Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 58: Tình yêu, từ môi truyền thẳng vào tim
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ đó về sau, Kỷ Nhân luôn mang theo một chai xịt thơm miệng bạc hà mát lạnh bên mình. Mỗi lần sắp gặp Lục Gia Hòa, nàng đều xịt vài hơi, còn nếu lỡ ăn món gì có mùi, nàng lại tìm cớ lén xịt thêm. Nàng chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy, nhưng nào ngờ, chai xịt thơm miệng sắp cạn mà Lục Gia Hòa vẫn chưa từng chạm đến môi lưỡi nàng. Mỗi lần, cô ấy chỉ nhẹ nhàng lướt qua môi nàng như chuồn chuồn chạm nước rồi buông ra.
Yến Tử còn hào hứng hỏi thăm nàng: "Hôn thế nào, cảm giác ra sao?"
"......" Kỷ Nhân nhỏ giọng, dè dặt hỏi lại: "Hôn...... là cảm giác thế nào vậy?"
"Chị hỏi em làm gì? Chẳng lẽ xịt hết cả chai thơm miệng rồi mà vẫn chưa có tác dụng sao?!"
"Suỵt! Nói nhỏ thôi, em muốn chị phát loa cho cả xóm nghe à?" Kỷ Nhân nổi cáu.
Yến Tử không thể tưởng tượng nổi, ghé sát hạ giọng hỏi: "Cũng nửa tháng rồi, chị với anh rể vẫn chưa hôn môi sao?"
"Có hôn rồi nha."
Ánh mắt nghi ngờ của Yến Tử quét một vòng. Một lúc sau, Kỷ Nhân thành thật bổ sung: "Chỉ là... kiểu chạm môi vào môi thôi......"
"Hai người quen bao lâu rồi?"
"Hơn một tháng."
Yến Tử hít một hơi khí lạnh: "Hơn một tháng mà vẫn chỉ chạm môi?! Lẽ nào cô ấy... không được?"
Kỷ Nhân nghĩ nghĩ một lát, cảm thấy đáp án này hình như cũng không quá khó chấp nhận, thậm chí còn thấy dễ chịu hơn so với việc Lục Gia Hòa không thích nàng.
"Hay là cô ấy bị lãnh cảm?" Kỷ Nhân tự phỏng đoán.
Yến Tử biểu cảm phức tạp, thật lâu sau, mới vỗ vai nàng, vẻ mặt đau đớn kịch liệt nói: "Mới hơn một tháng thôi, nếu không được thì chia tay đi chị, ngoài kia còn đầy người mà..."
"Mi cút, chị đây không bao giờ chia tay." Kỷ Nhân bĩu môi, giọng thản nhiên: "Cô ấy lãnh cảm thì có sao đâu? Có vấn đề gì à?"
"Chị thật sự không để ý?"
"Cái này có gì phải để ý? Chị thích chính là con người cô ấy." Huống chi bản thân nàng cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương, với chuyện giường chiếu càng không hề quan tâm. Thực ra trước đây nàng còn hoài nghi chính mình cũng là người lãnh cảm.
Yêu đương rồi, nàng cho rằng Lục Gia Hòa sẽ có nhu cầu bình thường. Nếu không có thì thực sự nàng cũng chẳng thèm để ý làm gì, chỉ cần không phải là không thích nàng là được.
Nghĩ vậy, nàng tiện tay ném chai xịt thơm miệng xuống, cảm thấy nhẹ nhõm cả người. Bật TV lên, nàng đạp vào mông Yến Tử: "Đi quét nhà cái coi."
"Em mới đến có vài phút?!"
"Đến cũng đến rồi, quét cái nhà cho vui."
"......"
Yến Tử hùng hùng hổ hổ đi quét nhà, Kỷ Nhân lười biếng xem TV, vừa lúc đang phát một chương trình giải trí. Khác với những tiết mục ồn ào thường ngày, chương trình này là tọa đàm, vô cùng yên tĩnh, thong dong.
Trên bàn ngồi mấy vị chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau, thảo luận về những chủ đề đang hot hiện nay. Mỗi người phát biểu quan điểm riêng, góc nhìn của mỗi người đều khác nhau.
Kỷ Nhân vô thức mải mê theo dõi, nhưng càng nhìn càng thấy người phụ nữ tóc ngắn chưa phát biểu kia có vẻ quen thuộc. Cho đến khi người dẫn chương trình gọi "Liễu Gia" và hỏi ý kiến của bà ấy. Kỷ Nhân bật dậy, lao đến trước TV, nhìn chằm chằm vào người trên màn hình. Quả thật không sai, chính là Liễu Gia!
So với trên tạp chí phỏng vấn nhân vật thì trông trẻ tuổi hơn nhiều, còn lần trước gặp bất ngờ ở hiệu sách, Liễu Gia vẫn để tóc dài, nên Kỷ Nhân mới không nhận ra ngay.
"Yến Tử Yến Tử! Mau tới đây!" Kỷ Nhân kích động gọi to.
"Cái gì đó?"
"Xem đi, là Liễu Gia lão sư kìa!" Kỷ Nhân hưng phấn chỉ chỉ vào người trong TV nói, "Bà ấy chính là mẹ của bác sĩ Lục đó!"
"Trời đất ơi?! Thiệt hả?!" Yến Tử ném luôn cây lau nhà, phóng lại gần, tò mò nhìn chằm chằm Liễu Gia: "Thật là mẹ của Bác sĩ Lục sao?"
"Chắc chắn 100%!"
"Lên cả TV nữa, kinh khủng thật!" Yến Tử không tin nổi.
Với dân thường như bọn họ, người được lên TV đều là nhân vật 'đỉnh của chóp'. Yến Tử không thể tin được người quen của chị mình lại có người thân lên TV.
Trong thế giới mà cô ấy có thể tiếp xúc, Kỷ Nhân đã rất "xịn" rồi, nhưng ngay cả Kỷ Nhân cũng chưa từng lên TV. Thế mà mẹ bác sĩ Lục lại lên!
Hai người vừa kích động vừa tò mò, xem xong trọn tập chương trình, Yến Tử không khỏi cảm khái: "Hóa ra gia thế bác sĩ Lục ngầu khủng khiếp vậy hả?!"
"Còn phải nói sao."
"Wow, vậy kiểu người thế nào mới xứng nổi với bác sĩ Lục đây?"
Kỷ Nhân khựng lại, sắc mặt dần dần trầm xuống: "Theo em thì sao?"
"Ít nhất cũng phải môn đăng hộ đối chứ, không thì làm sao ba mẹ cô ấy đồng ý?" Yến Tử ngưỡng mộ nói, "Nếu em là mẹ cô ấy, chắc chắn không thể nào để con gái tùy tiện kiếm người nào đó gả bừa. Phải ngàn lần chọn vạn lần kén mới được."
Kỷ Nhân chậm rãi ngả người ra sofa, ngửa đầu nhìn trần nhà: "Ừ... nói cũng đúng..."
"Bác sĩ Lục lần trước chẳng phải nói đang yêu sao? Chị gặp người yêu của cô ấy chưa? Có phải cao ráo đẹp trai, rất có tiền, nhà quyền thế không?" Yến Tử bát quái hỏi.
"Em sao lắm chuyện tò mò vậy, mau đi lau nhà đi." Kỷ Nhân uể oải nói, nghe như sống không còn gì luyến tiếc.
Một lúc sau, nàng quay đầu lại hỏi Yến Tử: "Môn đăng hộ đối quan trọng lắm sao, em?"
"Đương nhiên! Đời mà, ai cũng thực tế thôi chị. Như em hồi sơ trung từng quen một thằng, nhà nó mở tiệm tạp hóa, mà mẹ nó ghét bỏ ba mẹ em đều mất sớm, ngăn cấm không cho nó yêu em luôn đấy." Yến Tử nói tiếp, "Nếu em mà thật lấy nhà đó, chắc sau này hết đường sống luôn."
"Còn ba mẹ của Đổng Tường thì sao? Có coi thường em không cha không mẹ không?" Kỷ Nhân hỏi.
"Họ không nhảy cẫng lên ăn mừng đã là may rồi. Bên phía nhà mình thì chẳng có gánh nặng, lại còn có chị — đại tỷ kiếm tiền như nước chảy. Mỗi năm Tết đến, chị đều cho em mượn xe về quê, em vừa lái vừa oai, khiến họ cười đắc ý muốn chết, hận không thể mỗi ngày bắt em chở đi quanh thôn khoe khoang. Lâu lâu còn kêu em mang chị về cùng ăn Tết nữa chứ."
Kỷ Nhân bật cười, thấy nhiều nên chẳng lạ gì.
Chính vì biết bản chất con người như thế, cho nên nàng mới mỗi năm đều trốn đi nơi khác cho thanh tịnh. Từ sau khi Trần Duyên Hoa qua đời, nàng hầu như không về quê Yến Tử, vốn dĩ đó cũng chẳng phải quê của nàng.
Nhưng nếu nàng không về thì Yến Tử sẽ cô đơn một mình, nên nàng bỏ tiền sửa sang lại ngôi nhà cũ của Trần Duyên Hoa, để Yến Tử về thì có chỗ để về.
Xe nàng cũng hiếm khi lái, cho Yến Tử mượn về quê thì vừa tiện vừa có chút giữ thể diện cho em.
Kỷ Nhân nhìn đồng hồ: "Chị phải đi tái khám rồi, tiện thể lau luôn toàn bộ kính trong nhà nhé."
"Chị là Hoàng Thế Nhân* à?!" (kẻ hà khắc bóc lột trong tuồng Trung Quốc)
Kỷ Nhân bỏ đi trong tiếng chửi bậy của Yến Tử, nàng biết kiểu gì Yến Tử cũng làm thôi.
Tái khám nghĩa là lại được gặp Lục Gia Hòa, nên nàng cố tình đến bệnh viện sớm một tiếng, ngồi chờ ở ngoài, cứ như đang ngồi cạnh Lục Gia Hòa vậy.
Cuối cùng cũng tới lượt, nàng cầm phim chụp vào phòng.
Lục Gia Hòa làm theo phép công nói: "Cơ bản là không vấn đề gì đáng ngại, ngày thường chú ý là được."
"Vâng, bác sĩ Lục."
Lục Gia Hòa nhìn nàng vài lần rồi mỉm cười: "Nếu không có gì, em ra trước đi nhé, còn bệnh nhân đang chờ."
"Vâng, bác sĩ Lục." Kỷ Nhân vẫn lưu luyến cầm tấm phim, đột nhiên hạ giọng hỏi: "Tối nay chị có thể tan làm đúng giờ không?"
"Có thể được, nhưng hôm nay là sinh nhật ba chị rồi."
"À... vậy chúc bác sinh nhật vui vẻ."
"Cảm ơn em."
Kỷ Nhân xuống lầu, đang chờ xe ở cổng lớn thì gặp người quen.
"Ể, em gái."
Nàng quay đầu lại, hóa ra là đại ca hút thuốc, đã lâu không gặp. Thấy anh ta không mặc đồ bệnh nhân nữa, nàng cười: "Anh xuất viện rồi à?"
"Đúng rồi, thực ra sớm có thể xuất viện, chỉ là tôi cứ ở lại bệnh viện trốn cho yên tĩnh thôi." Đại ca nói.
"Chuyện của anh thế nào rồi?"
"Ly hôn rồi, sáng nay mới vừa làm xong thủ tục." Đại ca thở dài.
"Không sao đâu, cùng lắm thì lại tìm người khác." Kỷ Nhân an ủi.
"Nói dễ thế, một đống tuổi này rồi, còn tâm lực đâu mà tìm. Lỡ đâu lại gặp phải cảnh lông gà bay đầy đất thì sao?" Đại ca quen tay móc hộp thuốc, "Hút một điếu không?"
"Không không không, sợ lắm rồi." Kỷ Nhân vội từ chối, nàng giờ có bóng ma tâm lý cực lớn với thuốc lá rồi. Nàng lại khuyên: "Chỉ là một lần thất bại thôi mà, đâu phải lần nào cũng thất bại. Đừng nản chí."
Đại ca cô đơn bật lửa hút thuốc: "Một lần thất bại cũng đủ sợ cả đời rồi. Trước kia chúng tôi đã từng lén lút bỏ nhà đi theo nhau đó."
"Bỏ nhà theo tiếng gọi con tim? Ôi chao, nghe cũng kịch tính thật đấy chứ." Kỷ Nhân bật cười.
"Haizz..." Đại ca phả khói thuốc, nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt xa xăm: "Tôi hồi trẻ nghèo lắm, nhà chỉ có mẹ già tàn tật. Ba mẹ vợ chết sống không đồng ý. Nhưng vợ tôi nói gì cũng muốn phải gả cho tôi, đành bỏ nhà theo tôi. Lúc đó tôi thề nhất định phải cho vợ sống sung sướng. Giờ cuộc sống tốt rồi, mà người lại giữ không được."
Kỷ Nhân thu bớt ý cười, ánh mắt khẽ trầm: "Sao lại ra nông nỗi này chứ......"
"Tôi cũng không hiểu nổi. Nghĩ nửa năm trời cũng không thông." Đại ca run run tàn thuốc, "Cho nên mới nói, tình yêu thứ này thật ảo diệu, tôi không tin nữa. Đơn giản chỉ là hormone và cảm giác mới lạ nhất thời. Qua vài năm, hết vị rồi thì 'một phách hai tán vẫn là một phách hai tán'."
Kỷ Nhân bình thản nhìn anh ta: "Có phải vì hai người xuất thân, hoàn cảnh khác nhau nên sau này cuộc sống sinh hoạt không hợp nhau không?"
"Chắc vậy." Đại ca ném mẩu thuốc, xách cặp công văn lên, "Thôi, đừng nói mấy chuyện này nữa. Ngày mai tôi phải ra ngoài công tác. Có duyên gặp lại."
"Ừm, có duyên thì gặp."
"À đúng rồi." Đại ca đi được mấy bước, bỗng quay lại, mặt đầy vẻ thần bí: "Em có phải đang yêu cái nữ bác sĩ kia không?"
Kỷ Nhân nhìn anh ta không nói gì.
"Yên tâm đi, tôi ra Bắc vào Nam mấy năm nay, chuyện gì mà chưa thấy qua. Tôi chỉ tò mò, hỏi một câu thôi, không muốn nói thì thôi."
"Đúng vậy." Kỷ Nhân không ngờ người đầu tiên nàng thẳng thắn chuyện tình cảm của mình lại là người chỉ gặp vài lần trong phòng bệnh, "Tôi với cô ấy đang yêu nhau."
"Hồi trước nghe em nhắc qua rồi, nhà cô ấy cũng khá giả lắm đúng không?"
"Ừm."
"Hừm." Đại ca vỗ vai nàng, lời nói thấm thía: "Lấy kinh nghiệm xương máu của tôi mà nói, em nên học lấy chút bài học đi. Đừng đi vào vết xe đổ của tôi."
Kỷ Nhân thất thần rời bệnh viện, ghé qua chi nhánh mới để xem tiến độ trang trí. Mọi thứ tiến triển rất thuận lợi, nàng đi đi lại lại vài vòng, Đổng Tường thì đang trông coi hiện trường, nàng chẳng còn gì phải lo, nên thong thả quay lại siêu thị ngồi chơi.
Nàng lang thang, chợt đổi hướng bước chân, đi đến khu gia dụng, nhìn quanh một hồi, tìm nhân viên phụ trách khu vực này hỏi: "Khu này sản phẩm nào thích hợp làm quà nhất?"
Nhân viên tưởng nàng đang kiểm tra nghiệp vụ, liền ra vẻ chuyên nghiệp trả lời: "Còn tùy tặng cho ai, người khác nhau thì sở thích khác nhau, còn phải xem dùng vào dịp nào nữa ạ."
"Thế tặng cho người lớn tuổi thì sao?"
"Người lớn tuổi như thế nào chị, ví dụ làm nghề gì, ngày thường có sở thích gì không?"
Kỷ Nhân nhớ lại Lục Gia Hòa từng nói ba cô là giáo sư hóa học, hình như còn thích uống trà.
"Vậy có gì hợp tặng cho giáo sư không?"
"Có chứ ạ, có thể tặng ghế massage này, hoặc chậu ngâm chân. Giáo sư mỗi ngày đứng cả buổi giảng bài, tối về ngâm chân sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều."
Kỷ Nhân gật gật đầu. Ghế massage quá to, không tiện dọn dẹp. Chậu ngâm chân thì vừa ý hơn.
Nàng chọn luôn loại chậu ngâm chân đắt nhất, rồi tiện tay lấy thêm hai hộp trà thượng hạng, xách thẳng đến nhà Lục Gia Hòa.
Lúc này Lục Gia Hòa đang ở ngoài cùng gia đình ăn cơm. Ngoài ba mẹ, còn có hai gia đình cô chú, náo nhiệt vô cùng.
Kỷ Nhân nhập mật mã mở cửa, tim đập thình thịch. Chủ nhân không có ở đây, mà nàng thì cứ thế đường hoàng bước vào.
Vui chết đi được!
Nàng đặt quà xong, lại nhịn không nổi xoay vài vòng trong phòng khách, rồi sang thư phòng, phòng khách, ngay cả phòng vệ sinh cũng lưu lại dấu chân nàng. Cuối cùng, nàng dừng lại trước cửa phòng ngủ của Lục Gia Hòa.
Nơi này, nàng chưa từng đặt chân vào bao giờ.
Phòng ngủ sạch sẽ tinh tươm, quần áo trong tủ treo ngay ngắn. Trên bàn trang điểm bày đủ loại lọ chai và một ít đồ trang điểm.
Nàng tò mò ngắm nghía, cầm từng chai nước hoa lên ngửi, đến khi tìm được mùi hương mình thích nhất thì giơ điện thoại chụp lại.
Nàng xoay người, nhìn chiếc giường lớn trước mặt. Trời lạnh, chăn lông xù nhìn thôi đã thấy ấm áp rồi.
Nàng đi đến mép giường ngồi xuống. Nệm thật thoải mái, cả người ngã ra nằm, lăn qua lăn lại một vòng, thích quá đi mất!
***
Lục Gia Hòa về đến nhà, thấy trong phòng khách có cái chậu ngâm chân mới tinh, hơi nghi hoặc, đảo mắt nhìn quanh, rồi phát hiện đèn trong phòng ngủ đang bật.
Bước vào, liền thấy Kỷ Nhân nằm bẹp trên giường mình, ngủ ngon lành.
Cô ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu nhìn Kỷ Nhân, ngón tay khẽ lướt qua gò má, rồi nghịch ngợm bóp nhẹ mũi nàng.
Kỷ Nhân thở không nổi, bật mở mắt, thấy gương mặt tươi cười của Lục Gia Hòa: "Chị về rồi?"
"Ừm, em đến lâu chưa? Sao không nhắn chị một tiếng?"
"Cũng một lúc rồi. Em đoán chị đang ăn cơm với ba mẹ, nên không muốn quấy rầy bữa cơm gia đình." Kỷ Nhân nói.
"Chậu ngâm chân ngoài kia là em mang đến hả?" Lục Gia Hòa lại hỏi tiếp.
"Đúng vậy, còn có hai hộp trà, đều là quà sinh nhật cho ba chị, chị giúp em đưa cho bác nha."
"Bọn họ vẫn chưa ngủ đâu, hay là em tự qua đưa đi?"
"Không được không được, muộn thế này rồi, đừng quấy rầy ba mẹ chị nghỉ ngơi." Kỷ Nhân vội vàng từ chối, "Huống chi em với ba mẹ chị cũng không quen, đột nhiên mò đến chắc sẽ làm họ giật mình."
"Thôi được." Lục Gia Hòa nhéo nhéo cổ áo nàng, cười khẽ: "Giường của chị chỉ cho phép người mặc đồ ngủ nằm thôi."
Kỷ Nhân giật mình, quằn quại định ngồi dậy, nhưng lại bị cô ấn xuống.
"Thôi, dù sao hai ngày nữa cũng phải giặt rồi." Ngón tay Lục Gia Hòa từ cổ Kỷ Nhân trượt lên, khẽ nắm lấy cằm nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng một cái, rồi nhìn chăm chú vào Kỷ Nhân ngốc đang ngơ ngác, cười nói: "Lần sau lên giường nhớ tắm rửa, thay đồ ngủ."
"Rõ......"
Lục Gia Hòa cười cười, đang định đứng dậy thì cổ tay bỗng nhiên bị túm chặt. Khi cô quay lại, Kỷ Nhân đã ngồi dậy, vươn tay kia ôm lấy gáy cô, rồi không nói không rằng dán môi tới, trúc trắc liếm láp môi cô.
Lục Gia Hòa như nhận được tín hiệu, hơi hé miệng, để Kỷ Nhân dò dẫm tiến vào.
Lục Gia Hòa mặt bừng đỏ, chợt nhắm mắt, toàn thân toàn tâm cảm nhận sự hiện diện của nàng.
Kỷ Nhân kích động mà rối loạn, hôn lung tung. May mà sau lưng được Lục Gia Hòa nhẹ nhàng vỗ trấn an, nàng dần dần chậm lại tiết tấu, cùng cô đón đưa, rượt đuổi dây dưa, dần dần ăn ý hơn.
Khi nhìn thấy đáy mắt Lục Gia Hòa ánh lên chút chờ mong, nàng không kìm được lại hôn lên lần nữa.
"Chị có thích em không?" Kỷ Nhân khẽ hỏi.
"Đương nhiên, đương nhiên là thích em." Lục Gia Hòa ôm lấy mặt nàng, ngậm lấy môi nàng, lúc thì liếm cắn, lúc thì vuốt ve, lúc thì lại kiêu ngạo xâm chiếm thành trì của nàng, bên trong công thành chiếm đất.
"Vậy là đủ rồi."
Kỷ Nhân nghĩ đến việc mình đang hôn Lục Gia Hòa, trong lòng không kìm được run rẩy.
Thì ra, khi hôn môi, tình yêu thật sự có thể từ môi truyền thẳng vào tim.
Nàng nghĩ, dù cho tương lai hai người có thể 'một phách hai tán', thì hãy cứ yêu hết mình khi còn đang yêu nhau.