Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 172: Chém chết tại chỗ
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 172 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhóc dính người: "Có mặt rồi."
Thời Tễ bỗng thấy buồn cười, không hiểu vì sao.
Từ khi biết trong quá khứ của anh từng khắc sâu bóng dáng mình, Tạ Chước liền trở nên đeo bám và đắc ý một cách kỳ lạ.
Giống như một con thú cưng to xác cứ rúc vào vai anh, nghịch ngợm nắm lấy ngón tay anh, chẳng muốn rời dù chỉ một khắc.
Ngón tay bị miết đến ửng hồng, Thời Tễ liếc cậu một cái nhẹ nhàng: "Tôi sẽ không lên đài cùng mọi người."
Vinh quang trên đài danh dự kia mãi mãi là của thiếu niên, còn anh vẫn còn chuyện phải bàn bạc với đại trưởng lão.
Chuyện xử lý Tạ Thần.
"Ờm." Tạ Chước cúi đầu, hôn nhẹ lên đầu ngón tay anh. Thấy chỉ huy không phản kháng, liền thừa nước đục thả câu, hôn thêm hai cái lên cổ anh — nơi toát lên hương thơm ngát ngọt ngào.
"Vậy để em nhận phần thưởng xong rồi lấy cơ giáp cấp 4S cho anh chơi nhé ~"
Thời Tễ: "........"
Anh khẽ nghiêng đầu, né tránh đôi môi nóng rực của thiếu niên.
Cho dù ban đêm hai người có thân mật đến đâu, thì ban ngày anh vẫn là vị chỉ huy lạnh lùng, kiêu ngạo.
Anh bình thản nói: "Không cần, tôi không thích chơi."
Cơ giáp cấp 4S cực kỳ quý hiếm, người sở hữu dù là cấp thấp nhất cũng phải là trưởng quan. Chỉ có mình tên nhóc này mới coi nhẹ, sẵn sàng ném cho người khác chơi đùa.
Tạ Chước nghiêng đầu, ngắm nhìn profile lạnh lùng của anh, nở nụ cười lười biếng mà mê hoặc.
"Vậy để em nhận thưởng xong lấy cơ giáp cấp 4S, rồi để anh... chơi em nhé ~"
Thời Tễ: "........"
Anh không nói thêm lời nào, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Phía sau, tiểu Alpha tóc bạc vẫn còn đứng đó, quyến rũ ve vãn: "Chơi không đó anh trai ơi ~"
Ryan siết chặt nắm đấm: "A a a!!!"
Tạ Hỏa Chước cái tên lưu manh kia!
Lưu manh!!!
Sau khi chỉ huy đi khuất, Tạ Chước lập tức không còn là cậu em út dính người đáng thương nữa.
Y nguyên hình, vểnh chỏm tóc nghịch ngợm, liếc về phía tiểu O tóc xanh: "Anh còn dám trừng nữa không?"
Ryan: "?"
Tôi cứ trừng đó! Sao nào?
Tạ Chước nhếch mép: "Anh còn trừng nữa, tôi liền đi bắt nạt Đàn Tinh, tin không?"
Sở Đàn Tinh ngồi trên xe lăn, bất lực, hoàn toàn mặc người ức hiếp: "........"
Vẫn điềm nhiên phát biểu: "Được thôi, chó thì vẫn là chó."
Ryan gầm gừ r*n r*, cuộn tròn trên thảm, gối đầu lên đầu gối bị thương của Sở Đàn Tinh.
Không tranh cãi lời với Tạ Chước nữa, sợ cậu ta làm thật.
Sở Đàn Tinh cúi mắt nhìn tiểu Omega: "........"
Nói thật thì, tư thế này hơi nguy hiểm.
Ryan mở to đôi mắt trong veo, bàn tay nhỏ bé lần mò chạm vào vết thương trên chân cậu: "Đàn Tinh khi nào mới khỏe lại vậy?"
Tạ Chước khẽ khịt mũi, một tiếng cười khẩy.
Nghe cũng đáng yêu phết.
Ryan buồn bã gãi gãi mái tóc xanh, ngượng ngùng: "Chẳng lẽ sau này ngày nào em cũng phải tắm rửa lau người cho Đàn Tinh sao?"
Tạ Chước: "Phụt—"
Cậu sặc nước, quay ngoắt sang nhìn người anh trai đã trưởng thành của mình.
So về độ chó thì anh cũng đâu kém cạnh, boy.
Sở Đàn Tinh: "."
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, binh lính báo: "Các vị, có thể chuẩn bị lên đài rồi ạ."
Hắn nhìn về phía Sở Đàn Tinh trên xe lăn, lộ vẻ do dự: "Có lẽ phải để tuyển thủ này ở lại hậu đài. Đài trao giải có đoạn cầu thang khá dài, cậu..."
Sở Đàn Tinh tuy vốn trầm tĩnh, nhưng dù sao cũng là thiếu niên ngạo nghễ, danh hiệu quán quân Liên Minh Tinh Hệ không ai không động lòng.
Cậu lập tức hất tấm chăn trên chân sang một bên, đứng thẳng dậy: "Không sao, vết thương của tôi đã ổn rồi..."
Giọng nói của Sở Đàn Tinh bỗng dưng đứt quãng, ánh mắt ngơ ngác rơi vào Ryan đang quỳ gối trên thảm — há hốc mồm: "........" Ờ thì.
Ryan: "???"
Ryan: ( *`д′)!!!
***
"Chỉ huy, mời đi lối này."
Binh lính đi trước dẫn đường cho Thời Tễ.
Ánh mắt anh khẽ dừng lại trên người hắn, phát hiện khẩu súng trong tay đối phương luôn được nắm chặt.
Anh thờ ơ hỏi: "Đại lễ vinh danh canh gác nghiêm ngặt như vậy, là sợ Tạ Thần lợi dụng hỗn loạn lẻn vào sao?"
Binh lính nghiêm túc trả lời: "Vâng. Nhị trưởng lão có lệnh, phải luôn đề phòng hành tung của bệ hạ."
Thời Tễ khẽ nhướng mày, ừ một tiếng: "Tiếp tục dẫn đường."
Hắn dẫn Thời Tễ rời khỏi khu nghỉ ngơi, phía trước là một hành lang lộ thiên dài, cuối con đường dẫn đến đỉnh núi phía sau — nơi cao hơn, yên tĩnh, thanh nhã. Nơi này vốn là chỗ ưa thích của các trưởng lão, không có gì đáng nghi.
Khi Thời Tễ đi ngang một bụi tường vi lớn dưới chân núi, anh thản nhiên hỏi: "Tôi thấy cậu có vẻ quen mặt. Trước kia, khi tôi chưa rời Tinh Hệ Chủ, cậu từng theo tôi đến Tinh Cầu Alpha đúng không?"
Bước chân binh lính hơi khựng lại.
Hai giây sững sờ, rồi hắn nở nụ cười mừng rỡ: "Đúng ạ! Thì ra chỉ huy vẫn nhớ tôi. Tôi còn tưởng mình nhỏ bé quá, chẳng đáng để ngài để ý, thật là vinh dự biết bao."
Thời Tễ liếc hắn với ánh mắt như cười mà không phải cười.
"Đi thôi."
Binh lính quay người, sống lưng hơi thả lỏng, chuẩn bị tiếp tục dẫn đường.
Bỗng dưng hắn khựng lại, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Sau lưng hắn, họng súng lạnh băng đã dí sát vào da thịt.
"Trưởng quan Lowell, lâu rồi không gặp. Diễn xuất của cậu vẫn vụng về như xưa."
"........"
Nụ cười trên mặt 'binh lính' lập tức tan biến.
Khuôn mặt vẫn vậy, nhưng ánh mắt đã hiện rõ vẻ âm u, tàn nhẫn, lạnh lùng.
"Ngài làm sao phát hiện ra tôi?"
Hắn đã dùng thôi miên chiếm đoạt thân xác binh lính, mất ba ngày luyện tập từng cử chỉ, ánh mắt, dáng đi.
Không ngờ chưa kịp ra khỏi cổng phụ đã bị vạch trần.
Hắn chợt tỉnh táo, nhớ lại đoạn đối thoại ban nãy.
Hóa ra, Thời Tễ từ đầu đến cuối đều đang thử hắn.
"Binh lính đế quốc chưa bao giờ chĩa súng vào đồng đội."
Giọng nói lạnh lùng, mỏng manh vang lên phía sau, mang theo chút mỉa mai.
"Nỗi sợ hãi của cậu với tôi... quá rõ ràng, không thể bỏ qua."
Lowell như bị dẫm trúng đuôi, sắc mặt đỏ trắng đan xen.
"Ngài—"
Thời Tễ luôn có thể đánh một đòn chí mạng, dẫm hắn xuống bùn sâu.
Giống như cả thế gian này, chỉ có mình anh cao ngạo, thanh cao, không nhiễm bụi trần.
"Chỉ huy Thời, dù ngài có thông minh đến đâu thì sao?"
Lowell khôi phục diện mạo thật, khoác lại áo choàng tím yêu thích, khóe môi mềm mại nở nụ cười lạnh: "Người rơi vào bẫy bây giờ... là ngài."
Thời Tễ bình tĩnh cầm súng, chuẩn bị khống chế hắn — để phá giải thuật thôi miên của Thương.
Nhưng ngay sau đó, sương tím từ những đóa tường vi dưới chân bốc lên, bao phủ lấy anh.
Lowell khẽ phẩy quạt xếp, giọng nói mềm mại, mê hoặc: "Nói tôi nghe, các người định đối phó với bệ hạ mà tôi yêu quý ra sao?"
Bóng dáng cao gầy, lạnh lùng dường như bị sương mù vây hãm.
Ngay cả khẩu súng trong tay cũng run rẩy, gần như buông rơi.
Anh mấp máy môi, lạnh lùng thốt ra bốn chữ — giọng điệu băng giá đến tận xương:
"Chém chết tại chỗ!"
Tay phải cầm súng bạc vung ngang, chém thẳng vào cổ Lowell. Trong ánh mắt không thể tin nổi của hắn, một tiếng 'rắc' vang lên rõ ràng.
Lowell: "wtf?"
Tên này... sao lại không trúng thôi miên của hắn?!
Ngay lập tức, hắn xòe nan quạt, lộ ra móng vuốt sắc nhọn, chuẩn bị trả đòn, nhưng Thời Tễ nhanh hơn nhiều.
"Đoàng!"
Một phát súng trúng đầu gối, Lowell gục xuống, quỳ sụp trước mặt anh.
Trong đầu Thời Tễ, bỗng nhiên hiện lên ba chữ — hình như là từ cái giọng ngông nghênh, kiêu ngạo của ai đó.
Tao cha mày.
Giống như giọng nói ấy vang lên trong tâm trí anh một cách rõ rệt.
Thời Tễ khẽ day trán, rốt cuộc vẫn không thốt ra thành lời.
Anh lạnh lùng liếc nhìn trưởng quan đang quỳ, mặt mày biến sắc, ôm đầu gối rách toạc, máu chảy không ngừng: "Chỉ là thứ thôi miên cấp 4S tầm thường, có gì mà kiêu ngạo?"
Sương tím ngập trời bốc lên từ những đóa tường vi.
Thân hình Thời Tễ phủ một lớp ánh sáng trắng — giống hệt khung cảnh quen thuộc giữa màn sương độc.
Thiên phú của anh — phớt lờ mọi thứ.
Lowell chợt nhận ra sự chênh lệch quá lớn giữa hai người. Nhận thức ấy gần như khiến hắn sụp đổ. Hắn hét lên về phía bóng lưng Thời Tễ: "Bệ hạ, ngài nghe thấy rồi chứ?"
"Quyết định cuối cùng của hắn là... chém chết ngài tại chỗ!"
Ngài nên tỉnh ngộ đi, bệ hạ.
Thời Tễ không quay đầu lại.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, mùi hương gỗ tử đàn cao quý quen thuộc bao phủ xung quanh, nhưng hoàn toàn vô dụng trước sương tím mê hoặc.
Giọng nói của Tạ Thần vang lên phía sau — khiến thần kinh Thời Tễ co giật.
Ký ức bỗng nhiên trào dâng, như đèn kéo quân lướt qua tâm trí.
Anh nghe thấy Tạ Thần tự tin nói: "Cậu ấy sẽ không. Cậu ấy yêu ta."