Chương 4

Chạy Trốn Khỏi Mùa Hè thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tim tôi như đập chậm lại hai nhịp, thời gian dường như ngưng đọng.
"Vẫn mặc áo khoác à, không nóng sao?"
Tôi cố tình nói lấp lửng:
"Chỉ là để chống nắng thôi, đen đi thì không còn đẹp nữa."
Thẩm Thuật khựng lại một chút rồi bật cười: "Cái mặt này của em, dù có bôi tro trát trấu lên cũng vẫn đẹp."
Tôi nghe thấy tiếng Hứa Tư Điềm hừ lạnh, tiếng xé vỏ bim bim, rồi nghe thấy Thẩm Thuật nói:
"Tan học đợi anh, anh sẽ đưa em về nhà."
...
Tại cổng trường ồn ào náo nhiệt, tôi chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra Thẩm Thuật ngay lập tức.
Anh tựa vào bức tường, trong tay đang nghịch một món đồ nào đó.
Tôi vừa bước đến, anh liền vươn tay, tiện thể đeo lên cổ tôi một sợi dây chuyền.
"Cáo mượn oai hùm học cũng nhanh đấy nhỉ."
Mặt tôi nóng bừng, vừa đưa tay định tháo dây chuyền ra thì bị anh ngăn lại.
"Giang Trình đang nhìn ở phía đối diện đấy, đừng tháo."
Chúng tôi vai kề vai bước đi, tôi tự nhiên nắm lấy bàn tay anh đang đặt trên vai mình, ánh mắt vô thức liếc về con hẻm nhỏ bên cạnh tiệm tạp hóa đối diện.
Giang Trình mặc một bộ đồ đen, theo sau là mấy tên côn đồ, đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Mãi cho đến khi đi xa rồi, lòng tôi mới dần dần thả lỏng.
Thực ra tôi ghét bản thân mình như thế này, ghét cái việc tôi cho rằng côn đồ đều là cặn bã, nhưng lại chấp nhận sự giúp đỡ của Thẩm Thuật.
Nhưng tôi luôn cảm thấy, Thẩm Thuật không giống bọn họ.
"Đưa đến đây thôi, cảm ơn anh."
Tôi nhìn anh.
Thẩm Thuật khẽ cau mày, rút tay khỏi vai tôi: "Ai nói tôi đưa em về? Nhà tôi cũng đi đường này mà."
Anh bước nhanh hơn tôi, nhưng không hề vội vã.
Nhà tôi cách trường cũng chẳng gần, quãng đường ba cây số phải đi bộ mất gần một tiếng đồng hồ.
Tôi đi theo sau Thẩm Thuật, bước đều theo tốc độ của anh.
Trời dần tối, đèn đường bắt đầu sáng lên, càng đến gần nhà, âm thanh xung quanh càng trở nên ồn ào.
Cuối cùng, Thẩm Thuật dừng lại trước một khu chung cư cũ.
Tôi cũng dừng bước.
Anh quay đầu lại, nhìn tôi cười một cái: "Em về đến nhà an toàn rồi, anh còn phải đi tiếp."
"Tại sao anh lại giúp tôi?"
Tôi hỏi.
Anh không nhìn tôi nữa, cứ thế tiếp tục bước về phía trước.
Ánh đèn đường kéo bóng anh dài ra, anh quay lưng về phía tôi vẫy tay: "Nhất thời hứng khởi thôi."
Bốn chữ này tôi đã nghe qua hàng nghìn vạn lần, nhưng chưa có lần nào lại thấy dễ chịu như bây giờ.
7
Vừa bước vào nhà, tôi đã bị Phương Uyển Dung tát cho một cái.
Bà ta lôi tôi đến trước mặt cha dượng, cười khổ sở:
"Chồng à, Sơ Sơ về rồi, anh đi tắm đi."
Gã cha dượng ném điếu thuốc còn đang cháy dở vào người bà ta: "Mày là đồ súc sinh, có phải người không? Tao đã nói rồi, với mày chỉ là hứng thú nhất thời thôi, bây giờ muốn đi cũng không đi được à?"
Gã ta từng bước tiến về phía tôi, kèm theo tiếng tháo thắt lưng.
"Nể tình mày có đứa con gái xinh đẹp, lão tử ở lại thêm vài ngày nữa vậy."
Nụ cười trên gương mặt bóng nhẫy dầu mỡ đó thật khiến người ta cảm thấy ghê tởm.
Khi tay cha dượng vừa chạm vào mặt tôi, tôi đã lập tức giằng ra khỏi tay Phương Uyển Dung.
Cái bình hoa trên bàn là do tôi mua về, cũng là thứ tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc hôm nay.
Ngay từ ngày đầu tiên bước vào căn nhà này, tôi đã lường trước sẽ có ngày hôm nay, vì vậy tôi đã quan sát mọi vị trí có thể bị tấn công, những nơi trong tầm tay đều có công cụ để phản kháng.
Tôi đập vỡ bình hoa, đầu nhọn vỡ hướng về phía cha dượng, mặt không biểu cảm, vô cùng bình tĩnh nói: "Tiến thêm một bước nữa, tôi sẽ giết ông."
"Mày đang nói cái gì vậy?" Phương Uyển Dung kinh ngạc, "Ông ấy là bố mày đó!"
Tôi bỗng nhiên bật cười: "Bà nói ông ta là bố tôi, bà tin không?"
Thấy thái độ cứng rắn của tôi, gã cha dượng bèn chĩa mũi nhọn vào Phương Uyển Dung: "Ở cùng với loại người như mày thật là xui xẻo, tao phải đi đây, đừng cản đường!"
"Đừng đi mà, Mạnh Sơ sẽ hiểu ra thôi." Bà ta nhìn tôi, khẩn cầu: "Sơ Sơ, con giúp mẹ một lần đi, ngày mai mẹ đưa con đi mua sách bài tập, con tiết kiệm tiền không phải là để mua sách bài tập sao?"
Phải rồi, vì vậy bà ta đã đem hết số tiền tôi dành dụm từng đồng từng cắc đưa cho người đàn ông trước mặt này, để gã đi ăn chơi trác táng.
Tôi nói: "Không có đàn ông bà sẽ chết à?"