Chạy Như Bay Về Phía Người
Chương 54: Nhớ chị nên không ngủ được.
Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phía trước có người đi qua, tim Kỷ Nhân đập thình thịch như trống trận, nhưng nghĩ đến việc Lục Gia Hòa đang dùng tay che bên tai mình, người khác căn bản không biết hai người họ đang làm gì, nàng càng đỏ mặt hơn.
"Chị...... Cái này chẳng phải tiến triển nhanh hơn rồi sao?" Tim Kỷ Nhân đập nhanh hơn, vừa khẩn trương vừa bất an hỏi.
"Không được sao? Chỉ có em được nắm tay chị, còn chị không được hôn tai em sao?" Lục Gia Hòa ra vẻ ngây thơ vô tội hỏi lại.
"Đương... đương nhiên được rồi!"
Kỷ Nhân dùng khóe mắt liếc cô một cái, rồi rụt rè chờ cô làm tiếp, nhưng lại phát hiện cô hình như không hiểu ẩn ý của mình, không có động tĩnh gì thêm.
Kỷ Nhân quay đầu nhìn sườn mặt của cô, nhân lúc không ai chú ý, học theo động tác vừa rồi của cô, giơ tay che tai cô lại, nhanh chóng áp môi hôn một cái, rồi lùi lại, nhìn Lục Gia Hòa cười đắc ý.
Khóe miệng Lục Gia Hòa khẽ cong lên.
Buổi tối về nhà, Lục Gia Hòa gọi điện cho Lý Thần Dao.
"Tối nay có rảnh không? Tôi mời cậu ăn cơm."
"Tôi không ở nhà, đang đi du lịch với đồng nghiệp rồi." Lý Thần Dao nói.
"Thế à, vốn định giới thiệu bạn gái cho cậu biết."
"Cái gì? Bạn gái?!" Lý Thần Dao nâng cao giọng, "Ai? Kỷ Nhân phải không?"
"Ừ, đúng là em ấy." Lục Gia Hòa cười nói.
"...Trời đất ơi, cứu tui, cứu tui, cậu thật sự đã cưa đổ cô ấy rồi sao? Chờ tôi về, nhất định sẽ tìm các cậu ăn cơm!"
"Ok."
Lục Gia Hòa tắm rửa xong, nằm trên giường nhìn trần nhà, ôm chăn, một mình cười khúc khích.
Lúc này, điện thoại reo lên.
Là cuộc gọi video của Kỷ Nhân. Sau khi bắt máy, cô thấy đối phương đang ở trong bóng tối, liền hỏi: "Em đang ở đâu đấy?"
"Cầu thang thoát hiểm, trong phòng bệnh có người ngủ." Kỷ Nhân nhỏ giọng nói.
"Sao em còn chưa ngủ nữa?"
"Nhớ chị nên không ngủ được." Kỷ Nhân vừa nói xong câu thả thính liền giả vờ bình tĩnh cúi đầu vuốt tóc, thực ra là để che đi vẻ mặt xấu hổ.
"Ngẩng đầu lên đi." Lục Gia Hòa khẽ cười.
Sau một lúc, Kỷ Nhân mới e thẹn ngẩng đầu, ho nhẹ một tiếng: "Làm gì vậy?"
Lục Gia Hòa chĩa điện thoại về phía mình, cách màn hình hôn nàng một cái.
Kỷ Nhân: ( /ω\ )
Kỷ Nhân lại mất ngủ nữa rồi, trùm chăn cười tủm tỉm mãi không ngừng.
Đến ngày hôm sau Yến Tử đến nơi thì phát hiện nàng có vẻ không bình thường.
"Dạo này chị làm sao thế hả, cứ bí ẩn bí hiểm, lúc thì thở ngắn than dài, lúc lại tự dưng cười ngây ngô vô cớ, trông như bị ma nhập."
Đáp lại cô ấy là tiếng cười kỳ quái: "Hê hê hê khì khì khì khặc khặc khặc ha ha ha há há há......"
Yến Tử trừng mắt nhìn nàng với vẻ mặt lạnh tanh vô cảm, còn Đổng Tường bên cạnh thì thật ra tiếp nhận rất tốt, cùng nàng bàn bạc chuyện trang trí siêu thị và việc chuyển nhượng tiệm bida.
Vào lúc nói sắp xong thì Lục Gia Hòa đến.
Kỷ Nhân vừa định mở miệng thì Yến Tử đã nhanh hơn một bước.
"Bác sĩ Lục!" Yến Tử nhiệt tình ra đón ở cửa, "Hoan nghênh hoan nghênh, nghe nói chị đi công tác hả, về khi nào vậy?"
"Hôm qua mới về."
Sau khi cô ngồi xuống, Yến Tử lại đưa đĩa trái cây đã rửa sạch cho cô, cười tươi như hoa mà nói: "Em còn nghe nói chị đang yêu đương? Thật không?"
"Phải không? Nghe ai nói thế?" Lục Gia Hòa cười mỉm nhìn về phía Kỷ Nhân.
"Đương nhiên là chị của em rồi, trước đây chị ấy nói chị đi xem mắt, chắc là sắp yêu rồi." Yến Tử nói.
Lục Gia Hòa: "Hả? Xem mắt?"
"......" Kỷ Nhân xấu hổ quay mặt sang chỗ khác.
Yến Tử: "Đúng vậy đó, vậy là xem mắt thành công rồi hả?"
"Không có đâu." Lục Gia Hòa cười như không cười, ánh mắt vẫn dính chặt lấy Kỷ Nhân, "Tôi đang quen một người khác."
"Mặc kệ là ai, dù sao tụi em cũng chúc chị hạnh phúc, đúng không chị?"
"À? Ừ ừ ừ..." Kỷ Nhân gật gù liên tục.
"Có dịp nào đó đi ăn cơm với nhau một bữa nha, em cũng tò mò xem bác sĩ Lục thích kiểu người như thế nào." Yến Tử háo hức nói.
"Được thôi, có dịp tôi dẫn em ấy tới gặp mọi người." Lục Gia Hòa cố nhịn cười đến phát nghẹn.
Mấy người lại nói chuyện phiếm thêm một lát, Lục Gia Hòa thấy Yến Tử và Đổng Tường không có ý định rời đi, nhìn đồng hồ rồi đứng dậy: "Tôi về trước xử lý chút việc, các em cứ tự nhiên nhé."
Kỷ Nhân lưu luyến nhìn cô không rời, còn Yến Tử thì nhiệt tình tiễn cô ra tận cửa.
Quay lại, thấy Kỷ Nhân mặt mày ủ rũ, Yến Tử bất lực đến cạn lời mà nói: "Sao mặt mày bí xị nữa? Giờ chị chắc thành người đa sầu đa cảm luôn rồi đó hen?"
Kỷ Nhân nói: "Mấy ngày sau nếu không có việc gì thì hai đứa không cần đến thăm chị nữa."
"Nhưng bác sĩ Lục có dặn rồi, phải trông chừng chị cẩn thận, không cho chị chạy lung tung, phải ngoan ngoãn dưỡng thương cho tốt."
"Chị sắp xuất viện rồi, có chuyện gì đâu, hai đứa chỉ cần giúp chị trông coi cửa hàng đã là ơn lớn lắm rồi."
Yến Tử bất đắc dĩ nhìn Đổng Tường một cái, miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Ngày hôm sau kiểm tra phòng bệnh, Lục Gia Hòa khám cánh tay nàng, bảo nàng làm mấy động tác nâng lên hạ xuống cánh tay: "Hồi phục khá tốt, ngày kia là có thể xuất viện rồi."
"Tốt quá!" Kỷ Nhân háo hức muốn về nhà, chi nhánh siêu thị mới còn bao nhiêu việc vặt vãnh cần xử lý.
"Hai tuần đầu sau khi xuất viện có thể tập luyện vừa phải, nhớ kỹ, chỉ là vừa phải thôi."
"Rõ rồi bác sĩ Lục." Kỷ Nhân kéo chăn lên, lén nắm chặt tay cô, giấu hẳn vào trong chăn.
Lục Gia Hòa cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy ý cười.
Kỷ Nhân giả vờ bình tĩnh hỏi cặn kẽ những điều cần chú ý sau khi xuất viện, kéo dài đến mức các bác sĩ khác đều đã rời đi hết, mới chịu buông tay cô ra.
Lục Gia Hòa đút tay vào túi, mang theo nụ cười rời đi.
***
Ngày xuất viện, Yến Tử và Đổng Tường đều bận, Kỷ Nhân tự mình hoàn tất mọi thủ tục, rồi đến phòng khám ngoại của Lục Gia Hòa đi đi lại lại một hồi.
Thấy cô thật sự bận rộn, nàng không dám quấy rầy, đành lặng lẽ rời đi.
Đưa hành lý về nhà xong, nàng nhìn cánh tay mình, tuy không cần treo dây nữa, nhưng mỗi lần dùng sức vẫn còn đau, không chắc có thể lái xe được hay không, nên đơn giản là gọi taxi, đi thẳng đến cửa hàng mới để xem tình hình.
Đổng Tường đang thương lượng vấn đề đường đi với công nhân, thấy Kỷ Nhân thì gọi: "Nhân tỷ."
"Không có gì đâu, cứ tiếp tục đi." Kỷ Nhân đứng sang một bên, nghe cậu ta trao đổi với công nhân, suốt quá trình không nói lời nào.
Đổng Tường nói xong, theo bản năng nhìn về phía nàng, xin ý kiến: "Như vậy được không chị?"
"Được rồi." Kỷ Nhân cười cười, vỗ vai cậu ta, "Càng ngày càng ra dáng rồi đó."
"Đều nhờ chị dạy dỗ tốt." Đổng Tường cười hề hề nói.
Cậu ta vốn là tay ngang, không có nghề nghiệp gì nổi trội, hồi học thì thành tích cũng không tốt, thành tích học chuyên ngành thì rối tinh rối mù, sau khi ra trường toàn nhờ Kỷ Nhân dắt dìu, tuy làm đủ thứ việc vặt vãnh nhưng nhờ vậy kiến thức cũng tăng thêm và kinh nghiệm cũng nhiều hơn.
Huống chi Kỷ Nhân còn không tiếc công sức chỉ dạy, việc gì cũng tận tay chỉ dạy cho cậu ta, không có ai giỏi hơn Kỷ Nhân với vai trò người hướng dẫn.
"Lát nữa nếu không có việc gì, hay là đi chọn đèn luôn nhé?" Đổng Tường đề nghị.
"Được đó."
Đổng Tường lái xe, tiện thể nhắc đến chuyện khác: "Ba mẹ em tháng này tạm thời sẽ không sang đây nữa."
"Sao vậy? Không phải định sang xem nhà cho hai đứa sao?"
"Dạo này tụi em bận như thế này, ba mẹ sang cũng không có thời gian tiếp đãi, vẫn chờ chi nhánh mới khai trương xong, ổn định rồi mới bảo ba mẹ qua sau."
Kỷ Nhân vui vẻ nói: "Cũng hợp lý, đợi chi nhánh mới khai trương xong, chú sang bên này làm quản lý đi."
"Chị nói thật sao?" Đổng Tường có chút kích động.
"Chú vốn là cửa hàng trưởng tiệm bida mà, giờ lên làm quản lý siêu thị, cũng không tính là thăng chức?" Kỷ Nhân cười nói.
"Quản lý tiệm bida đâu có phức tạp như quản lý siêu thị, công việc nhẹ nhàng hơn nhiều."
Thực ra cũng chẳng thật sự nhẹ nhàng gì, bởi vì mỗi khi siêu thị bên kia thiếu người, cậu ta đều phải chuyển sang thay ca ngay.
Nói trắng ra, cậu ta chính là "viên gạch" của siêu thị, chỗ nào cần là được chuyển đến chỗ đó, mà còn là loại gạch miễn phí.
May mà cậu ta chưa bao giờ kêu ca nửa lời.
Kỷ Nhân cũng có chủ ý muốn rèn luyện cậu ta, bắt cậu ta trải qua đủ các công việc để tích lũy kinh nghiệm. Giờ làm việc đã vững vàng và thận trọng hơn hẳn.
"Vị trí giám đốc không đổi, vẫn do người cũ đảm nhiệm, chỉ là hai chi nhánh anh ta có thể không lo xuể, chú sẽ phải gánh vác nhiều hơn một chút, trong quyết định cố gắng đừng để mâu thuẫn với anh ta." Kỷ Nhân dặn dò.
"Em hiểu rồi." Đổng Tường biết rõ mối quan hệ của hai người, e rằng sẽ bị nhân viên đồn linh tinh, nên việc Kỷ Nhân sắp xếp cho cậu ta làm quản lý là vừa hợp tình lại vừa hợp lý.
Xe dừng lại ở ngã tư, chờ đèn đỏ, Đổng Tường nhìn sang hai bên những tòa nhà cao tầng mới tinh, chậm rãi nói: "Thực ra không cho ba mẹ sang đây, lý do chính vẫn là vì Yến Tử có vẻ chưa thực sự sẵn sàng kết hôn với em."
Kỷ Nhân thở dài: "Chị cũng thấy vậy..."
Đổng Tường quay đầu nhìn nàng, cười: "Em ấy nói muốn chờ chị kết hôn trước đã."
"...... Chị đã nói bao nhiêu lần rồi, chị sẽ không kết hôn." Kỷ Nhân bất lực đỡ trán.
"Nói thì nói thế, nhưng em ấy cứ tin là cuối cùng chị cũng sẽ yêu và kết hôn thôi."
"Trước đây chị chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, giờ thì càng không nghĩ đến nữa."
"Sao vậy?"
Khóe môi Kỷ Nhân cong cong, ngẩng đầu, ánh mắt tươi sáng: "Đèn xanh rồi, đi nhanh thôi."
Hai người loanh quanh chọn đèn hơn nửa buổi, cuối cùng cũng chốt được mấy mẫu, đang bàn bạc với chủ tiệm thì điện thoại Kỷ Nhân reo.
Nàng nhìn màn hình thấy tên người gọi, vội vã chạy sang một bên, cười tươi rói nhấn nghe máy: "Alô~"
Nói xong mới nhận ra giọng mình nghe sao mà buồn nôn quá trời quá đất! Liền lập tức dừng cười, giả vờ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào gương phía trước.
Lục Gia Hòa bên kia khẽ cười, dịu dàng hỏi: "Em xuất viện rồi phải không? Giờ đang ở nhà à?"
"Em đang xử lý chút việc bên ngoài, chị tan làm chưa?"
"Rồi, em khi nào xong? Đi ăn với chị không?"
"Em sắp xong ngay đây!" Kỷ Nhân chạy đến chỗ Đổng Tường, thì thầm dặn: "Chú trả giá đi, thấy hợp lý thì ký hợp đồng luôn, chị về trước đây."
"À, dạ được."
Kỷ Nhân vội vã chạy đến địa điểm hẹn, vừa xuống xe đã thấy Lục Gia Hòa đứng ở bên kia đường.
Đèn đỏ còn hai giây.
Nàng nhấc chân lao qua luôn.
Tiếng còi xe inh ỏi vang lên, Kỷ Nhân một bước nhảy vọt lên vỉa hè, mang theo cả một cơn gió chạy đến trước mặt cô.
"Cẩn thận một chút, đừng nhảy nhót nữa, ngã thì làm sao bây giờ?" Lục Gia Hòa đỡ lấy nàng.
"Vừa thấy chị, liền quên sạch mọi thứ." Kỷ Nhân ánh mắt sáng rỡ nhìn cô, "Hơn nữa em chạy nhanh như bay."
Lục Gia Hòa bật cười: "Nhưng luật giao thông thì vẫn phải nhớ."
"Yes madam." Kỷ Nhân ngoan ngoãn gật đầu.
Gần chỗ ăn cơm có một công viên nhỏ, ăn xong, hai người dọc theo con đường rợp bóng cây xanh đi dạo.
Thời tiết đầu thu thật dễ chịu, gió nhẹ thổi qua mặt, thỉnh thoảng đi ngang qua cây hoa quế, từng đợt hương thơm thoang thoảng ùa đến.
Hai người đi được hơn nửa tiếng đồng hồ, Kỷ Nhân vẫn không hề thấy mệt mỏi, trong ánh hoàng hôn mờ ảo, nàng quay đầu nhìn sườn mặt thanh tú xinh đẹp của Lục Gia Hòa, trong lòng nghĩ đi dạo thế này với cô cả đêm cũng đáng!
Không chỉ hai người họ, mà còn rất nhiều cặp đôi đang đi dạo quanh đó.
Phía trước có một đôi tình nhân trẻ, cô gái ăn kem được vài miếng liền chán, không ăn nữa, chàng trai liền cầm lấy ăn nốt, cô gái vui vẻ nắm tay cậu ta, cười vô cùng ngọt ngào.
"Thật là hâm mộ quá đi......" Kỷ Nhân không khỏi cảm thán.
Ngón tay Lục Gia Hòa khẽ nhúc nhích, cười nhẹ hỏi: "Em hâm mộ chuyện gì?"
"Gần đây đâu có cửa hàng nào bán kem đâu, sao người ta lại mua được kem nhỉ, em cũng muốn ăn."
Lục Gia Hòa: "......"