80. Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch

Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch

Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối tuần, hai người ra ngoài ăn cơm, rồi lại thong thả đi dạo phố.
Kỷ Nhân tranh thủ đi vệ sinh một chuyến, trả lời tin nhắn xong thì thấy có người đang đến gần bắt chuyện với Lục Gia Hòa.
Nàng lập tức đi ra, nghe thấy Lục Gia Hòa đang nói: "Xin lỗi, tôi có bạn gái rồi."
Người đàn ông nhìn hai người bọn họ một cái, bực bội bỏ đi.
Trên đường về, Kỷ Nhân không nhịn được lén lên mạng tìm kiếm ——
Bạn gái rất được hoan nghênh thì phải làm sao?
Lục Gia Hòa hỏi: "Tìm ra câu trả lời chưa?"
Kỷ Nhân: "Tìm ra rồi, chuyên gia khuyên em nên thư giãn tâm lý, đừng quá đa nghi: )"
Lục Gia Hòa cong môi bật cười.
"Còn dặn em nên giới thiệu chị cho bạn bè nhiều hơn, để tăng cảm giác an toàn cho em."
"Đã giới thiệu lâu rồi." Lục Gia Hòa nói.
Kỷ Nhân gật gật đầu, nhận ra đây hoàn toàn là lo lắng vô căn cứ. Lo nhiều cũng vô ích, chỉ cần Lục Gia Hòa thích nàng là được, mấy bông hoa cỏ dại bên ngoài làm sao có thể hấp dẫn được Lục Gia Hòa chứ!
"Em chỉ tìm kiếm cho vui thôi, thực ra em cực kỳ tin chị, cũng chẳng có ghen tuông gì đâu. Người khác thích chị, điều đó chứng tỏ chị đủ tốt, em vui còn không hết nữa là!" Kỷ Nhân nói.
"Vậy thì tốt."
Vừa nói dứt lời, điện thoại liền reo lên.
Lục Gia Hòa đang lái xe, nhờ nàng giúp nghe.
"Trời má, là Trình Tĩnh Văn!" Kỷ Nhân vừa cầm máy vừa bấm nghe, còn cố ý im lặng chờ đối phương lên tiếng trước, xem thử có ý đồ gì không.
Lục Gia Hòa liếc nàng một cái, bất lực lắc đầu bật cười.
"Gia Hòa, lần trước Kỷ Nhân đăng trên vòng bạn bè cái ghế massage đó dùng tốt không? Tôi muốn mua cho ba mẹ một cái." Trình Tĩnh Văn nói trong điện thoại.
"Cô có thể dẫn ba mẹ cô tới tiệm thử trực tiếp." Kỷ Nhân đáp.
"Kỷ Nhân?"
"Là tôi đây."
"Hôm khác để tôi đưa ba mẹ đi thử xem, người quen có ưu đãi không?"
"Cô yêu đương chưa?"
"?" Trình Tĩnh Văn mơ hồ không hiểu, "Chủ đề chuyển hướng nhanh quá vậy bà?"
"Nếu cô đang yêu, tôi cho cô ưu đãi."
"..... Không có."
"Vậy thì cô tự làm thẻ hội viên đi, tính theo giá hội viên."
"......"
"Tuổi tác cũng không nhỏ nữa, mau kiếm người yêu đi."
"......"
Điện thoại bên kia dập máy cái rụp, Kỷ Nhân làm mặt vô tội: "Chị coi đó, em hảo tâm khuyên nhủ, cô ấy lại còn tức giận với em."
"Em đúng là thiếu đòn mà." Lục Gia Hòa nói.
"Không phải chứ, chị định vì cô ấy mà đánh em?"
"Cũng không hẳn, chỉ là lúc nghe điện thoại em nói bao nhiêu lời lẽ không đứng đắn? Lát nữa về nhà quỳ cho chị, xem chị thu phục em thế nào."
Về đến nhà, Kỷ Nhân lập tức quỳ lên ghế sofa: "Quỳ đây được không?"
"Đi tắm đi, rồi lên giường quỳ." Lục Gia Hòa xắn tay áo, đi rửa tay.
......
Hai người nằm trên giường, Kỷ Nhân lại kể chuyện khác: "Chỗ em có một buổi liên hoan, ngay tối thứ sáu tuần này, chị đi không?"
"Thứ Sáu chưa chắc chị có thời gian."
Điện thoại Kỷ Nhân reo, Lục Gia Hòa cầm lên đưa cho nàng, mắt nhìn tên người gọi: "Giai Giai là ai?"
"Nhân viên chi nhánh mới khai trương, thông minh lại chăm chỉ, còn là sinh viên đại học, gần đây mới thăng chức chủ quản. Có vài việc chưa rõ, may mà cô bé rất nhiệt tình học hỏi." Kỷ Nhân nhấc máy, quả nhiên là hỏi chuyện kinh doanh.
Lục Gia Hòa cũng không để ý nhiều, nhưng mấy tối liền sau đó, nhân viên này đều nhắn tin hoặc gọi điện cho Kỷ Nhân.
Có lần Kỷ Nhân đang tắm, điện thoại reo, Lục Gia Hòa cầm điện thoại lên: "Giai Giai lại gọi cho em kìa."
"Chị giúp em nghe một chút đi." Kỷ Nhân hô từ trong phòng tắm.
Lục Gia Hòa nghe máy, chỉ nghe thấy giọng điệu nũng nịu: "Nhân tỷ ơi, Đổng Tường ca tan ca rồi, em không còn cách nào khác mới tìm chị, em không làm phiền chị chứ?"
"Không làm phiền." Lục Gia Hòa nói.
Đối phương ngớ người, nhận ra giọng không đúng: "Chị là?"
"Lục Gia Hòa."
"A, hóa ra là Lục tỷ. Em tìm Nhân tỷ hỏi chút chuyện công việc, chị có thể đưa máy cho chị ấy được không?"
"Đợi chút, em ấy đang tắm." Lục Gia Hòa mở cửa phòng tắm.
Kỷ Nhân giật mình quay lại nhìn thấy cô, bật cười: "Em còn chưa tắm xong mà, chị sao lại gấp không chờ nổi như vậy?"
Lục Gia Hòa cười như không cười: "Bao giờ em tắm xong?"
"Muốn cùng tắm không?" Kỷ Nhân tiến lại, cúi đầu hôn cô.
"Ưm." Lục Gia Hòa đẩy nàng ra một chút, đưa điện thoại cho nàng xem, "Nhân viên của em tìm em kìa."
Kỷ Nhân nhìn vào màn hình điện thoại: "Không phải đã cúp máy rồi sao?"
Lục Gia Hòa liếc nàng một cái, đặt điện thoại xuống, bật cười, rồi ngẩng đầu véo nhẹ cằm nàng một cái, cúi xuống cắn luôn lên vai nàng.
Kỷ Nhân thở gấp, vội vàng lau khô người rồi ôm cô trở về phòng.
Sáng thứ Sáu, Kỷ Nhân nhắc chuyện liên hoan: "Tối nay em không về ăn cơm đâu, nhưng em sẽ cố về sớm."
"Ừm."
"Chị thật sự không có thời gian đi sao?" Kỷ Nhân lại hỏi.
"Chị với nhân viên của em cũng không quen, đi cũng ngại lắm."
"Sao lại không quen, bọn họ đều biết chị hết mà, còn muốn kéo chị đi chơi cùng nữa kìa."
Lục Gia Hòa cười hỏi: "Đều biết chị?"
"Chứ sao không, với lại cái miệng rộng của Yến Tử, rảnh liền đi khoe ân ái của hai đứa mình trong nhóm, còn có đám người gặm cp tụi mình nữa." Kỷ Nhân cười khúc khích.
Nghe vậy, Lục Gia Hòa cũng cười: "Em thiếu thông minh thật."
"Ưm? Sao cơ?"
Lục Gia Hòa nhún nhún vai, suy nghĩ rồi nói: "Tối nay chị cố gắng chạy qua."
"Chị là tuyệt nhất!"
Lần này liên hoan vẫn do quản lý tổ chức, đi chủ yếu là các trưởng phòng hai chi nhánh, vừa có thể tăng cường tình cảm, vừa trao đổi thông tin.
Kỷ Nhân cùng Yến Tử ngồi chung chỗ, đang nói chuyện thì chiếc ghế bên cạnh bỗng bị kéo ra, nàng lập tức ngẩng đầu nhìn, nụ cười gượng gạo, hơi thất vọng: "À, Giai Giai hả."
"Dạ, không còn chỗ khác, Nhân tỷ, em ngồi đây được không ạ?" Du Giai Giai rụt rè hỏi.
"Ở đây thì không được." Kỷ Nhân đảo mắt một vòng, gọi lớn, "Phục vụ, thêm cái ghế nữa!"
Yến Tử nghiêng đầu liếc mắt, nói: "Chỗ này để dành cho Gia Hòa tỷ đấy."
"Lục tỷ cũng tới ạ?" Du Giai Giai hỏi.
"Đúng vậy, Gia Hòa tỷ là gia quyến của lão bản, đương nhiên phải đến rồi." Yến Tử đáp.
Kỷ Nhân nghe xong mấy chữ "gia quyến của lão bản" liền vui như mở cờ trong bụng: "Chị ấy là gia quyến của ai cơ?"
Nhìn nụ cười của nàng, Yến Tử biết ngay nàng muốn nghe gì, vừa trợn mắt nhưng vẫn phối hợp: "Là gia quyến của bà chị, Kỷ Nhân đây."
Kỷ Nhân nghe xong thích muốn chết, cười đến không thấy hai mắt, hai người lại ríu rít trò chuyện tiếp.
Cái ly trước mặt đột nhiên bị ai đó cầm đi, Kỷ Nhân đắm chìm trong chủ đề nên không để ý, ngược lại Yến Tử mắt tinh, thấy Du Giai Giai rót rượu vào ly rồi từ từ đặt lại.
Ngồi cạnh lão bản, giúp rót rượu rót trà, cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Yến Tử luôn cảm thấy ánh mắt cô ta kỳ lạ, thỉnh thoảng lén lút liếc nhìn Kỷ Nhân, dường như đang tìm cách thu hút sự chú ý của nàng.
Không biết có phải suy nghĩ nhiều hay không, Yến Tử cố ý cất cao giọng: "Gia Hòa tỷ lại bị người ta xin WeChat nữa hả?"
Kỷ Nhân: "Đúng vậy đó, lúc đi chơi thường xuyên có con trai tìm chị ấy xin WeChat, làm chị tức muốn chết!"
"Vậy có ai xin WeChat chị không?"
"Không có."
"Nếu có người xin WeChat chị, chị tính sao?"
"Đạp bay một cước."
Mọi người xung quanh đều bật cười, Du Giai Giai cũng cười ngượng ngùng, đưa khăn giấy: "Nhân tỷ, lấy khăn tay không?"
"Không cần, chị rửa tay rồi." Kỷ Nhân thấy món ăn đã lên đầy bàn, kêu gọi mọi người ăn cơm, vừa ăn vừa trao đổi công việc.
Sau một lát, Kỷ Nhân nhận điện thoại Lục Gia Hòa, buông đũa xuống ra đón người.
Nhìn nàng vô cùng háo hức, quản lý cười: "Kỷ tổng yêu đương với bạn gái cũng lâu rồi mà tình cảm vẫn tốt thật."
"Không chỉ tốt thôi đâu, các người không hiểu được Gia Hòa tỷ có ý nghĩa như thế nào với chị tôi đâu." Yến Tử đầy ẩn ý nói.
Đổng Tường ở một bên điên cuồng gật gật đầu: "Nhân tỷ từ lúc yêu đương đến giờ, tôi suýt không nhận ra luôn, yêu vào đúng là giúp người ta tiến bộ thật!"
Chỉ chốc lát sau, Kỷ Nhân đã nắm tay Lục Gia Hòa đi vào.
Mọi người đồng loạt chào hỏi Lục Gia Hòa, lời khen ngợi hiện rõ trên mặt, ai cũng muốn nhân cơ hội lấy lòng lão bản nương một chút.
"Xin lỗi, làm phiền mọi người rồi, mọi người cứ tự nhiên, không cần để ý tôi, tôi chỉ đến cọ bữa cơm thôi." Lục Gia Hòa cười ngồi xuống, chú ý đến cô gái trẻ bên cạnh, gương mặt khá ngọt ngào, chỉ có điều nụ cười hơi gượng gạo.
"Chị mau ăn đi." Kỷ Nhân sợ cô đói, liên tục gắp đồ ăn cho cô, còn gắp cho cô một miếng đường dầu ba ba, "Nếm thử cái này đi, bên ngoài giòn rụm, cũng không bị ngấy đâu."
"Ừm, ngon thật." Lục Gia Hòa nếm một miếng.
"Liễu lão sư cũng thích món này, lát nữa em đóng gói một phần mang về cho dì."
"Được." Lục Gia Hòa mỉm cười, thấy mọi người len lén quan sát hai người, bèn nói, "Em đừng lo cho chị, nói chuyện công việc với bọn họ đi."
Kỷ Nhân gật gật đầu, lại tiếp tục trò chuyện với nhân viên về khó khăn trong công việc, tay thì không ngừng bóc tôm, rồi bỏ vào chén Lục Gia Hòa.
Lục Gia Hòa ngẩng đầu nhìn gò má nàng một chút, bật cười, cúi đầu xuống thì ánh mắt lại liếc sang phía ghế bên cạnh.
Cô mỉm cười quay đầu nhìn lại: "Tôi hình như lần đầu gặp em, em tên gì?"
"Dạ, Du Giai Giai."
Đối diện nụ cười rạng rỡ của cô, đối phương theo bản năng cúi đầu nhỏ giọng đáp lời.
"Chào em, lần trước tôi từng nhận điện thoại của em." Lục Gia Hòa thản nhiên ăn tôm, "Đáng tiếc em chưa kịp nói chuyện chính thì bị Kỷ Nhân cắt ngang, xin lỗi nhé."
"Không sao không sao ạ." Du Giai Giai nhớ lại cuộc nói chuyện của hai người qua điện thoại hôm đó, ngượng nghịu chớp mắt.
"Hai người đang nói gì thế?" Kỷ Nhân thấy hai người đang trò chuyện, tò mò chen đầu qua.
"Đang nói chuyện lần trước gọi điện đó, em ấy có vấn đề công việc tìm em, lúc đó em không nghe, về sau đã tìm được em chưa?"
"Tìm rồi, chỉ hỏi về sắp xếp nhân viên thôi." Kỷ Nhân căn dặn, "Giai Giai, lần sau những vấn đề kiểu này em tìm quản lý hoặc chủ quản khác cũng được, họ đều có kinh nghiệm, cũng biết chỉ dạy em, đừng đi đường vòng."
"Đúng đó, cứ hỏi tôi là được, mấy chuyện này còn phải phiền Nhân tỷ làm gì?" Không biết ai đó xen vào một câu, khiến Du Giai Giai lúng túng cúi đầu ăn cơm.
Ăn xong, quản lý lại sắp đi hát karaoke uống rượu, Kỷ Nhân nói: "Mọi người cứ đi chơi đi, chúng tôi về trước."
"Nhân tỷ, cùng đi đi!" Người khác hô lên.
"Không đi đâu, Gia Hòa ngày mai còn phải đi làm, chúng tôi phải về sớm." Kỷ Nhân nói.
Mọi người trêu chọc: "Ôi chaooooo~"
"Đi đi đi!" Kỷ Nhân cười vẫy vẫy tay, vừa quay đầu liền bắt gặp Du Giai Giai đang lén lút nhìn Lục Gia Hòa.
Nàng nhíu mày, nắm tay Lục Gia Hòa: "Về thôi."
"Em thật không muốn đi hả?" Lục Gia Hòa dịu dàng nói, "Em muốn chơi thì cứ đi, chỉ cần về sớm một chút là được."
"Không đi, em chỉ muốn ở với chị thôi." Kỷ Nhân kéo cô ra ngoài, đi ngang qua Du Giai Giai, nàng quay đầu liếc mắt, đúng lúc chạm phải ánh mắt nhìn chằm chằm của Du Giai Giai.
Bước chân nàng khựng lại, hỏi: "Giai Giai, em yêu đương chưa?"
Du Giai Giai sững người, ngượng ngùng đỏ mặt: "Chưa ạ."
"Tuổi tác cũng không nhỏ nữa, mau kiếm người yêu đi."
Du Giai Giai còn định nói mình mới hai mươi ba, thì đã nghe Kỷ Nhân cúi đầu nói khẽ: "Đừng nhớ thương người không nên nghĩ tới, ảnh hưởng công việc đó."
Sắc mặt Du Giai Giai trắng bệch, vừa bối rối vừa buồn bã gật đầu.
Hai người lên xe, Lục Gia Hòa hỏi: "Em nhìn ra tâm tư của cô ấy rồi?"
"Nói nhảm, em đâu có mù, ánh mắt người ta dường như dán chặt lên người chị luôn!" Kỷ Nhân bực tức nói.
Lục Gia Hòa: "......?"
Kỷ Nhân uất ức uống một ngụm nước: "Thật sự luôn, sao em có cảm giác cả thế giới đều muốn cướp chị khỏi em vậy?"
Lục Gia Hòa: "???"
"Chị cũng quá thu hút người khác rồi, nam nữ gì cũng phải đề phòng, không ngờ ngay cả nhân viên cũng phải cảnh giác, giờ em chẳng còn chút cảm giác an toàn nào cả." Kỷ Nhân ủy khuất nói, "Em mặc kệ, chị phải chịu trách nhiệm đấy."
"Em...... cảm thấy Du Giai Giai thích chị?" Lục Gia Hòa từ tốn hỏi.
"Chứ còn gì nữa, nếu không thì cô ấy lén nhìn chị làm gì? Ánh mắt kia, cái vẻ mặt kia, em nhìn một cái là biết ngay! Cô ấy chắc chắn thầm mến chị, bảo sao hôm nay cố chen ngồi cạnh, hóa ra là để tiện nhìn trộm!"
"......"
Lục Gia Hòa im lặng, rồi bỗng bật cười: "Em thật sự đúng là......."
"Cái gì?"
"Để chị xem trong cái đầu em chứa đựng những gì?" Lục Gia Hòa đưa tay xoa xoa đầu nàng.
Kỷ Nhân ngẩng đầu nhìn cô: "Chị cứ xem đi, trong mắt em có gì, thì trong đầu em chính là cái đó."
Lục Gia Hòa nhìn chăm chú vào mắt nàng, nở nụ cười từ tận đáy lòng.
Những ngày phiền muộn đều tan như mây khói, Kỷ Nhân bề ngoài vốn đã rất hấp dẫn các cô gái trẻ, chưa kể nàng còn là lão bản, dù đã có bạn gái rồi thì vẫn sẽ có người âm thầm ôm chút tâm lý may mắn.
Kỷ Nhân nói mình không có cảm giác an toàn, nhưng cô sao lại không phải như vậy.
Tuy nhiên, cô nhìn Kỷ Nhân ngốc nghếch trước mắt, ngốc nghếch ngay thẳng, căn bản không phát hiện được tâm tư người khác, tâm tư ngốc nghếch của Kỷ Nhân toàn bộ đổ dồn lên người cô rồi.
"Đồ ngốc."
"Tại sao đột nhiên nói em ngốc?" Kỷ Nhân không hiểu.
"Chị là thích đồ ngốc, chị muốn sống cả đời với đồ ngốc. Em nói xem, em có phải đồ ngốc không?" Lục Gia Hòa nói.
Kỷ Nhân: "Em siêu siêu ngốc luôn được chưa ạ!!!"