Chạy Như Bay Về Phía Người
Chương 39: Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì?
Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lặng im vài giây, Kỷ Nhân liền ôm điện thoại hét ầm lên: "Không phải chị! Không phải chị đâu!!! Sao lại có thể là chị được chứ! Chị đừng có mà đoán mò, ôi trời ơi!"
Đầu bên kia, Lục Gia Hòa khẽ nhếch môi cười: "Vậy là tôi đoán sai rồi sao?"
"Chứ còn gì nữa! Tuyệt! Đối! Không! Phải! Chị!!" Tiếng hét của Kỷ Nhân vang vọng khắp căn phòng, đến mức tường cũng rung lên bần bật.
"Vậy mơ thấy ai thế? Người bạn nào của em à?" Lục Gia Hòa cố nhịn cười, vờ như không có gì mà hỏi.
"Một người bạn cũ thôi, chị không biết đâu, cũng chưa từng gặp qua! Thôi thôi, muộn rồi, tôi phải ra ngoài, không nói chuyện nữa đâu, bye bye bye bye bye!!" Kỷ Nhân chột dạ, vội vàng kết thúc cuộc gọi.
Lục Gia Hòa đứng cạnh cửa sổ, buông điện thoại xuống, nhìn bản thân trong gương với gương mặt rạng rỡ, khóe miệng càng lúc càng cong lên.
"Ra ăn cơm thôi." Liễu Gia đẩy cửa phòng ra, vừa thấy con gái mình đang cười tủm tỉm nhìn ra cửa sổ thì giật mình: "Con đang làm gì đấy?"
Lục Gia Hòa cười rồi quay người lại, bước đi nhẹ nhàng, đặt tay lên vai mẹ rồi dẫn bà về phía phòng khách: "Ăn cơm, ăn cơm~."
"Mùi gì lạ vậy?" Liễu Gia ngửi thấy mùi nước hoa trên người con gái, "Sao con lại xịt nước hoa? Con đi làm đâu được dùng nước hoa đâu?"
"Tan làm rồi thì dùng có sao đâu ạ." Lục Gia Hòa nói.
"Nhưng con vẫn luôn không thích nước hoa mà, trước đây mẹ mua cho, chưa thấy con dùng lần nào."
"Dạo này con mới thích dùng thôi, được không mẹ?" Lục Gia Hòa ngồi xuống vị trí, ngửi thấy mùi hương trên tay mình, một mùi hương thoang thoảng còn vương lại ở cổ, rất lâu phai.
Không biết trên giường của Kỷ Nhân còn vương mùi hương này không nhỉ.
Chỉ nghĩ đến hành động lén lút của mình thôi, cô đã không nhịn được bật cười.
"Nhìn cái mặt con kìa, chắc chắn là đang yêu rồi!" Liễu Gia đưa đôi đũa cho chồng, cười nói.
"Sớm vậy, con đang yêu rồi phải không?" Giáo sư Lục hỏi.
"Còn sớm lắm ạ." Lục Gia Hòa nói.
"Người ta là ai, làm nghề gì?" Liễu Gia hứng thú hỏi ngay.
Lục Gia Hòa ngẩn ra một chút, cầm muỗng múc canh, giọng điệu nhàn nhạt như không nói: "Gấp gì ạ, con còn chưa theo đuổi xong, chờ khi nào theo đuổi được rồi con sẽ nói sau."
"Ôi trời, hóa ra thật sự là con chủ động sao, nhìn vẻ này chắc là người không tệ đâu, có rảnh đưa về cho ba mẹ gặp thử nha." Liễu Gia mong chờ nói.
Lục Gia Hòa cúi đầu uống một ngụm canh, liền le lưỡi: "Con biết ba mẹ nóng lòng, nhưng đừng vội, vội vàng chỉ có mà bỏng miệng thôi."
"Uống chậm thôi." Liễu Gia liếc nhìn con gái, rồi nghi hoặc hỏi: "Bộ quần áo này mẹ chưa thấy con mặc bao giờ nhỉ?"
"Đẹp không ạ?"
"Không giống phong cách thường ngày của con chút nào."
"Phong cách có thể thay đổi được mà, biết đâu sau này con sẽ có nhiều phong cách hơn. Mẹ ơi, con còn định nhuộm tóc thành màu xanh lá cây nữa đấy." Lục Gia Hòa chỉ chỉ vào tóc mình.
"Con dám!"
Lục Gia Hòa đương nhiên không dám làm thật, chỉ nói vậy để thuận miệng chuyển sang chuyện khác.
•
Thoáng cái đã đến kỳ nghỉ lễ 1/5. Trời trong xanh, nắng ấm áp, Lục Gia Hòa bật điều hòa.
Đang dọn dẹp tủ quần áo đổi mùa, nhìn thấy giường còn một chiếc hoodie, cô để đó, chờ khi nào đi trả lại cho chủ nhân.
Từ sau cuộc gọi lần trước, hai người đã gần mười ngày không liên hệ với nhau.
Lục Gia Hòa đoán Kỷ Nhân cần thời gian để "tiêu hóa", dù chỉ là một giấc mơ, nhưng cũng đủ khiến Kỷ Nhân bối rối một thời gian.
Mười ngày trôi qua rồi.
Cũng hết bối rối rồi chứ nhỉ.
Nếu không nhân lúc này tiến thêm một bước, e rằng manh mối vừa hé lộ sẽ lại bị chôn vùi mất.
Lục Gia Hòa bấm gọi điện thoại. Nửa phút sau đầu dây bên kia mới bắt máy.
"A lô, bác sĩ Lục?"
Lục Gia Hòa nghe thấy giọng nói thở hổn hển của nàng, hỏi: "Em đang ở đâu vậy?"
"Tôi đang đi công tác, tìm tôi có chuyện gì không?" Kỷ Nhân hỏi.
"Khi nào em trở về? Áo hoodie của em tôi vẫn giữ đây."
"Thời gian cụ thể thì tôi chưa rõ, chờ xong việc tôi sẽ về."
"Được, vậy khi nào về thì nhắn tôi một tiếng nhé."
"Ok."
Chưa đến hai phút, cuộc trò chuyện đã kết thúc. Lục Gia Hòa nhìn điện thoại, cũng chẳng rõ nàng thật sự đi công tác, hay chỉ là đang trốn tránh mình.
Lúc này, điện thoại lại reo, cô cầm máy lên vừa thấy, là cuộc gọi của Lý Thần Dao.
"Hôm nay là sinh nhật lần thứ 60 của thầy giáo dạy toán cũ của tụi mình, cậu còn nhớ không?" Lý Thần Dao hỏi.
Hai người học cấp ba không cùng lớp, chỉ có thầy giáo dạy toán là người dạy chung, thầy dạy rất hiệu quả, lại rất tốt với học sinh, có thể nói là vị thầy giáo mà mọi người yêu quý nhất.
"Nhanh vậy mà thầy đã 60 rồi sao?" Lục Gia Hòa cảm khái nói.
"Ừ nhỉ, tôi đã bàn với mấy người bạn cùng lớp là tối nay sẽ đến nhà thầy thăm một chút, cậu có đi không?"
"Đi chứ, vừa lúc hôm nay có thời gian."
Sau khi chốt xong thời gian, Lục Gia Hòa liền thay bộ quần áo khác, rồi đến nhà Lý Thần Dao. Hai người cùng nhau đi đến nhà thầy giáo.
Vừa lên xe, cô liền thấy quà trên ghế sau, mới giật mình: "Tôi còn chưa chuẩn bị quà gì cả."
"Cái này là tính chung cho cả hai đứa mình." Lý Thần Dao hào phóng nói.
"Thế sao được, cậu cứ lái xe đến Duyên Hoa trước đi, tôi mua ít đồ rồi sẽ đến sau."
"Ok."
Vậy là Lục Gia Hòa vào siêu thị, mua một chai rượu, một giỏ trái cây và một hộp kẹo cao su.
Cô nhớ rõ thầy giáo Toán thích nhất là nhai kẹo cao su, rảnh rỗi là nhai, nhai đến mức quai hàm gần như có cơ bắp cuồn cuộn.
"Bác sĩ Lục!" Yến Tử vừa thấy cô thì hai mắt sáng rực, "Mua mấy thứ này để tặng quà hả chị?"
"Ừ, đúng vậy." Lục Gia Hòa vừa trả lời vừa đảo mắt nhìn quanh.
"Có cần gói quà không? Để em gói cho đẹp đẹp một chút?" Yến Tử nhiệt tình đề nghị.
"Vậy thì phiền em rồi nhé." Lục Gia Hòa nhìn cô ấy dán chiếc nơ bướm nhỏ lên chai rượu, khẽ cười rồi hạ giọng hỏi: "Chị của em đi đâu rồi?"
"À, gần đây bận lắm. Nửa năm nay mưa nhiều, rau củ đều bị ảnh hưởng, giá cả biến động liên tục, nên chị ấy phải đi khảo sát thực địa." Yến Tử vừa nói vừa cho chai rượu vào hộp, gói gọn gàng, cười rồi đưa cho cô: "Xong rồi đó, lần sau lại ghé nhé."
"Được, cảm ơn em." Lục Gia Hòa nhận lấy, cũng không kịp hỏi thêm gì.
Cô thật sự có chút không hiểu rốt cuộc Kỷ Nhân làm nghề gì, vừa phải chạy xe vận chuyển, vừa đi khảo sát thực địa, lại còn dạy bida làm huấn luyện viên... người đâu mà bận rộn đến thế? "Haha! Tôi cũng mua kẹo cao su này!" Lý Thần Dao ngồi trong xe, xem đồ vật trong túi của cô, cực kỳ vui mừng, "Thầy giáo mà thấy chắc sẽ mắng chúng ta 'to gan đại nghịch bất đạo' mất thôi, ha ha ha ha!"
Hai người vừa nói vừa cười, chạy đến nhà thầy giáo, đã thấy có hai bạn học đến trước rồi.
Thầy giáo vừa thấy hai người, liền cười tươi rạng rỡ: "Lý Thần Dao, kiểu tóc này của em thời thượng ghê nha. Còn Lục Gia Hòa, em thì chẳng thay đổi chút nào cả. Nhìn thầy đây này, tóc sắp bạc trắng hết rồi!"
"Thầy vẫn trẻ lắm mà, tâm thái trẻ trung mới là quan trọng nhất mà thầy." Lục Gia Hòa cười nói.
"Ha ha, đúng rồi, đúng rồi, mau vào trong ngồi đi."
Hai người theo vào, cùng hai bạn học kia trò chuyện một lúc, thì lại nghe tiếng gõ cửa.
"Trời ạ, hôm nay các em hẹn bao nhiêu người thế, có khi nhà thầy không đủ ghế mất!" Thầy giáo cười vui vẻ đi mở cửa.
"Em chỉ gọi được mấy người này thôi. Thầy trồng người khắp thiên hạ mà, chắc chắn còn có 'đào mận' khác đến nữa chứ." Lý Thần Dao vừa bóc quýt vừa nói.
"Trình Tĩnh Văn? Em là Trình Tĩnh Văn phải không?!" Từ cửa truyền đến giọng nói kinh ngạc của thầy giáo.
"Dạ là em, Lý lão sư, lâu rồi không gặp. Đột nhiên ghé thăm, không làm phiền thầy chứ ạ?"
Mọi người quay đầu lại, thấy Trình Tĩnh Văn tay xách túi quà bước vào, ai nấy đều ngạc nhiên.
Trình Tĩnh Văn nhìn các cô, dường như cũng không nghĩ sẽ gặp người quen, đặc biệt là Lục Gia Hòa ở đây.
"Sao lại phiền được, lâu rồi không gặp em, hồi đó em gầy lắm, nhìn bây giờ thì đẹp hơn nhiều rồi. Vừa lúc ở đây còn có bạn cũ của em, mau ngồi xuống cùng trò chuyện đi." Thầy giáo nói.
Hai bạn học kia là bạn cùng lớp với Lý Thần Dao, biết Trình Tĩnh Văn, nhưng không thân thiết lắm. Chỉ nhớ hồi đó nàng ấy và Lục Gia Hòa thân thiết như hình với bóng, nên cứ tưởng lần này là do Lục Gia Hòa gọi tới, liền hỏi: "Ủa Lục Gia Hòa, sao nãy cậu không nói Trình Tĩnh Văn cũng đến?"
"Tôi cũng không biết." Lục Gia Hòa nói.
"Tôi chỉ là chợt nhớ hôm nay sinh nhật thầy, nên tiện ghé qua thôi. Trước đó tôi cũng không biết các cậu ở đây." Trình Tĩnh Văn mỉm cười giải thích.
"Cậu hiện giờ đang làm việc ở đâu vậy?" Hai người bạn cùng lớp kia bắt chuyện với Trình Tĩnh Văn.
Lý Thần Dao quay đầu, thấy Lục Gia Hòa cúi gằm mặt bóc bưởi, liền chìa tay giúp, thấp giọng hỏi: "Hai người tuyệt giao rồi hả? Sao chẳng nói câu nào vậy?"
Lục Gia Hòa liếc cô ấy một cái. Lý Thần Dao lập tức hiểu ý, kéo cô vào bếp giúp vợ thầy dọn dẹp.
Ánh mắt Trình Tĩnh Văn vẫn không tự chủ mà dõi theo bóng dáng cô.
Mãi đến lúc ăn cơm, mọi người mới phát hiện bầu không khí ngượng ngùng giữa hai cô, ngạc nhiên nói: "Trình Tĩnh Văn, em trước kia với Lục Gia Hòa không phải thân thiết lắm sao? Sao giờ chẳng nói câu nào thế?"
Trình Tĩnh Văn cuối cùng ngẩng đầu, thẳng thắn nhìn Lục Gia Hòa, trầm mặc giây lát rồi nâng ly rượu: "Gia Hòa, lâu rồi không gặp."
Lục Gia Hòa nhìn xung quanh một vòng, dưới ánh mắt chờ đợi của mọi người, chạm ly với nàng, mỉm cười nói: "Lâu rồi không gặp."
"Mấy năm nay, tôi rất nhớ cậu."
"......"
Ngồi quanh bàn, ngoài Lý Thần Dao là người duy nhất nghe ra ý ngoài lời, còn lại ai nấy đều tưởng là bạn cũ nhớ nhau, bèn xuýt xoa cảm động.
Lý Thần Dao nhìn thấy Lục Gia Hòa có chút không kịp trở tay, bèn bưng ly rượu lên, cùng Trình Tĩnh Văn chạm nhẹ ly: "Này Trình Tĩnh Văn, đã về rồi mà cũng không nói với chúng tôi một tiếng, có phải cậu không coi chúng tôi là bạn không?"
"Đúng rồi, Trình Tĩnh Văn, cậu về đây chơi thôi, hay là chuẩn bị chuyển công tác qua đây?" Những người bạn học cũ cũng hùa theo hỏi.
Trình Tĩnh Văn đành quay sang trả lời từng người một.
Khi ánh mắt Trình Tĩnh Văn cuối cùng cũng rời đi, Lục Gia Hòa âm thầm thở phào, lén giơ ngón tay cái ra hiệu cho Lý Thần Dao.
Bữa cơm trôi qua mà cảm giác như đứng đống lửa, như ngồi đống than. Ăn xong, Lục Gia Hòa lấy cớ mai phải đi làm sớm, vội vàng rời đi trước.
Lý Thần Dao tất nhiên đi cùng cô xuống lầu. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Lý Thần Dao lại tò mò hỏi: "Giữa hai người các cậu, có phải lại xảy ra chuyện gì mà tôi không biết không?"
"Lần trước gặp mặt, tôi có nói với cậu ấy là tôi đang theo đuổi Kỷ Nhân." Lục Gia Hòa cúi đầu nói.
"Bảo sao lúc đó cậu ấy trông ủ rũ như chó con lạc mẹ."
"Thật có sao?"
"Có." Lý Thần Dao nghiêm túc gật đầu, "Cậu thật sự không tính toán suy nghĩ lại à? Tôi thấy cậu ấy điều kiện cũng không tệ đâu. Hai người quen biết bao lâu rồi, cậu ấy thích cậu cũng nhiều năm rồi, chắc chắn sẽ đối xử với cậu rất tốt."
"......"
Lục Gia Hòa trong lòng thầm than: nếu cậu biết cậu ấy đến cả cậu cũng đố kỵ, chắc cậu đã nuốt lại mấy lời này rồi.
Lý Thần Dao lại lo lắng tự nói: "Kỷ Nhân thì tôi chỉ gặp vài lần, tính cách thì không tệ, nhưng còn lại tôi không biết gì cả. Cô ấy làm nghề gì vậy? Huấn luyện viên bida sao?"
"Huấn luyện viên bida chắc là nghề phụ thôi."
"Thế nghề chính là gì?" Lý Thần Dao tò mò hỏi.
"Là nhân viên siêu thị Duyên Hoa."
"Cái gì......" Lý Thần Dao chậm rãi trừng lớn hai mắt, "Cậu nói thật đấy à?!"
"Ừm."
Lý Thần Dao thấy biểu cảm của cô nghiêm túc, không giống đùa, lạnh lùng nói: "Lục Gia Hòa, cậu có phải bị nước vào đầu không đấy?!"
"Tôi không có nước vào đầu."
"Thế cậu tỉnh táo chưa? Hay bị cô ấy dắt mũi rồi?"
"Cô ấy chưa từng giấu tôi chuyện đó cả."
"Cậu yêu đương đến mất lý trí rồi hả trời! Trời ơi cứu tôi với, tôi thật không nghĩ tới, một người tỉnh táo như cậu mà lại hồ đồ đến mức này." Lý Thần Dao "hận sắt không thành thép", chọc chọc trán cô, "Bây giờ cậu chỉ là cảm thấy mới mẻ thôi! Thấy cô ấy cái gì cũng tốt. Đợi đến lúc thật sự muốn ở bên nhau lâu dài, còn lại là những ngày tháng nhạt nhẽo, hai người ở bên nhau còn có chủ đề chung để nói không? Tư duy khác nhau, trình độ nhận thức cũng khác, cậu đừng nói tôi, cậu dám kể chuyện này cho ba mẹ biết không?"
Câu này chuẩn xác và tàn nhẫn, chọc trúng chỗ đau của Lục Gia Hòa, cô có thể không ngại ngùng gì mà kể với Lý Thần Dao tình hình này kia, nhưng không dám trực tiếp thẳng thắn với ba mẹ, sợ họ ngay từ đầu sẽ bóp chết đoạn tình cảm còn chưa thật sự bắt đầu này.
"Cậu đừng tiết lộ với họ trước, chờ thời cơ chín muồi, tôi tự nhiên sẽ nói với họ." Lục Gia Hòa nói.
Lý Thần Dao hừ lạnh một tiếng.
"Dao Dao, cậu là người đầu tiên tôi kể chuyện này, giúp tôi giữ bí mật nhé."
"Thà cậu đừng nói cho tôi biết còn hơn!"
"Tại cậu cứ hỏi hoài mà."
"Tại miệng tôi lắm lời thôi." Lý Thần Dao vỗ luôn miệng mình.
Lục Gia Hòa quay đầu cười, ánh mắt thoáng thấy phía sau có bóng người, quay lại nhìn thì thấy đó là Trình Tĩnh Văn. Đối phương đứng đó, sắc mặt phức tạp, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.
Trình Tĩnh Văn từ từ đi đến trước mặt cô, vẻ mặt vẫn ẩn chứa vô số kinh ngạc, đôi mắt che giấu sự hoài nghi, thần sắc khó hiểu: "Gia Hòa, cậu lại từ chối tôi vì một nhân viên siêu thị chỉ có bằng tiểu học thôi sao?"
"Cô ấy tên Kỷ Nhân. Cậu đừng dùng những từ ngữ như vậy để gọi cô ấy." Lục Gia Hòa nói.
Trình Tĩnh Văn buồn bã bật cười, nhưng trong mắt lại ẩn chứa nỗi cay đắng: "Cậu nói cho tôi biết đi, tôi có chỗ nào thua cô ấy? Tôi từng vì muốn sánh vai cùng cậu mà thức đêm học đến ngất xỉu, vì muốn xứng với gia thế của cậu mà một mình ở ngoài tăng ca làm thêm đến thiếu máu. Kết quả cậu nói với tôi, tôi lại thua một người chỉ có bằng tiểu học thôi sao? Vậy mấy năm nay tôi cố gắng, rốt cuộc là trò cười sao?"
"Những nỗ lực đó của cậu không hề uổng phí. Tất cả chỉ là để bản thân cậu sống cuộc sống mà cậu muốn, không phải sao?" Lục Gia Hòa thở dài, rất muốn như ngày xưa vỗ vỗ vai nàng ấy, tiếc là tình huống hiện tại không cho phép.
"Tĩnh Văn, cảm ơn cậu đã từng thích tôi. Nhưng chúng ta thật sự không hợp."
"Còn cô ấy, một người bỏ học giữa chừng lại phù hợp ư?!"
Sắc mặt Lục Gia Hòa lập tức lạnh đi: "Cậu say rồi, câu này tôi coi như cậu chưa nói. Cậu thật sự nỗ lực, tôi biết, nhưng cậu lại không thấy được sự nỗ lực của người khác. Cô ấy đúng là bỏ học, nhưng dù ai trong các cậu thay vào vị trí của cô ấy, cũng chưa chắc làm được tốt như cô ấy bây giờ, kể cả tôi."
***
Kỷ Nhân vừa về đến nhà, còn chưa kịp uống một ngụm nước, đã vứt hành lý sang một bên rồi lập tức mở cuộc họp ở siêu thị, nhằm điều chỉnh giá cả rau quả một chút.
Phân công xong xuôi các đầu việc, nàng mới nằm xụi lơ trên ghế, yếu ớt vươn tay với lấy chai nước, uống một ngụm cho có lệ.
Yến Tử vẫn chưa đi ra ngoài, nói: "Cái này là bác sĩ Lục bảo em chuyển cho chị đấy."
"Cái gì vậy?" Kỷ Nhân ngồi bật dậy.
"Trước hai ngày chị ấy đến siêu thị đưa cho em đó." Yến Tử vừa nói vừa móc trong túi ra một con vịt vàng.
Kỷ Nhân vội vàng đón lấy con vịt vàng, đặt trong tay bóp bóp hai cái, khóe miệng cong lên.
Không phải là con vịt nhỏ lần trước nàng mua lại từ tay cậu bé bị ngã, nàng có linh cảm mãnh liệt rằng đây chắc chắn là con vịt "phần thưởng danh dự" đầu tiên mà bác sĩ Lục tặng cho nàng.
Kỷ Nhân cầm chìa khóa liền vội vàng đi ra ngoài.
"Chị đi đâu!" Yến Tử hét.
"Bệnh viện!"
"Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì chứ?" Yến Tử nhìn theo bóng lưng nàng, lầm bầm.
Giờ đã qua giờ tan tầm, Kỷ Nhân đỗ xe ngay ngắn rồi gọi điện cho Lục Gia Hòa. Không ai bắt máy.
Liên tiếp gọi mấy cuộc cũng không có người nghe máy.
Chắc không ở nhà rồi, khả năng cao là đang trong ca phẫu thuật.
Kỷ Nhân ngồi ở đại sảnh chờ đợi, một lúc sau, đột nhiên nghe có người gọi tên Tĩnh Văn.
Cái tên có chút quen tai.
Ngẩng đầu nhìn lên, thấy Trình Tĩnh Văn đang đỡ một người lớn tuổi đi ngang qua.
Hai người ánh mắt chạm nhau trong một giây. Trình Tĩnh Văn lạnh nhạt quay mặt đi.
Kỷ Nhân lập tức trợn tròn mắt.
Quả nhiên vẫn là cái kiểu khiến người ta chán ghét!
Kỷ Nhân khó chịu bắt chéo chân lên, phát hiện ánh mắt đối phương càng khinh thường, sắc như lưỡi dao, dường như muốn cắt chân nàng ra cho chừa cái tật bắt chéo đó.
Kỷ Nhân bị tưởng tượng của mình làm hoảng sợ, bĩu môi nhìn theo bóng dáng nàng ấy.
Nửa tiếng sau, cuối cùng bác sĩ Lục cũng bước ra. Trên khuôn mặt xinh đẹp là vẻ mệt mỏi nhàn nhạt.
"Bác sĩ Lục!" Kỷ Nhân vẫy tay lia lịa, bước nhanh về phía trước.
Lục Gia Hòa bước chân dừng lại, khóe miệng cong lên: "Em về rồi à?"
"Ừm, đi ăn cơm chung nhé?"
"Được đó."
Hai người cùng đi ra ngoài. Kỷ Nhân định nói: "Tôi vừa mới thấy..."
Nói đến một nửa, nàng lại im bặt.
"Thấy cái gì?"
"Không có gì cả." Kỷ Nhân lười nhắc lại người kia, rồi đột nhiên nhớ ra gì đó, liếc nhìn cô, muốn nói rồi lại thôi.
Lục Gia Hòa vừa định lên xe, Kỷ Nhân đã nhanh tay chặn lại.
"Thấy chị mệt rồi, lên xe tôi đi." Kỷ Nhân chỉ chỉ vào chiếc xe máy của mình.
"Được." Lục Gia Hòa cười, vui vẻ đồng ý.
Kỷ Nhân giúp cô đội mũ bảo hiểm, động tác có chút chậm chạp, nét mặt lộ rõ vẻ ngập ngừng.
"Sao vậy?" Lục Gia Hòa ngẩng mắt hỏi.
Cài xong khóa, Kỷ Nhân nhìn khuôn mặt xinh đẹp bị mũ bảo hiểm che đi hơn nửa, rồi nói: "Bác sĩ Lục, chị và cái người Trình Tĩnh Văn kia là bạn học cấp ba, đúng không?"
"Đúng vậy."
"Vậy lần trước chị nói, chị từng mơ thấy mình hôn bạn thân... là cô ấy hả?" Kỷ Nhân chậm rãi dò xét.
"Em dùng từ cẩn thận một chút, người mơ thấy hôn bạn thân là em, chứ không phải tôi." Lục Gia Hòa mỉm cười.
Kỷ Nhân trợn tròn hai mắt: "Chị rõ ràng nói là chính chị hôn bạn thân! Sao giờ lại chơi xấu, chối bay chối biến hả?"
"Em mới là người chơi xấu. Tôi có ghi âm đây, em có muốn nghe lại không?" Lục Gia Hòa giơ điện thoại ra, bình thản nói.
"????"
Kỷ Nhân kinh ngạc há hốc miệng: "Chị... sao chị lại ghi âm chứ?!"