Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 57: Liệu có phải đã quá vội vàng?
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa thấy ánh mắt Kỷ Nhân lấp lánh chờ mong, Lục Gia Hòa biết ngay tiêu rồi, cô đã khiến nàng nảy sinh ý nghĩ lạ.
“A đau đau đau!!!” Kỷ Nhân nhăn nhó, mặt bị cô nhéo chặt má, đau thật sự.
“Cắn thì thôi, không cắn nữa, nhưng sau này chị sẽ nhéo má em như thế này cho nhớ. Để xem em có còn dám không sửa đổi không.” Lục Gia Hòa nghiêm túc tuyên bố.
Kỷ Nhân rên rỉ kêu hai tiếng, vội vàng thừa nhận lỗi: “Sửa sửa sửa, em nhất định sửa, nhưng mà cái này cần thời gian chứ, em đâu thể ngủ một giấc dậy liền biến thành người có tố chất của người tài giỏi được, chị nói đúng không?”
“Được, chị ở bên em, em cứ từ từ sửa.” Lục Gia Hòa buông tay ra, xách túi bước xuống xe.
Kỷ Nhân nhìn theo bóng dáng cô bước vào tòa nhà, vừa xoa xoa chỗ má bị nhéo đau nhức vừa không nhịn được cười thành tiếng.
Lâu rồi mới có cảm giác được yêu thương nhưng vẫn bị quản lý nghiêm khắc như thế này, nàng thật sự thấy... vui không kể xiết.
***
Buổi chiều, nàng ngồi trong văn phòng gọi điện với bên cung ứng, sau đó lại ra siêu thị kiểm tra hàng. Khi đi ngang khu trưng bày sản phẩm chăm sóc răng miệng, bước chân nàng khựng lại, lần đầu tiên trong đời, nàng nghiêm túc nghiên cứu các sản phẩm ở đó.
Cái cắn của Lục Gia Hòa sáng nay đã mở ra một lĩnh vực mới cho nàng.
Nàng có chút tò mò không biết nếu hôn lưỡi với bác sĩ Lục thì sẽ có cảm giác gì.
“Chị, em có chuyện muốn nói với chị này.” Yến Tử chạy đến tìm nàng, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Kỷ Nhân.
“Chuyện gì?” Kỷ Nhân lập tức trở nên nghiêm túc.
“Đổng Tường nói chị muốn anh ấy quản lý chi nhánh mới, vậy chị đừng điều em sang đó được không? Cho em ở lại siêu thị hiện tại nha?” Yến Tử nói.
“Tại sao?”
“Em không muốn ngày nào cũng gặp anh ấy, từ sáng đến tối nhìn thấy, không còn chút cảm xúc mới mẻ nào, em sắp phát điên rồi.” Yến Tử than.
Kỷ Nhân ngạc nhiên nhìn cô ấy: “Hai đứa không phải người yêu sao? Không muốn từng giây từng phút dính chặt lấy nhau à?”
“Chị nói đó là lúc mới yêu cuồng nhiệt thôi, em với anh ấy yêu nhau mấy năm rồi, đâu còn cảm giác mãnh liệt như thuở ban đầu nữa.” Yến Tử nói.
“Yêu nhau lâu thì sẽ như vậy thật sao?” Kỷ Nhân hỏi.
“Đương nhiên rồi, để chị từ sáng đến tối cứ nhìn mặt một người, chị không chán sao?”
“Không chán.” Kỷ Nhân ước gì được nhìn Lục Gia Hòa từ sáng đến tối, bác sĩ Lục nhà nàng đẹp đến ngất ngây. Nàng nghĩ nghĩ rồi kết luận: “Đó là vì Đổng Tường không đủ đẹp trai thôi.”
“...... Có đẹp trai đến mấy, nhìn lâu cũng ngán!” Yến Tử kiên trì nói.
“Đó là tại em chưa được ‘nếm’ đúng vị.” Kỷ Nhân nhướn mày cười đắc ý nói.
“......” Yến Tử tức mà không nói nên lời, hậm hực nói: “Chị còn chưa yêu bao giờ, biết gì đâu mà nói! Tưởng tượng và thực tế khác xa nhau lắm!”
Kỷ Nhân nghĩ nghĩ, rõ ràng nàng đang nói về chuyện yêu đương thực tế mà, sao lại không biết chứ.
“Được rồi được rồi, chị vốn cũng không định điều em sang đó đâu, đợi khai trương xong giám đốc sẽ phải lo liệu hai bên, bên này cũng cần em quán xuyến nhiều.”
“Được thôi, nhưng chị phải tăng lương cho em.”
“Ừm, hôm nào chị dắt đi mua vàng, coi như tích góp của hồi môn trước cho em.” Kỷ Nhân nói, trong lòng tính sẵn Yến Tử với Đổng Tường chắc kết hôn cũng chỉ trong vòng một hai năm tới thôi.
Hai chị em không có cha mẹ, với tư cách là chị gái, Kỷ Nhân phải từ từ chuẩn bị. Của hồi môn nhất định phải có, không thể để Yến Tử lấy chồng qua loa, tùy tiện được.
“Ôi trời ơi, chị là đại gia! Chị là tốt nhất trên đời!” Yến Tử xúc động ôm chầm lấy nàng, nói, “Kiếp sau em vẫn muốn làm em gái chị!”
Kỷ Nhân chịu không nổi những lời ngọt ngào sến sẩm này, vội đẩy Yến Tử ra: “Được rồi được rồi, mau buông ra đi, để người khác thấy tưởng em ng —— ốc.”
Yến Tử ngẩng đầu: “Hả? Chị vừa định nói em ngốc phải không chị?”
“Không có, đồ ngốc.”
Yến Tử bật cười: “Chị làm sao thế? Sao hôm nay miệng không còn nặng mùi nữa vậy?”
“Miệng em mới nặng mùi, em cũng nên sửa cái thói nói tục đi.” Kỷ Nhân trợn mắt, quay người cầm một chai nước súc miệng hỏi: “Cái này em dùng chưa?”
“Em dùng rồi.”
“Hiệu quả thế nào?”
“Cũng được, sao chị đột nhiên hỏi cái này?”
“Chị sợ miệng bị nặng mùi.”
“???”
Kỷ Nhân không nhịn được liếm liếm môi, cảm giác tê tê đau đau như vẫn còn đọng lại. Nếu không phải Lục Gia Hòa cắn sáng nay, nàng cũng không đến mức suy nghĩ vẩn vơ thế này đâu.
Một khi rảnh rỗi, Kỷ Nhân lại bắt đầu tưởng tượng cảnh hai người hôn nhau, sẽ như thế nào?
“Khi hai người hôn nhau, có... Ừm... Chính là......” Kỷ Nhân muốn nói lại thôi.
Yến Tử thì gật đầu lia lịa: “Có chứ.”
“Em biết chị đang hỏi gì không?”
“Không phải hỏi có súc miệng không à?”
“Ờ...... đúng rồi.”
“Đương nhiên rồi, nếu anh ấy vừa ăn xong mà không chịu súc miệng, thì em tuyệt đối không cho anh ấy hôn sâu đâu. Chạm môi thì còn chấp nhận được.” Yến Tử nghiêm túc nói.
Kỷ Nhân quay người chỉ vào một loạt nước súc miệng hỏi: “Vậy loại nào vị nào dễ chịu hơn?”
“Vị hoa anh đào đi?”
Kỷ Nhân liền cầm một chai nước súc miệng to đùng chuẩn bị đi, thì bị Yến Tử chặn lại.
“Lấy thêm cái này nữa đi.” Yến Tử nhét cho nàng một chai xịt thơm miệng.
“Một chai nước súc miệng chưa đủ sao?”
“Nhà ai đi hẹn hò mà mang theo chai nước súc miệng to đùng thế kia chứ!” Yến Tử phản bác.
“À ha......” Kỷ Nhân nhận lấy chai xịt trong tay cô ấy, ngạo kiều hừ hừ mấy tiếng: “Ai nói với em là chị định hẹn hò?”
“Thôi đi chị, dạo này chị khác thường lắm, tưởng bọn em ngốc chắc, chắc chắn có chuyện rồi!” Yến Tử cười khà khà, sớm cảm thấy nàng không thích hợp, cho tới bây giờ mới xác định: “Tiếc là bộ đồ chiến đấu em chuẩn bị cho chị bị bác sĩ Lục lấy mất rồi, nếu không thì hôm nay chị đâu chỉ mang mỗi chai nước súc miệng đi hẹn hò chứ.”
“......” Kỷ Nhân gõ cho cô ấy một cái đau điếng.
Yến Tử che trán, vừa cười vừa nói: “Đã thích người ta rồi thì phải biết nắm bắt cơ hội nha. Em cũng sớm mong được gặp anh rể đây, thật tò mò không biết người thế nào mà lại khiến chị rung động được.”
***
Chiều tối, Kỷ Nhân cùng khách hàng ra ngoài ăn tối, tiện thể kéo cả Đổng Tường đi làm lá chắn rượu.
Ăn xong, lại dẫn khách đi tham quan siêu thị, vừa khảo sát vừa trao đổi công việc. Đợi tiễn khách xong thì đã gần 11 giờ.
Nàng cúi đầu nhắn tin cho Lục Gia Hòa.
【Kỷ Nhân】: Chị ăn tối với Lý Thần Dao xong chưa?
【Lục Gia Hòa】: Nhân vật chính không đến, nên không đi ăn chung nữa.
【Kỷ Nhân】: Em còn là nhân vật chính nữa sao?!
【Lục Gia Hòa】: Đúng vậy, em là nữ chính tuyệt vời nhất của chị.
Kỷ Nhân chạm vào khóe miệng, không biết từ lúc nào đã cong lên, tâm trạng tốt đến mức muốn bay lên, nóng lòng muốn gặp cô.
【Kỷ Nhân】: Em tới trả xe cho chị.
【Lục Gia Hòa】: Được, vừa lúc chị định ra ngoài mua ít táo.
【Kỷ Nhân】: Chị đâu có thích ăn táo đâu?
【Lục Gia Hòa】: Nhưng nữ chính của chị thích ăn mà.
A a a a a a a!!!
Kỷ Nhân tại chỗ nhảy cẫng lên mấy cái vì vui sướng.
Lái xe mà cảm giác thấy xe chạy quá chậm, ước gì mọc cánh bay đến bên cô ngay lập tức!
Đến bãi đỗ xe, nàng đã thấy Lục Gia Hòa đang đứng trước vị trí đỗ xe đang chờ. Vừa dừng xe, Kỷ Nhân lập tức nhảy xuống, đến cả cửa xe cũng quên đóng lại, lao thẳng đến ôm chặt lấy cô: “Nhớ chị chết đi được!”
“Buổi sáng chẳng phải mới gặp sao?” Lục Gia Hòa cười nói.
“Kia là buổi sáng, còn bây giờ là buổi tối, cảm giác phải khác chứ!”
Lục Gia Hòa bật cười vỗ nhẹ vào lưng nàng, nhìn chiếc xe của mình, hỏi: “Trả xe rồi, em về bằng gì?”
Kỷ Nhân sửng sốt, chớp mắt hỏi lại: “Không lẽ chị không mời em lên nhà uống chút nước sao?”
“Nhưng chị chưa dọn phòng đâu, bừa bộn lắm đó.”
Ơ, câu này sao nghe quen tai thế nhỉ?
Kỷ Nhân nhìn nụ cười tinh quái trên mặt cô, biết ngay là cô cố ý trêu, cười gượng gạo: “Không bừa không bừa, nhà chị khác với cái chuồng chó của em mà. Bác sĩ Lục~, em khát nước......”
“Vậy lên nhà chị uống nước ấm đi.” Lục Gia Hòa bước đến đóng cửa xe lại.
“Tuyệt!” Kỷ Nhân phấn khích đi theo cô vào thang máy. Lúc này đã khuya, thang máy không có ai khác, Kỷ Nhân nhìn hai người phản chiếu trong gương, lặng lẽ không một tiếng động nắm lấy tay Lục Gia Hòa.
Tới cửa, Lục Gia Hòa ấn xong mật khẩu, đột nhiên hỏi: “Nhớ chưa?”
“Hả? Cái gì?” Kỷ Nhân ngơ ngác.
“Mật khẩu nhà chị.”
“Em có nhìn đâu.” Kỷ Nhân ngay thẳng nói.
“Vậy em chăm chú mà nhìn vào.” Lục Gia Hòa nhập lại một lần, rồi đẩy cửa vào: “Sau này nếu chị không có nhà, em có thể tự vào.”
“!!!”
Kỷ Nhân mở to hai mắt, mừng rỡ như trúng số độc đắc: “Em có thể hả?!”
“Đương nhiên, em là bạn gái của chị, em không được thì ai được chứ?” Lục Gia Hòa mỉm cười.
Kỷ Nhân thực sự cảm thấy vừa bất ngờ vừa vui mừng. Sự tin tưởng và chân thành bất ngờ này khiến nàng vô cùng hạnh phúc, đến mức quên mất chuyện sát khuẩn, sau đó bị Lục Gia Hòa kéo trở lại để sát khuẩn kỹ lưỡng một lần.
“Cái này...... Cái này là chìa khóa chung cư nhà em.” Kỷ Nhân luống cuống tháo một chiếc chìa khóa ra khỏi chùm, nhét vào tay cô: “Cũng hoan nghênh chị thường xuyên đến chơi đó.”
“Được, chị sẽ thường tới.” Lục Gia Hòa nhận lấy treo chìa khóa lên móc, quay người đi rửa mấy quả táo đã mua: “Có cần gọt vỏ không?”
“Không cần đâu, em thích gặm vỏ luôn.” Kỷ Nhân cầm một quả to đỏ, cắn một miếng giòn rụm.
Lục Gia Hòa ngồi bên cạnh, vừa nói chuyện vừa nhìn nàng ăn đến say sưa, khẽ cười: “Nhìn em ăn ngon miệng ghê, chị cũng muốn ăn một chút.”
“Chị ăn đi, ngọt lắm đó em.” Kỷ Nhân cầm quả khác nhét vào tay cô một quả.
Lục Gia Hòa ước lượng một lúc: “To thế này, chắc chị không ăn hết được.”
“Không sao, chị ăn đi, thừa thì em sẽ giúp chị ăn hết.”
“Vậy chị ăn thật đó nhé?” Lục Gia Hòa ăn được nửa quả thì không ăn nổi nữa rồi.
“Đưa đây cho em.” Kỷ Nhân vừa ăn xong quả của mình, liền cầm lấy quả táo của cô, nhanh chóng ăn ngon lành đến khi chỉ còn lại cái lõi.
Lục Gia Hòa nhìn mà bật cười: “Ăn khỏe thật đấy?”
“Không thể lãng phí đồ ăn mà. Đưa em tờ khăn giấy với chị.” Kỷ Nhân chỉ vào hộp khăn giấy trong tầm tay cô.
Lục Gia Hòa đưa qua, nàng lau tay, ném giấy sang một bên, ngả người ra sau, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
“Miệng em còn chưa lau sạch kìa.” Lục Gia Hòa nhắc nhở.
“Hả?” Kỷ Nhân liếm liếm khóe miệng, không thấy dính nước táo gì cả. Nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời cô, lại lấy khăn giấy lau mạnh thêm vài lần, chu môi lên hỏi cô: “Bây giờ được chưa?”
“Được rồi.” Lục Gia Hòa nhìn đôi môi hồng hào vừa lau sạch của nàng, nghiêng người về phía trước, hôn một cái.
Kỷ Nhân ngẩn ngơ, khẩn trương nhìn cô, mặt đỏ như luộc tôm.
Lục Gia Hòa chớp chớp mắt, nhìn chăm chú vào đôi mắt nàng, thăm dò tiến lại gần, lần nữa áp sát, môi dán chặt lên môi nàng.
Hai người môi chạm môi, bốn mắt nhìn nhau, không ai có động tác tiếp theo.
Sau một lúc lâu, Lục Gia Hòa mới liếm nhẹ môi nàng, chuẩn bị tiến thêm một bước thì Kỷ Nhân đột nhiên lùi lại, hoảng hốt chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Lục Gia Hòa thở dài một tiếng ——
có phải đã quá vội vàng khiến nàng sợ hãi rồi không?
Trong nhà vệ sinh, Kỷ Nhân mặt đỏ tim đập thình thịch lấy ra chai xịt thơm miệng, vội vàng mở nắp, xịt vào miệng, há miệng thở ra, không ngửi thấy mùi hoa anh đào gì cả, lại xịt thêm vài lần nữa, không biết có tác dụng không.
Nàng đối diện gương, nhếch môi cười, xác nhận răng không dính chút đồ ăn thừa nào, mới thẹn thùng bước ra khỏi phòng vệ sinh. Nhưng nàng phát hiện Lục Gia Hòa đã không còn ở trên sofa.
“Chị đang làm gì đó?” Nàng chạy tới thư phòng hỏi.
“Tìm vài quyển sách cho em đọc.” Lục Gia Hòa bình thản nói.
“Hả?”
“Đây, mấy quyển này em mang về đọc trước đi.” Lục Gia Hòa chọn mấy quyển sách đưa cho Kỷ Nhân.
“À... vâng.” Kỷ Nhân ôm sách, nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô, cảm giác bầu không khí mập mờ ban nãy tan biến sạch, giống như cô không còn muốn hôn nàng nữa vậy.
Kỷ Nhân bĩu môi nói: “Đợi lúc rảnh em sẽ đọc.”
“Ngoan.”
Kỷ Nhân lại bĩu môi lần nữa: “Tối mai em rảnh, chị có muốn ăn tối cùng em không chị?”
“Mai chị có ca phẫu thuật, không chắc sẽ tan ca đúng giờ đâu, cơm tối đừng đợi chị nhé.”
“À... em biết rồi.” Kỷ Nhân bĩu môi gật đầu, hơi xịu mặt.
“Em làm bộ đáng yêu cái gì vậy?” Lục Gia Hòa cười nói.
Kỷ Nhân: “......”
A a a!
Bác sĩ Lục hoàn toàn không hiểu được ý nàng!
Thôi thì nàng tự mình hành động vậy!
Kỷ Nhân nhanh như chớp hôn chụt lên môi Lục Gia Hòa một cái thật nhanh.
Lục Gia Hòa cười cong cả mắt, đưa tay giữ lấy đầu nàng, hôn nhẹ lên khóe môi, rồi khẽ chạm vào đầu mũi nàng.
Kỷ Nhân vui như mở cờ trong bụng, đang nghĩ Lục Gia Hòa sẽ có hành động tiếp theo thì đối phương lại buông nàng ra.
“Muộn rồi, em về nghỉ sớm đi nhé.”
Kỷ Nhân thấy cô không có ý định đó, cũng ngại ngùng không dám tiếp tục, sờ sờ chai xịt thơm miệng trong túi, nghĩ thầm không sao, vẫn còn nhiều cơ hội mà!
Hôm nay đã chạm môi rồi, ngày mai nhất định có thể hôn sâu hơn nữa!