Chạy Như Bay Về Phía Người
Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục?
Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điện thoại đột nhiên rung chuông, Lục Gia Hòa còn tưởng Lý Thần Dao gọi đến giục đi xem mặt, ai ngờ vừa nghe máy đã là giọng nói gấp gáp từ khoa cấp cứu.
“Sân trượt tuyết xảy ra va chạm hàng loạt, vài người bị thương rất nghiêm trọng! Bác sĩ Lục, cô có thể đến ngay không?”
“Lập tức đến.” Lục Gia Hòa cúp máy, vội vã chạy thẳng đến phòng phẫu thuật.
Kỷ Nhân cũng nghe thấy, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo phản chiếu trên tấm kính. Trong lòng không khỏi cảm thán: làm bác sĩ đúng là khổ, ngay cả dịp nghỉ lễ cũng không được nghỉ ngơi đàng hoàng.
“Bạn gì đó ơi, cô thật ngầu đấy.” Bệnh nhân giường bên bỗng lên tiếng.
“Hả?” Kỷ Nhân ngơ ngác nhìn qua.
“Chưa nằm viện được mấy ngày mà đã trốn ra ngoài hai lần, lần nào cũng bị bác sĩ bế cổ về. Thật sự khâm phục.” Bạn cùng phòng bệnh cười ha hả.
Kỷ Nhân chỉ biết gãi đầu cười gượng, sau đó ngoan ngoãn nằm lại giường, nghĩ thôi tốt nhất là chờ tình trạng sức khỏe ổn định rồi hãy tính.
Kỳ nghỉ Nguyên Đán, mấy nhân viên đang nghỉ phép thay nhau đến thăm, ngay cả giám đốc cũng ghé qua, hai người còn tranh thủ mở luôn một cuộc họp nhỏ.
Tiệm bida thì bận tối mày tối mặt, Đổng Tường không có thời gian đến đây, chỉ có Yến Tử rảnh được chút liền tranh thủ thời gian chạy vào phòng bệnh ngồi đan áo len. “Giơ tay lên nào.”
Kỷ Nhân nghe lời dang hai tay ra, Yến Tử cầm chiếc áo len đã đan được một phần đặt lên người nàng để ước chừng, so qua so lại, xác nhận kích cỡ vừa vặn mới thu lại.
Bác gái bệnh nhân giường đối diện không thể nhịn cười, nói: “Giờ còn cô gái trẻ nào biết đan áo len nữa đâu, cô bé làm sao mà biết cái này?”
“Trước kia mẹ con mê đan len lắm, con rảnh thì học theo một chút.” Yến Tử vừa cười vừa trả lời.
“Thế hai đứa là chị em ruột sao?” Bác gái lại hỏi.
Yến Tử quay đầu liếc nhìn Kỷ Nhân một cái, Kỷ Nhân đang ăn nho, phun hạt nho ra, nói: “Đúng rồi, bác không thấy hai đứa giống nhau sao?”
“Ơ, tôi thấy chẳng giống mấy, còn tưởng là chị em họ cơ.” Bác gái cười nói.
“À, tụi con một đứa giống ba, một đứa giống mẹ.” Yến Tử cười nói.
“Ra là vậy. Mấy hôm trước cái cậu con trai tới thăm là bạn trai con phải không?”
“Đúng ạ.”
“Thế sao chưa thấy bạn trai của chị con tới?”
“Chị ấy lấy đâu ra bạn trai.”
“Ai da, cô gái xinh đẹp như vậy mà chưa có, tôi còn tưởng đã có bạn trai từ lâu rồi chứ.”
Yến Tử thích thú nhìn Kỷ Nhân, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: “Nghe thấy chưa? Chị định lúc nào mới yêu đương đây?”
“Chờ khi nào tự do tài chính đã.” Kỷ Nhân vừa ăn nho vừa trả lời, lần này không thèm nhả vỏ luôn.
“Khi nào mới được gọi là tự do tài chính hả?”
“Đợi đến khi khắp cả nước đều có siêu thị Duyên Hoa, lúc đó coi như tự do.” Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đẹp rồi.
Yến Tử bất đắc dĩ thở dài: “Nếu lão mẹ còn sống, nói không chừng đã giục chị kết hôn rồi.”
“Bà ấy sẽ không đâu.”
“Chị biết sao bà ấy sẽ không?”
“Bà ấy nhất định sẽ không.” Kỷ Nhân lẩm bẩm nói.
“Lục Gia Hòa, tối qua sao cậu không nghe điện thoại của tôi hả?! Cậu biết tôi xấu hổ cỡ nào không?!” Lý Thần Dao gào lên trong điện thoại.
Lục Gia Hòa nhắm mắt lại, vẫn còn ngái ngủ ghê gớm lắm, giọng nói mơ màng: “Hôm qua có mấy ca cấp cứu, tôi phải phẫu thuật khẩn cấp, không nghe điện thoại được... xin lỗi...”
“Tôi biết ngay mà!” Lý Thần Dao lại nổi giận, nhưng lại không biết làm sao với cô, dù sao cũng là việc cứu người, còn có thể trách gì được.
“Tôi với đồng nghiệp nói chuyện cả đêm, mệt muốn chết.”
“Ngại quá, nếu cô ấy cảm thấy tức giận thì cũng bình thường. Thôi, cứ vậy đi.” Lục Gia Hòa mệt mỏi nói.
“Tôi đoán cậu không đến, chính là bị bệnh nhân vướng chân, có giải thích với cô ấy là cậu chắc chắn đang làm phẫu thuật, cô ấy cũng tỏ ra thông cảm, cũng sẵn lòng hẹn lần khác gặp lại.”
“Người ta tốt bụng thật đấy.”
“Vậy bao giờ cậu rảnh? Ngày mai được không?”
“Ngày mai không được, tôi phải trực ban.”
“Cuối tuần sau thì sao? À không được, cuối tuần sau bên tôi phải tăng ca, cô ấy cũng không có thời gian.”
“Thôi đi, Dao Dao, cậu thấy tình hình của tôi thế này, làm sao có thời gian yêu đương.” Lục Gia Hòa thở dài.
Lý Thần Dao im lặng giây lát: “Được rồi, nếu các cậu không có duyên thì thôi, tôi sẽ nói lại với cô ấy.”
“Ừm ừm, phiền cậu rồi.”
Cúp máy xong, Lục Gia Hòa cũng không ngủ được nữa, ngồi dậy nhìn đồng hồ, đã một giờ rưỡi chiều.
Thế là cô vệ sinh cá nhân qua loa, rồi chạy ngay đến nhà ba mẹ.
“Còn cơm không mẹ? Cho con ăn vài miếng.”
Mẹ cô dừng xem TV, vào hâm đồ ăn rồi bưng ra.
Trong khi cô ăn, mẹ cô vừa tựa cằm nhìn con gái vừa hỏi đầy mong đợi: “Tối qua hẹn hò sao rồi, có hợp mắt không?”
“Cơ bản là chưa gặp được, lúc ấy đột nhiên có mấy ca cấp cứu.” Lục Gia Hòa vừa ăn vừa nói, “Thôi mẹ ơi, với tình hình của con thế này, có thể hẹn hò cũng đột nhiên bị điện thoại gọi đi mất. Ai mà yêu con, cũng tội cho người ta lắm, mẹ nói có phải không?”
Liễu Gia thở dài: “Haizz, công việc của con thật là... Vừa mệt vừa không có thời gian, ngay cả yêu đương cũng không có thời gian.”
“Có ai làm việc mà rảnh rỗi đâu mẹ?” Lục Gia Hòa cười, “Chỉ có như mẹ về hưu rồi mới thảnh thơi, có tiền có thời gian, không có việc gì làm thì giục con yêu đương, chán thì lôi chồng ra mắng cho vui.”
“Cái con bé này, có thôi đi không!” Liễu Gia cười, “Con không định chờ đến khi về hưu mới yêu đấy chứ?”
“Cũng có thể chứ, tình yêu tuổi xế chiều, biết đâu còn lãng mạn hơn, yêu một lần, là yêu cả đời.”
“Đầu năm mới mà nói những điều không may.” Liễu Gia đứng dậy định mang áo khoác của cô đi giặt, vừa cầm lên thấy nặng nặng.
Bà sờ sờ túi, lôi ra một quả táo: “Con không phải không thích ăn táo sao? Cái này ở đâu ra thế?”
“Bệnh nhân tặng, mẹ lấy đi ăn.” Lục Gia Hòa ăn no rồi, lau lau miệng.
“Cái tật kén ăn của con y như hồi nhỏ. Được rồi, để mẹ gọt cho, không phụ tấm lòng của người ta.” Liễu Gia nói là làm, bà vào bếp gọt thoăn thoắt, cắt thành từng miếng bày ra trước mặt cô: “Ăn mau lên, đừng phụ tấm lòng tốt của bệnh nhân.”
“Con no thật rồi mà.”
“Giờ có ăn hay không?”
“Mẹ ơi... mẹ à...”
“Có gọi người đẹp cũng vô ích, nhanh lên.”
Lục Gia Hòa đành cầm lấy một miếng nhỏ, vừa nhai từ tốn vừa giả vờ tìm điện thoại, lợi dụng lúc mẹ quay đi liền nhanh chóng khoác áo chuồn mất.
***
Kỳ nghỉ trôi qua nhanh như gió, trong phòng bệnh có hai người xuất viện, lại có hai bệnh nhân mới được nhập viện, đều là hai người trẻ tuổi.
Nghe nói hai người này bị va chạm ở sân trượt tuyết, một người trượt ván đơn, một người trượt ván đôi, vì vấn đề bồi thường mà tranh cãi không ngừng, giờ còn nằm chung một phòng bệnh, cũng coi như “oan gia ngõ hẹp” làm náo loạn cả một phen.
“Rõ ràng là anh cắt ngang đường trượt của tôi! Mặt mũi thì đẹp, nhưng tay nghề thì tệ, hại tôi rơi cả nửa bộ đồ trượt!”
“Tôi rõ ràng đi đường bình thường, ai bảo anh trượt nhanh như bay, muốn biến tôi thành bia di động chắc? Việc này chính là lỗi của anh đi ván đôi, đã thấy tôi ở phía trước mà cũng không biết giảm tốc độ nhường đường.”
Hai người cứ thế cãi nhau ỏm tỏi, ai cũng không chịu thua, còn lôi cả đám bệnh nhân ra làm “trọng tài”.
Kỷ Nhân ngồi nghe chuyện vô cùng thích thú, đang cười rung cả người thì chợt thấy vài bóng áo blouse trắng xuất hiện, lập tức ngoan ngoãn ngồi thẳng thớm.
“Hai người còn ồn ào nữa à?” Lục Gia Hòa vừa cười vừa bước vào, “Hay là tôi tháo luôn nẹp thép cho hai người? Ngoan ngoãn nằm yên đi.”
Cả phòng cười ồ lên.
“Trượt tuyết nhiều coi chừng, cuối cùng rồi cũng vào khoa chỉnh hình thôi, lần sau trượt tuyết chú ý hơn.” Lục Gia Hòa kiểm tra tình trạng hai người, chuẩn bị rời đi thì bị cậu thanh niên gọi lại:
“Bác sĩ Lục, khi nào tôi được xuất viện ạ? Tôi còn có hẹn với bạn đi chơi nữa.”
“Tuần sau có thể xuất viện.”
“Thật ạ? Vậy sau khi xuất viện, tôi có thể đến bệnh viện tìm bác sĩ không?”
“Tốt nhất là không.”
“Vậy... đến tìm bác sĩ chơi cũng không được sao?”
“Muốn chơi thì được, nhưng đừng ở bệnh viện. Nơi này không phải chỗ vui vẻ gì đâu.”
Nói xong, Lục Gia Hòa đi đến bên giường Kỷ Nhân. Còn chưa kịp nói gì, Kỷ Nhân liền thành thạo báo cáo: “Đầu gối không đau, chỉ là hơi ngứa, rất muốn gãi một chút.”
Lục Gia Hòa kiểm tra thạch cao của nàng: “Mắt cá chân hồi phục khá tốt, có thể đổi sang nẹp cố định bên ngoài.”
“Tuân lệnh.”
Vài ngày sau, Kỷ Nhân đều ngoan ngoãn ở yên trong phòng bệnh.
Yến Tử và Đổng Tường có rảnh liền đến đây thăm, nhưng mỗi lần ở chưa được bao lâu là bị nàng đuổi về.
Rảnh rỗi không việc gì làm, Kỷ Nhân cài trò chơi “Sói” để giết thời gian, thỉnh thoảng còn nghe ngóng chuyện của bạn cùng phòng bệnh cho vui.
“Bác sĩ Lục đúng là đẹp thật.” Tay chơi ván đơn thốt lên.
Cô gái giường đối diện cười khúc khích: “Bệnh nhân nào vào đây cũng nói thế. À đúng rồi, chỉ có Kỷ tỷ vẫn chưa nói.”
“Điều này còn cần phải nói ra sao? Tôi cho rằng mọi người đều biết chuyện này, cơ bản không cần nhắc đến.” Kỷ Nhân nói.
Cả phòng phá ra cười. Cậu nhóc giường bên hét lớn: “Chờ em lớn lên, em sẽ cưới bác sĩ Lục!”
“Em cũng muốn cưới chị ấy!” Cô bé giường đối diện cũng hô theo.
Khiến mọi người đều bật cười, hai anh chàng trượt tuyết cũng hùa theo hô: “Tôi cũng muốn cưới bác sĩ Lục.”
“Tôi cũng muốn cưới, đừng tranh với tôi!” Cô gái giường đối diện hét lên.
Một phòng bệnh toàn kêu “muốn cưới”. Kỷ Nhân cũng không nhịn được, hùa theo: “Vậy tôi cũng cưới một bác sĩ Lục?”
Vừa dứt lời, cửa bật mở — một người mặc áo blouse trắng bước vào. “Ai vừa nói muốn cưới tôi?”
Cả phòng đồng loạt chỉ về phía Kỷ Nhân.
Kỷ Nhân: “......”
Hết chịu nổi rồi đó, đám người cùng phòng này!
Lục Gia Hòa từ từ bước tới, nghiêng đầu cười: “Cô có muốn nói gì không?”
Kỷ Nhân: “Tôi... tôi chỉ là người bình thường, không dám mơ cao, ừm, mời người tiếp theo đi.”
“Vậy tôi làm người tiên tri, Kỷ tỷ vừa mới thật sự nói muốn cưới chị đấy, chúng tôi sẽ làm chứng!” Cô gái giường đối diện cười to nói.
“Cười vui quá nhỉ, được rồi, nào... đi tháo khớp.” Lục Gia Hòa mỉm cười nói.
“Hu hu hu hu.” Cô gái lập tức không cười nổi nữa.
Kỷ Nhân thật sự cười không phúc hậu, cười đến mức đấm vào chăn bộp bộp.
“Đừng đấm loạn xạ, đấm trúng đầu gối là tôi sẽ đấm lại cô đấy.” Lục Gia Hòa dọa nói.
Kỷ Nhân lập tức dừng tay ngồi thẳng thớm, ngoan như mèo con.
Lúc đó Yến Tử đến thăm, vừa vào cửa đã há hốc mồm nhìn cảnh tượng ấy, khỏi phải nói, kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.
Chờ bác sĩ Lục và các y tá đưa cô gái giường đối diện vào phòng phẫu thuật, Yến Tử mới không thể tin được mà bước vào: “Không ngờ chị lại nghe lời bác sĩ Lục như vậy...”
“Tuân thủ lời dặn của bác sĩ là nghĩa vụ cơ bản, em có hiểu không, bác sĩ nói mà không nghe, là không muốn sống nữa à?” Kỷ Nhân rất có lý nói.
“Mấy lần trước chị trốn ra ngoài, sao không nghĩ đến việc nghe lời bác sĩ?”
“Đó là vì tiền. Tiền có sức hút của tiền!” Kỷ Nhân lấy điện thoại, gọi cho mẹ của Trần tổng, giọng ngọt như mía lùi.
“Chị sắp thành con gái cưng của người ta đến nơi rồi.” Yến Tử chờ nàng cúp máy mới châm chọc nói.
“Đây là mẹ của kim chủ. Ai có thể mang tiền về cho chị, chính là mẹ chị.” Kỷ Nhân nhận đơn hàng, xác nhận không sai rồi thêm vào danh sách tự động trả lời. “Xe của chị sửa xong chưa?”
“Dạo này, tiệm sửa xe khá đông khách, ông chủ nói cũng nên bảo dưỡng lại, nên vẫn còn ở tiệm.”
“Chân ngứa quá.”
“Không phải chứ, đến tận lúc này rồi, còn nhớ chuyện lái xe sao?!”
“Chị nói là CHÂN ngứa! Thật sự chân bị ngứa!” Kỷ Nhân nhét một ngón tay vào khe hở của thạch cao, nhưng mãi không gãi được đến chỗ ngứa, rất khó chịu, cuối cùng tìm được que kẹo, luồn vào dùng đầu que chọc chọc.
“Kỷ Nhân, cô lại làm gì đấy?” Lục Gia Hòa vừa bước vào phòng bệnh, liền thấy cảnh tượng Kỷ Nhân đang mân mê chỗ thạch cao.
“Bác sĩ Lục, tôi ngứa thật mà!” Kỷ Nhân khổ sở nói.
“Nhịn một chút đi.”
“Không nhịn nổi!”
“Nhịn thêm vài phút, chờ tôi bên này xong việc rồi sẽ đến.” Lục Gia Hòa thảo luận với gia đình bệnh nhân giường đối diện về những điều cần chú ý sau phẫu thuật.
Sau khi dặn dò người nhà bệnh nhân xong, Lục Gia Hòa mới quay lại, cẩn thận kiểm tra tình hình của Kỷ Nhân.
Kỷ Nhân nằm bẹp dí trên giường như con cá khô phơi nắng.
“Không ngứa nữa hả?” Lục Gia Hòa cười hỏi.
“Khôngggg......” Kỷ Nhân nắm lấy tay cô, giọng rầu rĩ, “Tôi đang cố nhịn đây, mau mau giúp tôi...”
Lục Gia Hòa liếc nhìn đồng hồ, khẽ thở dài rồi vẫn ngồi xuống, giúp nàng tháo thạch cao ra gãi cho đỡ ngứa, tiện thể kiểm tra mắt cá chân. Sau đó, lại cẩn thận cố định lại như cũ.
“Sao dễ ngứa thế nhỉ.” Kỷ Nhân không nhịn được lẩm bẩm.
“Có thể là do cô nhạy cảm.”
“......”
Lục Gia Hòa đứng dậy, vào nhà vệ sinh rửa tay: “Mắt cá chân hồi phục cũng khá rồi, nếu cô có thể ngoan ngoãn nghỉ dưỡng thêm mấy hôm nữa, tôi sẽ cho đổi sang nẹp ngoài.”
“Được được, tuân lệnh!” Kỷ Nhân đáp nhanh như chớp. Nàng hận không thể tháo phắt thạch cao ra ngay lập tức, bị bó chặt thế này, hạn chế hoạt động thì không nói làm gì, còn nóng bức nữa chứ.
“Vậy tôi đi đây.”
Lục Gia Hòa vừa bước ra tới cửa thì gặp hai y tá đi ngang qua. Một người nói: “Bác sĩ Lục, sao chị chưa đi ăn cơm à? Căn tin sắp hết đồ ăn rồi đấy.”
“Tôi đi ngay đây.” Lục Gia Hòa nói.
Kỷ Nhân nhìn đồng hồ — đã quá giờ ăn cơm.
Thôi xong rồi, lại làm bác sĩ Lục nhỡ bữa rồi.
Vài phút sau, Yến Tử xách đồ ăn về. Còn chưa kịp đặt xuống, Kỷ Nhân đã giục giã liên hồi: “Mau đi tìm bác sĩ Lục, đem phần của em cho cô ấy ăn đi!”
“Hả?” Yến Tử như lạc vào sương mù xách đồ ăn đi, “Sao đột nhiên phải cho bác sĩ Lục? Cô ấy đâu rồi?”
“Cô ấy vừa ra khỏi đây, nhanh đi tìm cô ấy, đem phần cơm của em cho cô ấy, rồi mua một phần khác.”
“Nhưng em mua bún ốc mà, cái này đưa cho bác sĩ Lục thì có kỳ không?”
“Vậy đem phần của chị cho cô ấy!”
“Nhưng em mua cho chị chính là món chị thích nhất... đậu phụ thối.”
Kỷ Nhân che mặt.
Nhóm bạn cùng phòng bệnh đồng loạt phản đối: “Hai người mang vào nhà vệ sinh mà ăn đi!”
【 Kỷ Nhân 】: Bác sĩ Lục, cô ăn cơm chưa?
【 Lục Gia Hòa 】: Rồi, sao vậy?
【 Kỷ Nhân 】: Ăn gì thế?
【 Lục Gia Hòa 】: Mẹ tôi làm [ảnh 3 món 1 canh]
Kỷ Nhân cúi đầu nhìn phần đậu phụ thối trước mặt: “Bữa trưa của mình tự nhiên không còn ngon nữa.”
“Vốn dĩ đã không thơm rồi.” Yến Tử chua chát bình luận.