Chương 26: Về đi tắm rửa cho sạch, bẩn muốn chết

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc

Chương 26: Về đi tắm rửa cho sạch, bẩn muốn chết

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi môi của thiếu niên rất mềm, sau khi được lau sơ bằng khăn ướt liền ấm áp lạ thường, khẽ lướt qua cằm anh—
Thời Tễ đột ngột cứng người.
Ngón tay anh vẫn đặt trên cổ tay thanh mảnh của cậu, cảm nhận rõ từng nhịp mạch đập mạnh mẽ truyền đến đầu ngón.
Tạ Chước đau đến nheo mày, hoàn toàn không ý thức được mình vừa làm gì. Đến khi tỉnh táo lại thì cả người đã ngơ ngác.
"Xin... xin lỗi..."
Hơi thở nhẹ nhàng phả ra từ đôi môi mấp máy rơi xuống cằm anh, tựa như nụ hôn mờ ảo quẹt nhẹ trên da thịt, dịu dàng mà vấn vương.
"Em không cố ý đâu, chỉ huy..."
Thời Tễ không biểu cảm, lạnh lùng nhìn cậu vài giây.
Tạ Chước hơi hoảng. Cậu nghĩ chỉ huy lại sắp mắng mình vì liều lĩnh sống chết.
Nhưng Thời Tễ không nói gì, từ từ khép mi, che đi ánh mắt băng giá.
Anh rút tay về một cách thản nhiên, giọng trầm khàn khẽ thở dài, có chút bất lực: "Đã nắn rồi, về đi."
Tạ Chước tưởng anh giận.
Vội vàng giải thích: "Em thật sự không cố ý! Để em lau cho anh, đừng giận em mà..."
Cậu đưa tay nhẹ nhàng lau cằm anh.
Nhưng tay cậu lúc đó đã lấm bẩn, kết quả là lại quệt thêm một vệt bùn lên chiếc cằm trắng nõn của Thời Tễ.
Tạ Chước ngơ ngác. "..."
Thời Tễ: "..."
Lần này, cặp mày tinh tế cũng nhíu rõ rệt.
Tạ Chước không biết phải lau sao cho đúng. Cả người cậu đều lấm lem, chỉ có mỗi khuôn mặt vừa được lau sơ là tạm sạch.
Khi cậu định dùng má cọ lên cằm Thời Tễ để lau giúp—
Thời Tễ không nhịn được đẩy ra, quở trách: "Tôi bảo không giận rồi, đừng cọ nữa."
Tạ Chước: "Ừa."
Cậu khẽ cười một tiếng.
Thiếu niên bề ngoài phóng khoáng, đôi mắt đào hoa ánh lên tia sáng lấp lánh, hai má ửng hồng vì hơi ấm, không hiểu sao lại toát lên vẻ vô hại... đến mức đáng yêu.
Thời Tễ lạnh lùng quay mặt đi.
"Về đi tắm rửa cho sạch, bẩn muốn chết."
Giọng anh đầy vẻ ghét bỏ, nhưng Tạ Chước lại bật cười vui vẻ.
Cậu gạt bỏ hết tâm trạng u ám, giọng nghịch ngợm đầy hưng phấn:
"Vậy tắm xong rồi... có thể lại cọ anh không?"
Thời Tễ đang đứng dậy, động tác khựng lại. Ánh mắt lạnh lẽo liếc sang.
"Cậu nghĩ gì thế?"
Tạ Chước: "..."
Tạ Chước bỗng dưng không dám nghĩ tiếp.
Cậu chống tay lên đầu gối đứng dậy, vừa đi vừa ngoái lại ba lần, tiếc nuối rời đi. Gần đến cửa phòng khách, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó.
Cậu quay đầu lại nói với Thời Tễ: "Chỉ huy, nếu anh lại phát... lại không khỏe, có thể gọi em."
Thời Tễ đang ngồi ở quầy bar đá cẩm thạch, đôi chân dài khẽ chạm đất, từ tốn uống nước.
Nước lạnh trôi xuống cổ họng, mang theo cảm giác mát lạnh sảng khoái.
Nghe vậy, anh nghiêng đầu liếc cậu một cái.
Ý tứ rõ ràng: Đừng được voi đòi tiên, anh không cần Alpha.
"Không phải đâu." Tạ Chước chớp mắt, vội giải thích, "Em không có ý đó. Em chỉ tích được khá nhiều tin tức tố an ủi cho anh thôi."
Tin tức tố an ủi giống như một dạng chất lưu trữ trong cơ thể Alpha.
Là chất tiêu hao, dùng hết thì cần thời gian tích lại.
Với những Alpha tự cao trời sinh, trừ khi là bạn đời đã đánh dấu, nếu không thì chẳng ai xứng để họ tiêu tốn.
Thời Tễ im lặng.
Tạ Chước tưởng anh không muốn, liền tiếp lời: "Loại này chỉ là mùi hương an ủi, không xâm nhập vào tuyến thể anh đâu."
'Cạch'—chiếc cốc trong tay Thời Tễ trượt xuống bàn.
Nước trong suốt chảy lan trên mặt đá, thấm dọc theo ống quần đen dài.
Anh cố gắng giữ tay ổn định, nâng lại chiếc cốc thủy tinh. Hàng mi dài dưới ánh đèn khẽ rung, như đôi cánh bướm mong manh.
Đôi môi mỏng khẽ cử động, tựa như muốn nói gì, nhưng yết hầu chỉ khẽ trượt, cuối cùng bật ra một tiếng: "Cút."
"..."
Tạ Chước ngơ ngác.
Cậu có nói gì đâu? Chỉ là giải thích rõ cách này không giống đánh dấu thông thường mà thôi.
Tin tức tố an ủi sẽ không đi vào tuyến thể, mà chỉ bao bọc lấy người kia như một làn gió ấm, nhẹ nhàng, không gây khó chịu.
Nhưng mà...
Tạ Chước vừa thử tưởng tượng, nếu tin tức tố của mình tràn vào tuyến thể của chỉ huy, cuộn như những đợt sóng mãnh liệt lan khắp từng ngóc ngách cơ thể anh...
Hình như... hình như...
Cậu đưa tay che mặt, trong lòng có gì đó mơ hồ, không nói nên lời.
"Thôi đi."
Thời Tễ chăm chú nhìn vệt nước trên bàn, không để ý đến vẻ mặt của Alpha. Đôi mắt trong trẻo, lạnh lùng, nhưng ánh lên một tia bực dọc khó nhận ra.
"Là tôi quá để ý thôi."
Thằng nhóc đó chỉ nói bâng quơ, chắc chẳng có ý gì khác.
Thời Tễ hít sâu, nhìn về phía thiếu niên tóc bạc đang ngơ ngác ở cửa, giọng thanh lãnh, tao nhã:
"Đi tắm đi, tắm xong thì quay lại."
Nói xong, anh đứng dậy định đi thay đồ.
Ống quần ướt khiến Thời Tễ cảm thấy khó chịu.
Alpha ở cửa phát ra tiếng mơ hồ: "Hả?"
Thời Tễ không để ý, bước thẳng về phòng ngủ. Khi đi ngang qua Tạ Chước, anh mới chậm rãi đáp:
"Khó hiểu lắm sao? Quay lại đây cho tôi xem."
"Xem cậu tích được bao nhiêu."
––––
Tạ Chước lần này tắm hơi lâu. Cậu cẩn thận kỳ cọ sạch bùn đất, rồi bôi cả đống sữa tắm.
Bọt trong phòng tắm nhiều đến mức gần như khiến cậu ngạt thở.
Tắm xong, cậu sấy khô tóc, còn do dự không biết có nên vuốt thành hình trái tim nhỏ trên đỉnh đầu không.
"Anh ơi, tắm kiểu gì mà lâu vậy? Em nhịn đến sắp nổ bàng quang rồi!"
Bên ngoài vọng vào tiếng kêu gào điên dại của Lục Dao.
Tạ Chước do dự mãi, cuối cùng quyết định thôi.
Xoa xoa mái tóc rối bù, cậu mở cửa phòng tắm ra.
"Đi đi."
Lục Dao đứng chờ gần chết, vừa chạy vào vừa nói: "Cảm ơn anh nha, em tè xong rồi!"
Tạ Chước liếc xuống quần cậu ta, khẽ nhíu mày, bực bội lùi xa.
Lục Dao: "Ê! Nhìn cái gì mà nhìn, tôi đi vệ sinh ở phòng bên chứ có vào đây đâu!"
Tạ Chước mặc đồ xong, chẳng thèm để ý.
Cậu lấy trong tủ một chiếc áo ba lỗ đen, phần tay áo xẻ rộng, lộ rõ cơ bắp rắn chắc.
"Huynh đệ, cậu là An Lăng Dung à?"
"..."
Lục Dao bò trên ghế, trố mắt nhìn: "Tắm có một tiếng, trong đó còn lạch cạch chai lọ đủ thứ, tôi tưởng cậu sắp đi thị tẩm cơ đấy."
Tạ Chước đang đeo dây chuyền, cúi đầu luồn sợi bạc qua cổ.
Nghe vậy, cậu nhẹ nhàng đáp: "Cũng gần đúng."
Lục Dao buồn cười: "Chỉ là đi nhận cơ giáp cấp S thôi mà, cần gì phải trang trọng thế? Đâu có phải rước vợ về nhà."
Dù sao đi nữa, cơ giáp cấp S cũng quý như vợ thật.
"Ai bảo tôi đi nhận cơ giáp?" Tạ Chước đeo xong, nhướng mày cười hỏi lại.
"Vậy cậu đi đâu?"
Trước mắt là một thiếu niên cao ráo, tinh xảo đến từng chi tiết. Áo đen, dây chuyền bạc, toàn thân toát lên vẻ ngông nghênh bất cần.
Tạ Chước từ từ cong môi, giọng khẽ khàng: "Đi thị tẩm."
Lục Dao: "???"