Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 157: Mỹ nhân làm nũng, xoa đầu an ủi
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bệ hạ!"
Lowell mắt đỏ quầng đỡ lấy Tạ Thần.
Anh đưa vị hoàng đế bị thương nặng về phủ trưởng quan do mình quản lý.
"Ơ, là bệ hạ!" Những người trong phủ kinh hãi, vội quỳ rạp xuống đất, "Bệ hạ ngài đã đến!"
Lúc này, sắc mặt Tạ Thần cực kỳ tệ hại, hoàng bào bạch kim nhuốm đầy máu. Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng không chút biểu cảm, đôi mắt tím băng giá quét qua đám người.
Lowell vội vàng giải thích: "Bệ hạ yên tâm, tất cả họ đều là tâm phúc của tôi, tuyệt đối sẽ không tiết lộ bất kỳ tung tích nào của ngài."
Tạ Thần thu ánh mắt, chỉ lạnh lùng ném lại một câu:
"Giết hết."
Lowell sững người.
Tạ Thần không thèm quay đầu, bước thẳng vào trong phòng, giọng nói thản nhiên: "Ta chỉ tin mỗi mình ngươi."
Bên ngoài phủ, tiếng binh khí va chạm, tiếng chém giết của quân đội đế quốc vang dội. Áo choàng tím của Lowell vấy máu, y phớt lờ tiếng kêu cứu thảm thiết của các nữ tỳ, ánh mắt u ám đầy lo lắng đổ dồn về người đang ngồi trên chủ vị.
"Ngài cố chịu thêm chút nữa, bác sĩ sắp tới rồi."
Tạ Thần không đáp.
Đôi mắt tím lặng lẽ liếc qua những vệt máu trên thân mình. Đã bao lâu rồi hắn chưa từng lâm vào cảnh khốn cùng như thế này?
"Ngươi nói xem, ta đã làm sai điều gì?"
Lowell lập tức quỳ xuống, tay trái đặt lên ngực thể hiện lòng trung thành: "Ngài không sai, sai là ở bọn họ!"
Tạ Thần chẳng thèm để ý đến sự trung thành ấy. Đôi mắt tím sâu thẳm khẽ nheo lại, như đang nhớ về một người nào đó.
"Cậu ấy từng nhiều lần chống đối ta, nhưng ta chưa bao giờ nỡ ra tay với cậu ấy."
"Giờ đây, chỉ vì một tên Omega trong đội, cậu ấy lại muốn giết ta."
Tóc dài của Lowell rủ xuống bên tai, gương mặt tối sầm vì ghen tị.
Y siết chặt chiếc quạt xếp, từng chữ phát ra như dao cứa: "Vì sao ngài không trực tiếp giết bọn chúng?"
Vì sao không giết Thời Tễ?
Ngài hoàn toàn có thể làm được mà.
Người vua không ngai duy nhất trên thế gian này, ngài có đủ sức mạnh để hủy diệt tất cả.
Tạ Thần thản nhiên đưa tay phải ra.
Chiếc nhẫn bạch ngọc quấn quanh luồng sương máu đậm đặc, như những kinh mạch bò lên xương cổ tay hắn, theo mạch máu lan tràn tùy ý.
"Ta muốn giết bọn chúng."
"Nhưng không muốn đồng quy vu tận cùng chúng."
Trong đầu hắn vang lên tiếng gào thét thê lương của một người phụ nữ. Toàn thân bà chìm trong sương máu, đôi mắt tím lạnh lùng đầy sát khí giờ đây trở nên điên cuồng, chẳng còn nhận ra sắc tím thuần khiết ban đầu.
"A Thần, A Thần..."
Bà nắm chặt thanh kiếm, kề vào cổ mình: "Chiến thắng nó, con phải chiến thắng nó."
Rồi giơ tay, hạ kiếm.
Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ mi mắt người hoàng đế trẻ tuổi.
Từ khoảnh khắc ấy, hắn đã hiểu: trên đời này, không có thiên phú nào mà không phải trả giá.
"Thiên mệnh không thể nghịch chuyển, A Thần. Nếu cứ tiếp tục, kết cục con chỉ có thể là đau đớn đến chết đi sống lại."
Người đàn ông tóc bạc bị giam trong hầm ngục tối tăm, hai tay đóng chặt trên thập tự giá, máu từ thân thể ông chảy thành vũng dưới chân.
Ông mệt mỏi, dịu dàng tự nói với chính mình như vậy.
Vị thiếu niên đế vương tương lai đứng trước mặt ông, ánh mắt sắc lạnh, chẳng mang chút tình thân.
"Vậy sao? Cha, nhưng con lại càng muốn nghịch thiên đổi mệnh."
"..."
"Hiện tại ta đang trong kỳ bất ổn."
Tạ Thần siết chặt chiếc nhẫn bạch ngọc, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Giọng nói lạnh lùng ra lệnh: "Huy động tất cả thuộc hạ của ta, tìm cho được mảnh bạch ngọc thứ hai."
Lowell cúi đầu tuân lệnh: "Vâng, tôi luôn cho người tìm kiếm."
Chỉ là vật ấy quá thần bí, nhiều năm qua vẫn không chút tin tức.
"Trưởng lão từng nói, vòng quay tiên tri hiển lộ, khi tinh hệ rung chuyển, nó sẽ xuất hiện."
Tạ Thần cảm nhận thiên phú tối thượng đang cuộn trào trong huyết mạch.
"Sắp rồi."
Khi hắn biến sương máu thành của riêng mình, hắn sẽ là vương.
"Tinh hệ ngân hà, cường giả vi tôn."
"Chỉ cần ta còn sống, Tạ Chước sẽ vĩnh viễn không thể đăng cơ."
Hoàng bào bạch kim nhuốm máu phủ lấy người đàn ông. Hắn đứng trước cửa sổ, đưa tay vung nhẹ.
Hoa hồng đỏ bên ngoài bỗng hóa thành một vườn trà trắng tinh khiết.
Ánh mắt Lowell lập tức đỏ ngầu, nhưng y không nói một lời.
"Chỉ huy Thời."
Tạ Thần cúi nhìn những đóa trà trắng nở rộ trong sân, hương thơm thanh khiết lặng lẽ theo gió thoảng đến đầu mũi.
"Đế quốc là ta, ta chính là đế quốc. Cậu vĩnh viễn chỉ có thể đứng về phía ta."
***
Tí tách.
Máu tươi nhỏ xuống từ khóe miệng Thời Tễ.
Cơn đau từ sau đầu truyền đến, xé nát từng thớ thịt, từng thần kinh. Nhát dao quen thuộc một lần nữa đâm sâu vào gáy anh.
Cơn đau không tiếng động kéo dài vô tận. Cổ họng Thời Tễ như bị nghẹn chặt, không thể thốt nên lời.
Cho đến khi anh nghe thấy tiếng quát giận dữ của Tạ Thần—
"Thương, ngươi đang làm gì?!"
"......!?"
Thương.
Thời Tễ bỗng dưng lạnh sống lưng.
Máu trong người gần như đông cứng. Động tác quay đầu chậm chạp như máy móc.
Cho đến khi một giọt nước mắt nóng hổi rơi từ đôi mắt xanh xám, lăn dài trên má anh.
Thời Tễ khàn giọng hỏi: "Vì... sao?"
"Xin lỗi."
Người đàn ông gầy cao, da tái nhợt, khuôn mặt khuất trong lớp mũ trùm, bàn tay run rẩy nắm lấy vai anh: "Xin lỗi, xin lỗi... tôi chỉ còn cách này thôi..."
Cơn đau ập đến dữ dội tột cùng.
Gen đau đớn gấp mười lần bắt đầu phát tác trong cơ thể anh. Mỗi dây thần kinh trong não như bị dao đâm, búa bổ. Ngay cả thở cũng trở nên cực nhọc.
Tại sao lại bắt anh trải qua cảnh này thêm một lần nữa?
Thời Tễ im lặng siết chặt thành giường, theo phản xạ muốn cắm đầu ngón tay sâu vào gỗ, đợi khi tỉnh lại rồi tự chữa lành.
Nhưng đầu ngón tay lạnh như ngọc bỗng bị một bàn tay ấm áp bao bọc lấy.
"Cứ siết em đi."
Giọng nói trầm khàn, mang theo chất thiếu niên, khẽ vang bên tai.
Anh khẽ thì thầm: "Thành giường đó cứng quá, anh cứ siết em đi."
Ngón tay anh run nhẹ, cuối cùng yếu ớt co lại trong lòng bàn tay ấy.
"Đau đến mức nào rồi?"
Tạ Chước cúi người ôm chặt anh, cảm nhận hơi thở mong manh, không đều đặn.
Tin tức tố an ủi trong người cậu gần như cạn sạch, nhưng vẫn cố truyền sang cho anh.
"Có thể để em chịu thay anh được không? Anh trai."
Tiểu Alpha tóc bạc gục mặt vào hõm cổ anh, nghẹn ngào như sắp khóc.
Chỉ huy nói đúng, cậu đúng là nhóc mít ướt.
Mỗi lần mèo nhỏ đau, cậu liền muốn khóc.
Cậu nhẹ nhàng hôn lên đường cong nơi cổ người trong lòng, từng chút tin tức tố an ủi mỏng manh lan tỏa.
Thời Tễ từ từ mở mắt, cảm giác cổ ngứa ngáy: "Nhóc lưu manh, đừng hôn nữa, ngứa lắm."
Tạ Chước lập tức ngẩng đầu: "Anh tỉnh rồi hả?"
Thời Tễ khẽ ừm một tiếng: "Tôi ngủ lâu lắm sao?"
"Lâu lắm rồi." Tạ Chước dùng đầu ngón tay nhẹ vuốt nơi khóe mắt lạnh lùng của anh, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng đặt xuống: "Hai ngày rồi."
"..."
"Cũng không quá lâu."
Thời Tễ không hiểu sao lại bật cười. Hồi trước bị trọng thương, anh từng hôn mê suốt một tháng, ngày nào cũng nằm trong phòng cấp cứu.
Ký ức trong mơ ùa về. Tên Thương hiện lên trong đầu, sau gáy anh khẽ nhói.
Tạ Chước hoảng hốt, lập tức căng thẳng: "Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Thời Tễ gần như theo bản năng phủ nhận: "Không..."
Dừng lại một chút, anh lạnh lùng tựa đầu vào hõm vai Alpha, hít mùi hương biển cả sạch sẽ trên người cậu.
Rồi bình tĩnh đổi giọng: "Sau gáy, hơi khó chịu."
Tạ Chước lần đầu tiên nghe anh thừa nhận, hiếm khi sững người một lúc.
Tiểu Alpha tóc bạc như đứa trẻ ngốc nghếch đứng im.
Thời Tễ nhìn cậu hồi lâu, mới khẽ động. Hàng mi dài rung nhẹ hai cái, giọng nói lạnh lùng thốt ra hai chữ:
"Xoa xoa."