái chết bằng cách đâm đầu vào tường.
Tạ Trì An nói: "Có lẽ, hắn không thể tự sát."
-
Không thể tự sát.
Thẩm Phù Bạch không hiểu, liền hỏi: "Ý cậu là gì?"
Tạ Trì An nói: "Trò chơi hạn chế."
Những người khác: "...?"
Giang Khoát tiếp lời: "Trò chơi này không cho phép gây tổn thương đến tính mạng. Ngay cả việc khiến người khác gãy xương cũng không được, một khi vượt quá quy tắc sẽ nhận được cảnh cáo vi phạm, sau đó bị một lực vô hình cản trở hành động. Quy tắc không phải đã nói rất rõ ràng rồi sao, các người không biết à?"
Những người khác: "......"
Nói thì nói vậy, nhưng bọn họ không phải ai cũng giống như hai người này, có thể đánh người đến mức bị hệ thống yêu cầu che chắn cảnh bạo lực.
Giang Khoát nói đến đây, Thẩm Phù Bạch cũng hiểu ra: "Quy tắc này hạn chế người chơi, đồng thời cũng hạn chế cả NPC. Trò chơi không cho phép người chơi và NPC giết người, cũng không cho phép họ tự sát. Vì vậy ngài Z không thể tự sát, và người chơi cũng không thể giết hắn."
Giang Khoát búng tay một cái: "Đúng vậy."
Thẩm Phù Bạch thì thào: "Khó đấy, tôi đã nghĩ rằng mình có thể giết Z... Hết lần này đến lần khác bị Z đuổi giết thật quá kinh khủng. Có thể kết liễu một lần và mãi mãi thì tốt quá."
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm kinh hãi nhìn hắn.
Cứ tưởng vị đại minh tinh này rất ôn hòa, hóa ra trong xương cốt lại là một kẻ cuồng bạo?!
-
"Không phải là không thể." Giang Khoát mở miệng, "Z cũng có một chiếc vòng trên tay phải."
Mỗi người đều có một chiếc vòng trên cổ tay không thể tháo ra, trên đó viết tên, bệnh án và điểm yếu của từng người.
Cấp độ này của trò chơi không thể dựa vào các phương tiện thông thường để giết người, nhưng có thể lợi dụng bệnh tật để ra tay.
"Vậy vấn đề ở đây." Tạ Trì An quay đầu, "Ai sẽ dám bắt lấy tay phải của Z để đọc dòng chữ trên tay hắn?"
...
Được rồi, vấn đề này sẽ được bàn bạc sau.
Hiện tại bọn họ nên tìm đơn thuốc trước.
-
Thời gian trì hoãn này trong phòng bệnh của ngài Z đủ để tờ đơn thuốc được phát lại lần nữa.
Vẫn ở khoa nội trú.
Mấy người đang định ra ngoài, liền nghe thấy bên ngoài hành lang phát ra tiếng động rất nhỏ.
Giang Khoát ra hiệu, tất cả mọi người đều im lặng trong phòng bệnh.
Trên hành lang mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện.
"Không ngờ chúng ta vận khí tốt như vậy, có thể nhanh chóng tìm được đơn thuốc." Đó là giọng nói của một người phụ nữ lạ.
"Đó là do nhóm bạch tạng kia cuối cùng cũng làm mới tờ đơn, nếu không thì chúng ta cũng không lấy được. Bây giờ cũng không biết đi đâu tìm bác sĩ J... Nhóm bạch tạng hình như tìm cả buổi chiều cũng không thấy bác sĩ J, vậy mà tờ đơn lại được làm mới... Bác sĩ J khó tìm đến vậy sao?" Một người đàn ông khác nghi ngờ.
Mấy người trong phòng không khỏi nhìn Tạ Trì An.
Tạ Trì An không muốn nói gì.
Bác sĩ J có thể không khó tìm đến vậy. Nhưng cứ để Tạ Trì An đi tìm, thì chắc chắn sẽ cực kỳ khó tìm.
Thẩm Phù Bạch ánh mắt khẽ động, kéo khẩu trang của mình chặt hơn một chút.
Tạ Trì An và Giang Khoát đều nhìn ra ý đồ của hắn.
Kẻ lừa đảo Thẩm đã "lên sóng".
Thẩm Phù Bạch và Tạ Trì An chung quy không phải là một đội, y phải tự lấy đơn thuốc để chữa bệnh cho mình.
Kỳ thực Tạ Trì An muốn nói, cậu không ngại giúp Thẩm Phù Bạch cướp lấy đơn thuốc. Dù sao đối với cậu cũng chỉ là đánh người một trận.
Thẩm Phù Bạch vừa rồi giúp cậu dẫn ngài Z đi, cậu làm một chút việc nhỏ cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng lúc này, Giang Khoát có phát hiện mới.
Quyển nhật ký lấy ra từ tủ đầu giường số 3, lúc Giang Khoát đặt nó trở lại, dựa theo nguyên tắc gần nhất đã đặt vào tủ đầu giường số 1.
Vừa mở tủ đầu giường số 1 ra, Giang Khoát đã nhìn thấy không ít mảnh giấy ghi chép chữ viết.
Đó thuộc về ngài Z.
Giang Khoát không tiếng động ra hiệu cho Tạ Trì An, vẻ mặt có phần nghiêm túc.
Tạ Trì An nhìn về phía Thẩm Phù Bạch đang ra cửa, nhưng vẫn đi tới bên cạnh Giang Khoát.
"Em xem." Giang Khoát đưa giấy cho Tạ Trì An.
Đôi mắt Tạ Trì An khẽ nheo lại: "Nhìn không rõ."
Giang Khoát dừng lại. "An An, thị lực của em lại yếu đi."
Chữ này rất lớn, cũng dễ nhận ra hơn nhiều so với chữ viết tay của học sinh tiểu học trong nhật ký.
Tạ Trì An "Ừ" một tiếng, hiển nhiên đã sớm có cảm giác: "Bệnh tình nặng thêm."
Tình trạng trở nên tồi tệ theo thời gian. Đây là điều Tạ Trì An đã phát hiện ra khi cậu bị vấp ngã ở phòng khám trước đó.
Ngay cả khi có một lý do tế nhị, nhưng Tạ Trì An cũng không đến mức ngay cả đường cũng không đi được. Cậu chỉ bị suy giảm thị lực.
Tựa như Chúc Dung, ban ngày không có việc gì, buổi tối lại bắt đầu phát bệnh.
Bệnh tình của tất cả mọi người sẽ trở nên tồi tệ hơn từng ngày cho đến khi họ chết một cách hợp lý hoặc bất hợp lý. Nếu Giang Khoát không được chữa khỏi, có thể sẽ ngủ từ ngày này sang ngày khác... cho đến khi không thể thức dậy một lần nào nữa.
Tạ Trì An không đọc rõ chữ, Giang Khoát liền chọn những điểm trọng yếu đọc cho cậu.
Giang Khoát nói đại khái, nhưng những ghi chép trên những tờ giấy này lại rất tường tận.
-
Không biết tại sao lại xuất hiện một loại bệnh truyền nhiễm virus X, khoa điều trị nội trú mỗi ngày tiếp nhận rất nhiều bệnh nhân bị nhiễm bệnh, giường bệnh thì chật chội. Nhưng nó cũng không quá đông đúc, bởi vì mỗi ngày có rất nhiều người chết.
Hai cái giường bên cạnh tôi đã thay đổi năm nhóm người, mỗi người đều không sống quá mười ngày. Nhưng tôi vẫn còn sống, tôi cũng bị bệnh, nhưng quá trình này chậm hơn nhiều so với những người khác. Các bác sĩ đều tò mò, và tôi cũng rất tò mò.
Tôi đã trở thành hy vọng của gia đình bệnh nhân. Quy luật phải chết trong vòng 10 ngày kể từ khi mắc bệnh thật sự rất tuyệt vọng. Các bác sĩ chỉ có thể trấn an người nhà bệnh nhân bằng cách này: "Hãy nhìn xem bệnh nhân giường số 1 trong phòng 409, vẫn sống tốt đến bây giờ."
Tôi không ổn chút nào, ngoại trừ bất tử. Rách da, chảy máu, chảy mủ, biến dạng, tôi cũng không thiếu thứ gì.
Tôi thực sự muốn chết. Hôm nay tôi lén lên tầng sáu, cửa không khóa, tôi muốn nhảy ra khỏi lan can. Nhưng tôi đã bị phát hiện. Đó là bác sĩ J. Anh ta hỏi tôi muốn làm gì, và tôi nói để ngắm cảnh. Anh ấy yêu cầu tôi quay lại.
......
Dịch bệnh virus X đã bùng phát. Trên tầng sáu, một người đàn ông tâm thần nặng chạy xuống và xông vào một người mắc bệnh truyền nhiễm. Y tá đỡ người bị bệnh tâm thần dậy, tên điên kia đẩy cô ra, sau đó mọi người trơ mắt nhìn y tá bị bệnh kia tử vong trong vòng mười giây, nhưng tên điên lại không có chuyện gì.
Tại sao?
......
Đã nghiên cứu ra. Virus X lây truyền sang một người khỏe mạnh có thể giết chết một người khỏe mạnh trong vòng mười ngày. Lây nhiễm cho những người bị bệnh bình thường có thể giết chết trong vòng mười giây - có thể do hệ miễn dịch của bệnh nhân yếu? Lây nhiễm cho những người bị bệnh theo một cách nào đó... Không biết có phải dùng độc trị độc hay không, vậy mà chuyện gì cũng không xảy ra.
Hôm đó y tá kia bị cảm lạnh, cho nên được xem như là bệnh nhân bình thường, có thể tìm được hồ sơ mua thuốc của cô ở hiệu thuốc.
......
Bác sĩ J đến khu khám bệnh hôm nay để kiểm tra và mang lại một tin tốt. Một nhà khoa học tên là Tiến sĩ K đã phát triển một loại huyết thanh ức chế virus X. Người ở giường bên cạnh đã dùng nó, nó rất hữu dụng, hắn sống được mười một ngày.
Bác sĩ J vui vẻ nói với tôi rằng vì những thành tích y học xuất sắc của anh ấy, anh ấy đã được cử đến làm trợ lý cho bác sĩ K. Tôi sẽ không được gặp anh ấy trong một thời gian dài.
Tôi đã chúc mừng anh ấy.
......
Loại huyết thanh do bác sĩ K phát triển ngày càng trở nên hữu ích và nhiều bệnh nhân nhiễm virus X được xuất viện khỏe mạnh. Nhưng không biết tại sao nó lại không có tác dụng với tôi.
......
Bác sĩ J đã trở lại, sắc mặt rất tệ. Tôi hỏi anh ta có chuyện gì, và anh ta nói rằng bác sĩ K đang làm thí nghiệm trên người sống. Nguyên liệu của những huyết thanh đó được lấy từ một người khỏe mạnh.
"Máu của một người khỏe mạnh có thể chữa mọi bệnh tật và nó phải là máu của một người đã chết," bác sĩ K nói.
Tôi không biết đây là nghi thức hiến tế của giáo phái nào.
-
Giang Khoát đọc xong hai chữ "Nghi thức", Giang Khoát, Tạ Trì An, Quý Thanh Lâm, Bạch Bất Nhiễm trong đầu đều đồng thời vang lên âm thanh hệ thống của trò chơi.
-
Phát hiện: Nhóm này đã thu thập hồ sơ bệnh án của bác sĩ J, nhật ký của giường số 3, ghi chú viết tay của ngài Z, và mở khóa thành công các quy tắc ẩn.
Một, người bệnh chết ngay lập tức sau khi nhiễm bệnh.
Thứ hai, bệnh nhân có thể giết chết người khỏe mạnh, máu của người đã chết có thể chữa được bệnh, và một người chết chỉ có thể chữa cho một người.
Thứ ba, những người bị bệnh, tức là những người chưa được chữa khỏi vào ngày thứ năm của trò chơi, sẽ không chết nếu họ tiếp xúc với những bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm.
Thứ tư, giết những bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm, một người duy nhất có thể được thông qua ngay lập tức. Phương pháp giết người được ghi chi tiết trên vòng tay của ngài Z, không được phép sử dụng bất kỳ phương pháp nào khác.
Bởi vì quy tắc ngầm được truyền đạt thông qua bộ não, ngay cả Bạch Bất Nhiễm cũng có thể nghe thấy.
Thế nhưng cậu càng choáng váng hơn.
Các quy tắc của trò chơi ban đầu Quý Thanh Lâm viết cho cậu cũng đã rất phức tạp, sao lại còn có quy tắc ẩn nữa?
Tạ Trì An trầm tư một lúc.
Quy tắc ẩn đầu tiên họ đã sớm phát hiện ra. Điều thứ hai... Trò chơi này vẫn cho phép giết người.
Lúc trước Tạ Trì An đã nghĩ, tổng cộng mười suất khỏe mạnh, nếu như ngày thứ ba có mười người khỏe mạnh, còn lại ba mươi bệnh nhân thì phải làm sao?
Bây giờ chúng ta biết, bệnh nhân cũng có thể được chuyển đổi thành người khỏe mạnh bằng cách giết người khỏe mạnh.
... Về bản chất thì đây vẫn là một trò chơi trốn thoát.
Chỉ là hiện tại mọi người đều không biết người khỏe mạnh có thể bị giết. Trang mà bác sĩ J viết về hồ sơ y tế của ngài Z đã được Tạ Trì An thu thập, vậy nên các nhóm khác không thể thu thập đủ cả ba điều kiện tiên quyết và có được các quy tắc ẩn.
Nhưng sớm muộn gì người chơi cũng sẽ tự tìm ra. Nhóm của Tạ Trì An chỉ có cơ hội biết trước điều đó.
Quy tắc ẩn thứ ba: Bệnh nhân sống đến ngày thứ năm gần như bất khả chiến bại, người chơi không thể trực tiếp giết người, và ngài Z sẽ không chủ động tấn công. Nhưng người đến ngày thứ năm vẫn chưa khỏi bệnh, căn bản là muối bỏ biển, lúc đó mười đơn thuốc hẳn là đã được dùng hết, cách duy nhất của bọn họ là săn lùng những người khỏe mạnh, hoặc là...
Theo quy tắc thứ tư của quy tắc ẩn, giết ngài Z.