Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Ngôi Nhà Mới
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Nhân miệt mài bên cạnh Liễu Gia học nấu ăn suốt 2 năm, cũng coi như có chút thành tựu, tự mình bày được hẳn một bàn đồ ăn để chiêu đãi cả nhà.
Lúc sinh nhật Lục Gia Hòa, nàng đã bận rộn từ tờ mờ sáng, làm hẳn mười món ăn một món canh, còn nghiêm túc tuyên bố: “Thập toàn thập mỹ, toàn tâm toàn ý.”
“Cô bày ra mấy cái ý nghĩa rườm rà này làm gì không biết.” Lý Thần Dao chửi bậy.
“Dạo này tôi đọc sách nhiều, cảm giác trình độ văn hóa tiến bộ vượt bậc đó.” Kỷ Nhân đắc ý khoe.
Lý Thần Dao bật cười, hỏi nàng đọc những cuốn nào.
Kỷ Nhân đang định kể tên những món ăn thì Giáo sư Lục và Liễu Gia đã về đến.
“Trăn Trăn đến chưa?” Liễu Gia vừa bước vào cửa đã ngoái đầu tìm kiếm.
“Còn chưa đâu ạ, mẹ của con bé có tật lề mề bẩm sinh.” Kỷ Nhân nói.
Trăn Trăn là con của Yến Tử và Đổng Tường, tháng trước vừa tròn một tuổi. Lúc mới sinh, Yến Tử đã nhờ người mà cô ấy cho là nhân vật tầm cỡ nhất, Liễu lão sư đặt tên cho đứa nhỏ.
“Gọi Trăn Trăn đi, sức sống mãnh liệt, y như hai chị em các con.”
Yến Tử nghe xong cực kỳ hài lòng, cả ngày khoe với Kỷ Nhân về cái tên đáng yêu của con gái mình.
Mà Liễu Gia cũng cực kỳ thích đứa nhỏ này, không thích khóc, gặp ai cũng cười, rất biết làm quen người lạ.
Thỉnh thoảng ông bà còn chủ động sang trông cháu, cuộc sống về già thêm nhiều niềm vui.
Kỷ Nhân thấy Liễu lão sư thích con nít như vậy, có lần không kìm được mà hỏi Lục Gia Hòa: “Chị nói xem chúng ta có nên sinh một đứa không?”
“Sinh kiểu gì?” Lục Gia Hòa cười hỏi lại.
“Em tra rồi, có công nghệ khoa học mà.”
“Vậy em tính ai sẽ sinh?”
Kỷ Nhân ngẫm nghĩ nghiêm túc, sinh con quá cực, nàng không nỡ để Lục Gia Hòa đau. Nhưng bản thân nàng lại còn bận tối mắt tối mũi, sinh xong mang con theo thì sợ không có thời gian chăm sóc.
Chỉ riêng việc tận hưởng thế giới riêng của hai người với Lục Gia Hòa đã không đủ thời gian rồi.
Cuối cùng nàng chỉ có thể từ bỏ ý định đó, thay vào đó hỏi thăm chuyện nhận con nuôi.
Lục Gia Hòa nói: “Nếu đón đứa nhỏ về, chúng ta chắc chắn phải có trách nhiệm. Nhưng cả hai đều bận, không có thời gian ở bên con. Vài năm nữa ba mẹ cũng lớn tuổi, cũng không thể trông đứa nhỏ được. Yến Tử chẳng phải còn định sinh hai đứa sao, đến lúc đó để mẹ chị qua hỗ trợ, để bà thỏa nguyện một chút cũng tốt.”
Kỷ Nhân cười nói: “Vậy thì Yến Tử nằm mơ giữa ban ngày cũng phải bật cười tỉnh giấc đấy, mà bố nó chắc không thể để Liễu lão sư vất vả trông nhiều đứa đến thế được. May mắn thì còn nuôi được một đứa con gái giống chị.”
***
Chẳng bao lâu sau, Yến Tử ôm chồng con đến.
Liễu Gia mở cửa, cười tít mắt khi nhìn thấy Trăn Trăn trong lòng Yến Tử, nhỏ giọng hỏi: “Ngủ rồi à?”
“Chắc là say xe, cứ lên xe là ngủ say tít luôn ạ.” Yến Tử giải thích.
Liễu Gia cười không được, khóc không xong.
Yến Tử ôm đứa nhỏ vừa định vào phòng ngủ thì bị Kỷ Nhân chặn lại: “Để bên phòng sát vách đi.”
Yến Tử nhìn căn phòng trống trải, lạnh lẽo bên cạnh, lại nhìn phòng ngủ chính ấm cúng: “Em để con nằm ngủ tạm phòng các chị một tí được không?”
“Hôm nay con bé tắm chưa?” Kỷ Nhân hỏi.
“Chưa, mới giữa trưa mà tắm gì giờ này.”
“Vậy không được, Gia Hòa không cho người chưa tắm lên giường.”
“......” Yến Tử nhìn nàng vài lần, “Có phải chị thường xuyên không tắm đúng không?”
“Nói bậy, dạo này chị chăm tắm lắm, một ngày có thể tắm mấy lần đó!”
“Ồ — ra là vậy.” Yến Tử cười hì hì, né tay Kỷ Nhân vừa vồ tới, nhanh chóng ôm đứa nhỏ chạy vào phòng khách.
Kỷ Nhân nhìn thời gian, gọi điện cho Lục Gia Hòa, nhưng không ai bắt máy.
Lý Thần Dao thấy nàng đứng ngóng trông, mắt dán chặt vào cửa, hỏi: “Gia Hòa sao còn chưa về? Kẹt xe hả?”
“Tôi xuống lầu xem thử.” Kỷ Nhân chạy vội xuống cổng khu chung cư, người ra vào còn lén lút nhìn nàng, nhưng nàng chẳng bận tâm. Đến khi thấy chiếc xe quen thuộc vừa chạy vào, nàng lập tức hớn hở chạy tới.
“Em chạy xuống làm gì?” Lục Gia Hòa xuống xe hỏi.
“Chị không nghe điện thoại, em lo.” Kỷ Nhân nói.
“Trên đường kẹt xe một chút.” Lục Gia Hòa tiến lại gần, để ý chiếc tạp dề nàng đang mặc, phía trên còn in hai chữ “Trù Thần” to tướng, cứ thế đứng giữa khu dân cư phô bày với thiên hạ, khiến cô không nhịn được bật cười.
Kỷ Nhân giơ hai tay định ôm cô, nhưng theo ánh mắt của Lục Gia Hòa phát hiện mình quên không cởi tạp dề, liền ngượng ngùng rụt tay lại.
Lục Gia Hòa nhíu mày: “Sao không ôm chị nữa?”
“Tạp dề bẩn.” Kỷ Nhân nói.
“Không sao, chị không chê.” Lục Gia Hòa chủ động ôm lấy nàng, còn trêu chọc nói: “Đây là huy chương lao động của em mà.”
Kỷ Nhân cảm động vô cùng: “Nếu chị diễn tự nhiên hơn chút nữa, em sẽ tin thật đấy.”
Lục Gia Hòa ngửa đầu cười phá lên.
Kỷ Nhân cởi tạp dề ra, một lần nữa ôm lấy cô, rồi mới nắm tay cô về nhà.
Vừa đẩy cửa ra, chỉ nghe thấy trong nhà tiếng ồn ào náo nhiệt —— Trăn Trăn tỉnh rồi, tất cả mọi người đang trêu chọc cô bé.
Kỷ Nhân thấy mọi người chỉ chú ý đến đứa bé, hét lớn: “Sớm về rồi nè!”
Mọi người liếc mắt nhìn, rồi một lát sau lại quay lại chơi với đứa bé.
Kỷ Nhân: “......”
Lục Gia Hòa thấy vẻ mặt tủi thân của nàng, thấy buồn cười, vừa rửa tay vừa hỏi: “Sao em buồn bã thế?”
“Rõ ràng chị mới là người được chúc mừng sinh nhật, kết quả mọi người đều đi nhìn Trăn Trăn.” Kỷ Nhân giọng đanh đá nói, “Nếu không thì em đem Trăn Trăn về trước?”
“Chị là người được chúc mừng sinh nhật, không phải ông hoàng bà chúa, không cần mọi người phải vây quanh chị.” Lục Gia Hòa buồn cười chọc chọc trán nàng.
“A, mấy người vô lương tâm đó, kệ họ đi, em vây quanh chị là được rồi.” Kỷ Nhân nói.
“Đúng vậy, có em là đủ.” Lục Gia Hòa cười hôn má nàng một cái.
“Chậc chậc, ai mà dám nhìn hai chị nữa.” Yến Tử ôm Trăn Trăn đến rửa tay, cười giỡn nói, “Lúc nào cũng khoe khoang tình cảm, chúng em hận không thể mù mắt luôn đây.”
“Chị nhìn em đúng là ngứa mắt đấy.” Kỷ Nhân vỗ Yến Tử một cái.
Trăn Trăn quay đầu nhìn nàng, lại quay qua nhìn Lục Gia Hòa, hướng Lục Gia Hòa nhếch môi cười, hai tay vung vẩy trong không trung.
“Lại đây, ôm Tiểu Trăn Trăn nào.” Lục Gia Hòa lập tức ôm Trăn Trăn, chạm nhẹ lên khuôn mặt bóng loáng mềm mịn của cô bé, “Tiểu Trăn Trăn đúng là thơm sữa quá đi thôi.”
Kỷ Nhân lại gần: “Thế còn em thì sao?”
“Lão Kỷ Nhân đúng là hôi rình hôi rình quá đi.” Yến Tử nói xong cũng cười ha hả, quả nhiên bị đánh cho tơi tả.
Mọi người đã đến đông đủ, có thể dọn đồ ăn.
Cả bàn đồ ăn toàn là thành quả học hỏi của Kỷ Nhân, mỗi món đều là món Lục Gia Hòa thích ăn, tay nghề được Liễu lão sư truyền dạy.
Yêu chiều Kỷ Nhân hỏi Lục Gia Hòa hương vị thế nào, Lục Gia Hòa cười nói: “Có vị của mẹ.”
Kỷ Nhân có chút đắc ý, nhưng lại không biết vì cái gì mà tất cả mọi người đều cười.
Sau bữa cơm, Kỷ Nhân lại lấy bánh kem từ tủ lạnh ra.
“Cái này chính em làm đúng không?” Lục Gia Hòa nhìn nhìn bánh kem, nửa tin nửa ngờ nhìn về phía nàng.
“Đúng! Chị thực sự là quá thông minh, làm sao nhìn ra được?!” Kỷ Nhân vui vẻ hỏi.
“Cửa hàng chính quy không viết chữ xiên xẹo thế này đâu.” Lục Gia Hòa chỉ vào dòng chữ trên bánh cười, “Giống hệt chữ em dán trên tường.”
“Trên tường dán gì vậy?” Yến Tử nhìn xung quanh.
“Không có gì!” Kỷ Nhân thầm may mắn, may mắn sáng sớm đã lén lút gỡ tờ kiểm điểm trên tường xuống.
“Mau ăn bánh kem nào, để chúng tôi cũng được thơm lây, nếm thử tay nghề Kỷ lão bản.” Lý Thần Dao nói.
“Em mấy ngày nay đi tiệm bánh học làm, mùi vị không biết như thế nào, em cũng không dám chắc.” Kỷ Nhân chia bánh kem cho mọi người xong, đem phần lớn nhất đưa cho Lục Gia Hòa.
Thực ra rất ngon.
Kỷ Nhân đã chọn bơ và nguyên liệu tốt nhất, chỉ là tạo hình không tinh xảo lắm, nhưng hương vị không hề thua kém, nhận được lời khen nhất trí của mọi người.
“Thích không?” Kỷ Nhân lợi dụng lúc mọi người trò chuyện, lén quay sang hỏi Lục Gia Hòa.
Lục Gia Hòa gật đầu lia lịa, miệng đầy bánh kem, chỉ có thể dùng ngón cái biểu thị.
“Sinh nhật sau này em sẽ làm cho chị.”
Lục Gia Hòa khóe miệng khẽ cong: “Hôm nay em vất vả rồi.”
“Không vất vả.” Kỷ Nhân giơ tay lau vết kem ở khóe miệng cô, đưa lên trước mặt, trêu chọc, “Không ăn hết, định giữ lại làm món tráng miệng à?”
Lục Gia Hòa cúi đầu ngậm lấy ngón tay nàng, liếm sạch kem, động tác liền mạch, dứt khoát. Kỷ Nhân còn chưa kịp phản ứng, cô đã thản nhiên tiếp tục ăn bánh kem.
Kỷ Nhân huých huých vai cô, mặt đỏ bừng đến tận tai hỏi: “Chị có thể làm lại lần nữa không?”
“Làm gì cơ?” Lục Gia Hòa vẻ mặt ngây thơ hỏi.
“Vừa rồi chị......”
“Kỷ Nhân, Gia Hòa, tôi về trường đây.” Lý Thần Dao ngắt lời, đi đến đưa cho Lục Gia Hòa một hộp quà, “Đây là quà, sinh nhật vui vẻ.”
“Cảm ơn, đi đường cẩn thận.”
Hôm nay là ngày làm việc, mọi người ăn trưa xong đều phải quay về công ty, ngay cả Lục Gia Hòa cũng không ngoại lệ. Sau khi nhận quà từ mọi người, cô vội vàng về bệnh viện tiếp tục làm việc.
Yến Tử là người cuối cùng ra về, ôm đứa bé hỏi: “Chị chuẩn bị quà gì cho Gia Hòa tỷ thế, sao không thấy chị lấy ra cho mọi người xem chút?”
“Không phải đã ăn vào bụng rồi sao?”
“Chỉ một bữa cơm thôi sao?”
“Đúng thế, không được sao?”
Yến Tử khinh thường nói: “Chị keo kiệt quá, may mà Gia Hòa tỷ không ngại, gặp em là chị đã bị đạp xuống mương rồi.”
Kỷ Nhân cười mà không nói gì, nhéo nhéo má Trăn Trăn, bắt đầu đuổi khách: “Đi nhanh đi, chị mệt rồi, muốn nghỉ một lát.”
Yến Tử liếc mắt.
Kỷ Nhân ngủ một giấc trưa, lại dọn dẹp nhà cửa, đến khi nhận điện thoại xong mới nhìn đồng hồ, rồi khởi hành đi đón Lục Gia Hòa tan ca.
Lục Gia Hòa đi đến cửa chính, không thấy xe Kỷ Nhân đâu, gọi điện hỏi: “Em tới chưa?”
“Đến ngay đây.”
Vài phút sau, một chiếc mô tô cực ngầu dừng trước mặt Lục Gia Hòa.
Kỷ Nhân đã rất lâu chưa đi xe máy, Lục Gia Hòa nhìn nàng từ trên xuống dưới: “Sao em lại đi xe máy đến?”
“Lên xe, em dẫn chị đi một nơi.” Kỷ Nhân nhếch môi cười.
Lục Gia Hòa nhận mũ bảo hiểm, vừa ngồi lên phía sau đã thấy nàng đeo một cái ba lô, bên trong đựng một bó hoa đủ màu sắc.
Lục Gia Hòa gỡ ba lô từ vai nàng xuống, đeo vào lưng mình, cười tủm tỉm vòng tay ôm lấy eo nàng: “Gu của em tăng lên rồi đấy.”
“Ngày nào cũng thấy chị mua hoa về nhà, em biết chị thích gì mà.” Kỷ Nhân cười.
Xe chạy nhanh, Lục Gia Hòa nhìn phong cảnh hai bên lướt qua, nghĩ đến lần đầu tiên ngồi sau xe thế này, cảm giác phấn khích vẫn còn nguyên, cảm xúc mạnh mẽ như chưa bao giờ biến mất.
Khi cô còn đang đắm chìm trong hồi ức, xe dừng lại.
Lục Gia Hòa lấy lại tinh thần, phát hiện hai người đang đứng ở nơi kỷ niệm của cô —— cây cầu lớn đó.
Đèn vừa lên, đối diện vẫn là những tòa cao ốc, hai bên những ngôi nhà thấp vẫn chưa bị phá dỡ, dường như mọi thứ đều không thay đổi.
Điều duy nhất thay đổi là tâm trạng.
Hai người tựa vào lan can, ngắm nhìn phong cảnh trên cầu.
Cánh hoa trong ba lô bay phất phơ trong gió.
“Đã rất lâu rồi chưa đến đây.” Lục Gia Hòa dang hai tay ra, ôm lấy làn gió.
“Đúng vậy.” Kỷ Nhân nhìn chằm chằm gương mặt cô, trong mắt phản chiếu phong cảnh đẹp nhất trên đời, “Chị còn nhớ lần trước em nói gì ở đây không?”
“Nhớ rõ, nhớ hết.” Lục Gia Hòa hồi tưởng đến cảnh tượng lúc đó, vẫn còn nhớ rõ hai người đã trò chuyện những gì, bao gồm cả tâm trạng lúc ấy, vẫn như cũ rõ mồn một trước mắt.
“Lần đầu tiên đứng ở đây, một mình, em đã cảm thấy nơi này không tệ, muốn thử xem có thể đặt chân tại thành phố này hay không. Lần thứ hai đứng ở đây, là cùng chị, nói cho chị biết em cũng không chắc tương lai sẽ phát triển thế nào, có thể sẽ ở lại, hoặc cũng có thể như trước rời khỏi nơi này, đi đến thành phố tiếp theo.” Kỷ Nhân chậm rãi nói.
Lục Gia Hòa nghiêm túc nhìn nàng, dường như đoán được nàng sẽ nói gì, ánh mắt dần dần dịu dàng.
“Hôm nay đứng ở đây, vẫn là cùng chị.” Khóe miệng nàng khẽ cong, “Lần này, em sẽ nói cho chị biết, em nhất định phải ở lại đây. Chị ở đâu, em ở đó.”
Nàng là một con chim di trú không có nơi cố định, phiêu bạt nửa đời người, cuối cùng cũng tìm được nơi mình thuộc về —— Đó chính là nơi Lục Gia Hòa ở.
Lục Gia Hòa hiểu ý nàng, mỉm cười, nắm chặt tay nàng.
Kỷ Nhân hôn nhẹ lên mu bàn tay cô: “Cho nên, em muốn dẫn chị đi một nơi.”
“Không phải ở đây sao?” Lục Gia Hòa nghi hoặc.
“Không phải.”
“Thế là nơi nào?”
Kỷ Nhân chở cô, tiếp tục đi về phía trước.
Lục Gia Hòa nhìn cảnh sắc xung quanh, càng lúc càng không đoán ra được nơi cần đến.
Xe dừng trước một tòa biệt thự, Lục Gia Hòa mờ mịt nói: “Đến đây làm gì?”
“Xem nhà.”
“Xem nhà gì cơ?” Lục Gia Hòa nghi ngờ nhìn xung quanh, phía trước có người môi giới đang vẫy tay với họ.
“Kỷ tiểu thư, mời vào.” Người môi giới nhiệt tình dẫn hai người họ vào tham quan, miệng không ngừng kể về thiết kế, tổng thể, cuối cùng còn kéo sang vấn đề phong thủy.
Đi một vòng đơn giản, Lục Gia Hòa mới xác định Kỷ Nhân thật sự định mua nhà, liền kéo nàng sang một bên, hỏi nhỏ: “Sao em đột nhiên nghĩ đến mua nhà?”
“Cũng không hẳn là đột ngột, thực ra trước đó em đã có ý định mua nhà, chỉ chờ chi nhánh ổn định rồi mới tính tiếp.” Kỷ Nhân giải thích.
“Em không phải cảm thấy nhà ở là gò bó, vướng víu sao?”
“Với em trước đây mà nói, đúng là như vậy. Nhưng bây giờ nhà cửa với em mà nói, là gia đình.” Kỷ Nhân cúi đầu tựa trán vào trán cô, nhẹ nhàng nói, “Lần trước em đi công tác về bị cảm, làm chị vất vả, Liễu lão sư và Giáo sư Lục còn đặc biệt đến chăm sóc em, lúc đó em nghĩ, mình lại có người nhà rồi, thật tốt.”
Lục Gia Hòa nắm tay nàng, nói: “Người nhà của chị, cũng chính là người nhà của em.”
Khóe miệng Kỷ Nhân khẽ cong: “Cho nên em cũng muốn cho người nhà một căn nhà tốt hơn. Nơi này cách bệnh viện của chị và trường của Giáo sư Lục đều không xa, môi trường cũng tốt, chúng mình có thể đón Liễu lão sư và Giáo sư Lục về ở, sau này cũng tiện chăm sóc hai người.”
“Nhưng... có thể áp lực sẽ quá lớn?”
“Không đâu, em chỉ tiết kiệm thôi, không phải nghèo.”
Lục Gia Hòa khẽ cười một tiếng.
“Hai đứa mình không thể cho ông bà ôm cháu, thì dành nhiều thời gian bầu bạn với họ. Ở cùng nhau có thể chăm sóc lẫn nhau, phòng lại nhiều, sẽ không quấy rầy. Yến Tử cũng có thể đưa chồng con đến chơi bất cứ lúc nào, muốn ở bao lâu cũng được, để trong nhà thêm náo nhiệt một chút.”
Lục Gia Hòa bị nàng thuyết phục, cùng nàng thương lượng giá cả: “Còn thiếu bao nhiêu tiền, chị bù thêm cho em, chúng ta mua luôn một lần.”
“Không cần, đây là quà sinh nhật cho chị.” Kỷ Nhân nói.
Nghe vậy, Lục Gia Hòa nhíu mày: “Thực ra có chuyện chị chưa nói với em.”
“Cái gì?”
“Ngày kia mới là sinh nhật của chị, tận ngày kia lận.”
“......”
Kỷ Nhân phản ứng mấy giây, cất tiếng cười lớn, hai người nhìn nhau cười ngây ngô.
Kỷ Nhân nắm tay cô: “Chúng ta xem tiếp đi, lần này cần phải nhìn thật kỹ.”
Lục Gia Hòa ngắm khu vườn: “Chúng ta có thể trồng hoa trong sân, mẹ chị sẽ phụ trách tưới nước bón phân, còn chúng ta chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng.”
“Ý kiến hay.” Kỷ Nhân vỗ tay, “Chúng ta còn có thể nuôi mèo, chú thì phụ trách dọn phân, Liễu lão sư nhặt lông, còn chúng ta vuốt mèo.”
“Chúng ta còn có thể dựng một xích đu ở đây, Yến Tử và Đổng Tường phụ trách đẩy, còn chúng ta phụ trách chơi.”
“Nếu mấy đứa nhỏ muốn chơi, bắt Yến Tử trả tiền, năm tệ một lần, biết đâu chừng chúng ta có thể dựa vào cái này mà phát tài.” Kỷ Nhân nói.
Hai người tính toán một hồi, phân chia công việc cho mọi người rõ ràng rành mạch.
Bước ra khỏi cửa lớn, Lục Gia Hòa vẫn còn chút do dự: “Em định mua thật sao?”
“Mua chứ, em đâu muốn phải đợi đến khi chúng ta già rồi mới nuôi mèo. Em muốn ngay bây giờ nhìn thấy tương lai của hai đứa mình.” Kỷ Nhân nói.
“Được.” Lục Gia Hòa cong môi cười, ánh mắt dịu dàng như ánh nắng chiều rọi xuống: “Vậy thì chị cũng bắt đầu mong đợi rồi.”
--- HẾT ---