89. Chương 89: Nhịp tim của em ngày càng nhanh

Chạy Hay Chết

Chương 89: Nhịp tim của em ngày càng nhanh

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 89: Nhịp tim của em ngày càng nhanh.
Không thể giết người, trong trò chơi mà chỉ cần ra tay hơi nặng một chút cũng có thể bị coi là vi phạm luật chơi, Tạ Trì An cũng chỉ có thể đánh cho người ta đau gấp mười lần nhưng không gây ra bất kỳ vết thương nội tạng nào.
Tạ Trì An và Giang Khoát đều hiểu rõ ranh giới trong quy định của trò chơi, cố gắng không vượt quá.
Bị ngược đến chết đi sống lại, Chúc Dung nhịn không được hoảng sợ kêu lên: "Trì Thịnh! Còn không mau tới hỗ trợ!"
Trì Thịnh?
Thẩm Phù Bạch đứng một bên đút tay vào túi quần, khẽ nhướn mày, cuối cùng cũng nhớ ra tiểu thịt tươi quen thuộc đó là ai.
Trì Thịnh, ca sĩ chính của nhóm nhạc thần tượng nổi tiếng MN.
Tất nhiên là hiện tại nhóm nhạc đó đã hết thời rồi. Thẩm Phù Bạch đã phát hiện ra rằng các phương tiện truyền thông không còn đưa tin về nhóm MN này chỉ sau một đêm, và chỉ có ca sĩ chính là vẫn còn đang hoạt động trong mắt công chúng, việc phong sát cũng không quá triệt để.
Hắn đại khái cũng đoán được tám phần là nhóm nhạc này cũng bị kéo vào trò chơi.
Người chết trong trò chơi sẽ bị xóa sạch mọi dấu vết ở thế giới thực.
Đều là những người trên con đường thần tượng, nhưng Thẩm Phù Bạch và Trì Thịnh không có điểm chung nào. Thẩm Phù Bạch ra mắt vào năm mười sáu tuổi, đến nay đã hai mươi hai. Hắn là một tiền bối rất lớn. Thần tượng thế hệ mới thay đổi nhanh như nước chảy, nhưng Thẩm Phù Bạch vẫn vững vàng như một tượng đài giữa dòng chảy ấy. Cả hai được ví như đỉnh Everest và một ngọn đồi nhỏ. Cơ bản là không thể so sánh được.
Chúc Dung, nữ nhân này hắn biết. Nữ hoàng 'chơi tem' nổi tiếng trong giới, để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, dựa vào quyền lực và những quy tắc ngầm, không chỉ đối với nhiều nam nghệ sĩ, mà còn ép buộc các nữ nghệ sĩ của mình cùng nhiều khách hàng khác nhau lên giường.
Một người quản lý làm đủ thứ chuyện xấu xa như vậy, may mà Thẩm Phù Bạch ra mắt sớm nên không phải gặp gỡ.
Thẩm Phù Bạch đeo khẩu trang, Trì Thịnh và Chúc Dung còn đang lo thân mình, nhất thời cũng không để ý có một ông hoàng đang đứng đó.
Trì Thịnh đánh cũng không lại, cản cũng không được, hắn tháo chiếc mũ lưỡi trai và hét to một câu kinh điển: "Cậu biết tôi là ai sao!"
Hầu hết mọi người sẽ sững sờ trong hai hoặc ba giây khi nhìn thấy một minh tinh, Trì Thịnh nghĩ vậy.
Người lớn tuổi có thể không biết hắn, nhưng thanh thiếu niên thì không thể không biết.
Trì Thịnh có một sự tự tin nhất định.
Ông hoàng lưu lượng Thẩm Phù Bạch: Cậu ta còn chẳng thèm chớp mắt khi nhìn thấy tôi, liệu cậu ta có quan tâm cậu là ai không?
Một nghèo hai nàn Quý Thanh Lâm: Gia đình của hắn có thể mua đứt tất cả công ty quản lý của cậu, còn quan tâm cậu là ai sao?
Tạ Trì An trực tiếp đá vào đầu gối Trì Thịnh tiện tay giật luôn chiếc mũ lưỡi trai, định dùng để che nắng.
Trì Thịnh "..."
Tạ Trì An đội mũ lưỡi trai, cầm lấy xe lăn của Giang Khoát, không nói một lời mà rời khỏi khu nội trú.
Quý Thanh Lâm, Bạch Bất Nhiễm, Thẩm Phù Bạch, Vương Tiểu Nhiễm nhìn nhau, rồi lặng lẽ đuổi theo.
Người cụt tay do dự: "Chúng ta có nên đuổi theo không?"
Đơn thuốc vẫn còn trong tay bọn họ.
"Đuổi cái gì mà đuổi chứ!" Người què chân cắn răng, "Liệu có thể cướp được từ tay hắn không? Thà chờ lượt tiếp theo còn hơn!"
---
Tạ Trì An bước vào khu khám bệnh, hỏi: "Hiệu thuốc ở đâu."
Quý Thanh Lâm định chỉ đường thì Thẩm Phù Bạch liền nói: "Đi vào bên phải. Chỉ cần đặt đơn thuốc vào ô cửa hiệu thuốc là được, không có ai ở đó cả."
Hắn có kinh nghiệm trong chuyện này.
Tạ Trì An bước vào trong, chỉ chốc lát sau đã thấy hiệu thuốc. Đúng như Thẩm Phù Bạch nói, trong hiệu thuốc không một bóng người, thậm chí không có NPC nào để kê đơn thuốc.
Tạ Trì An không chút nghi ngờ, liền nhét tờ đơn thuốc vào ô cửa nhỏ lấy thuốc.
Đơn thuốc vừa được nhét vào thì biến mất, thay vào đó là một viên thuốc nằm sẵn trong ô cửa.
"Đơn thuốc làm mới lần thứ hai, vị trí hiện tại, khoa nội trú.."
-----
Tạ Trì An cầm lấy viên thuốc, cúi người đưa đến bên miệng Giang Khoát.
Một giây, hai giây.
Đôi mi dày và dài khẽ run lên, Giang Khoát đột nhiên mở mắt.
Tạ Trì An nheo mắt, sâu thẳm như bầu trời đêm không đáy.
Hai mắt đối diện nhau, tựa như nơi giao thoa giữa màn đêm vô tận và tuyết trắng mênh mông. Những ngôi sao lặng lẽ mọc trên bầu trời đêm, và băng tuyết dần tan chảy.
Giang Khoát mỉm cười: "Nhìn có đẹp không?"
Tạ Trì An nhìn chằm chằm hắn một giây, không biểu cảm mà ngồi thẳng dậy: "Anh tỉnh lại đi."
Giang Khoát đứng dậy khỏi xe lăn, khoác vai Tạ Trì An: "Thật đấy, không lừa em đâu, anh vừa mới tỉnh lại còn cho rằng mình đã thành tiên."
Tạ Trì An chờ hắn nói tiếp.
Giang Khoát dừng một chút: "Nếu không thì làm sao có thể nhìn thấy dáng vẻ thần tiên này chứ."
Nghe một chút, mới có thể nói ra lời như vậy.
Tạ Trì An thờ ơ đáp: "Ồ."
Giang Khoát bất lực thở dài: "Em đã khen anh nhiều như vậy rồi, anh không thể khen lại một tiếng sao?"
Tạ Trì An không nói gì.
Bạch Bất Nhiễm thấy Giang Khoát tỉnh, rất cao hứng: "Tiểu Giang có thể chữa khỏi cho em rồi. Em không biết lúc nãy tiểu Tạ có bao nhiêu uy phong, em ấy vì giữ cho em trong sạch__"
"Im đi." Tạ Trì An khẽ nói.
"..." Bạch Bất Nhiễm im bặt.
Giang Khoát nhướn mày, quay đầu lại hỏi: "An An?"
"Bớt nói nhảm và làm việc đi." Tạ Trì An gạt tay Giang Khoát ra, vội vã bước đi.
Sau đó vì thị lực kém không nhìn rõ đường mà lảo đảo một chút.
Tạ Trì An ngay lập tức ổn định lại thân hình, cơ thể khẽ đung đưa, không ai nhận ra điều bất thường.
Giang Khoát tiến lên nắm lấy tay cậu, trầm giọng cười nói: "Cẩn thận."
Tạ Trì An muốn thoát ra, nhưng Giang Khoát vẫn nắm chặt lấy.
"Sao anh vừa mới tỉnh dậy, em đã không thèm để ý anh rồi?"
Tạ Trì An liếc hắn một cái rồi im lặng quay đi.
Cậu cần một chút thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Hiện tại trong đầu cậu ngập tràn hình ảnh người phụ nữ thèm muốn Giang Khoát.
Trong nháy mắt kia cậu thực sự động sát tâm.
Những suy nghĩ viển vông làm xáo trộn trái tim Tạ Trì An, nhưng bản năng lý trí tuyệt đối cho phép cậu duy trì sự bình tĩnh trên gương mặt.
Sau đó bị Giang Khoát phá vỡ ngay lập tức.
Giang Khoát nói_____
"An An, nhịp tim của em đang đập nhanh hơn rất nhiều."
_____
Đơn thuốc đã được làm mới, và nó lại nằm ở khoa nội trú.
Họ vừa mới từ khu nội trú đi ra, nói thật là họ cũng không muốn quay lại nơi đó. Bây giờ Giang Khoát cùng Vương Tiểu Nhiễm đều đã khỏe mạnh, không cần nghĩ cũng biết mình đã là miếng mồi ngon trong mắt ngài Z.
Nhưng tất cả cũng vì đơn thuốc mà thôi.
____
Khu nội trú, Chúc Dung cùng Trì Thịnh chần chừ cả nửa ngày cũng chưa thể bò dậy. Trì Thịnh chỉ bị đá một chân nhưng cú đá đó của Tạ Trì An đủ mạnh. Chúc Dung càng không cần phải nói, suýt nữa thì bị liệt nửa người, nếu không phải trò chơi hạn chế, nàng nghi ngờ lẽ lúc này mình đã chết rồi.
Nhưng điều khó chịu nhất không phải là những vết thương ngoài da của nàng, mà là một sự thúc đẩy nào đó từ cơ thể.
Mặc dù Chúc Dung ngày thường có ham muốn, nhưng không đến nỗi nghĩ đến đàn ông trong tình huống này.
Nàng muốn tấn công Giang Khoát hoàn toàn là vì căn bệnh khó nói của nàng.
Tên: Chúc Dung
Tình trạng bệnh lý: rối loạn h*m muốn
Triệu chứng: h*m muốn tình dục tột độ.
Ban ngày Chúc Dung không có chút cảm giác nào, nhưng cột triệu chứng không được viết ra vô ích. Về đêm, cảm giác đau khổ khiến nàng khao khát tìm được người để giải quyết nhu cầu thể xác. Giang Khoát bị Tạ Trì An nửa đường đưa đi, Chúc Dung đành rút lui và chọn tìm Trì Thịnh.
Đây không phải là lần đầu tiên của nàng và Trì Thịnh. Trì Thịnh hát không hay bằng các thành viên khác trong nhóm MN, lý do hắn có thể trở thành ca sĩ đều là do Chúc Dung cung cấp tài nguyên.
Trì Thịnh và Chúc Dung quen biết nhau không phải ngày một ngày hai, hắn nổi da gà ngay lập tức khi nhìn thấu suy nghĩ của Chúc Dung. Chúc Dung dáng người không tệ, một khi lên giường thường có được tài nguyên tốt, hắn là một người đàn ông cũng không thiệt thòi gì, trong lòng còn rất vui.
Nhưng thường ngày, chẳng có ai lại muốn hắn phải làm những chuyện như vậy ở nơi công cộng.
Hoàn cảnh này cũng quá khủng khiếp, hắn căn bản không thể đứng dậy nổi.
Chúc Dung mặc kệ hắn có 'cứng rắn' hay không, triệu chứng bệnh hoàn toàn khiến nàng mất lý trí và xấu hổ, hoàn toàn không màng đến việc hiện trường còn có hai người què chân cụt tay, ngay tại đây liền muốn lột quần Trì Thịnh.
Trì Thịnh vội vàng lùi lại phía sau một cách sợ hãi: "Này, người phụ nữ cô - bình tĩnh lại!"
Chúc Dung không bình tĩnh được, ngồi xuống khóa Trì Thịnh dưới thân bắt đầu lột quần áo.
Người cụt tay: " ...... Chúng ta có nên tránh đi một chút không?"
Người què chân: "Tránh cái gì mà tránh. Người phụ nữ này dáng người còn khá tốt......"
Người cụt tay: " Ý tôi là, người bạch tạng kia đã quay lại, chúng ta có nên chạy không?"
Người què chân: "......"
Hai người cứng đờ quay đầu lại.
Thiếu niên lặng lẽ đứng ở cửa.
Không chỉ vậy vị thần đang ngủ say kia cũng đã tỉnh dậy, đứng bên cạnh thiếu niên, trông rất thân mật.
Trì Thịnh thấy mấy tôn môn thần ở cửa, sợ đến mức hồn bay phách lạc, muốn đẩy Chúc Dung đang đè trên người ra. Nhưng Chúc Dung dường như đã mất trí, giữ chặt Trì Thịnh không buông.
Trong lúc vội vàng, Trì Thịnh với lấy chiếc nạng đã bị Tạ Trì An ném xuống đất, đánh cho Chúc Dung choáng váng.
Chúc Dung trợn mắt ngất lịm đi.
Trì Thịnh phớt lờ cô, đẩy cô ra và vội vã chạy đến bấm thang máy - nhóm bọn họ trước đây chưa bao giờ dùng thang máy, và họ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra trong đó.
Thang máy mở ra.
Hai cái xác trợn tròn mắt nhìn Trì Thịnh.
Trì Thịnh suýt chút nữa ngất đi.
Chuyện này quá đáng sợ!
Trì Thịnh không biết phải làm sao, thì thấy Tạ Trì An và nhóm của cậu lên cầu thang mà không thèm liếc mắt một cái.
Mục tiêu của Tạ Trì An là đơn thuốc, đối với Trì Thịnh, người hiển nhiên không có đơn thuốc, cậu chẳng có hứng thú tốn nhiều công sức để giải quyết.
Mặc dù không có giá trị gì khi được đối xử công bằng, nhưng Trì Thịnh không biết mình nên vui hay nên buồn.
Nhưng hắn thật sự thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chờ sáu người Tạ Trì An lên lầu rồi, Trì Thịnh nằm trên mặt đất trong nỗi sợ hãi, trong lòng không khỏi nảy sinh vài suy nghĩ.
Một đội có bốn người, nhưng đội bạch tạng lại có sáu người. Không biết hai người thừa ra kia đã xảy ra chuyện gì nữa.
Trong đó có một người áo blouse trắng và mang khẩu trang...... Trông có vẻ quen mắt nhưng không nhìn rõ lắm.
Nhìn bộ dạng kia...... Chẳng lẽ là bác sĩ J?
Liên tưởng đến đơn thuốc vừa được làm mới, tức là nhóm Tạ Trì An đã thành công lấy được thuốc, khẳng định là đã gặp bác sĩ J.
Trì Thịnh càng thêm chắc chắn người mặc áo blouse kia là bác sĩ J.
Đối với loại hiểu lầm này Thẩm Phù Bạch rất lấy làm vui mừng.
Bởi vì điều này có nghĩa là hắn có thể lặp lại trò cũ, giả mạo NPC để lừa đơn thuốc.
Đó là một chiến lược tốt mà không cần đổ máu.
___
Sơ đồ tầng nội trú của một số người đã rất rõ ràng, nhưng từ trước đến nay chưa từng kiểm tra kỹ lưỡng từng phòng bệnh.
Họ một lần nữa trở lại lầu bốn, cuối hành lang là phòng bệnh của ngài Z.
Bác sĩ J không có ở đây.
Ngài Z cũng không ở đây.
Tạ Trì An tiến vào phòng bệnh của ngài Z đơn giản xem xét qua một lượt. Đây là một căn phòng bệnh vô cùng bình thường như bao bệnh nhân khác, không hề có đãi ngộ cao cấp dành cho VIP.
Trong phòng kê ba chiếc giường, thêm một chiếc giường kê sát vách cho thấy đã từng có người nằm trên.
Hiện tại chỉ có ngài Z sống trong tòa nhà này.
Tạ Trì An kiểm tra trong phòng và tìm thấy một cuốn nhật ký trên tủ đầu giường ở ngoài cùng bên phải.
Mở ra là nét chữ rất trẻ con, giống như một đứa trẻ nằm trên giường viết.
Ánh đèn trong phòng mờ mịt, Tạ Trì An không nhìn rõ, vì vậy cậu đưa cho Giang Khoát: "Đọc đi."
Giang Khoát cầm cuốn nhật ký, nheo mắt đọc từng chữ.
Ngày 19 tháng 2.
Ngày đầu tiên nhập viện. Thật ra tôi không nghĩ mình bị bệnh. Tôi chỉ bị muỗi đốt thôi. Tôi không hiểu tại sao mẹ và bác sĩ J lại muốn tôi nhập viện. Tôi không thích ở đây chút nào. Tôi không có TV hay máy chơi game.
Ngày 29 tháng 2
Ngày thứ hai nhập viện. Ở đây chán quá, mẹ tôi cũng không đến thăm. Họ nói rằng tôi đã bị cách ly, nhưng rõ ràng tôi chỉ bị muỗi đốt thôi mà.
Nhưng bác Z ở giường 1 rất dễ chịu và có thể kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện thú vị. Mặc dù trông có hơi đáng sợ và nổi nhiều mẩn đỏ trên người, nhưng thầy giáo đã dạy không được 'trông mặt mà bắt hình dong'.
Đúng rồi, bệnh nhân giường 2 suốt ngày nằm trong chăn, rất bí ẩn.
Ngày 21 tháng 2
......Tôi nghĩ mình không bị muỗi đốt, có thể bị phát ban, hoặc dị ứng với thứ gì đó.
Ngày 22 tháng 2
Tôi cảm thấy ngứa ngáy khắp người. Tôi muốn gãi, tôi gãi và da chảy ra một ít mủ, thật kinh tởm.
Ngày 23 tháng 2
Hôm nay cuối cùng cũng nhìn thấy mặt của người ở giường 2, thật là kinh khủng! Tôi không muốn sống trong cái phòng này nữa! Nhưng bác sĩ J không cho phép tôi ra ngoài... Tại sao mẹ tôi không đến đón tôi về nhà? Tôi không muốn ở lại nữa!!!
Ngày 24 tháng 2
Bệnh nhân ở giường 2 tử vong, thi thể được người đeo găng tay khiêng ra ngoài, chú Z nói, tất cả chúng ta sẽ có ngày này. Chắc chắn đó là một trò đùa!
Ngày 25 tháng 2
Sáng nay thức dậy soi gương, mặt tôi giống chú Z ...
Ngày 26 tháng 2
Tôi đập gương. Gương mặt tôi trở nên giống người ở giường số 2.
Chú Z không nói đùa vào ngày 27 tháng 2... Tôi nghĩ tôi cũng sắp chết rồi.
Ngày 28 tháng 2 không có nhật ký.
Sau khi bỏ trống một trang, nét chữ non nớt trẻ con đột ngột thay đổi thành nét chữ trưởng thành của người lớn. Đứa trẻ ở giường số 3 tử vong vào ngày 1 tháng 3. Cũng giống như rất nhiều bệnh nhân đã nhập viện trước đó.
Và tôi vẫn còn sống.