61. Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi!

Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi!

Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Tử chạy đến rất nhanh, đồng hành với cô ấy còn có tài xế riêng Đổng Tường.
Lục Gia Hòa vừa mở cửa, Yến Tử đã vội vã nắm lấy tay Lục Gia Hòa hỏi: "Bác sĩ Lục, chuyện gì vậy? Chị là người có học, giải thích cho em nghe với? Chứ lời của chị em thì em chẳng hiểu gì cả."
"Bên ngoài lạnh lắm, vào trong rồi nói chuyện." Lục Gia Hòa mỉm cười mời vào.
Hai người vừa bước vào nhà được mấy bước, đã bị Kỷ Nhân chặn lại.
"Đứng lại đó!"
Kỷ Nhân đứng chắn giữa cửa, hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc ra dáng tổng quản: "Giơ tay lên!"
Yến Tử và Đổng Tường liền đồng loạt giơ tay lên cao, đặt lên đỉnh đầu, rồi đồng thời ngồi xổm xuống.
Lục Gia Hòa: "......"
Độ ăn ý này thật đáng sợ! Rốt cuộc hai đứa đã trải qua chuyện gì vậy???
"Đứng lên." Kỷ Nhân đạp mỗi đứa một cước, rồi lôi từ sau lưng ra chai xịt cồn, xịt khử trùng toàn thân cho từng người rồi mới cho vào, "Được rồi, vào đi."
"Ủa, có nghi thức long trọng vậy sao?" Yến Tử vừa đi vừa ngó nghiêng quanh phòng khách, "Người đâu? Không phải chị nói anh rể cũng ở đây sao?"
"Quay đầu lại mà nhìn đi." Kỷ Nhân nói.
Yến Tử quay đầu lại, thấy Lục Gia Hòa đang tìm dép lê cho Đổng Tường, rồi sốt ruột nhìn sang Kỷ Nhân, ngơ ngác hỏi: "Nhìn cái gì?"
"Nhìn bác sĩ Lục chứ còn gì nữa." Kỷ Nhân quay đầu chỉ chỉ vào bác sĩ Lục.
Bác sĩ Lục đang nói chuyện với Đổng Tường: "Chỉ có một đôi dép nam này thôi, em xem có vừa chân không?"
"Dép nam?" Yến Tử ngay lập tức bật chế độ dò xét, "Chẳng lẽ chủ nhân đôi dép này là bạn trai của chị em? Hay là người nhà của bác sĩ Lục đang hẹn hò với chị em?!"
Yến Tử càng nghĩ càng thấy có lý, nếu không thì tại sao lại gọi cô ấy đến nhà bác sĩ Lục làm gì, hơn nữa Kỷ Nhân với bác sĩ Lục quan hệ tốt như vậy, biết đâu lại là vì muốn gắn bó thêm.
"Chủ nhân đôi dép này là ba tôi." Lục Gia Hòa trả lời câu hỏi của cô ấy, hơi mỉm cười, "Còn người yêu của chị em, chính là chị đây."
Đổng Tường: "???"
Yến Tử: "!!!"
Hai người kinh ngạc nhìn cô, rồi đột nhiên đồng loạt quay sang nhìn Kỷ Nhân, muốn xác nhận lại.
"Đúng vậy, chị ấy chính là anh rể của hai đứa...... À không, chắc phải gọi là chị dâu? Hay có cách gọi nào khác không nhỉ?" Kỷ Nhân đột nhiên bị vấn đề xưng hô làm khó, liền nhìn Lục Gia Hòa cầu cứu.
"Tôi không sao, mọi người gọi sao cũng được." Lục Gia Hòa rót hai ly nước ấm, nhìn hai người đang đơ người, cười cười, "Lại đây uống nước đi."
Yến Tử nuốt nước bọt cái ực, chầm chậm từng bước đi đến ngồi xuống, Đổng Tường cũng theo sát phía sau, hai đôi mắt cứ dán chặt vào hai người họ.
"Chị Nhân, chị...... Hai chị thật sự đang yêu nhau sao?" Đổng Tường khó khăn hỏi.
"Đúng vậy, tụi chị ở bên nhau được hơn hai tháng rồi." Kỷ Nhân vui vẻ nói.
Yến Tử giơ bàn tay bấm đốt ngón tay tính, đúng rồi, Kỷ Nhân cũng bắt đầu có dấu hiệu yêu đương từ khoảng hai tháng trước.
Cô ấy nhăn mặt nhăn mày, không tin nổi: "Sao hai người lại yêu nhau được chứ???"
Hai người này vốn chẳng liên quan gì đến nhau, thế mà lại lén lút hẹn hò???
"Thích nhau thì quen thôi chứ sao." Kỷ Nhân đắc ý rung đùi, bị Lục Gia Hòa vỗ nhẹ một cái, lập tức ngoan ngoãn khép chân lại.
Thấy cảnh này, nội tâm Yến Tử vô cùng phức tạp.
—— Trời ơi, đây có phải Kỷ Nhân hung hăng, quát nạt, hô mưa gọi gió mà mình biết không?!
Kỷ Nhân xưa nay chẳng chịu ai quản giáo, luôn ngang ngược, cho dù cô ấy là em gái đi chăng nữa, mỗi lần nói chuyện đàng hoàng cũng đều bị mắng ngược lại.
Dần dà, hai chị em quen với việc mắng chửi nhau không xót câu nào.
Ba mươi năm qua, trừ Trần Duyên Hoa, không ai có thể quản được Kỷ Nhân.
Ấy thế mà giờ lại có một Lục Gia Hòa xuất hiện, khiến Kỷ Nhân trở nên dịu dàng hơn.
"Chuyện này cũng quá đột ngột rồi?!" Đổng Tường trợn mắt há hốc miệng nói.
"Cũng không đột ngột lắm......" Yến Tử lẩm bẩm, cô ấy đã sớm cảm thấy Kỷ Nhân và Lục Gia Hòa có mối quan hệ không bình thường, chỉ là chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó.
Nhưng một khi nghĩ kỹ, cô phát hiện hai người thực ra đã có manh mối từ sớm.
Mấy năm qua cô ấy cũng gặp không ít bạn bè của Kỷ Nhân, nhưng bác sĩ Lục tuyệt đối là người đặc biệt nhất, có lúc tốt đến mức người em gái như cô còn phải ghen tị.
Giờ thì cô đã hiểu rồi... hóa ra tất cả đều là vì tình yêu à~
Nghĩ đến nguyên nhân này, Yến Tử liền bình tâm trở lại, cười hì hì đầy hớn hở: "Khá lắm, khá lắm! Trước giờ em còn đau đầu không biết kiểu đàn ông nào mới xứng với chị, không ngờ lại là bác sĩ Lục. Em thấy bác sĩ Lục rất tốt, thừa sức xứng với chị, mà nói thật nha, tính ra chị coi như là trèo cao đó."
Kỷ Nhân không những không giận, mà còn nghiêm túc gật gật đầu: "Em nói đúng đó, chị đúng thật là gặp vận may không tưởng."
"Có thể đổi cách nói nào hay hơn được không?" Lục Gia Hòa bất đắc dĩ bật cười, đứng dậy nói: "Chị đi lấy ít trái cây, em ở lại nói chuyện với mọi người nhé."
"Được chị." Kỷ Nhân vừa đáp xong, rồi quay qua nhìn hai người, mắt to trừng mắt nhỏ, cười hề hề: "Chúng ta nói cái gì giờ? Mông hai đứa vừa nhón lên là chị đây biết hai đứa muốn buôn chuyện gì rồi ——"
"Chị này!" Yến Tử lập tức làm động tác "suỵt", nhỏ giọng nhắc: "Văn minh chút, văn minh chút, bác sĩ Lục còn ở đây! Chị giữ gìn hình tượng bản thân chút đi."
"Ờ ờ." Kỷ Nhân rụt cổ lại, hơi xấu hổ, "Vậy xin hỏi, các em muốn nói chuyện gì?"
"Muốn buôn chuyện nhiều lắm!" Yến Tử lập tức áp sát cạnh Kỷ Nhân, hai mắt sáng rực, tò mò hỏi, "Chị thích bác sĩ Lục từ bao giờ, rồi khi nào tỏ tình với bác sĩ Lục?"
"Sao em biết là chị tỏ tình?"
"Không cần nói cũng biết! Chắc chắn là chị! Chị khai thật đi, có phải chị đã mặt dày theo đuổi bác sĩ Lục trước không?" Yến Tử hỏi.
Kỷ Nhân nở nụ cười đắc ý.
Nàng đâu có mặt dày đến thế, hê hê!
Là bác sĩ Lục đã thích nàng từ sớm đấy nhé!
Tuy nàng rốt cuộc cũng không biết mình có gì hấp dẫn được bác sĩ Lục, nhưng mỗi lần nghĩ lại thôi cũng thấy vui vẻ vô cùng!!!
Kỷ Nhân: "Hắc hắc hắc...... Ha ha ha ha ha ha!"
Yến Tử không hiểu nổi nhìn nàng, cũng chẳng biết mình chọc trúng huyệt cười nào của nàng, chỉ thấy Kỷ Nhân cười đến ngả nghiêng trên sofa.
Thật là mất mặt.
"Chị đứng dậy mau lên!" Yến Tử thấy Lục Gia Hòa bưng đĩa trái cây đi tới, vội túm Kỷ Nhân kéo lên, "Ngồi ngay ngắn, lưng thẳng, không được bắt chéo chân!"
Kỷ Nhân ngạc nhiên nhìn Yến Tử: "Trời ơi, thời gian đúng là không tha ai, rốt cuộc em cũng sống thành bộ dạng của mẹ rồi đó!"
"Chị cút xéo." Yến Tử vung tay tát một cái, "Bốp", rất vang.
Lục Gia Hòa nghe tiếng này, lông mày hơi giật giật: "Không đau chứ?"
Kỷ Nhân ôm lấy vai, kêu ngao ngao: "Đau quáaaa ~~~"
Yến Tử: "......"
Diễn sâu quá rồi đó chị!
"Để chị xem." Lục Gia Hòa đặt đĩa trái cây xuống, nhẹ nhàng ấn vào tay Kỷ Nhân, rồi quay sang nói: "Yến Tử, lần sau đừng đánh vào cánh tay này nữa, lần trước bị thương vẫn chưa khỏi hẳn đâu."
Yến Tử giật mình hoảng sợ, vội vàng vuốt ve cánh tay Kỷ Nhân: "Thật sự đánh chị đau hả? Vết thương không sao chứ? Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?"
Kỷ Nhân lại "ngao ngao" kêu thêm mấy tiếng, thấy Yến Tử và Đổng Tường càng ngày càng sốt ruột lo lắng, liền không nhịn được mà bật cười.
"Ngốc, chị bị thương ở cánh tay bên kia mà."
"Nhưng bác sĩ Lục vừa nói......" Yến Tử ngơ ngác nhìn sang Lục Gia Hòa, thì thấy Lục Gia Hòa đang cười tinh quái.
Yến Tử: "......"
Ban đầu cô ấy còn nghĩ Kỷ Nhân trèo cao bác sĩ Lục, giờ xem ra, hai người này đúng là sinh ra là để dành cho nhau!
Không nghĩ tới bác sĩ Lục cũng có một mặt tinh quái như vậy.
Có nhận thức này, Yến Tử ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
Cho đến giờ, Lục Gia Hòa trong mắt cô ấy vô cùng hoàn hảo, dù là gia thế, tính cách, dung mạo hay công việc, tất cả đều là điều mà họ tha thiết mơ ước.
Ở cạnh người như thế, đương nhiên khiến người khác cảm thấy áp lực, nên cô ấy mới vô thức theo bản năng mà nhắc Kỷ Nhân giữ hình tượng.
Yến Tử bật cười bất đắc dĩ, cô ấy lo lắng cái gì chứ, hai người này ai chẳng thông minh hơn cô ấy gấp mấy lần, cần gì đến lượt cô ấy phải lo thay?
Hai người kia cười nói quấn quýt, chẳng coi ai ra gì, Đổng Tường nhìn một hồi cũng dần chấp nhận sự thật, nhỏ giọng lầm bầm: "Bảo sao chị Nhân cũng không tìm bạn trai..."
Yến Tử gật gật đầu, nhưng lại cảm thấy Kỷ Nhân không giống người từ nhỏ đã có xu hướng thích con gái, tò mò hỏi: "Chị này, chị phát hiện xu hướng giới tính của mình từ bao giờ vậy?"
"Từ lúc thích bác sĩ Lục." Kỷ Nhân trả lời.
Yến Tử chợt hiểu ra, theo bản năng nhìn sang Lục Gia Hòa: "Thế thì về tình cảm cũng có thể hiểu được, nếu em gặp được người phụ nữ như bác sĩ Lục, em cũng sẽ 'cong'."
"?" Đổng Tường đột nhiên cảm thấy nguy cơ rất lớn, "Không được! Bác sĩ Lục đã có chị Nhân rồi!"
"Vô lý! Em không thể không biết sao?!" Yến Tử quát.
Lục Gia Hòa và Kỷ Nhân đồng loạt bật cười.
Yến Tử nhìn đồng hồ: "Không còn sớm nữa, hai chị mau nghỉ ngơi đi, bọn em về trước đây."
Đổng Tường đứng dậy, quay sang Kỷ Nhân hỏi: "Chị Nhân, chị có muốn về cùng tụi em không? Trễ thế này, chị về một mình không an toàn đâu."
Kỷ Nhân còn chưa kịp mở miệng, Yến Tử đã túm cậu ta lôi đi: "Đi nhanh đi, người ta ở lại nhà bạn gái rồi, có gì mà không an toàn?"
Hai người nhanh nhẹn thay giày xong là biến mất, cửa phòng "rầm" một tiếng đóng lại.
"Hai đứa nó về chắc chắn sẽ bàn tán, buôn chuyện về chúng ta cho xem." Kỷ Nhân nói.
Lục Gia Hòa khẽ cười: "Cuộc sống khô khan, nhạt nhẽo, cho bọn họ chút đề tài để buôn chuyện cũng coi như chuyện tốt."
"Đúng vậy." Kỷ Nhân thoải mái duỗi người, cuối cùng cũng thu phục xong một việc lớn.
Thật ra Kỷ Nhân cũng rất muốn công khai mối quan hệ của mình với Lục Gia Hòa cho Yến Tử biết, chỉ là vẫn luôn thiếu dũng khí. Giờ thì tốt rồi, Kỷ Nhân có thể công khai yêu đương, không cần che giấu nữa!
Thời gian đúng là rất muộn, Lục Gia Hòa nói: "Mai chị phải đi làm."
"...... Vậy, em nên về?" Kỷ Nhân yếu ớt hỏi.
"Nếu em không ngại, có thể ở lại đây một đêm."
"Em đương nhiên không ngại!"
"Vậy em đi tắm trước đi."
"Dạ được~!"
Hai người tắm xong, Lục Gia Hòa đợi một lúc, nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, đứng thẳng nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Kỷ Nhân đứng ở cửa cười với cô, nói câu chúc ngủ ngon, rồi quen đường quen nẻo xoay người vào phòng khách.
Lục Gia Hòa: "......"
Sớm muộn gì cũng phải khóa căn phòng đó lại.
Tắt đèn xong, Lục Gia Hòa nằm trên giường, trằn trọc mãi mà không ngủ được.
Cũng không biết trải qua bao lâu, cô cuối cùng vén chăn lên, chuẩn bị sang căn phòng bên cạnh "vớt" người, ai ngờ vừa mở cửa ra, đã bị bóng người đứng ở cửa làm giật mình.
Kỷ Nhân lén lút đứng ở cửa, trong lòng còn ôm chiếc gối, với vẻ mặt kinh ngạc, rõ ràng cũng bị hành động mở cửa đột ngột của cô dọa giật mình.
"Hì hì...... Chị cũng chưa ngủ sao?" Kỷ Nhân cười gượng.
"Em đang định làm gì vậy?" Lục Gia Hòa chỉ vào chiếc gối của Kỷ Nhân hỏi.
"Em... Phòng lạnh quá, em không ngủ được." Kỷ Nhân mặt không đổi sắc nói dối.
"Em đã bật điều hòa chưa?"
"Em tìm mãi không thấy điều khiển đâu."
Lục Gia Hòa đánh giá nàng, nhếch môi cười, tiện tay cầm chiếc gối của Kỷ Nhân ném lên giường, rồi ôm eo Kỷ Nhân, ngẩng đầu hôn nàng.
Kỷ Nhân mê mẩn với nụ hôn, hoàn toàn không nhận ra tay đối phương lén lút thò vào túi áo tắm dài của mình, lôi ra một vật thể đáng ngờ.
"Cái này là gì đây?" Lục Gia Hòa nhướng mày hỏi.
Kỷ Nhân kinh ngạc tròn mắt: "Ủa? Cái này là gì đây~... sao nhìn giống điều khiển điều hòa quá vậy nè?"