Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 90: Chỉ huy, có thể nhốt tôi lại không?
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đuôi mèo nhỏ mềm mại, trơn mượt được nhét vào bàn tay cậu.
Thời Tễ dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm cậu, ý tứ rõ ràng: "Cậu nên cho tôi cỏ bạc hà mèo đi."
"......" Tạ Chước nghe tiếng bước chân xung quanh, đoán chắc đôi kia vừa mới đến sân nhỏ.
Lúc này mà để lộ tin tức, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Tiểu Omega kia sẽ ngạc nhiên "ủa" một tiếng, rồi tò mò hỏi cậu đang làm gì, sau đó kêu lên chói tai, cuối cùng xấu hổ chạy vào lòng Sở Đàn Tinh—
Mọi chuyện đều đúng như dự đoán.
Tuyệt vời!
"Bảo bối, bây giờ chưa được đâu, chờ thêm chút nhé?" Tạ Chước hạ giọng dỗ dành Thời Tễ.
Dù là một phút, một trăm phút, hay cả đời, cậu cũng sẵn sàng.
Chỉ cần chỉ huy đồng ý.
Tạ Chước thà cả đời làm cỗ máy phát cỏ bạc hà mèo vô tình giết chết người ta cũng cam lòng.
Thời Tễ vẫn mặt lạnh như đá nhìn cậu.
Tạ Chước thở phào nh relief—mới chỉ ngửi cỏ bạc hà mèo hơn mười phút, chắc vẫn chưa mất lý trí—
Tí tách.
Một thứ ướt át rơi xuống mu bàn tay cậu.
—hoàn toàn.
Chỉ huy cao gầy xinh đẹp lúc này đang nép vào người cậu.
Tạ Chước sợ gai hoa hồng làm anh bị thương, vội bao bọc nửa thân anh lại.
Sơ mi trắng nhăn nhúm lộn xộn, đuôi mèo nhỏ đẩy vạt áo lên, lộ ra eo mảnh mai màu ngọc, hõm eo nõn nõa, chóp đuôi phủ đầy lông tơ lúc này bị cậu nắm chặt.
Nhưng chẳng có chút cỏ bạc hà mèo nào.
Viền mắt Thời Tễ đỏ hoe, nước mắt trong suốt lã chã rơi xuống.
Tạ Chước chết lặng.
Tạ Chước hoàn toàn chết lặng.
Cậu từng thấy nhiều con mèo bị cỏ bạc hà mèo dụ dỗ, nhưng Thời Tễ là đặc biệt nhất.
Anh không quá cuồng nộ, không hứng khởi cọ sát, chỉ biết ngoan ngoãn, hơi sốt ruột cọ vào cổ cậu.
Ngay cả khi muốn cũng không làm nũng, chỉ trao đổi ngang giá với cậu.
Như trong lớp học ồn ào, tất cả học sinh chen chúc tranh nhau, chỉ mình anh ngồi yên chờ thầy phát sữa.
"Đừng khóc đừng khóc...."
Tim Tạ Chước như bị những giọt nước mắt ấy làm tan nát.
Chỉ muốn quay lại túm lấy hai tên kia, quay như lò xo, rồi ném văng đi thật xa.
Sau đó cho anh thật nhiều, thật nhiều cỏ bạc hà mèo.
Thời Tễ nghiêng đầu, tránh khỏi tay cậu, mắt đỏ hoe giật lấy đuôi mèo của mình.
"Đồ lừa đảo."
Giây sau, mí mắt bị ai đó hôn nhẹ.
Thời Tễ nâng mi mắt ướt át lên, đôi mắt long lanh nhìn kẻ lừa đảo kia.
Tạ Chước dùng đầu ngón tay khô ráo vuốt khóe mắt anh, vệt đỏ ửng mờ lướt qua, rồi trượt xuống tai, lòng bàn tay lướt qua lớp da mỏng sau gáy, nhẹ nhàng ấn thần mình cậu xuống—
"Cái kia tạm thời chưa được, nhưng có cái này...."
Tạ Chước khẽ cạy môi mềm mại mát lạnh của anh, "Muốn không?"
Thời Tễ nhìn đôi mắt hoa đào cong lên của cậu, đẹp như vầng trăng lưỡi liềm nơi chân trời, trồng đầy hoa đào nở rộ, rồi ngoan ngoãn há miệng ra—
Chết tiệt.
Sao lại ngoan như thế chứ!
Tạ Chước như hít phải cỏ bạc hà mèo, không thể kiềm chế ngẩng đầu hôn anh một trận.
"A....."
Đầu lưỡi Thời Tễ đau không nhịn được kêu lên.
Bụng dưới Tạ Chước tê rần.
Ngay sau đó giọng Ryan vang lên, "Tiếng gì vậy?"
Omega trong sân cầm lê xanh nhỏ, định học theo tiểu yêu tinh tóc bạc tạo hình trái tim, sưởi ấm tâm tình chỉ huy cả ngày.
Bỗng nghe âm thanh nhỏ truyền ra từ bụi hoa.
"Chỉ huy, anh có ở đó không?"
Tạ Chước vội bịt miệng Thời Tễ, sợ anh lại phát ra tiếng.
Tư thế khiến Thời Tễ không thoải mái, anh khẽ cau mày, đôi mắt ướt át trừng Tạ Chước.
Tạ Chước bị kích thích đến tê dại, "Em sai rồi...."
Tiếng bước chân trong sân từ xa đến gần, rõ ràng tiểu Ryan tò mò muốn qua xem.
Anh mẹ nó mau cút đi!!!
Tạ Chước chưa bao giờ muốn bóp chết người như lúc này.
Sở Đàn Tinh rốt cuộc có được không vậy, hai người đã ra ngoài hẹn hò rồi, tiểu O kia còn cưỡi cổ anh ta, sao mà còn nhảy nhót xuống giường được chứ!?
Thật làm mất mặt Alpha bọn họ.
Cậu ngẩng đầu hôn lên mắt chỉ huy, xin lỗi tự nhiên, "Đừng khóc đừng khóc, em sai rồi."
Bị phát hiện thì phát hiện đi, nhìn xem chỉ huy đáng thương đến mức nào rồi.
Ryan đột nhiên dừng bước.
Nghi hoặc nhìn tay Sở Đàn Tinh đang túm sau gáy mình, "Đàn Tinh, sao vậy?"
Sở Đàn Tinh nói: "Về thôi."
Ryan vẫn muốn gặp thần tượng, "Nhưng hình như chỉ huy đang ở....."
Vẻ mặt Sở Đàn Tinh thoáng thay đổi, lạnh nhạt nói, "Không có, đi rồi."
Sau đó cậu ta xách quần yếm của tiểu Omega, lôi người rời khỏi bụi hoa.
Ryan cảm thấy mình như cái bao nilon, "Cậu bỏ tôi xuống đi!"
Sở Đàn Tinh: "Có gai."
Trong bụi hoa hồng mọc đầy gai nhọn, Omega mặc quần đùi kẻ caro Anh quốc, đôi chân trần trắng trẻo lộ ra, một chiếc tất ngắn trượt xuống mắt cá chân.
"Woo woo."
Ryan lập tức ôm chầm lấy cổ Đàn Tinh, mắt cong cười, "Cảm ơn Đàn Tinh!"
Sở Đàn Tinh: "....."
Cậu trai thở dài gần như không nghe thấy, rồi mang theo Omega ngốc nghếch vô tư ấy rời khỏi biệt thự.
***
'Bốp ~ '
Tạ Chước vừa buông tay, liền bị đuôi mèo quất một cái.
Thời Tễ mặt không cảm xúc nhìn cậu, gò má trắng mịn in dấu tay Alpha.
Thật ra không dùng sức, nhưng nhìn cứ như vừa bị giày vò.
Đánh cậu đấy, có giận không?
Tạ Chước không coi đó là phần thưởng, ngồi dậy đưa tay sờ cằm nhọn hồng hồng của chỉ huy, mặt đầy lo lắng, "Mau há miệng ra cho em xem, lúc nãy cắn trúng chỗ nào rồi?"
"......"
Thời Tễ không nói, đứng dậy định rời đi.
Tin tức tố sóng biển tràn ngập khắp nơi, mang theo hương cỏ bạc hà mèo mê người, khiến động tác đứng dậy của anh khựng lại giữa chừng.
Tạ Chước bị đẩy ngã vào bụi hoa, giọng cười không ngừng.
"Mèo nhỏ nhà anh sao lại nói mà không giữ lời vậy?"
"Không phải muốn đi sao, sao lại....."
'Rắc' một tiếng, bàn tay trắng lạnh tinh xảo ngắt xuống đóa hồng, nhét thẳng vào miệng tên Alpha tóc bạc đang lải nhải.
Tạ Chước: "......"
Cậu ngậm hoa hồng, ngẩng đầu cười không thành tiếng.
Má.
Y như đang nằm mơ.
Cổ truyền đến cảm giác tê tê, Thời Tễ không thỏa mãn với việc chỉ hít hà, bắt đầu làm sau gáy cậu, bị cỏ bạc hà mèo kích thích đến mức mê mẩn.
Bỗng nghe giọng Tạ Chước khàn khàn vang lên, "Chỉ huy, em nhốt anh lại có được không?"
Bàn tay Tạ Chước nhẹ nhàng vuốt lên cổ anh, cọ qua lớp da trắng mịn sau gáy.
Nhốt anh trong biệt thự này, ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Không có thù hận, không có hoàng cung, không có tương lai biến động khó lường.
Mỗi ngày cho anh thật nhiều cỏ bạc hà mèo, để anh mãi mãi không tỉnh táo mà dính lấy mình, bị bắt nạt đến rơm rớm nước mắt vẫn ôm lấy cậu đòi cỏ bạc hà mèo.
Trước kia sao cậu có thể nhịn được vậy.
Một khi ác niệm được mở khóa, liền như dòng lũ mất kiểm soát, cuốn cậu vào những ảo tưởng đẹp đẽ.
Cho đến khi người trong lòng làm lên cổ cậu, giọng thanh lãnh lại dính lấy nói, "Không được."
Lông mi Thời Tễ khẽ run, mái tóc đen hơi ướt cọ vào người cậu, như thể không rời nổi mà ôm lấy cậu thật chặt.
"Tôi chỉ cần một ngày."