Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chỉ có Tiểu Nham nhà ngài là chịu ấm ức thôi sao?
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không khí im lặng đến mức không ai dám thở mạnh.
Giáo sư Mạc Sơn vốn nổi tiếng nghiêm khắc, lạnh lùng, khiến học viên ai nấy đều e ngại. Nhưng đây là lần đầu tiên mọi người thấy ông ta nổi giận đến vậy.
Tạ Chước công khai sỉ nhục cháu trai ông, lại còn tháo khớp một cánh tay, đánh đến mức nửa sống nửa chết. Việc cậu có thể tiếp tục ở lại học viện hay không, thực sự là điều khó nói.
"Ngài có tư cách gì để đuổi học cậu ấy?"
Thời Tễ đứng đó, giọng lạnh nhạt, mắt khẽ cụp xuống.
Giữa cảnh hỗn loạn, anh là người duy nhất sạch sẽ tinh tươm, không vướng bụi trần. Mọi người xung quanh đều lấm lem, kể cả giáo sư Mạc Sơn vừa tới, áo khoác dính đầy bùn đất.
Chỉ có mình chỉ huy như tách biệt khỏi thế giới, ánh mắt trong veo, lạnh lùng rũ xuống.
Giáo sư Mạc Sơn ôm chặt nam sinh trong lòng, như thể đang ôm con trai ruột mình. Nghe câu hỏi của Thời Tễ, ông ta tức đến bật cười.
"Nó hành hạ cháu tôi đến mức này, tôi còn không được quyền đuổi học nó sao?!"
Thời Tễ liếc mắt về phía Mạc Nham đang bất tỉnh.
Ánh nhìn ấy không hề khinh miệt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như đang bị soi xét một con kiến nhỏ bé dưới chân.
Anh bình thản đáp: "Chẳng phải đó là do cậu ta tự chuốc lấy sao?"
Một lời vừa thốt ra, cả sân lặng như tờ.
Tạ Chước khựng lại, có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên. Cậu nhìn chăm chăm vào đường cổ thon dài, trắng nõn trước mặt, cổ họng khô rát, nhất thời không thốt nên lời.
"Cậu đang ám chỉ điều gì? Chỉ huy Thời?" Giáo sư Mạc Sơn mặt tối sầm.
"Ý tôi là — đáng đời."
Thời Tễ xưa nay không nể nang ai. Anh luôn nói sự thật, không vòng vo.
Từ khoảnh khắc Mạc Nham ra tay, dường như anh đã nhìn trước được kết cục này.
"Cậu muốn nói Tạ Chước hoàn toàn vô tội sao?" Giáo sư Mạc Sơn tức đến nỗi máu dồn lên mặt.
"Trong kỳ thi, kỹ năng không bằng người khác là chuyện thường. Nhưng việc cố tình hạ nhục, hành hạ tàn nhẫn như vậy, dựa vào đâu mà tha thứ cho nó?"
Ông ta đúng là lão già tráo trở.
Vài câu đã gạt sạch trách nhiệm khỏi người cháu, ngược lại đổ hết tội lỗi lên đầu Tạ Chước.
Tạ Chước ngực phập phồng, nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn ấn mặt lão già kia xuống bùn.
Thời Tễ lại thản nhiên hỏi ngược lại: "Ngài đã tha thứ cho cậu ấy chưa?"
Khuôn mặt tinh xảo của anh vẫn điềm tĩnh như cũ, tựa như không có chuyện gì lay chuyển được.
Giọng nói lạnh buốt, đầy áp lực chất vấn:
"Ngài đã xem hết đoạn ghi hình, rõ ràng biết đầu đuôi sự việc. Vậy mà vẫn lao vào bẻ gãy cổ tay cậu ấy. Vậy thì, đây là kiểu hành xử của một giám khảo ư?"
Giáo sư Mạc Sơn không ngờ bị vạch trần ngay tại chỗ.
Trước mặt bao người, ông ta đành nuốt cơn tức vào lòng.
"Tôi... chỉ nhất thời nóng giận, xuống tay hơi nặng. Tôi sẽ tự báo cáo lên Hiệu trưởng Hertz để nhận hình phạt."
Thời Tễ không nói gì, cũng chẳng đáp lại, chỉ lặng lẽ dời ánh mắt.
Đội y tế bước tới, định kiểm tra thương tích cho các học viên.
Giáo sư Mạc Sơn lập tức quát lớn: "Tất cả lại đây!"
Thế là không ai dám tới gần Tạ Chước.
Nhân viên y tế vây quanh hai người họ Mạc như sao vây quanh trăng, cẩn thận đưa Mạc Nham lên cáng.
Mạc Nham đau đớn, vừa khóc vừa rên rỉ, la hét hỗn loạn.
Thời Tễ vẫn im lặng. Anh không nhắc ai kiểm tra cho thiếu niên kia — người từ đầu đến cuối không kêu một tiếng, cũng chẳng rơi giọt nước mắt nào.
Tạ Chước cũng chẳng quan tâm.
Cậu liếc nhìn cổ tay đã trật khớp, không biết tự nắn lại, dứt khoát mặc kệ.
Cậu cúi người, dùng một tay kéo chiếc 'xe đẩy nhỏ' của mình, mím môi lặng lẽ định tiếp tục đẩy về đích.
Không thể như lần trước. Lần này, cậu phải đảm bảo thành tích.
Người ghi điểm ở đích đang hóng chuyện, vội vàng 'ái da' một tiếng rồi cầm quang não chạy tới.
"Tôi ghi cho cậu. Nghe nói là 32 con phải không?"
"38." Tạ Chước khàn khàn đáp, "Tôi tìm thêm được 6 con nữa."
"...Ừm, được." Người ghi điểm thấy dáng vẻ chật vật của cậu, khẽ khen, "Cậu giỏi thật."
Tạ Chước 'ừ' nhẹ một tiếng, "Cảm ơn."
Bên kia, giáo sư Mạc Sơn đưa Mạc Nham lên xe cứu thương. Trước khi đi, ông ta lạnh lùng liếc Tạ Chước, ánh mắt u ám khiến cả đám học viên rụt rè.
"Tôi sẽ không quên chuyện hôm nay cậu khiến Tiểu Nham phải chịu ấm ức. Cậu tốt nhất nên tự lo liệu cho mình."
Tạ Chước trong lòng chất đầy hàng trăm câu mắng xả. Cậu vốn lợi mồm lợi miệng, nhưng lúc này lại không thể thốt nên lời.
Giống như rõ ràng đã thắng, nhưng không ai khen ngợi, chỉ có phụ huynh bên kia đến mắng mình như một đứa trẻ hỗn láo.
Bởi vì cậu không có người lớn nào đứng sau che chở.
Ánh mắt Thời Tễ từ đống con mồi chậm rãi ngước lên, bình lặng như mặt nước, nhìn thẳng vào Mạc Sơn.
"Xong chưa?"
Tuyết nhẹ rơi trên cành cây, hé lộ những cánh mai mỏng manh giữa trời lạnh giá.
Lần đầu tiên, trên gương mặt Thời Tễ hiện lên vẻ không kiên nhẫn.
"Chỉ có Tiểu Nham nhà ngài là chịu ấm ức thôi sao?"
——
"Đi được không?" Thời Tễ quay sang nhìn thiếu niên đang đứng im thin thít, "Hay là gọi cáng khiêng cậu đi?"
Tạ Chước còn ngơ ngác, mi dính bùn đất, vẻ mặt vừa chật vật vừa bối rối.
Cậu lắc đầu nhẹ, "Không cần. Chân em không bị thương."
Thời Tễ 'ừ' một tiếng, dời ánh mắt, bước đi trước về hướng ngoài rừng.
"Vậy thì tự theo sau."
Tạ Chước lúc này đầu óc như quá tải, phản ứng chậm chạp, chỉ biết bước theo bản năng.
Những học viên còn lại trong rừng đứng như trời trồng.
"Sao tao thấy câu chỉ huy vừa nói... nghe kỳ kỳ sao ấy?"
"Kỳ ở đâu?"
"'Chỉ có Tiểu Nham nhà ngài là chịu ấm ức thôi sao?' Mạc Nham là cháu giáo sư Mạc Sơn, nhưng Tạ Chước có phải người nhà chỉ huy đâu? Nghe... hơi mờ ám nhỉ."
"Mờ ám cái gì! Chỉ huy rõ ràng là thương học viên như con ruột mà!"
Người ghi điểm tốt bụng nhắc nhở: "Các bạn, còn ba phút nữa là hết giờ, không định báo cáo thành tích à?"
"Ối giời ơi, đừng xô tao, để tao trước!"
"Giày tao! Giày tao rớt rồi!"
"Mẹ nó, thằng nào trộm mồi của tao lúc tao cởi giày vậy? Có đạo đức không đấy!"
——
Thời Tễ không đưa Tạ Chước đến phòng y tế.
Lối gần nhất từ rừng về là đi ngang qua biệt thự của anh.
Anh bước thẳng vào trong, rút mấy tờ khăn ướt, ra hiệu cho Tạ Chước ngồi xuống sofa: "Ngồi đi."
Tạ Chước lấm lem bùn đất và máu, liếc nhìn chiếc sofa màu kem trắng tinh, do dự từng bước.
Thời Tễ thấy khăn ướt quá lạnh, khựng lại hai giây rồi đi mở nước nóng.
Khi trở ra với chiếc khăn ấm, anh thấy sofa trống không.
Tạ Chước đang ngồi khoanh chân dưới sàn.
"..."
Anh đưa khăn cho cậu: "Lau vết thương trên mặt đi."
Tạ Chước không biết mình bị thương. Có lẽ là lúc Mạc Nham giãy giụa, vô tình cào trúng.
Cậu nhận khăn, lau bừa khắp mặt. Đến khi chạm vào chỗ đau mới biết bị xước.
Dù sao thì, cậu cũng chẳng mong chỉ huy sẽ lau mặt cho mình.
Và quả thật, Thời Tễ cũng không có ý định đó.
Ánh mắt anh chuyển xuống: "Cổ tay có đau không?"
Tạ Chước vừa lau mặt, hơi ấm và mùi thơm dịu nhẹ từ chiếc khăn khiến cảm giác dễ chịu, giọng khàn khàn: "Cũng ổn... không có cảm giác gì cả..."
"Ừm."
Thời Tễ im lặng, ngồi xổm xuống, liếc nhìn bàn tay dính đầy bùn đất của cậu. Gương mặt anh thoáng vẻ không kiên nhẫn, nhưng vẫn đưa tay chạm nhẹ.
Tạ Chước bỗng run lên.
Cậu buông khăn, mặt đỏ ửng vì hơi nóng: "Anh... sờ em làm gì?"
Người cậu bẩn thỉu như vậy.
Thời Tễ im lặng vài giây, hỏi ngược lại: "Không phải cậu nói không có cảm giác sao?"
Tạ Chước không trả lời. Đôi mắt đào hoa ươn ướt, con ngươi đen láy, hàng mi dài còn ướt, lặng lẽ nhìn anh.
"Nhìn tôi."
Thời Tễ đột nhiên nói.
Tạ Chước đang nhìn anh. Ở khoảng cách gần, chỉ huy đẹp như thiên thần.
Cậu chưa từng thấy ai đẹp đến vậy. Mỗi đường nét như được đẽo gọt tinh xảo, tinh khiết như tuyết đầu mùa.
Môi Thời Tễ khẽ mấp máy: "Cậu thích..."
Tạ Chước gần như bật ra ngay: "Thích."
"Ăn chuối không?"
"..."
Không khí chùng xuống, hơi ngượng ngập. Tạ Chước do dự: "Cũng... được ạ."
Thời Tễ khẽ ho, giọng trầm khàn, hơi thở nhẹ lướt qua má thiếu niên.
Thấy cậu vẫn chăm chăm nhìn mình, đáy mắt đào hoa như say mê.
"Thế còn cam thì sao?"
Tạ Chước đang bối rối không hiểu chỉ huy hỏi chi chuyện kỳ lạ này, định trả lời —
Bỗng cổ tay bị một bàn tay lạnh giá nắm chặt. Chưa kịp phản ứng, khớp tay đã bị vặn mạnh một cái.
Cơn đau khiến Tạ Chước không nhịn được rên khẽ.
Cậu vô thức nhíu mày, ngẩng đầu — môi mỏng khẽ chạm vào cằm người đối diện.
"Ưm..."